“…Cậu định làm gì?”
Nhìn chằm chằm vào chậu nước trước mặt, bờ vai Summera run rẩy vì hoảng sợ. Trong đôi mắt cô là nỗi kinh hãi mơ hồ trước điều sắp xảy đến.
Tại sao? Mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo từ khi nào thế này?
Cô chống tay xuống sàn, cố gắng gượng dậy.
Nhưng Anya nào có ý định buông tha dễ dàng, bàn chân đặt trên lưng cô càng nhấn mạnh hơn. Với đôi chân vốn đã tàn phế, Summera chỉ còn biết dựa vào đôi tay… nhưng chút sức tàn đó chẳng cách nào thoát khỏi sức nặng của Anya.
Thỉnh thoảng có học sinh đi ngang qua hành lang. Thế nhưng khi thấy Anya cùng hai đứa đàn em, tất cả đều làm ngơ như không có chuyện gì xảy ra.
Không ai dám đối đầu với Anya.
Dần dần, tuyệt vọng thấm vào thấm dần vào tâm trí. Đôi tay Summera yếu dần sau những giãy giụa vô ích. Sức lực trong người cô nhanh chóng cạn kiệt.
Chỉ đến khi thân thể cô hoàn toàn buông xuôi, Anya mới chịu nhấc chân ra.
“Mày có biết một người bình thường có thể nín thở được bao lâu không?”
Anya nheo mắt, ngồi xổm xuống, túm lấy tóc Summera, giật đầu cô lên.
Nhìn thấy nước mắt ứa ra trong đôi mắt đỏ sẫm kia, Anya lại càng hưng phấn.
Cuối tuần qua, Anya đã lướt xem không ít bài báo về chết đuối. Nín thở là điểm mấu chốt.
Ngay cả một kẻ lười biếng như Anya cũng đã ghi nhớ vài con số.
“…”
Summera hé môi định trả lời, nhưng Anya đã dùng tay bịt lại.
Có lẽ vì thường xuyên đánh nhau, các ngón tay của Anya thô ráp, chai sạn.
“Khoảng ba mươi giây. Đứa nào giỏi lắm thì được hai phút.”
“Mà tao cũng chẳng loại quỷ dữ gì. Nếu mày chịu được dưới nước một phút rưỡi, tao sẽ thả cho lần này. Chốt thế nhé?”
Nói xong, Anya buông tay ra.
Đầu óc Summera lại trống rỗng.
“Không thể nào… làm ơn… Có phải vì tiền chưa đủ không? Thả tớ ra, tớ có thể vay thêm… Xin cậu..”
Vẫn bị túm tóc, Summera tuyệt vọng lắc đầu, ánh mắt dán chặt vào chậu nước.
Cô chưa từng trải qua cảm giác bị dìm nước, nhưng cô biết nó hẳn phải vô cùng khủng khiếp. Cô chưa từng luyện nín thở làm sao có thể chịu đựng được nổi chín mươi giây?
Dù cho cô van nài, Anya hoàn toàn không lắng nghe.
“Làm ơn…xi-“
Chưa kịp dứt lời, Anya đã ấn mạnh đầu cô xuống nước.
“Ưm… ưm… khụ khụ…”
Hoàn toàn không kịp chuẩn bị, Summera uống phải mấy ngụm nước. Cô cố ho ra, nhưng chỉ khiến nước tràn vào nhiều hơn.
Làn nước lạnh bám chặt lấy gương mặt. Cô run rẩy vì lạnh. Lồng ngực co thắt, đau nhói. Cô không thể thở được.
Hai tay bấu chặt lấy mép chậu, cố lật đổ hoặc đẩy ra nhưng tất cả đều vô ích.
Thấy cô vùng vẫy, Anya càng ấn mạnh đầu cô xuống.
Mũi cô đã chạm sát đáy chậu.
Trong cơn hoảng loạn, Summera mím chặt môi, cố không để thêm nước tràn vào.
