Tập 01

Chương 23: Ác mộng

Chương 23: Ác mộng

Như thường lệ tỉnh giấc, Summera chống tay ngồi dậy.

Cô dụi dụi mắt, vẫn còn mơ màng mở ra, nhưng cảnh tượng lọt đập vào mắt lại không còn là thế giới tồi tệ kia nữa.

Chiếc máy tính đã tắt nguồn, căn phòng hơi bừa bộn, cùng bộ chăn đệm quen thuộc trên giường.

Summera sẽ không thể nhầm được, đây chính là nhà của cô. Cô… đã quay trở về rồi sao?

Chẳng lẽ “vị thần” kia đột nhiên nổi lòng từ bi, cứ thế thả cô trở về?

Đang nghĩ vậy, Summera chợt để ý đến vài lọn tóc rủ xuống trước mắt.

Cô đưa tay sở thử phần thân dưới rồi đến trước ngực… giới tính vẫn chưa trở lại.

Cô vẫn còn đang mang cơ thể của một cô gái.

“…Ha… a, không phải chứ…?”

Không dám tin thực tại, Summera tự tát mình một cái. Âm thanh rất rõ, nhưng lại chẳng hề đau.

Vẫn muốn chấp nhận hiện thực, cô lại đưa tay lên miệng, cắn mạnh một cái.

Không có cảm giác đau, cũng chẳng có máu, thậm chí ngay cả dấu răng cũng không để lại.

Vậy thì… đây thật sự chỉ là một giấc mơ mà thôi.

“…”

Có chút hụt hẫng, nhưng rất nhanh sau đó, Summera lại chấn chỉnh bản thân.

Dù chỉ là giấc mơ, nhưng như vậy cũng đâu có tệ, ít nhất cũng có thể tạm thời rời xa thế giới khốn nạn kia.

Ngay lúc cô nghĩ như thế, cánh cửa phòng bật mở. Người bước vào không phải cha mẹ trong ký ức của cô, mà là kẻ tối qua đã biến cô thành mồi nhử.

Kiera.

“…Cậu, sao lại ở trong nhà tớ…?”

Nhìn bóng người đứng ở cửa, Summera nhất thời quên mất đây chỉ là giấc mơ, ngơ ngác buộc miệng hỏi.

“…”

Kiera đứng ở đó không nói lời nào, chỉ lặng lẽ mỉm cười.

Không nói một lời, Kiera bước tới bên giường, thô bạo túm lấy tóc Summera, kéo mạnh cô xuống giường.

Không có cảm giác đau, Summera nhất thời chưa kịp phản ứng thì đã bị lôi đi mấy bước, đến lúc hoàn hồn lại mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cô bắt đầu giãy giụa, cố túm lấy hai tay Kiera để tự thoát thân, nhưng hoàn toàn vô ích.

Rõ ràng đây là giấc mơ của chính cô, và cô cũng biết rất rõ điều đó, vậy mà lại không thể phản kháng kẻ xuất hiện trong mộng này.

“Buông tôi ra! Buông tôi ra đi, đồ khốn!”

Tay không ngừng vùng vẫy, miệng cũng chẳng ngừng kêu gào, nhưng Kiera dường như không nghe thấy, cứ thế lôi cô rời khỏi phòng ngủ.

Thiếu nữ tóc bạc bị kéo lê trên nền gạch, dù không đau đớn, nhưng toàn thân lại dâng lên cảm giác khó chịu quái lạ, như bị hàng ngàn con kiến gặm nhấm tim gan.

Ra khỏi phòng ngủ, thứ hiện ra trước mắt Summera không phải là phòng khách gọn gàng ấm áp trong ký ức, mà là một con phố hoàn toàn xa lạ.

Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, hai bên phố là những cánh cửa đóng kín, từng con hẻm nhỏ cắt ngang các dãy nhà.

Nhìn bố cục con phố quen thuộc này, chẳng hiểu vì sao, nỗi sợ hãi trong lòng Summera bắt đầu dâng lên.

Lôi cô tới giữa đường, Kiera lặng lẽ rời đi, đứng ở nơi ánh đèn không chiếu tới, lạnh lùng nhìn Summera từ trong bóng tối.

“…”

Summera im lặng.

Cô muốn đứng dậy, nhưng bất lực.

Vì sao? Vì sao rõ ràng đang ở trong mơ rồi, mà vẫn phải mang cơ thể tàn phế này? Vì sao rõ ràng là giấc mơ của chính mình, mà vẫn bị kẻ khác ức hiếp?

Summera không hiểu. Cô thật sự không hiểu.

Cô nắm chặt tay đấm mạnh xuống nền xi măng. Trong những vùng bóng tối xung quanh, nơi đèn đường không thể chiếu tới, từng kẻ mặc đồ đen lần lượt bước ra.

Khi gương mặt của bọn họ lộ ra dưới ánh đèn, thứ Summera nhìn thấy chính là khuôn mặt của lão già đê tiện đã bắt cóc cô đi trước đó.

“Các người…”

Còn chưa kịp nói hết câu, mồ hôi lạnh đã không ngừng túa ra sau lưng cô.

