101~200: Tinh Hoa Thanh Tẩy [ĐANG TIẾN HÀNH]

Chương 117: Vị Khách Đặc Biệt

Chương 117: Vị Khách Đặc Biệt

Simon chớp mắt.

"Chức năng quan trọng nhất sao?"

"Đúng vậy. Hãy tập trung ý thức vào chiếc nhẫn trên ngón tay, sau đó dùng chân trái dẫm mạnh xuống sàn."

Làm theo lời Gellun, Simon thử dẫm chân trái xuống nền đất. Cảm giác như đang dùng chân nhấn vào một nút bấm nào đó, rồi lấy chân trái làm tâm, hình ảnh một pháp trận trong suốt được vẽ ra.

"Bây giờ trong mắt người thi triển sẽ hiện lên một pháp trận ảo. Hãy truyền Hắc Lực vào để kích hoạt pháp trận đó xem."

Kích hoạt ư? Phải làm thế nào đây?

Simon tuy có chút bối rối nhưng vẫn thử truyền một lượng nhỏ Hắc Lực vào pháp trận.

Vụt!

Một góc của pháp trận bừng lên ánh lửa đen, tỏa ra sức sống mãnh liệt.

'Ra là làm thế này.'

Không có quy trình nào phức tạp cả. Chỉ cần truyền Hắc Lực vào, pháp trận ảo sẽ tự động hình thành.

"Trạng thái hiện tại được gọi là 'Chế độ Thiết lập'. Khi chân trái rời khỏi mặt đất, chế độ này cũng sẽ được giải trừ."

Khi Simon nhấc chân trái lên, pháp trận quả thực tan biến vào hư không như bọt nước. Cậu dẫm chân xuống và vận Hắc Lực lần nữa, pháp trận lại hình thành, đưa cậu trở về 'Chế độ Thiết lập'.

'Ảo ma vãi!'

Trên môi Simon nở một nụ cười thích thú như đứa trẻ.

"Nào, việc có thể làm trong Chế độ Thiết lập này rất đơn giản. Người thi triển có thể mở đồng thời tối đa sáu không gian phụ."

Simon lộ vẻ mặt kinh ngạc.

"Sáu cái cùng lúc sao?"

"Vâng, cậu hãy nhìn xung quanh đi."

Chẳng biết từ lúc nào, sáu pháp trận trong suốt đã lơ lửng trôi nổi giữa không trung.

"Nếu không có thiết lập nào khác, không gian phụ sẽ mở ra tại vị trí của các pháp trận ảo mà chỉ người thi triển mới nhìn thấy này. Cách thực hiện rất đơn giản. Cậu chỉ cần niệm chú ngữ khởi động là 'Khai Môn' trong đầu. Hô to thành tiếng cũng được."

Simon gật đầu, đẩy sự tập trung lên cao độ.

Lần này cũng vậy, cậu tạo ra một mục tiêu giả định trên không trung và ra lệnh cho Overlord tập trung tấn công vào đó.

"Khai Môn!"

Xoẹt!

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!

Xoẹt!

Sáu pháp trận đồng loạt mở ra, và từ bên trong, sáu xúc tu như đã chờ sẵn lao vút ra, xuyên thủng không khí.

Simon vô thức thốt lên đầy cảm thán.

"Oa!"

Đứng bên cạnh, Benya cũng tròn mắt ngạc nhiên rồi vỗ tay tán thưởng. Simon quay phắt sang nhìn Gellun, reo lên:

"Gellun! Ông đúng là thiên tài! Làm sao ông có thể tạo ra không gian phụ thế này...!"

"Ahaha! Vốn dĩ đây là một 'tác phẩm trì hoãn' mà tôi định làm để mở đa không gian phụ. Nhờ cơ duyên này mà tôi đã cải tiến nó thành pháp trận chuyên dụng cho Overlord. Với tôi đây cũng là một công việc đầy ý nghĩa."

Gellun giơ ngón trỏ lên.

"Nhưng tôi đã nói rồi đúng không? Không gian phụ này phải cho ra công suất khác với mục đích sử dụng thông thường nên..."

"Ý ông là có thể sẽ có rủi ro."

"Hà hà! Vâng. Đúng là vậy. Cậu có cảm thấy gì không?"

Simon nhìn vào chiếc nhẫn trên tay trái.