Nhưng điều đó thật sự rất khó. Anya không hề có dấu hiệu nương tay.
Mái tóc trắng xõa loạn trên mặt nước. Vài sợi dính vào gương mặt, ngứa ngáy đến khó chịu.
Anya nhận ra mực nước đã hạ xuống đôi chút, có lẽ do Summera uống vào, cũng có thể do mái tóc kia thấm nước.
Dù thế nào cũng chẳng quan trọng.
“Thằng kia, đi lấy thêm nước mau.”
Vừa ấn đầu Summera, Anya vừa ra lệnh cho đàn em.
Chúng tức tốc chạy vào lớp lấy bình nước, rồi lao thẳng đến nhà vệ sinh.
Trong hành lang lúc này chỉ còn Anya và Summera, hầu hết học sinh đã vào lớp.
“…Ưm… ha… khụ khụ khụ…”
Ở dưới nước, Summera không trụ được lâu. Do lỡ uống phải nước từ sớm, cô sớm đi tới giới hạn.
Cô không tự chủ mà mở miệng lần nữa, để rồi làn nước lạnh buốt tràn thẳng vào mũi và cổ họng.
Đôi mắt cay xè. Cổ họng và khoang mũi đau rát. Là đau hay tê dại cô cũng không còn phân biệt được nữa.
Cảm giác như có những bàn tay vô hình đang bóp chặt cổ cô. Không có oxy. Tuyệt vọng tràn ngập.
Não bộ dần tê liệt vì thiếu không khí. Tầm nhìn mờ nhòe chập chờn, trong khi làn nước lạnh không ngừng đổ lên sau gáy.
Nhưng sự lạnh lẽo ấy không khiến cô tỉnh táo hơn.
Cô cảm thấy như đang rơi mãi vào vực thẳm không đáy. Bàn tay đang bấu víu chậu dần buông lỏng.
“Mình… sắp chết sao?”
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, cô đã không còn thời gian tìm câu trả lời ngay trước khi cô thực sự lịm hẳn, Anya giật mạnh đầu cô khỏi nước.
“Hộc… khụ khụ… hộc… hộc…”
Summera hổn hển tham lam hít lấy không khí, ho dữ dội, tống hết nước vừa nuốt phải ra ngoài.
Toàn thân cô kiệt quệ. Ngay cả nhúc nhích một ngón tay cũng không nổi.
“Chậc. Thật thảm hại.”
Nhìn bộ dạng thê thảm ấy, Anya suýt bật cười.
Mái tóc Summera sũng nước, nặng trĩu, dính chặt vào người. Từng giọt nước rơi xuống, nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi cơn mưa gào thét ngoài kia.
Như một con chuột chết đuối, cô buông thõng lơ lửng trong tay Anya, cố hớp lấy từng ngụm không khí.
Đã… kết thúc rồi sao?
Nhưng Summera chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến những lời sỉ nhục. Cô chỉ tập trung hít thở. Cô không muốn chết. Cô muốn trở về. Gia đình cô vẫn đang chờ cô.
Nếu cô chết, cha mẹ cô sẽ ra sao?
Cô không muốn họ phải đau khổ. Cảm giác cận kề cái chết vừa rồi đã gieo rắc vào lòng cô một nỗi sợ hãi tột cùng.
Trong cơn thở dốc, các giác quan của cô dần trở lại. Cô bắt đầu cảm nhận được nỗi đau nhói nơi da đầu, nơi Anya đang túm tóc mình.
Cô mấp máy môi, chuẩn bị cầu xin.
Đúng lúc đó, Anya lại nhấn đầu cô xuống nước.
“Chậc. Đừng tưởng đã thoát. Mày còn chưa được một phút.”
Lời nói vừa dứt, cảm giác ngạt thở quen thuộc lại ập đến. Lần này, nước còn tràn cả vào tai cô.
Một lần nữa, Summera bị sự tuyệt vọng nuốt chửng.
2 Bình luận