101~200: Tinh Hoa Thanh Tẩy [ĐANG TIẾN HÀNH]

Chương 118: Simon & Malcolm

Chương 118: Simon & Malcolm

'Chà.'

Nhìn trộm ra sân đấu từ phòng chờ của học viên, Simon không khỏi giật mình. Cậu đã nghe nói hôm nay sẽ có một lượng lớn khách tham quan từ bên ngoài, nhưng không ngờ lại đông đến mức này.

Khán đài chật kín người từ những hàng ghế thấp nhất cho đến tận đỉnh. Các học viên mặc đồng phục Kizen ngồi ở phía dưới, còn bên kia vách ngăn là những người đến từ bên ngoài.

"Nói trước cho cậu biết nhé."

Dick, người đã đến phòng chờ chơi vì thi đấu vào buổi chiều, vừa nhai kẹo cao su nhóp nhép vừa nói.

"Tất cả những người đó đến đây đều là để xem trận đấu của cậu đấy."

"Hả?"

"Vì ở Sân đấu số 2 này, chủ đề nóng nhất dù ai nói gì đi nữa vẫn là trận quyết đấu giữa Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất và Tuyển sinh Đặc biệt Đệ thập. Nhìn vào bảng đấu trước đó thì thấy những kẻ có tên tuổi đáng chú ý chỉ có mỗi hai cậu thôi. Chắc hẳn mọi người đến để tận mắt chiêm ngưỡng Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất đầy bí ẩn là như thế nào."

Simon cười khổ.

"Nà, gì thế? Sao tự nhiên lại làm tớ căng thẳng vậy?"

"Cậu vốn thuộc kiểu phải căng thẳng mới làm tốt mà. Với lại, tớ nói vậy là để cậu nhìn thẳng vào hiện thực đấy."

Dick đưa tay tạo thành hình chữ V rồi lắc qua lắc lại trước mắt cậu.

"Đây là trận đấu bên bờ vực thẳm, không còn đường lùi đâu. Nếu cậu thua trước sự chứng kiến của đông đảo khán giả thế này, tin đồn rằng Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất năm nay chẳng có gì đặc sắc sẽ lan ra khắp lục địa cho mà xem! Có khi mọi người sẽ đánh giá thấp cậu không chừng!"

Simon khoanh tay, ngâm nga một tiếng "Ưm—".

"Nghĩ kỹ thì chuyện đó cũng không tệ lắm."

"Simon!"

"Haha! Đùa thôi. Mà này."

Simon cười tinh nghịch rồi đấm nhẹ vào bắp tay Dick.

"Khai thật đi. Thật ra cậu cũng đặt cược tiền rồi đúng không?"

Nghe vậy, Dick thoáng giật mình. Rồi cậu ấy lảng tránh ánh mắt và cười trừ, một biểu hiện quá dễ đoán.

"Khai thật đi nào. Cậu đặt cho ai?"

"Aa! Đương nhiên là đặt cho cậu rồi! Vốn dĩ sự thú vị của cờ bạc nằm ở kèo dưới... à không phải! Là vì tớ tuyệt đối tin tưởng bạn mình mà!"

Simon bật cười khúc khích.

"Đừng lo. Tớ sẽ không để cậu mất tiền đâu."

"Hề hề, đúng là đáng tin cậy thật! Nhờ cả vào cậu đấy, Simon!"

Đang nói dở, Dick liếc nhìn về phía sau.

"Cơ mà ai đứng đó nãy giờ thế? Ra đây đi."

Có hơi người từ phía sau. Thật ra Simon cũng đã nhận ra.

Sau một hồi do dự, một nữ sinh rụt rè ló mặt ra.

"Kami!"

Đó là Kamibarez. Cô ấy bám tay vào tường, rụt rè chỉ thò mỗi cái đầu ra.

Nhớ ra cô thi đấu vào buổi chiều, Simon ngạc nhiên hỏi:

"Sao cậu đến sân đấu sớm thế? Đến sớm quá sẽ bị căng thẳng đấy."

"Si, Simon!"

Cô nhắm tịt mắt lại rồi chạy lon ton đến trước mặt Simon.

"Cố, cố lên nhé!!"

"......Hả?"

"Dù đối thủ là ai thì Simon cũng sẽ thắng thôi! Trong số những người mình từng thấy, Simon là người...... hơn bất cứ ai......!"

Giọng cô run rẩy lặp đi lặp lại từ "hơn bất cứ ai", rồi cuối cùng nói lí nhí như tiếng muỗi kêu:

"Vì cậu đã nỗ lực hơn bất cứ ai mà!"

Thốt ra được câu đó xong, dường như dũng khí cũng cạn sạch, cô ngồi thụp xuống đất, lấy hai tay che mặt.

