Kiera đưa Summera trở lại lớp học ở tầng hai, về đúng chỗ ngồi quen thuộc mà cô đã xa cách bấy lâu.
Chiếc thùng rác phía sau vẫn bốc mùi nồng nặc khó chịu, khiến Summera không khỏi nhíu mày.
Cô lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ lại vẩn vơ hướng về việc Melody vừa mới xin địa chỉ của cô.
“Hàa…”
Khẽ lắc đầu, hít sâu một hơi, Summera thò tay xuống dưới bàn học.
Cô lấy chiếc chìa khóa nhà từ trong cặp ra, siết chặt trong lòng bàn tay. Vật nhỏ bé ấy mang lại cho cô một cảm giác an tâm khó tả.
Ít nhất thì từ giờ, cô không cần phải sống ở nhà Kiera nữa…nhỉ?
Nhưng vừa nghĩ đến đó, tâm trí cô lại quay về những gì Kiera vừa nói. Sự bình tĩnh hiếm hoi vừa tìm lại được lập tức tan biến.
“…”
“..Thi sao….?”
Cô nhớ trong trò chơi chỉ có bốn môn: Ngữ văn, Toán, Lịch sử và Khoa học.
Toán về cơ bản thì gần như giống hệt với thế giới cũ của cô, nên cũng không làm khó được cô. Khoa học là sự pha trộn của Hoá, Lý và Sinh, dù cô có biết chút kiến thức cơ bản, nhưng lượng thông tin vẫn là quá lớn.
Tuy nhiên Ngữ văn với Lịch sử… mới thực sự là nỗi ác mộng. Cô hoàn toàn không biết gì về lịch sử của thế giới này, còn các văn bản và thơ ca chắc chắn cũng khác xa những gì cô từng học.
Nói thẳng ra, Summera chẳng có chút tự tin nào cho kỳ thi này.
“Nếu trượt… thì chắc cũng không đến nỗi tệ lắm quá đâu, nhỉ?”
Cô chỉ biết tự an ủi mình như vậy.
Ở thế giới này, cô không có gia đình, nên sẽ chẳng có ai mắng mỏ cô vì điểm kém. Còn giáo viên thì vốn đã không ưa cô sẵn rồi, nên thêm một vết đen nữa thì có hề gì?
Dẫu thế, trong lòng cô vẫn không kìm được mà oán thầm Kiera.
Sao lại không nói cho cô biết sớm hơn chứ? Nếu biết trước, chí ít cô đã có thể ôn lại Lịch sử và Ngữ văn.
“…Sao cậu không nói tớ sớm hơn?”
Quay sang nhìn Kiera đang ngồi ngay ngắn đọc sách với vẻ mặt bình thản, Summera khẽ chọc vào tay cô ấy và lẩm bẩm.
“…”
Phát hiện động tác ấy, Kiera hạ quyển sách xuống. Gương mặt thanh tú, mang chút vẻ hờn dỗi kia lọt vào tầm mắt cô.
Má phồng nhẹ, hàng chân mày khẽ nhíu lại, trông có chút… quá đỗi dễ thương.
“Khụ.”
Kiera khẽ ho một tiếng. Nhìn cô gái trước mặt, một thôi thúc quen thuộc chợt trỗi dậy muốn rạch nát làn da ấy, muốn nhìn thấy dòng máu chảy.
Nhưng cô lập tức gạt phăng ý nghĩ đó đi. Cô bạn thanh mai trúc mã của cô vẫn chưa bình phục hẳn. Cô đã tự hứa với bản thân: ít nhất là đến hết tuần này, sẽ không làm gì cả.
“Tại sao thế?”
Summera lặp lại câu hỏi.
“Tớ quên mất. Sáng nay tớ mới sực nhớ ra.”
Kiera vội điều chỉnh tông giọng, vỗ nhẹ lên vai Summera.
Rồi với một sự thôi thúc nhất thời, cô bế bổng Summera khỏi xe lăn, đặt cô ngồi gọn vào lòng mình.
Mãi đến khi Summera đã nằm gọn trong vòng tay, Kiera mới chợt nhận ra điều này có lẽ không ổn… Họ đâu phải đang ở nhà.
“C-Cậu làm gì vậy?”
Summera cứng đờ người. Kiera lại định làm cái quái gì nữa đây?
Cô lo lắng liếc nhìn xung quanh lớp học. Vẫn còn sớm. May mắn thay, chưa có ai đến.
Cô khẽ thở phào. Không ai nhìn thấy cả. Cô không biết mình còn phải ở lại ngôi trường này bao lâu, nhưng trở nên quá nổi bật thì chắc chắn chẳng phải điều tốt.
