101~200: Tinh Hoa Thanh Tẩy [ĐANG TIẾN HÀNH]

Chương 116: Âm Mưu

Chương 116: Âm Mưu

Phòng sinh hoạt câu lạc bộ 'Noble' nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà trung tâm dành cho khối năm hai.

Tại nơi có thể thu vào tầm mắt toàn bộ cảnh quan tuyệt đẹp của Kizen với núi non, sông nước và những tường thành bao quanh, một nam sinh đang sải bước trên nền sàn trải thảm sang trọng. Các học viên năm hai nhìn thấy hắn liền chụm đầu xì xào bàn tán.

Một nhân vật chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm chú ý tại Noble.

Học viên năm nhất, Tuyển sinh Đặc biệt Đệ thập, Malcolm Randolph. Hắn đã được triệu tập đến Noble.

Soạt.

Nữ sinh năm hai đứng đợi trước cửa khẽ vẫy tay ra hiệu. Malcolm gật đầu chào xã giao rồi chuyển ánh nhìn về phía cánh cửa.

"Chuẩn bị xong chưa, cậu nhóc năm nhất?"

"Vâng, đại loại thế."

"Thưa Hoàng tử... à không, Trưởng ban. Học viên năm nhất đã đến rồi."

Nữ sinh mở cửa mời vào.

Căn phòng hiện ra với vẻ xa hoa tráng lệ nhưng ánh sáng lại lờ mờ, ảm đạm. Những món đồ nội thất cổ kính, chiếc bàn dài, hay đĩa trái cây bày biện bên trên trông như thể đã nhuốm màu phai nhạt của thời gian.

Và ngồi trên chiếc ghế lớn tựa như ngai vàng kia là một người đàn ông.

Trưởng ban của Noble, đồng thời là Đệ tam Hoàng tử của Vương quốc Dresden, Andre. Hắn ta đang ngồi vắt chéo chân, tay chống cằm với tư thế đầy ngạo mạn.

"Ngồi đi."

"Vâng."

Khi Malcolm vừa ngồi xuống ghế, Andre khẽ búng tay ra hiệu. Một cô gái mặc trang phục hầu gái bước đến không tiếng động, nhẹ nhàng đặt tách trà và đĩa bánh ngọt xuống trước mặt Malcolm.

Malcolm thầm tặc lưỡi trong lòng.

'......Điên thật rồi.'

Cô gái này không phải là người hầu.

Bắt một nữ sinh Kizen năm hai, người có địa vị ngang hàng với chính mình, mặc đồ hầu gái và sai bảo như nô lệ.

Có vẻ cô ấy cũng cảm thấy nhục nhã với tình cảnh này nên chỉ biết cúi gằm mặt xuống.

'Lời đồn quả nhiên là thật.'

Không biết cô ta đã bị nắm thóp điểm yếu gì, nhưng nếu Hội học sinh hay các giáo sư Kizen biết được chuyện này, cả ngôi trường chắc chắn sẽ dậy sóng.

Tuy nhiên, dù có ai đó phanh phui sự thật và đưa ra công luận, thì ở ngoài kia, người ta cũng sẽ chỉ coi đó là trò đùa trẻ con của một vị Hoàng tử chưa trưởng thành. Andre, với thân phận vương tộc, sẽ chỉ nhận một án phạt qua loa rồi đâu lại vào đấy. Ngược lại, kẻ tố giác sẽ phải trải qua những ngày tháng sống không bằng chết.

Đã quá quen với những sự bất công của thế giới này, Malcolm nhanh chóng thích nghi với hoàn cảnh. Hắn thực sự coi đàn chị kia như người hầu, thản nhiên phẩy tay ra hiệu.

Cô gái cúi đầu chào rồi lui ra, Andre nhìn theo, mỉm cười hài lòng như thể rất ưng ý với thái độ đó.

"Cậu có biết tại sao ta gọi cậu đến đây không?"

"Tôi hoàn toàn không biết."

Malcolm trả lời một cách dứt khoát rồi ngẩng đầu lên.

"Việc tôi đặt chân đến đây, bản thân nó có lẽ đã làm giảm uy tín của Noble rồi."

"Ta biết. Vì cậu là con trai của một trùm băng đảng hạ đẳng mà."

Cụm từ "hạ đẳng" khiến lông mày Malcolm giật nhẹ, nhưng hắn không phản ứng gì thêm.

Vì điều cốt lõi là tại sao Đệ tam Hoàng tử của Vương quốc Dresden lại cho gọi hắn.

Và câu chuyện tiếp theo của Andre đã chứng minh rằng, cái giá cho sự nhẫn nhịn của Malcolm là hoàn toàn xứng đáng.