Có lẽ câu cô định nói ban đầu không phải là "đã nỗ lực", nhưng Simon cảm thấy những áp lực từ kỳ đánh giá quyết đấu bỗng chốc tan biến như một lời nói dối.

Cậu quỳ một chân xuống và nhẹ nhàng gọi.

"Kami."

Cậu khẽ gọi tên cô rồi chờ đợi. Một lát sau, Kamibarez hé mở tay ra, nhìn Simon với khuôn mặt đỏ bừng.

"Cảm ơn nhé! Thật sự là nguồn động viên rất lớn với tớ. Kỳ đánh giá quyết đấu lần này, tớ nhất định sẽ thắng."

"......Ưm, Simon!"

Bầu không khí này khiến người ta cảm thấy không nên làm phiền.

Dick cười khúc khích rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng chờ.

"Hửm?"

Bên ngoài phòng chờ, Meilyn đang đứng khoanh tay dựa lưng vào tường.

Cô nàng nhìn chằm chằm vào bức tường với vẻ mặt phức tạp, khi phát hiện ra Dick bước ra muộn màng, khuôn mặt cô đỏ lên, miệng mấp máy không ra tiếng:

'Sao cậu lại chui ra từ đó hả thằng điên kia!'

"Hả?"

'Cậu không có tí tinh tế nào hết vậy trời!'

Dick cười phì một cái rồi hạ giọng đáp:

"Vì tinh tế nên tớ mới đi ra đấy chứ."

"Hừ, thôi được rồi."

Meilyn nói xong liền quay lưng bước đi một cách lạnh lùng.

"Meilyn."

"Gì."

Dick chỉ tay vào phòng chờ nơi Simon đang đứng.

"Cậu đi mà không nói một lời nào có ổn không đấy?"

Nghe vậy, cô nàng khựng lại.

Ánh mắt cô liếc nhìn về phía phòng chờ của Simon, rồi thở dài như thể cam chịu.

"Bởi vậy mới nói cậu đúng là tên thiếu tinh tế kinh khủng."

Meilyn buông lại câu đó rồi tiếp tục bước đi dọc hành lang.

Dick vòng tay ra sau đầu, dõi theo bóng lưng cô nàng rời đi.

✦✧✦✧

-Mời học viên Simon Follentia lớp A và học viên Malcolm Randolph lớp M di chuyển đến sân đấu.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Ngay khi Simon bước ra từ phòng chờ, cả sân đấu đã vang dội tiếng hò reo.

"Cố lên! Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất!"

"Tôi đặt cược vào cậu đấy!"

Từ phòng chờ phía đối diện, Malcolm Randolph cũng đang mặc bộ đồ bảo hộ và chuẩn bị cho trận đấu.

Ánh mắt hai người chạm nhau. Malcolm cười khẩy, còn Simon không có phản ứng gì đặc biệt.

Ngay sau đó, thời gian nghỉ ngơi và dọn dẹp sân đấu kết thúc. Những khán giả đi vệ sinh đã quay lại, và khán giả từ các sân đấu khác cũng đang đổ dồn về để xem cuộc đối đầu giữa các học viên thuộc diện Tuyển sinh Đặc biệt.

Dick và Kamibarez cũng đã tìm được chỗ ngồi ở một góc khán đài, Meilyn sau khi thi đấu xong cũng đã đến nhập hội.

Kết quả đương nhiên là chiến thắng. Cô nàng có vẻ tâm trạng rất tốt, đập tay high-five với hai người bạn rồi ngồi phịch xuống ghế.

"Này, tình trạng của Simon thế nào?"

"Tạm thời trông có vẻ ổn."

Dick khoanh tay trả lời.

"Vấn đề then chốt là cậu ấy đã hoàn thiện khả năng điều khiển Overlord đến mức nào rồi."

Một lát sau, theo hiệu lệnh của trọng tài, Simon và Malcolm bước lên phía trước sân đấu.

"Hai tuyển thủ, bắt tay."

Hai người tiến lại gần và nắm lấy tay nhau.

Siết mạnh.

Malcolm dồn sức vào bàn tay đang bắt. Simon nói với vẻ mặt vô cảm:

"Đã bị xử ở dinh thự một lần rồi mà vẫn còn làm trò này nhỉ."

"Tao tuyệt đối không bao giờ quên kẻ đã làm tao mất mặt đâu."

Malcolm cười nhếch mép nói tiếp.

"Với lại đâu chỉ mình tao, có vẻ như cũng có nhiều người nghĩ rằng họ đã bị mày làm cho mất mặt đấy."

Ánh mắt Simon hướng về chiếc tạo tác có khắc gia huy vương tộc Dresden đang đeo trên cổ Malcolm.

