Sáng sớm hôm sau, Summera tỉnh giấc.
“Ưm… oáp…”
Cô ngáp dài dưới lớp chăn dày, khẽ cựa mình rồi chậm rãi bò ra ngoài. Ánh mắt còn mơ màng lướt qua mặt giường. Điện thoại vẫn nằm yên bên gối, chưa từng bị chạm đến.
“Hửm? Đã 5 giờ rồi sao.”
Summera với lấy điện thoại kiểm tra thời gian. Vẫn còn khá sớm.
Chuông báo thức chưa reo, và cơn mưa ngoài kia dường như đã tạnh, trong nhà không còn nghe thấy tiếng động nào nữa.
Trong lúc còn ngái ngủ, cô leo lại lên xe lăn, lôi bộ đồng phục học sinh từ trong tủ ra rồi khoác đại lên trên bộ đồ ngủ. Cô thậm chí chẳng buồn thay ra.
Những lời của vị thần trong giấc mơ vẫn quanh quẩn trong tâm trí cô.
Thế giới đã trở nên nguy hiểm hơn, và những nữ chính cũng vậy.
“…Chào buổi sáng.”
Cô mở CueCue, gửi cho Kiera một câu “Chào buổi sáng” kèm biểu tượng dụi mắt.
Khách hàng của cô từ tối qua đến giờ không nhắn thêm tin nào. Summera chỉ có thể cầu mong mình chưa bị xóa khỏi danh sách bạn bè khách hàng duy nhất của cô lúc này. Cô không thể đánh mất người đó.
Ngồi trên xe lăn, Summera gom bộ đồng phục thuộc về Melody lại rồi mang vào bếp.
Cô cần giặt sạch để trả lại.
Nhưng chắc chắn không phải sáng nay. Sắp đến giờ vào học rồi, thời gian không đủ.
“Biết thế tối qua mình thức muộn thêm chút nữa...haizz...”
Than thở một hồi, Summera tạm gác kế hoạch giặt giũ sang một bên rồi lăn xe ra cửa chính.
Bụng cô hơi đau thắt lại. Không chỉ quên giặt đồ hay tắm rửa, cô thậm chí còn chưa ăn cả bữa tối.
Cánh cửa vừa mở ra, trước mắt cô là con phố ngập nước. Mực nước dâng cao, chỉ còn cách bậc cửa nhà cô một khoảng rất nhỏ. Mực nước ở giữa đường có lẽ đã sâu tới 10 cm?
Những vòng sóng lăn tăn loang ra trên mặt nước đục ngầu. Summera đưa tay ra, những giọt mưa lạnh lẽo đậu xuống lòng bàn tay cô.
“Hóa ra không phải tạnh hẳn... chỉ là mưa nhỏ đi thôi.”
Cô khẽ lẩm bẩm, rồi rụt tay về.
Chợt cô nhận ra cơ thể mình có gì đó không ổn. Cử động dường như trơn tru hơn so với hôm qua?
Vì vẫn mặc nguyên đồ ngủ và chỉ khoác thêm đồng phục bên ngoài, sáng nay cô chưa quan sát kỹ cơ thể mình.
Cô kéo tay áo lên. Trước mắt cô là làn da trắng nhợt, mịn màng không tì vết.
“…?”
Không tin vào mắt mình, cô vén ống quần lên, những vết dao trên chân cũng đã biến mất. Thay vào đó là làn da láng mịn, thậm chí còn mềm mại hơn trước.
“…Là do vị thần đó sao?”
Đôi mày cô khẽ nhíu lại. Cô không cảm thấy nhẹ nhõm, mà chỉ thấy lo âu.
Mỗi khi ở gần Kiera, khó tránh khỏi va chạm cơ thể. Nếu Kiera phát hiện thân thể từng đầy thương tích của cô nay đã lành lặn hoàn toàn… cô phải giải thích thế nào đây?
Cô không thể giải thích được!
Chắc hẳn tối qua, khi xử lý vết cắn cho cô, vị thần kia đã tiện tay chữa lành mọi vết thương. Quyền năng của nàng ta có thể lớn lao, nhưng những gì mang đến cho cô chỉ toàn là rắc rối.
“Haizz…”
Trong nhà không có băng gạc nên cô không thể che đậy hết lại được, cô chỉ còn cách cố gắng không để lộ làn da trước mặt Kiera.
Kéo tay áo và ống quần xuống, Summera nhắm mắt một lát khi ngồi ở bậc cửa, để làn gió sáng sớm dịu mát lướt qua người. Những cành củi khô và lá chết thỉnh thoảng trôi qua trong vũng nước. Tiếng ếch nhái kêu ran từng đợt.
Không khí buổi sáng sớm bình yên, dịu nhẹ đến lạ.
Phía bên kia đường, cửa nhà Kiera vẫn đóng chặt, đèn chưa bật. Chắc cô ấy vẫn còn đang ngủ, nhưng theo kinh nghiệm của Summera, cô ấy sẽ không ngủ lâu nữa.