"Chiếc nhẫn nóng lên rồi."

"Vâng, chính xác. Nếu mở không gian phụ quá nhiều cùng một lúc và liên tục, không gian phụ sẽ dần bị quá tải."

Simon tỏ vẻ thắc mắc.

Là không gian phụ có thể mở sáu cửa cùng lúc, nhưng nhẫn chỉ nóng lên một chút thì đâu phải là rủi ro gì lớn?

"Khi vào thực chiến, sẽ có lúc cậu buộc phải mở không gian phụ liên tục. Nếu chiếc nhẫn nóng đến mức gây bỏng mà cậu vẫn tiếp tục lạm dụng không gian phụ, thì cuối cùng..."

Bùm-

Gellun dùng miệng tạo ra âm thanh mô phỏng tiếng nổ.

"Trong trường hợp xấu nhất, nó sẽ phát nổ. Ngón tay của cậu có thể sẽ bay màu theo luôn đấy."

"... Aa.”

Mới chỉ tưởng tượng thôi mà ngón tay đã thấy đau nhói.

"Tất nhiên, miễn là cậu không dùng quá mức thì hoàn toàn không có vấn đề gì. Người thi triển chỉ cần có kiến thức thông thường và khả năng kiềm chế là được. Nếu nhẫn nóng quá giới hạn, hãy ngừng kích hoạt. Và kiên nhẫn đợi cho đến khi nhẫn nguội đi. Tôi dám chắc rằng chỉ cần tuân thủ đúng hai điều này thì sẽ không có vấn đề gì khi sử dụng."

Tóm lại là không được lạm dụng bừa bãi. Simon gật đầu hiểu ý.

"Và để tránh việc không gian phụ thường xuyên bị quá tải, thay vì mở tối đa cả 6 cái, tôi khuyên cậu nên dùng trung bình khoảng 4 cái thôi. 6 cái thì nên để dành cho những tình huống thực sự cấp bách, như một đòn sát thủ cuối cùng."

Giải thích xong, Gellun cúi đầu chào.

"Đến đây là hết. Cậu còn thắc mắc gì không?"

"Nhiều lắm! Trước tiên là..."

Simon tuôn ra hàng tràng câu hỏi như đã chờ đợi từ lâu. Đồng thời, trong đầu cậu đang hình dung ra cách vận hành Overlord để đạt hiệu suất tối đa.

'Nếu là cái này.'

Simon cảm thấy sự tự tin đang dâng trào.

'Nếu là cái này, mình có thể chiến thắng bằng chính sức mạnh của bản thân.'

✦✧✦✧

Đêm đó, tại ký túc xá nam năm nhất.

"Cuối cùng ngày mai cũng là cuối tuần rồi!"

Dick nằm phịch xuống giường và hét lên.

"Simon! Cuối tuần này rủ nhóm Meilyn đi đâu chơi không?"

"Xin lỗi. Tớ đã lên lịch huấn luyện đặc biệt rồi."

Ngay sau cuối tuần là bài đánh giá quyết đấu với Malcolm Randolph. Cho đến lúc đó, cậu phải bằng mọi giá đưa việc kiểm soát Overlord thông qua không gian phụ mới vào quỹ đạo.

"Trận đấu với Malcolm thì đành chịu thôi."

Dick tỏ vẻ tiếc nuối, gác cằm lên gối nhưng cũng đành chấp nhận.

Và vào cuối tuần sau đó, cuộc huấn luyện địa ngục thực sự bắt đầu.

"Ta đã nói rồi mà? Bắt đầu có thể tùy ý cậu, nhưng kết thúc là do ta quyết định."

Thậm chí Aaron còn đến Kizen vào cuối tuần để giám sát việc huấn luyện Overlord của Simon. Lần này là bài tập đưa Overlord vào không gian phụ và chặn đứng những khúc xương mà Aaron phóng tới.

Nếu người khác nhìn vào, chắc họ sẽ bảo đây là hành hạ trẻ con, cường độ huấn luyện cuối tuần cao đến mức đó.

Simon cũng di chuyển cho đến khi kiệt sức, sẵn lòng nuốt trọn giáo án huấn luyện. Qua đợt này, cậu đã nắm được đại khái mức độ sử dụng đến đâu thì nhẫn sẽ nóng lên.