Thả lỏng đôi chút, cô để mặc bản thân được ôm lấy.
Một lúc sau, Kiera đặt cô trở lại xe lăn.
“Cậu bị cái gì vậy hả?”
Ngồi lại vào chỗ, Summera gặng hỏi lần nữa.
“…Tớ không biết nữa”
Thật sự…là không biết.
Giữa họ lại rơi vào im lặng.
Ngoài lớp học, Melody ngồi xổm dựa vào tường hành lang, chăm chăm nhìn lòng bàn tay mình.
“Họ… thật sự chỉ là bạn bè thôi sao?”
Cô đã thấy Kiera ôm Summera vào lòng… thấy vẻ mặt đỏ ửng và ngượng ngùng của Summera, nhưng tuyệt nhiên cô ấy lại không kháng cự.
Cô không biết sự thân mật như vậy… giữa bạn bè là có bình thường hay không?
Kể từ sau tai nạn của cha mẹ, cô không còn bạn bè. Ngay cả trước đó, những mối quan hệ của cô cũng hời hợt, mang toan tính nhiều hơn… Cô chưa từng thực sự thân thiết với ai.
Một cảm giác ngứa ngáy dâng lên trong lồng ngực… là ghen tị sao? Hay là đố kỵ?
Cô biết Kiera không thích mình. Nhưng còn Summera thì sao? Liệu ánh sáng của cô…có ghét cô hay không?
…Cô không biết. Và cũng sợ biết câu trả lời.
Trong cơn chán chường, Melody quay về lớp của mình, ngồi xuống bàn học.
Thế nhưng hình ảnh Kiera ôm Summera vẫn cứ ám ảnh trong đầu cô.
Uể oải mở sách giáo khoa ra, Melody nhận ra mình chẳng có chút tâm trí nào để đọc… Cô ngẩng lên nhìn quanh. Không có ai khác cả. Sự cô đơn đè nặng xuống từng hơi thở.
Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy ánh sáng của mình đang dần dần trôi xa… xa mãi.
Cô không thể chấp nhận điều đó.
“Summera…”
Siết chặt nắm tay, Melody đứng bật dậy, rời khỏi lớp học.
Cô hướng thẳng về lớp của Summera.
Mãi cô mới gặp được một người không kỳ thị mình. Cô thật sự, thật sự không muốn đánh mất đi người đó.
Cô không muốn quay trở lại cái thế giới tối tăm, cô độc kia.
“Hàa…”
Hít một hơi thật sâu, nỗi bất an trong lòng dâng lên. Cô không biết cách nói chuyện với người khác, lại càng sợ khi phải gặp giáo viên chủ nhiệm.
Thế nhưng khát vọng hướng về phía ánh sáng đã xua tan nỗi sợ ấy.
Một mình giữa hành lang, cô bước đi chậm rãi nhưng với sự kiên định.
Bên ngoài, mưa mỗi lúc một nặng hạt. Gió rít qua hành lang, cuốn theo nước mưa hắt vào trong, làm mặt sàn ướt sũng.
Hành lang tối lờ mờ, mưa gió chỉ khiến không khí thêm phần lạnh lẽo.
Cuối cùng, Melody cũng đến được phòng giáo viên. Khi ấy, vai áo cô đã ướt đẫm.
“Em xin phép…”
Mở cửa bước vào, cô tiến vào căn phòng sáng trưng, nơi các giáo viên đang ngồi tán gẫu bên bàn làm việc.
Cô đi đến chỗ giáo viên chủ nhiệm của mình, một phụ nữ lớn tuổi, khác hẳn với đội ngũ giáo viên trẻ hơn, nhưng cũng chẳng kém phần khinh bỉ với Melody.
“Có chuyện gì?”
Nụ cười thân thiện trên gương mặt bà biến mất ngay khi nhìn thấy Melody, điều này Melody đã quá quen thuộc, cô đã thấy phản ứng ấy không biết bao nhiêu lần.
“Em muốn chuyển sang lớp 2.”
Trong thoáng chốc, giáo viên nhìn cô tỏ với vẻ ngạc nhiên, rồi khẽ mỉm cười.
Trái lại, một giáo viên trung niên gần đó thì sững người.
“Được thôi. Ký vào chỗ này. Sau kỳ thi hôm nay, ngày mai em có thể chuyển sang lớp 2.”
Bà ta nhanh chóng rút ra một xấp giấy tờ cùng một cây bút mực đen, đưa cho Melody.
1 Bình luận