“…”
Summera ngẩng đầu lên, nhìn cô gái đầu gấu trước mặt cùng Anya.
“Tớ…”
Đối diện với lời chất vấn đầy giễu cợt của cô ta, cô nhất thời trở nên lúng túng, không biết phải làm sao.
Bồi thường ư? Đùa gì vậy chứ… Rõ ràng là bọn họ bắt nạt người khác trước, hà cớ gì lại phải bắt cô phải bồi thường?
Trong lòng, Summera gào thét dữ dội, nhưng cũng chỉ có thể gào thét trong im lặng mà thôi…
Đối mặt với Anya, cô thật sự chẳng còn cách nào khác. Đánh thì chắc chắn không đánh lại, bỏ chạy cũng vô vọng, còn muốn dùng lý lẽ để thuyết phục ư? Đó lại càng là nhiệm vụ bất khả thi.
Gương mặt méo xệch như sắp khóc, Summera chậm rãi đưa tay vào túi áo đồng phục.
Đống tiền xu ban nãy đã bị ném đi hết rồi, trong túi giờ chỉ còn lại ít tờ tiền giấy. Chẳng lẽ phải chủ động đưa hết số tiền này cho Anya sao?
Đó là số tiền sinh hoạt của cô trong một khoảng thời gian sắp tới, nhưng xem ra… không đưa thì cũng không được.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng Summera lại một lần nữa cúi đầu chịu thua.
Cô biết rất rõ, cứ nhún nhường mãi thì sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì, nhưng với tình cảnh hiện tại, cô cũng chỉ còn cách ấy mà thôi.
“Xin lỗi… tớ chỉ còn chừng này thôi…”
Run rẩy rút ra hơn hai mươi tệ tiền giấy còn sót lại, chưa kịp buông tay thì ả đầu gấu đã ngồi xổm xuống, giật phăng tờ tiền.
Đếm qua loa một lượt, cô ta lộ vẻ khinh bỉ, nhưng vẫn nhét tiền vào túi.
Đã lấy tiền rồi… vậy thì hẳn là mình sẽ được tha chứ?
Vừa nghĩ như vậy, Summera còn chưa kịp đứng dậy thì tóc đã lại bị Anya túm lấy.
Cô ta dùng sức ấn mạnh xuống, khiến má Summera áp sát mặt đất.
Nền sàn lạnh lẽo khiến đầu óc Summera tỉnh táo hơn bao giờ hết, đồng thời nó cũng càng làm cho cô cảm nhận rõ hơn nỗi nhục nhã trước mắt.
“Sắp… sắp vào học rồi… thả tớ ra…”
Cô cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng cơ thể yếu ớt lại chẳng đủ sức để chống cự Anya.
“Không phải vừa nãy mày còn nói là không có tiền sao?”
Nghiêng đầu, Anya nhìn Summera, khóe môi cong lên nụ cười mỉa mai.
Câu nói ấy khiến Summera sững người. Cô siết chặt nắm tay, nhưng ngay cả việc đập xuống mặt đất cũng không dám.
Không biết phải trả lời câu hỏi ấy thế nào, cũng chẳng biết làm sao để chịu đựng được sự bắt nạt gần như không thể tránh khỏi này, Summera chỉ có thể liên tục lắc đầu.
“Chậc…”
Nhìn thiếu nữ tóc trắng trước mặt yếu đuối đến thảm hại, Anya nhớ lại trước kia, mỗi lần bị bắt nạt, cô vẫn còn cố gắng phản kháng. Không hiểu đã chịu kích thích gì, mà hai ngày trước đột nhiên trở nên nhu nhược đến vậy.
Nhưng cũng chẳng sao cả, thậm chí là, một con mồi yếu ớt như thế này lại càng khiến Anya cảm thấy hưng phấn hơn.
Thích thú với việc bắt nạt kẻ yếu trong trường, có lẽ… cô ta thực sự đúng là một kẻ khốn nạn.
“…”
Không nói lời nào, Anya nắm chặt một bên cổ tay của Summera, kéo lê cô dọc theo hành lang.
“…Tha cho tớ đi… tớ… tớ đã đưa tiền cho các người rồi mà… tớ thật sự không còn gì nữa rồi…”
Cơ thể cọ xát với mặt đất qua lớp đồng phục, không đến mức quá đau, nhưng nó lại vô cùng khó chịu, khó chịu đến tột cùng.
Tiếng sột soạt do vải ma sát với nền đất khiến Summera bứt rứt không yên, đôi mắt đỏ xinh đẹp của cô cũng dần dâng lên một tầng nước mỏng.
Đáng tiếc, nước mắt cũng chẳng có tác dụng gì, ít nhất vào lúc này, không có ai quan tâm đến việc cô đau đớn ra sao.
Lôi Summera đến cầu thang, Anya kéo lê cô xuống phía dưới.
Cơ thể va đập, xóc nảy từng bậc thang, đau đớn hơn rất nhiều so với khi bị kéo lê trên hành lang.
Những cạnh sắc của bậc thang liên tục mang đến cho cô từng cơn đau rõ rệt.