"Ta sẽ cho cậu cơ hội gia nhập Noble."

Nữ sinh mặc đồ hầu gái lúc nãy lại bước đến, cẩn trọng đặt bút lông và đơn gia nhập xuống bàn.

"Nếu cậu có đầu óc, chắc cậu cũng hiểu cơ hội lần này là bước ngoặt quan trọng thay đổi cả cuộc đời cậu chứ."

"......"

Andre nghiêng người tới trước, đan hai tay vào nhau.

"Đây là cơ hội để cái băng đảng rác rưởi kia được kết nối với những kẻ nắm quyền lực trong Liên minh Hắc ám. Nếu tin này truyền về, có khi ông bố của cậu sẽ sướng đến phát điên cũng nên."

Băng đảng tuy là tổ chức bạo lực chuyên thực hiện các hành vi phạm tội, nhưng để công việc kinh doanh trôi chảy, chúng buộc phải cấu kết với các thế lực địa phương và quyền lực trung ương.

Nếu có thể gia nhập vào nơi quy tụ những nhân vật thực quyền của Liên minh Hắc ám như thế này, quy mô băng đảng của cha hắn có thể bành trướng gấp nhiều lần hiện tại.

"......Điều kiện là gì?"

Đưa con trai của một tên trùm xã hội đen vào Noble chẳng khác nào vẩy nước cống lên viên ngọc trai quý giá.

Chấp nhận hình ảnh bên ngoài bị xấu đi để làm việc này, rốt cuộc lý do là gì? Malcolm nghĩ rằng chắc chắn hắn ta sẽ đưa ra những điều kiện vô lý.

"Cũng chẳng có gì to tát đâu."

Andre cười khẩy.

"Đối thủ trong bài đánh giá quyết đấu lần này của cậu là Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất, Simon Follentia."

"Vâng, đúng là vậy."

"Hắn ta đã từ chối lời mời gia nhập của chúng ta."

Andre vuốt ngược mái tóc.

"Chưa từng có sự sỉ nhục nào như thế này. Nếu là học viên khác thì ta còn có thể bỏ qua, nhưng việc Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất từ chối Noble để gia nhập câu lạc bộ khác là chuyện chưa từng xảy ra trong suốt 20 năm qua. Phải, 20 năm. Một tiền lệ vô cùng quan trọng giờ đây đã bị phá vỡ."

Andre nghiến răng ken két.

"Đã vậy lại còn đúng vào nhiệm kỳ ta làm Trưởng ban Noble nữa chứ."

"......"

"Bên ngoài đã gửi thư khiếu nại đến phát điên rồi đây. Cứ đà này, dù ta có tốt nghiệp cũng chẳng còn mặt mũi nào nhìn các vị Trưởng ban tiền nhiệm nữa."

Andre thở dài thườn thượt, lưng tựa vào ghế với vẻ mặt mệt mỏi. Sau đó, hắn ta cầm ly rượu vang bên cạnh lên nhấp một ngụm.

"Vậy ý anh là, tôi phải trả thù hắn sao?"

"Không. Không phải trả thù, mà là thực thi quy tắc ngầm."

Đôi mắt Andre lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

"Ở Kizen chẳng phải có nhận thức này sao? Phải cẩn thận với Noble. Biến Noble thành kẻ thù thì kết cục sẽ rất bi thảm. Dù mọi việc đang suôn sẻ, nhưng một khi bị Noble nhắm tới thì tất cả sẽ bắt đầu rối tung lên. Ta chỉ muốn tái hiện lại những cái quy tắc xưa cũ rích đó một lần nữa thôi."

Andre lấy từ trong ngực áo ra một vật gì đó rồi ném cho Malcolm.

Đó là một tạo tác có khắc huy hiệu của vương tộc Dresden.

"Tiền bối. Mượn tạo tác của người khác trong bài đánh giá quyết đấu là vi phạm luật......"

"Không phải mượn."

Andre nhếch mép cười.

"Đó là tiền đặt cọc. Từ giờ tạo tác này là của cậu. Cậu có thể đăng ký nó là tài sản cá nhân với Kizen."

"......!!"

Malcolm há hốc mồm kinh ngạc.

"Trước sự chứng kiến của đông đảo khán giả, hãy dùng sức mạnh của tạo tác này để đè bẹp Simon với một cách biệt áp đảo. Và ngay khoảnh khắc trận đấu kết thúc, hãy thực hiện dấu hiệu này."

Andre hua tay vẽ một chữ R trong không khí.

Đó là ký hiệu của vương tộc Dresden.

Ra là vậy. Ý hắn ta là hãy đánh bại Simon, rồi dâng chiến công đó cho Noble và Andre.

