Sau khi Melody đẩy cô đến trước cửa lớp, tiếng chuông cũng vừa lúc vang lên. Summera trở về chỗ ngồi, hai tay ôm khư khư bộ quần áo còn âm ẩm.
Chẳng bao lâu sau, giám thị bước vào phát đề, rồi bắt đầu rảo bước dọc các lối đi như thường lệ.
Môn thi này là toán. Dù có vài câu khiến Summera lúng túng, nhưng phần còn lại vẫn nằm trong khả năng của cô.
Trớ trêu thay, bàn tay phải của cô lại đau nhức dữ dội vì những gì Kiera đã gây ra, đến mức cô khó lòng cầm vững cây bút. Nét chữ hiện ra chậm chạp, vụng về và xiêu vẹo đến chính cô cũng thấy khó nhìn.
Vị giám thị khi đi ngang qua phía sau đã vô tình liếc thấy những dòng chữ nguệch ngoạc ấy, liền chép miệng đầy vẻ coi thường.
Summera chẳng thể làm gì hơn, chỉ lẳng lặng tiếp tục viết trong im lặng.
Khi hết giờ, cô không nói với Kiera một lời, vì môn tiếp theo đã bắt đầu ngay sau đó.
Lần này là lịch sử. Summera gần như không biết gì về quá khứ của thế giới này, nên phần trắc nghiệm cô đành khoanh bừa, còn lại để trống.
Cô đặt bài sang một bên, gục xuống bàn, dự định chợp mắt một lát.
Dù đã thay quần áo khô, đầu óc cô vẫn mơ màng, mái tóc vẫn còn vương hơi ẩm. Thay vì lãng phí thời gian vào những kiến thức mình không biết, cô nghĩ thà nghỉ ngơi để lấy sức cho buổi chiều còn hơn.
Với ý nghĩ đó, cô thiếp đi ngay lập tức và lỡ mất luôn cả bữa trưa. Khi tỉnh dậy, đã đến lúc cho môn thi cuối cùng trong ngày.
Chỉ cần hoàn thành bài này nữa là có thể về nhà.
Trong cơn mơ màng, cô cố gắng làm bài cho xong, rồi lại gục đầu xuống bàn.
Mãi đến khi tiếng chuông vang lên, cô mới ngẩng đầu dậy.
Một ngày trôi qua vừa bình lặng lại vừa không, mọi sóng gió dường như chỉ dồn cả vào buổi sáng.
“…Hắt xì…”
Cô hắt hơi một cái, chờ giám thị đến thu bài.
“Chậc…”
Giám thị liếc nhìn dáng vẻ uể oải của cô, lại khẽ tặc lưỡi, rồi lặng lẽ cầm bài đi.
“Summera, cậu làm bài thế nào?”
Sau khi giám thị rời đi, Kiera huých nhẹ khuỷu tay vào cô.
“Ừm… chắc tệ lắm… Tớ bỏ lỡ một môn còn mấy môn kia thì cứ như trên mây ấy.”
Summera thẫn thờ đưa tay chạm lên mái tóc.
Cả ngày đã trôi qua, tóc và quần áo cô cuối cùng cũng đã khô hẳn. Tuy nhiên, cảm giác ướt sũng và trải nghiệm suýt chết đuối hồi sáng vẫn cứ ám ảnh tâm trí cô.
“…”
Thấy vẻ mặt u ám của Summera, Kiera lại bắt đầu cảm thấy áy náy… Tất thảy chuyện này gần như là lỗi của cô mà ra.
Kiera cân nhắc xem nên bù đắp cho Summera thế nào. Có lẽ là tiền chăng?
Nghĩ đến đó, Kiera bỗng cảm thấy nhẹ lòng hơn hẳn.
Chỉ cần đưa tiền cho Summera, cô chắc chắn sẽ được tha thứ. Sau cùng thì, tiền chính là thứ mà Summera đang cần nhất mà.
Ôm ý nghĩ ấy, Kiera đợi đến khi thu bài xong, học sinh bắt đầu rời lớp, rồi đứng dậy đẩy xe cho Summera hòa vào dòng người hướng ra cửa.
“Em là Summera đúng không?”
Ngay khi họ sắp bước ra ngoài, giám thị vỗ nhẹ lên vai cô.
“…Vâng, là em…”
Summera cẩn thận quay người lại nhìn vị giám thị và lờ mờ đoán được chuyện gì sắp xảy ra.