[Hừ! Tên Giáo sư Kizen đó suy nghĩ quá thiên về Tử Linh Sư! Huấn luyện mà không hiểu rõ hoàn toàn về xác sống thì chỉ vô nghĩa mà thôi!]

Pier bùng lên lòng ganh đua kỳ lạ với Aaron và gọi Simon vào di tích. Dù đã kiệt quệ vì bài tập của Aaron, nhưng Simon không phải là người từ chối khi được đề nghị luyện tập.

[Cho dù tấn công xuyên qua không gian phụ thì bản chất cũng không thay đổi! Hãy đọc được tư niệm của Overlord và tung ra đòn tấn công hiệu quả nhất!]

"Vâng!"

Sau khi kết thúc buổi tập với Pier, cậu trở lại Kizen và ghé qua phòng sinh hoạt của câu lạc bộ 'Dị Biến'.

Bởi vì Simon đã chạy đôn chạy đáo đến mức miệng đắng ngắt, nên Overlord cũng bị hành hạ tơi tả qua các bài huấn luyện.

"Simon!"

"Đến rồi à."

"Ơ, hai cậu."

Dù là cuối tuần nhưng Toto và Fitzgerald vẫn đang cùng nhau lắp ráp hài cốt trong phòng câu lạc bộ. Simon cười tươi.

"Hai cậu thân thiết hơn tôi tưởng đấy."

Toto gãi đầu.

"Hả? Vậy sao? Haha."

"Ồn ào quá, vào phụ lắp cái này đi."

"Biết rồi. Xong việc thì giúp tôi sửa sang con của mình chút nhé."

Khi việc lắp ráp hài cốt hoàn tất, Simon lôi Overlord ra khỏi không gian phụ, và hai người kia cũng xúm lại giúp bôi thuốc lên những phần xương khô khốc trên cơ thể nó.

"Khoan đã."

Fitzgerald nhổm dậy, vuốt dọc theo một bên chân của Overlord. Simon hốt hoảng nói:

"Cẩn thận! Chạm vào lung tung nguy hiểm lắm...!"

"Chỉ cái chân bên này là hơi lạ thôi."

Fitzgerald nhìn chằm chằm vào chân của Overlord. Simon nhún vai.

"Vậy à? Tôi thấy cái nào cũng giống nhau mà."

"Con xác sống này, cậu bảo người chế tạo đã chết rồi đúng không?"

"Ừ."

"Hưm."

Fitzgerald suy nghĩ một chút rồi nhìn Simon.

"Theo tôi thì người chế tạo đã bỏ nhiều công sức hơn vào cái chân bên này. Hãy kết nối với tư niệm của Overlord và duỗi dài chân nó ra hơn nữa xem."

"Dài hơn nữa á?"

"Ừ. Cảm giác như mở bung ra ấy."

Fitzgerald tuy là một kẻ lập dị, nhưng Simon nghĩ lần này cậu ta nói có căn cứ.

Simon nhắm mắt lại và thử duỗi chân Overlord ra hết mức có thể. Chính ở trạng thái này.

'Mở bung ra!'

Cậu ra lệnh bằng tư niệm. Ngay lập tức, Overlord có phản ứng lạ.

Nó run rẩy cái chân rồi buông thõng xuống.

Xét đến tính cách của Overlord là sẽ phớt lờ nếu nhận được mệnh lệnh bất khả thi, thì điều này hơi kỳ lạ.

Vừa rồi trông không giống như 'không thể làm được', mà giống như 'đã thất bại' hơn.

'Một lần nữa...!'

Simon ra lệnh lại lần nữa. Chân của Overlord rung lên bần bật, rồi phát ra tiếng kít kít.

'Tiếp tục! Đừng bỏ cuộc!'

Khi cậu liên tục ra lệnh, những khúc xương tưởng như dính chặt vào nhau bỗng giãn ra thật dài như một chiếc lò xo bị nén chặt nay được bung ra.

Chiều dài chân của Overlord khi duỗi ra hết cỡ dài hơn gấp 1.5 lần so với những cái chân bình thường khác.

"Tôi nói đúng chứ?"

Fitzgerald nở nụ cười đắc thắng.

"Có lẽ người ta định thêm chức năng này cho cả các chân khác nữa, nhưng thất bại nên đành gắn chặt tất cả lại. Dường như chỉ có chân bên này là có thể kéo dài ra được."

Simon bật dậy nắm lấy tay cậu ta.