"Đủ hiểu rồi."

Lần này đến lượt sắc mặt Malcolm đanh lại. Bởi vì Simon cũng bắt đầu dùng sức siết ngược lại. Malcolm nghiến răng dồn hết sức lực.

"Trận đấu này mong được cậu giúp đỡ nhé."

Simon cười nói.

"Tao sẽ biến ngày hôm nay thành ngày tồi tệ nhất đời mày trước mặt cả vạn khán giả."

Malcolm cũng cười.

Hai người đồng thời buông tay và quay lưng lại.

"Hai học viên! Đã chuẩn bị xong chưa?"

Trước câu hỏi của trọng tài, cả hai cùng gật đầu và hạ thấp trọng tâm.

“Vậy thì, bài đánh giá quyết đấu giữa học viên Simon Follentia lớp A và học viên Malcolm Randolph lớp M xin được phép bắt đầu.”

Hú hú khẹt khẹtttttttt!

Simon giật mình trước tiếng reo hò nổ ra từ tứ phía.

Nhìn lại lần nữa vẫn thấy quy mô khán giả đông đến mức không thốt nên lời.

Ở tầng dưới, không chỉ có các thành viên cùng nhóm 7 , các bạn học lớp A, phe phái của Hector, các tiền bối năm hai, mà cả Benya và những người trong Hội Nghiên cứu Xác sống Đặc biệt 'Dị Biến' cũng ngồi cùng một chỗ. Phía trên đó, có thể thấy những quý tộc trong trang phục lộng lẫy và các trinh sát viên đang cật lực ghi chép bằng bút lông ngỗng.

'Vụ này căng rồi đây.'

Simon cười khổ, lau mồ hôi trong lòng bàn tay. Lần đầu tiên cậu bắt đầu cảm thấy căng thẳng trong một bài đánh giá quyết đấu.

Trọng tài nhìn luân phiên Simon và Malcolm rồi hạ cánh tay đang giơ cao xuống.

"Trận đấu bắt đầu!"

Tiếng hô ấy làm cậu bừng tỉnh.

Simon vận hành lõi hết công suất, kéo Hắc Lực lên bao phủ toàn thân, còn Malcolm giơ cao cây gậy bạc trong tay lên.

Rầm!

Rồi hắn nện mạnh nó xuống sàn như muốn đóng cọc. Lấy cây gậy làm trung tâm, một pháp trận Hắc Lực khổng lồ mở ra.

"Mày không biết tao đã mong chờ sân khấu này đến mức nào đâu, Simon Follentia."

Cạch cạch cạch!

Pháp trận dưới sàn bắt đầu triển khai với tốc độ kinh hoàng. Simon nhìn tốc độ đó và nhận ra ngay.

Đây không phải là thứ vừa mới học ở Kizen, cũng không phải thứ chỉ lặp đi lặp lại một hai lần.

Đó là tuyệt kỹ theo đúng nghĩa đen, được tôi luyện qua hàng ngàn hàng vạn lần lặp lại, đến mức giờ đây có nhắm mắt cũng có thể thi triển được.

Tất cả mọi người trong sân đấu đều mở to mắt dõi theo hắc thuật của Tuyển sinh Đặc biệt Đệ thập.

<Song Trùng>

Từ pháp trận khổng lồ dưới sàn, những người có ngoại hình y hệt Malcolm lừ đừ chui lên.

Không thể phân biệt được đâu là tôn hành giả, đâu là giả hành tôn. Từ trang phục, kiểu tóc cho đến dáng đi đều giống hệt nhau. Trong nháy mắt, hơn hai mươi Malcolm đã lấp đầy sân đấu.

"Là người sử dụng Song Trùng sao!"

"Tin đồn là thật rồi."

Tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi.

Giữa đám đông khán giả đang phấn khích, Meilyn cũng lộ vẻ mặt ngơ ngác.

"Cái kia rốt cuộc là gì thế?"

"Là Song Trùng, dị năng của Malcolm đấy."

Dick ngồi bên cạnh giải thích.

"Malcolm chỉ nhờ mỗi hắc thuật đó mà được đặc cách vào Kizen, thâu tóm lớp M, và luôn duy trì thành tích đứng đầu trong mọi bài đánh giá thực hành."

Nói một cách đơn giản, Song Trùng là hắc thuật tạo ra vô số triệu hồi sư có ngoại hình giống hệt bản thân, nhưng Malcolm đã vượt qua đẳng cấp đó.

Malcolm có thể nhìn, nghe và ngửi thông qua các Song Trùng. Khả năng chiến đấu cũng rất ưu việt, và độ hoàn thiện cao đến mức không thể phân biệt được bản thể.