“…”
Cô cắn chặt răng, đến khi bị kéo xuống tận chân cầu thang, bộ đồng phục xanh trắng trên người Summera đã dính đầy bụi bẩn, nhiều chỗ rách toạc, lộ cả sợi chỉ, trông vô cùng thảm hại.
“Hộc… hộc…”
Thở dốc không ngừng, khắp người chỗ nào cũng đau. Bị kéo lê một quãng dài như vậy, Summera thậm chí còn có cảm giác một cánh tay của mình đã không còn thuộc về mình nữa.
Tâm trí vốn đã rối loạn, sau khi chịu quá nhiều đau đớn, ý thức của cô càng trở nên mơ hồ.
Không biết từ lúc nào, Anya đã buông tóc cô ra, quay lại đứng phía trên cầu thang.
“Con điếm! Bây giờ mày bò từ dưới này lên đây. Thì chuyện vừa nãy mày lừa tao coi như bỏ qua.”
Từ trên cao nhìn xuống Summera đang nằm bẹp như một con chó chết, Anya buông lời khinh miệt, đồng thời đưa ra một điều kiện gần như không thể làm được.
Đây chẳng qua chỉ là cố tình làm khó Summera mà thôi.
“…A…”
Chống hai tay xuống đất, miễn cưỡng nâng người lên một chút, Summera nhìn Anya ở phía trên cầu thang.
Bò lên đó… thật sự là ép người quá đáng.
Cầu thang này có bao nhiêu bậc? Hai mươi? Hay ba mươi? Summera cũng không biết.
Cô cũng chẳng hiểu mình rốt cuộc đã làm sai điều gì mà phải chịu sự hành hạ như vậy. Cô chỉ muốn giữ lại chút tài sản ít ỏi của mình, vậy mà Anya lại tỏ ra như thể cô đã phạm phải tội lỗi tày trời như vậy?
Cuối cùng, Summera đổ hết mọi oán hận lên đầu cái “vị thần” chó chết kia.
Cô nghĩ, nếu có cơ hội, nhất định sẽ trả thù hắn thật tàn nhẫn.
Đầu óc hỗn loạn càng nghĩ càng lệch lạc, cho đến khi Anya ở trên giậm mạnh chân, Summera mới bừng tỉnh.
Lại nhìn từng bậc thang đối với cô chẳng khác nào những ngọn núi, cuối cùng Summera vẫn đành cam chịu số phận.
Cô cố vươn cánh tay ra, đặt bàn tay lên bậc thang, dốc hết sức lực bản thân, chật vật nhích từng chút một.
Như một con sâu xấu xí đến cực điểm, dù không nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của chính mình, Summera vẫn có thể tưởng tượng ra nó thảm hại đến mức nào.
Cơ thể này vốn đã yếu ớt, lại thêm việc cô chẳng được nghỉ ngơi tử tế, còn mang bệnh trong người. Mỗi khi bò lên được một bậc, Summera lại phải thở dốc một hồi lâu.
Các bộ phận trên cơ thể liên tục va đập trong quá trình leo lên gian nan ấy, cơn đau ngày càng dữ dội, động tác cũng càng lúc càng khó khăn.
“Hộc… hộc…”
Khi đến giữa cầu thang, Summera dừng lại. Đại não của cô lúc này đã hoàn toàn trở thành một mớ bòng bong, gần như không thể suy nghĩ nổi nữa.
Phía trên cầu thang, Anya vẫn đang chờ. Thực ra giờ này đã vào học từ lâu, nhưng Anya chẳng hề lo lắng, dù sao thì cô ta cũng chẳng sợ bị lưu ban, giáo viên sớm đã quen với sự tồn tại của cô ta, mắt nhắm mắt mở cho qua.
Ngồi nhàn nhã trên bậc thang phía trên, Anya thảnh thơi nhìn thiếu nữ tóc trắng chật vật bò lên.
Đồng phục trên người cô ngày càng rách nhiều hơn, thậm chí ở không ít chỗ đã bắt đầu rỉ máu.
Nhìn dáng vẻ thê thảm đến cùng cực ấy, trong lòng Anya chẳng hề dấy lên chút áy náy nào. Cô ta đang tính toán xem tiếp theo nên hành hạ con bé này thế nào.
…
“Cuối cùng…”
Không biết đã trôi qua bao lâu, Summera rốt cuộc cũng bò lên đến bậc thang cuối cùng.
Nhưng khi cô vừa đưa tay đặt lên bậc thềm, một cơn đau thấu xương ập đến, nước mắt bất giác trào ra khỏi khóe mắt.
Summera sững người ngẩng đầu lên, đập vào mắt cô là cảnh Anya dẫm lên mu bàn tay cô, nghiền qua nghiền lại.
“…Đau…”
Ý thức còn sót lại khiến Summera yếu ớt rên rỉ, điều đó càng khích thích dục vọng hành hạ trong Anya.
Nhấc chân lên, nhìn bàn tay bê bết máu kia, Anya nắm lấy cổ tay Summera, kéo cô dậy.
Ngay sau đó, không chút do dự, cô ta đẩy mạnh Summera xuống dưới.
Tầm nhìn quay cuồng, cùng với cơn đau dữ dội, thế giới trước mắt Summera tối sầm lại. Ý thức vốn đã mơ hồ, lần này hoàn toàn chìm vào hôn mê...
3 Bình luận