"Cảm ơn! Fitz!"

"Hả? Ờ ờ."

"Tôi đã có được một gợi ý cực kỳ quan trọng!"

Mắt Simon sáng rực lên.

Việc có thêm biến số lần này là rất lớn.

Cậu cảm thấy mình có thể tạo ra một công thức chiến thắng đầy uy lực.

✦✧✦✧

Cuối tuần trôi qua, buổi sáng ngày diễn ra bài đánh giá quyết đấu đã đến.

Kizen đã mở rộng quy mô khách mời tham quan cho bài đánh giá quyết đấu lần này.

Quan chức vương quốc, đại diện các tổ chức, và cả những người chiêu mộ. Vô số người đã đổ về đảo Roke để chứng kiến buổi đánh giá quyết đấu công khai này.

"Đấu trường ở hướng này ạ!"

"Xin vui lòng tuân theo sự kiểm soát!"

Và những người khổ sở nhất chính là đám nhân viên được cử đi để kiểm soát các quý tộc.

Lena, một quản lý ký túc xá kỳ cựu với 4 năm kinh nghiệm, cũng tham gia vào công tác kiểm soát sự kiện lần này, và cô đang cảm thấy muốn chết đi sống lại.

"Ơ hay! Cô biết ta là ai không hả!"

"Chỉ nói chuyện với học viên một chút cũng không được sao?"

"Không được ạ! Tuyệt đối không được!"

Lena cố gắng nặn ra bộ mặt tươi cười, nhưng trong lòng thì đang gào thét đau khổ.

'Aa! Mấy ông già đầu hai thứ tóc rồi mà nói mãi đéo nghe. Thật tình!'

Đám quý tộc vốn hợm hĩnh nên rất khó chịu khi phải nghe theo chỉ dẫn của đám nhân viên. Họ liên tục khoe khoang thân phận hay tài lực, và nếu cảm thấy không được đối đãi tử tế, họ sẽ gào thét đến mức điếc cả tai.

Cô cảm thấy thà quản lý đám học viên chưa trải sự đời còn tốt hơn.

'Aa.'

Lúc đó, cô thấy một người đàn ông trung niên đang vân vê ria mép có động thái lén lút tách khỏi hàng.

Lena dang hai tay ra chặn lại.

"Ngài không được vào đó! Người thường bị nghiêm cấm ra vào các khu vực ngoài đấu trường!"

"Ơ hay, cô không biết ta sao? Ta là Bá tước Sorio đây. Ta định đi gặp mặt con trai mình một chút..."

"Thưa Bá tước, tuyệt đối không được ạ! Xin ngài hãy làm thủ tục thăm gặp chính thức!"

"Chà, có cần phải cứng nhắc thế không?"

Bá tước Sorio lén lút rút từ trong ngực áo ra một túi tiền vàng và dúi vào lòng cô.

"Tôi không thể nhận cái này! Á! Xin ngài đừng làm thế, thưa Bá tước!"

"Nào nào. Cầm lấy, cầm lấy đi."

Trong khi hai người đang giằng co, Bá tước Sorio khẽ liếc mắt ra hiệu.

Vụt!

Hai gã đàn ông đang hộ tống phía sau ông ta bất ngờ lao vút về phía khuôn viên dành cho năm nhất.

"Hai người kia chạy rồi!"

"Chặn lại!"

Đám nhân viên và trợ giảng hốt hoảng đuổi theo.

Tuy nhiên, hai gã đàn ông kia dường như cũng không phải dạng vừa, chúng lập tức kích hoạt lõi và chuyển cơ thể sang trạng thái Hồn Hoá. Những cánh tay của các trợ giảng định tóm lấy chỉ vồ hụt vào không khí.

'Là Tử Linh Sư sao!'

Nếu để chúng lọt qua thì địa ngục sẽ nổ ra mất. Các trợ giảng la hét đuổi theo sát nút, nhưng hai kẻ đã Hồn Hoá vẫn không hề giảm tốc độ.

Ngay khoảnh khắc chúng vừa chạm đến lối vào khuôn viên năm nhất.

Xoảng!

Xoảng!

Những sợi xích từ đâu bay tới trói chặt lấy cơ thể hai gã đàn ông giữa hư không.

'Đang ở trạng thái Hồn Hoá mà sao có thể?'