Nếu xét đến việc một học viên năm nhất Kizen bình thường chỉ điều khiển được 3~4 bộ hài cốt , thì Song Trùng có thể tạo ra vô tận các triệu hồi thể mà không quan tâm đến số lượng chính là hắc thuật cực mạnh.

Tất nhiên, về sau khi lên năm hai, năm ba tại Kizen, nơi trình độ của mọi học viên đều được nâng cao và bình đẳng hóa, thì hiệu quả của nó có thể sẽ hơi kém đi, nhưng ít nhất ở năm nhất thì số lượng áp đảo là chân ái.

Đó là lý do tại sao Tuyển sinh Đặc biệt Đệ thập Malcolm Randolph được đánh giá là vượt trội hơn về khả năng chiến đấu so với các học viên thuộc diện Tuyển sinh Đặc biệt khác có trình độ tương đương.

"Để thắng được Malcolm, cần phải có hắc thuật diện rộng có thể quét sạch cả bản thể lẫn phân thân cùng một lúc, hoặc ma pháp dò tìm để tìm ra bản thể. Ngoài ra thì cần các loại nguyền rủa loại giải trừ có thể trực tiếp vô hiệu hóa chính ma pháp Song Trùng."

Nghe Dick nói, Kamibarez lộ vẻ mặt đầy lo lắng.

"Nhưng Simon đâu có cái nào trong số đó đâu!"

"Thế nên tỉ lệ đặt cược của đám năm hai mới là 8:2 đấy. Song Trùng một là thắng rất dễ, hai là không thể thắng nổi, chỉ có một trong hai trường hợp đó thôi."

Số lượng Song Trùng của Malcolm Randolph đang ngày càng tăng lên. Thấy vậy, Simon kích hoạt 100% lõi, tập trung cao độ, sau đó thản nhiên bước về phía Malcolm.

"Mày điên rồi à?"

Malcolm cười khẩy.

"Định lao vào mà không có ma pháp diện rộng sao?"

Simon nhún vai.

"Thì sao nào."

"Đúng là thằng ranh kiêu ngạo!"

Malcolm ra lệnh cho hơn hai mươi tên Song Trùng đồng loạt lao lên. Lúc này Simon mới dừng lại tại chỗ.

Cậu đặt chân trái xuống sàn. Một pháp trận ảo mở ra lấy bàn chân làm trung tâm, rồi cậu truyền Hắc Lực vào để thực thể hóa nó. Trong lúc đó, đám Song Trùng của Malcolm đã bao vây xung quanh Simon như một vòng tròn.

"Làm cái gì vậy hả? Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất!"

"Bị bao vây rồi! Chúng lao vào từ tứ phía kìa!"

Hai mươi tên Song Trùng đồng loạt nhảy xổ vào Simon. Simon đang nhắm mắt tập trung bỗng mở bừng mắt ra.

'Khai môn!'

Vù! Vù! Vù! Vù!

Không gian phụ mở toang xung quanh Simon. Khoảnh khắc lũ Song Trùng áp sát ngay trước mũi cậu.

Soạt soạt soạt soạt soạt soạt!

Soạt soạt soạt!

Những cái chân của Overlord được cấu tạo từ kim loại và xương phóng ra từ không gian phụ. Những lưỡi dao sắc bén chém nát lũ Song Trùng xung quanh, vươn lên tạo thành một vòng tròn bảo vệ Simon.

Những tên Song Trùng lao vào đều bị xé xác không còn một mống, tan biến vào hư không như bụi than.

"Oa! Cái, cái gì kia?"

"Đỉnh vãi!"

Khán giả phản ứng bùng nổ. Ngay cả đối thủ là Malcolm cũng đứng há hốc mồm.

'Cái đó mà là hắc thuật sao?'

Đúng lúc đó, một trong những lưỡi dao đang bao bọc Simon bất ngờ vươn dài ra, nhắm thẳng vào bản thể của Malcolm.

"Hự!"

Malcolm kinh hãi lùi lại phía sau.

Vì vội vàng né tránh nên hắn mất thăng bằng và ngã bệt mông xuống đất. Lưỡi dao cứ thế quất dài như một chiếc roi, phá hủy thêm các Song Trùng và hất văng cả cây gậy đang cắm dưới đất lên trời.

Kenggggggggg!

Cây gậy của Malcolm cắm phập thành một đường thẳng lên trần nhà thi đấu. Những lưỡi dao phát ra tiếng soạt soạt rồi thu hồi lại vào trong không gian phụ của Simon.

Simon, người đang ẩn mình trong rừng lưỡi dao, lộ diện với nụ cười thản nhiên.

"Không có kỹ năng diện rộng thì sao nào?"

Waoooooooooo—!

Khán giả từ bốn phía gào thét reo hò dữ dội.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!