"Tôi đã hiểu ý anh.”

Với lập trường của Malcolm, không có lý do gì để từ chối.

Hắn cũng dễ dàng nắm bắt được tình hình.

Andre bị tổn thương lòng tự trọng nghiêm trọng và đang chịu sức ép từ bên ngoài. Vì thế, hắn muốn Simon—kẻ đã từ chối hắn ta một cách công khai—phải trả giá, đồng thời chấn chỉnh lại uy quyền của Noble. Để làm được điều đó, hắn ta chấp nhận dùng Malcolm như một quân cờ của Noble.

Hoàn toàn có thể hiểu được. Trong cái giới này, lòng tự trọng của quý tộc còn quan trọng hơn cả mạng sống.

"Dạo gần đây vì nhiều vấn đề lùm xùm nên ta đã cố nhẫn nhịn, nhưng xem ra không được nữa rồi. Cần phải dùng sự sụp đổ của Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất để cho thấy kết cục của kẻ dám chống đối chúng ta là như thế nào. Sắp tới mọi người sẽ biết thôi. Rằng Simon Follentia thực ra ngay từ đầu đã không đủ tư cách để bước chân vào Noble."

Bây giờ Malcolm đã biết rõ Andre đang toan tính điều gì.

"Tôi sẽ chấp nhận chỉ thị này, nhưng chẳng phải nếu đích thân tiền bối ra tay trấn áp thì sẽ để lại thông điệp mạnh mẽ hơn sao?"

"Cậu đúng là không hiểu thế nào là phẩm cách."

Andre cười khanh khách.

"Và quan trọng hơn, có những giáo sư đang đánh giá cao Simon Follentia. Việc Hội Nghiên cứu Nguyền Rủa và Sadam nhất quyết chiêu mộ Simon nghĩa là gì chứ? Nghĩa là Giáo sư Bahil và Giáo sư Silage đang đứng sau lưng hắn ta đấy."

"Tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ đập nát hắn ngay trực diện bằng con đường hợp pháp."

Malcolm uống cạn tách trà nóng trước mặt trong một hơi. Sau đó, hắn cất tạo tác vào trong áo và thực hiện dấu hiệu chữ R của Vương quốc Dresden.

"Trước mặt mọi người, tôi sẽ chứng minh rằng Noble vẫn còn sống."

Andre cười nham hiểm.

"Chính là thế đấy."

✦✧✦✧

Hôm nay Simon chẳng thể nào tập trung vào bài học được.

Cũng phải thôi.

"Đồng chí! Gellun bảo đã hoàn thành tạo tác không gian phụ cho em rồi đấy. Ông ấy nhắn hôm nay đến lấy kìa?"

Cuối cùng thì không gian phụ chuyên dụng cho Overlord cũng đã hoàn tất.

Dù đang trong giờ học nhưng đầu óc cậu chỉ toàn nghĩ đến tạo tác. Thân xác ở giảng đường nhưng hồn vía đã bay đến Rochest.

Thế nên ngay khi buổi học hôm nay vừa kết thúc, Simon liền chạy thẳng đến phòng câu lạc bộ Dị Biến.

"Tiền bối! Nhanh lên nào!"

Sau khi hối thúc Benya chuẩn bị, cả hai lẻn ra khỏi tường thành bằng lối đi qua chuồng ngựa của Kevin.

"Oa, Kizen cũng có nơi thế này sao! Đồng chí mới năm nhất mà rành đường đi nước bước ghê!"

Benya bò trong đường hầm hẹp, miệng liên tục thốt lên những tiếng trầm trồ. Cô nàng nhìn ngắm những nhũ đá và dòng nước ngầm chảy róc rách với vẻ thích thú, rồi ngước lên phía trước nói:

"Đồng chí! Chị đi trước không được sao?"

"Không được đâu."

"Hả? Tại sao?"

"......Khụ, tóm lại là không được." <Tluc: Đồ ngu dốttttttttt!>

Cứ thế, cả hai an toàn vượt qua đường hầm hẹp và tiến vào Rochest. Điểm hẹn là một bãi đất trống vắng vẻ ở khu vực ngoại ô Rochest.

"Tiểu thư! Học viên Simon! Tôi đợi hai người nãy giờ."

Gellun đặt chiếc mũ phớt lên ngực và cúi đầu chào. Trong khoảng thời gian ngắn không gặp, tóc ông ấy dường như lại rụng thêm, nhìn mảng hói lớn giữa đầu thật đáng thương, nhưng Simon cố vờ như không thấy và cúi chào lại.

"Ông Gellun! Xong thật rồi sao?"

"Vâng, tôi đã thức trắng mấy đêm liền, thật vui vì có thể giao hàng đúng hẹn! Nó đây ạ."