Bị phạt ở lại trường sao?
Chỉ nghe thôi đã thấy nhức đầu. Cô nhớ rằng trong trò chơi, những lần bị phạt ban đầu của nhân vật chính thường diễn ra êm đẹp. Cô chỉ hy vọng trong thế giới này cũng như vậy.
Dù cố gắng giữ bình tĩnh, cô vẫn không thể giấu nổi vẻ căng thẳng.
“…Chậc”
Vị giám thị lại tặc lưỡi. Cô bé này đã sợ đến mức này dù ông còn chưa kịp nói gì sao?
Lắc đầu ngán ngẩm, cuối cùng ông cũng lên tiếng, đúng như những gì Summera dự đoán.
“Hôm nay em bỏ thi một môn. Sau giờ học đến văn phòng hiệu trưởng tự kiểm điểm. Lát nữa qua đó.”
Nói xong, ông rảo bước rời đi.
Kiera tiếp tục đẩy Summera ra hành lang, tiếng mưa rơi rả rích khó chịu vang lên rõ mồn một.
So với buổi sáng, cơn mưa chẳng hề thuyên giảm chút nào.
Chẳng biết hệ thống thoát nước của thành phố này có ra gì không nữa. Trong game không hề có sự kiện lũ lụt, nên Summera cũng chẳng biết nên kỳ vọng điều gì nữa.
Gió vẫn rít mạnh như trước, nhưng ít nhất giờ đây Summera đã khô ráo. Cảm giác không còn khốn khổ như lúc ban sáng.
Từ lớp học bên cạnh, một dáng người tóc đen quen thuộc bước ra.
Vừa thấy Melody, Kiera lập tức lộ vẻ khó chịu. Tuy nhiên, vì Summera bị phạt ở lại nên cô không thể rời đi cùng cô bạn của mình ngay được.
“Buổi chiều tốt lành Summera!”
Vừa nhìn thấy cô, ánh mắt Melody rạng rỡ hẳn lên, cô nàng chạy lăng xăng lại gần để chào hỏi.
"Chào buổi chiều."
Summera mỉm cười đáp lại một cách lịch sự. Sự tương tác thân thiết này vẫn khiến Kiera cảm thấy không thoải mái chút nào.
"Chẳng tốt lành gì đâu, Summera phải ở lại chịu phạt rồi."
Chẳng hiểu vì lý do gì, Kiera lại thốt ra câu đó.
Có lẽ giờ đây cô tin rằng tiền có thể mua được sự tha thứ của Summera, nên không còn bận tâm đến cảm xúc của cô nữa.
…Kiera càng lúc càng thấy mình thật tệ hại.
“Cô không biết vì sao cậu ấy bị giữ lại sao?”
Melody ném cho Kiera một ánh nhìn sắc lạnh, vẫn còn hậm hực chuyện Kiera bỏ mặc Summera một mình ngoài hành lang lúc trước.
Cú đâm thọc này trúng phóc tim đen. Kiera chùng xuống thấy rõ.
Đúng như Melody nói, chuyện này phần lớn là lỗi của cô.
“…Ừm… hai người đừng cãi nhau được không?”
Thấy không khí căng thẳng, Summera yếu ớt lên tiếng.
Melody có vẻ đang chiếm thế thượng phong, nhưng cô không chắc Kiera có thể nổi nóng mà làm điều gì quá đáng hay không.
Nếu Melody bị thương thì không ổn chút nào. Dù nghĩ lại, có lẽ họ cũng không đến mức động tay động chân.
“Melody… cậu đi cùng tớ đến văn phòng hiệu trưởng được không?”
Sau một thoáng do dự, Summera quay sang Melody.
“Được chứ! Tớ cũng phải lên đó đây. Sáng nay mình bị muộn môn thi đầu tiên mà."”
Nghe vậy, Summera không khỏi thừa nhận cô và Melody đúng là đôi bạn cùng lùi mà.
Còn Kiera thì đã thua liền hai hiệp khẩu chiến trước Melody, chẳng còn hứng thú đi theo nữa.
“Được rồi, Summera. Tớ sẽ đợi cậu ở cổng trường.”
Sau khi liếc nhìn cả hai, Kiera quay lại lớp học để lấy bộ đồ ướt của Summera và chiếc ô dự phòng mà cô đã để lại đó lúc trước.
2 Bình luận