Cô bám lấy mặt đất, cố lùi lại, nhưng đã không còn đường lui. Xung quanh toàn là những gã bỉ ổi kia.

Rất nhanh, kẻ đầu tiên đã đứng trước mặt cô, bóp lấy cằm cô. Cảm giác quen thuộc ấy khiến Summera càng thêm ghê tởm và hoảng sợ.

“Cút đi… cút đi mau cho tôi…”

Vung tay loạn xạ, kèm theo một cơn đau khó diễn tả, cô tỉnh dậy khỏi giấc mộng.

“…”

Mở mắt ra, trần nhà trắng toát của phòng ngủ cho cô biết rằng, vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng.

Cô không còn nằm trên giường, mà đang ở dưới đất cạnh giường, cơ thể cô áp vào nền gạch lạnh băng.

Sau đầu vẫn còn cảm giác đau âm ỉ, không cần đoán cũng biết, cô đã ngã từ trên giường xuống.

“Phù…”

Cô không cảm thấy đau đớn, trái lại còn thấy may mắn.

May mắn vì cơn đau đột ngột ấy đã đánh thức cô. Dù chỉ là ác mộng, trong mơ có lẽ sẽ không xuất hiện những chuyện cô chưa từng gặp, nhưng lỡ đâu có thì sao?

Dù gì, thế giới này cũng tồn tại cái gọi là “thần”.

Ừm… một vị thần chẳng xứng đáng được làm thần.

Nhớ lại cảnh tượng trong mơ khi Kiera ném mình ra giữa đường, Summera thất thần.

“Sau này, nếu còn giúp cô ấy nữa… chẳng lẽ lại phải tiếp tục làm mồi nhử sao?”

Lẩm bẩm một mình, Summera mím chặt môi.

Cô hoàn toàn không muốn bị biến thành mồi nhử. Giống như chính con người cô vốn biết, cô rất nhát gan.

“Ách xì… ách xì…”

Liên tiếp hắt hơi hai cái, có lẽ vì tối qua tóc chưa khô hẳn đã đi ngủ, giờ cô cảm thấy hơi khó chịu.

Tinh thần vô cùng mệt mỏi. Trải qua cơn ác mộng ấy, tinh thần cô chẳng những không hồi phục, mà còn như bị vắt cạn.

Summera chậm chạp bò lại lên giường, nhìn về tấm gương đối diện.

Trong gương, độ hảo cảm của Kiera đã tăng lên 48.

Xem ra… tăng cũng khá nhanh nhỉ?

Cô lấy chiếc ví đựng tiền ra. Bên trong là một đống tiền lẻ, cùng ba tờ một trăm tệ nổi bật nhất, trong đó có hai tờ là Kiera đưa hôm qua.

Tính cả số tiền đang có trên người, cô có tổng cộng là 480 tệ. Cũng không tệ lắm nhỉ?

“…”

Lại mím môi lần nữa, nắm chặt chiếc ví trong tay, Summera bắt đầu suy nghĩ về con đường sinh tồn của mình trong tương lai.

“Không thể cứ bám theo Kiera làm liều mãi được. Nhỡ một ngày nào đó đầu óc cô ta chập mạch, không kịp xuất hiện, thì mình tiêu đời luôn.”

Tự lẩm bẩm, Summera ý thức rõ điều này.

Có lẽ cô nên tích góp ít tiền, mua một chiếc điện thoại cũ, rồi thử giống như nhân vật chính trong game, viết tiểu thuyết kiếm sống. Chỉ là không biết giá đồ điện tử ở thế giới này thế nào.

Trước đây khi chơi game, cô chưa từng mua đồ điện tử. Dù sao trong game cũng chẳng xảy ra chuyện ngốc nghếch như làm mất điện thoại.

Nhắm mắt lại, Summera lại liếc nhìn độ hảo cảm của các nữ chính trong gương.

“Trước mắt cứ công lược Kiera, đồng thời tích tiền mua điện thoại, rồi mới đi công lược những nữ chính khác… còn con điên Anya thì… tốt nhất là tránh xa trước đã…”

Tạm thời xác định kế hoạch hành động như vậy, Summera theo bản năng cảm thấy Kiera là đối tượng khá dễ chinh phục.

Dù sao hiện tại độ hảo cảm của cô ấy đúng là cao nhất, thậm chí sắp vượt quá một nửa.

“Ngáp~”

Sau khi nghĩ xong kế hoạch, Summera ngáp một cái.

Tinh thần cô vẫn uể oải vô cùng.

Nhưng vì cơn ác mộng ban nãy, cô không dám ngủ tiếp nữa.

Ngồi lại lên xe lăn, rời khỏi phòng ngủ, cô đến phòng khách, nhìn ra con phố bên ngoài qua cửa sổ.

Trời đã dần sáng, đèn đường cũng đã tắt.

Không bao lâu nữa, có lẽ cô sẽ phải đi học.

“…Lát nữa, có nên chủ động đi tìm Kiera để cùng đến trường không nhỉ?”

Suy nghĩ về một vấn đề tưởng chừng rất đơn giản ấy, Summera nhắm mắt lại

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!