Mở CueCue, Summera đăng nhập trò chơi kiểm tra đơn hàng. Không có yêu cầu nào, lòng cô lại chùng xuống.
Cô lướt qua các ứng dụng, chợt nghĩ hay là thử viết tiểu thuyết xem sao.
Thử hết mọi nguồn thu nhập tiềm năng cũng chẳng hại gì.
Sau một hồi tìm kiếm, cô chọn một ứng dụng tên là LoliBag.
Cô không bắt đầu bằng việc đọc. Thay vào đó, cô đăng ký tài khoản rồi đi thẳng vào phần đăng ký tác giả.
Chẳng có dàn ý, cũng chẳng có kế hoạch. Cô cứ thế gõ ra những gì chợt nảy lên trong đầu. Sau khi viết xong tiêu đề, tóm tắt và khoảng 2.000 chữ, cô mới nhận ra có điều không ổn..
Tâm trí cô chỉ toàn là những chủ đề về chiến tranh và tận thế... Những gì cô viết ra chỉ là một đống rác rưởi không giá trị.
“Chậc…”
Có lẽ cô không có thiên phú viết lách.
Chính vì vậy, cô bỗng thấy nể phục nhân vật chính khi có thể xoay xở nuôi sống bản thân bằng những cuốn tiểu thuyết của mình.
Thoát khỏi LoliBag, Summera ngồi thẫn thờ một lúc, không biết nên làm gì tiếp theo. Cô đặt điện thoại xuống, hơi nghiêng người về phía trước, đưa tay chạm vào mặt nước, ngón tay chạm phải làn nước lạnh buốt làm cô tỉnh táo hơn đôi chút.
Cô khẽ cử động ngón tay, nhìn gợn sóng lan ra, bất giác mỉm cười.
Thực sự thì, nếu không phải vì từng bị dìm xuống nước một cách thô bạo, chơi với nước có lẽ cũng khá thú vị.
Không biết từ lúc nào, bên kia đường, cửa nhà Kiera mở ra.
Cô gái cao ráo với vòng một nảy nở đứng ở cửa trong bộ đồ ngủ trắng, mái tóc nâu hơi xoăn ở phần đuôi, rõ ràng là vẫn chưa sửa soạn xong.
Summera cúi nhìn lồng ngực phẳng lì của mình, không hiểu sao lại thấy bực bội…
Cô nhấc điện thoại lên, mở CueCue. Kiera đã nhắn từ vài phút trước, chỉ đơn giản một câu “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng, Kiera…”
Summera vẫy tay với cô ấy.
Cô vẫn chưa hiểu “nguy hiểm hơn” mà vị thần nói rốt cuộc là gì.
Cho đến nay, mọi thứ dường như chẳng có gì khác biệt.
“Chào buổi sáng, Summera.”
Kiera gật đầu với Summera rồi quay vào trong. Một lúc sau, cô trở ra, đã thay bộ đồng phục học sinh với mái tóc đuôi ngựa gọn gàng.
Mang ủng đi mưa, cô băng qua con đường ngập nước, tiến thẳng đến trước cửa nhà Summera.
“Giáo viên vừa nhắn trong nhóm lớp là hôm nay bọn mình được nghỉ. Không phải đi học.”
Ánh mắt cô lướt qua mặt nước dưới chân. Thành thật mà nói, cô cảm thấy may mắn. Nghỉ một ngày đồng nghĩa với việc không phải nhìn Melody thân mật với cô bạn thanh mai trúc mã của mình.
“Vậy thì tốt quá.”
Summera gật đầu, lén liếc nhìn Kiera đầy dè chừng.
Cô sợ Kiera sẽ nhận ra điểm bất thường trên cơ thể mình.
May mắn thay, cô không bị tóm lấy hay bị đối xử thô bạo ngay từ sáng sớm.
“Muốn ra ngoài ăn sáng không? Tiện thể ghé qua siêu thị luôn. Dự báo thời tiết nói chiều nay mưa sẽ to hơn đấy. Nếu tình trạng ngập lụt tiếp diễn, chắc là các cửa hàng sẽ đóng cửa hết.”
Kiera vòng ra phía sau Summera và nắm lấy tay cầm xe lăn.
Như thường lệ, cô vô cùng độc đoán, chẳng hề quan tâm đến ý kiến của Summera.
Vì đã chấp nhận bản tính vặn vẹo của mình, cô thà cứ tiếp tục sống một cách ích kỷ như vậy.
“À… được. Vậy cậu lấy giúp tớ cái ví được không? Nó ở trong phòng ngủ, trên tủ đầu giường ấy.”
Giao phó một thứ quan trọng như vậy, Summera cố gắng hết sức để tỏ ra mình hoàn toàn tin tưởng Kiera.
Đúng như dự đoán, Kiera mỉm cười.
Cô biết tiền bạc có ý nghĩa thế nào với Summera.
Sự tin tưởng đó chắc hẳn có nghĩa là cô chiếm một vị trí khá quan trọng trong lòng Summera, đúng không?
Với ý nghĩ đó, Kiera thong thả bước về phía phòng ngủ của Summera.
1 Bình luận