Không có thời gian để thắc mắc. Hai gã bị xích trói chặt bị quăng một vòng lớn trên không trung rồi rơi bịch xuống đất ngay sau lưng Bá tước Sorio.

Rầm rầm rầm!

Bụi đất mù mịt bốc lên. Một lát sau, người ta thấy hai kẻ đang cắm đầu xuống đất, chân run rẩy một hồi rồi rũ xuống bất động.

Xì xào xì xào.

Các quý tộc khác nhìn thấy cảnh đó liền cười nhạo hoặc lấy quạt che miệng.

Mặt Bá tước Sorio đỏ bừng lên vì xấu hổ.

"Dám làm thế với gia thần của ta sao! Là... là kẻ nào!"

"Là ta.”

Cộp. Cộp.

Tất cả trợ giảng và nhân viên có mặt tại đó đều đứng nghiêm trang với vẻ mặt căng thẳng tột độ và lùi lại. Giữa đám đông rẽ ra hai bên như phép lạ của Moses, một người phụ nữ đang bước tới.

Mái tóc ngắn được cắt tỉa gọn gàng mang cảm giác cực kỳ nghiêm cẩn, cùng đôi mắt màu tím lạnh lùng toả ra bầu không khí uy nghiêm.

'Là... là Hiệu phó của Kizen, Jane Olivia...!'

Cô sải bước đến đứng trước mặt Sorio.

"Ngài không cần lo lắng, chúng ta đang chăm sóc con trai ngài rất tốt. Những kiểu tiếp xúc thế này thật sự gây khó xử cho chúng ta.”

Đây là lần đầu tiên ông ta nhìn thấy một Tử Linh Sư vĩ đại như vậy ở khoảng cách gần.

Sorio vừa run sợ vừa nói:

"Ta... ta thăm con trai mình thì có gì sai chứ!"

"Một khi đã nhập học, trước khi là con trai của Bá tước, cậu ấy là một Tử Linh Sư trực thuộc Kizen. Và..."

Khi cô xòe lòng bàn tay ra, hai lọ thuốc trong người đám tùy tùng từ từ bay lên. Sắc mặt Bá tước Sorio tái mét.

"Bây giờ ngài có đưa thứ này cho con trai mình thì cũng chẳng thay đổi được kết quả trận đấu đâu."

"...!"

"Đã cất công đến thăm trường, chúc ngài có một khoảng thời gian vui vẻ."

Cô quay bước đi về hướng khác, để lại Bá tước Sorio cúi gằm mặt cam chịu.

Lúc đó, trong đám quý tộc, một cô gái trẻ mặc váy dạ hội vẫy tay rối rít.

"Jane! Jane!"

"Aa, Công chúa."

Jane mỉm cười dịu dàng và bước lại gần cô gái.

“Ngài đã đến rồi sao."

"Vâng! Đến xem các sự kiện của Kizen là niềm vui cuộc đời tôi mà! Aa.”

Cô gái hạ thấp giọng thì thầm với Jane.

"Nghe đồn Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất lần này thuộc hàng cực phẩm, thế nào rồi ạ?"

Jane cười khổ.

"Dù chỉ là xã giao thì ngài cũng nên hỏi thăm tình hình của anh trai mình trước chứ?"

“Tôi mặc kệ người đó! Cái gì mà Noble chứ, đường đường là Hoàng tử mà lại đi lập mấy cái phe phái kỳ cục! Haaaa, chẳng khác gì lúc ở trong cung cả."

Cô gái càu nhàu rồi lại nhìn Jane.

"Vậy Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất đó có làm tốt không? Hôm nay có trận đánh giá quyết đấu duy nhất giữa các học viên đặc biệt mà! Tôi đang cực kỳ mong đợi đấy."

"Vâng, ngài cứ mong đợi đi."

Jane nở một nụ cười nhẹ nhàng.

"Vì đó là học viên đã qua tay ta mà."

"Sao cơ?"

"Vậy ta xin phép lui trước vì còn công vụ."

Jane cúi đầu chào rồi đi xa dần. Công chúa lấy tay che miệng cười khúc khích.

"Jane mà lại nói những lời như vậy sao? Lạ thật đấy."

Rốt cuộc đó là một học viên sử dụng sức mạnh gì nhỉ? Cô ôm ấp trái tim đang đập rộn ràng và hướng về phía đấu trường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!