Gellun đưa ra một hộp nhẫn. Simon lập tức nhận lấy và mở hộp.

Nếu chiếc nhẫn không gian phụ trước đây có màu lăng kính, thì chiếc nhẫn lần này tỏa ra ánh vàng rực rỡ.

Simon nhét vội cái hộp vào túi và định đeo nhẫn vào ngay, thấy vậy Gellun liền nói thêm:

"A, chiếc nhẫn đó cậu phải đeo ở tay trái nhé."

"Vậy sao?”

Simon làm theo lời ông, đeo nhẫn vào tay trái.

"Vậy chúng ta thử nghiệm ngay thôi. Mô thức cử động để mở không gian phụ là: thả lỏng tay trái một cách thoải mái, sau đó xòe nắm tay ra rồi nắm lại, tiếp theo xòe ngón trỏ và ngón giữa cùng lúc rồi nắm lại, cuối cùng xòe nắm tay ra rồi nắm lại lần nữa là được."

Simon gật đầu và thực hiện đúng theo các động tác được hướng dẫn.

Ngay lập tức, cùng với tiếng U-ung!, không gian phụ mở ra sau lưng Simon.

"Oa!"

Kích thước vừa khít để Overlord bước vào. Dù sao Simon cũng chỉ định dùng không gian phụ này cho Overlord nên thế là đủ.

Simon lấy Overlord ra khỏi không gian phụ cũ, sau đó cùng Benya và Gellun hợp sức đưa nó vào không gian phụ mới.

Bụp!

Phập!

Khi Overlord bước vào, pháp trận dưới sàn không gian phụ sáng lên. Ngay sau đó, toàn bộ không gian phụ bừng sáng như thể vừa được bật đèn.

"Để nắm bắt cấu trúc, tôi sẽ để không gian phụ chính ở trạng thái mở. Nào, giờ mọi chuẩn bị đã xong. Hãy truyền Hắc Lực vào chiếc nhẫn đi."

"Vâng!"

Khi Hắc Lực được truyền vào, trên bề mặt chiếc nhẫn vốn trơn láng bỗng hiện lên những hoa văn màu đen tuyệt đẹp.

"Đầu tiên là chức năng cơ bản. Chiếc nhẫn này sẽ đọc ý chí của người sử dụng. Hãy nhận thức rằng cậu muốn mở không gian phụ trong phạm vi 5 mét xung quanh."

"Chỉ cần thế là được?"

"Vâng, được chứ."

Simon nuốt nước bọt, mắt nhìn về phía bên phải vai mình. Ngay lập tức.

U-ung!

Không gian phụ mở ra tức thì. Theo thói quen, Simon điều khiển tư niệm của Overlord.

Soạt soạt soạt soạt!

Từ không gian phụ đang mở, những cái chân của Overlord duỗi thẳng ra ngoài.

"Oa!"

Benya thốt lên kinh ngạc và vỗ tay tán thưởng, Gellun cũng gật đầu hài lòng.

'Quả nhiên tư niệm được truyền đi mượt mà không hề bị ngắt quãng. Đúng là hàng xịn có khác.'

Simon quay lại nhìn phía sau.

Dưới sàn ngay bên dưới thân của Overlord có một cái lỗ, Overlord đang đẩy chân của nó vào đó.

Khi Simon dùng tư niệm điều khiển để thu chân vào một chút, cậu thấy chân của Overlord trong không gian phụ hơi nhô ra khỏi cái lỗ. Đó là bằng chứng cho thấy hai không gian đã được kết nối hoàn hảo.

"Tình trạng kết nối tư niệm thế nào?"

"Rất tốt! Hoàn hảo volo luôn!"

Thử thêm vài lần nữa, cậu cảm thấy nó còn hơn cả hoàn hảo.

Không cần phải ra lệnh riêng cho Overlord đưa chân vào nữa. Chỉ cần mở không gian phụ giữa không trung và ra lệnh tấn công mục tiêu, Overlord sẽ tự động đẩy chân xuyên qua đó.

Cậu có thể xóa bỏ hoàn toàn các động tác chuẩn bị khỏi tâm trí để tập trung hoàn toàn vào trận chiến.

"Đây là tác phẩm ra đời sau khi tôi đã tưởng tượng cảnh học viên Simon điều khiển Overlord hàng trăm hàng nghìn lần và trăn trở xem phương pháp nào là tối ưu nhất."

"......Haha, cảm động thật đấy."

"Nhưng ngạc nhiên bây giờ vẫn còn hơi sớm đấy."

Mắt Gellun sáng rực lên.

"Vì chức năng quan trọng nhất của không gian phụ này nằm ở phần tiếp theo đây!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!