101~200: Tinh Hoa Thanh Tẩy [ĐANG TIẾN HÀNH]
Chương 107: Thủ Tiêu…
1 Bình luận - Độ dài: 2,345 từ - Cập nhật:
"Nào, nào, bình tĩnh đi các vị."
Người đàn ông bước xuống từ ghế ngồi, quay lại phía sau và nói.
"Rốt cuộc quyền lựa chọn thuộc về Simon, cứ để cậu ấy quyết định chẳng phải tốt hơn sao?"
Trưởng ban của Hội Nghiên cứu Nguyền rủa và Sadam đồng loạt chậc lưỡi. Người đàn ông bước lên phía trước và đặt tay lên ngực mình.
"Ta là Andre. Đệ tam Hoàng tử của Vương quốc Dresden. Và Noble là tập hợp những kẻ nắm quyền lực sẽ cai trị Liên minh trong tương lai."
Hoàng tử ư...?! Vương tộc mà lại ở Kizen sao?
Simon định cúi người hành lễ thì Andre đã giơ tay ngăn lại.
"Mấy thứ đó thì bỏ đi. Ở Kizen, thứ duy nhất phân chia giai cấp con người chính là thực lực."
"À, vâng."
"Quay lại vấn đề chính, Noble là hội nhóm vẽ nên bức tranh toàn cảnh của Liên minh Hắc ám. Sau khi chúng ta trưởng thành, đại diện cho tổ chức của mỗi người để đạt được thứ mình muốn từ đối phương sẽ tiêu tốn chi phí ngoại giao rất lớn, nhưng chẳng phải bây giờ chúng ta đang ở đây với tư cách là những học viên thuần túy sao? Ta nghĩ rằng có những điều chúng ta có thể hứa hẹn với nhau ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường."
Đôi mắt Andre sáng lên lấp lánh.
"Noble, chúng ta là những học viên lay chuyển cả lục địa."
Hóa ra câu lạc bộ của những kẻ cầm quyền mang ý nghĩa như vậy. Simon gật đầu.
"Tất cả học viên Kizen đều muốn gia nhập Noble, nhưng điều kiện gia nhập lại vô cùng khắt khe. Phụ huynh phải là quý tộc từ Hầu tước trở lên, hoặc sở hữu tài lực và quyền lực tương đương. Cô bạn cùng khóa Elisa của cậu cũng đã gia nhập hội của bọn ta rồi đấy."
Cô nàng Tuyển sinh Đặc biệt Đệ thất thả Tàu Ma trên bầu trời đó sao? Thảo nào thấy hợp thế không biết.
"Nhưng tôi làm gì có thứ gì gọi là quyền lực đâu."
"Không! Cậu cũng thuộc diện đủ điều kiện gia nhập. Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất được áp dụng điều khoản đặc biệt..."
"A, nói nhiều vãi. Thôi đi."
Trưởng ban Sadam đẩy mặt Andre ra và bước lên phía trước. Andre chỉ tay quát tháo: "Thứ thường dân mà dám vô lễ à!", nhưng cô ta chẳng thèm để vào tai mà nói luôn.
"Năm nhất. Nếu vào Sadam, bọn tôi sẽ chỉ cho cậu cách tối đa hóa việc sử dụng máu của SM-1 mà cậu đang sở hữu để vận dụng Hắc Lực vô hạn."
Lần này đến lượt Trưởng ban Hội Nghiên cứu Nguyền rủa bước lên.
"Cỡ đó thì làm được gì. Cậu bảo cậu là người theo Triệu Hồi học đúng không?"
Gã kích hoạt máy chiếu mana lấy ra từ trong ngực áo. Một hình ảnh xác sống có mắt và trông giống như một cái cây mục nát hiện ra.
"Đây là xác sống nguyền rủa giống hiếm, Dead Byron. Bọn tôi đã thu thập được nó rồi, nếu muốn tôi sẽ cung cấp miễn phí cho cậu. Truyền dạy cả cách vận hành luôn."
"Này, cái tên kia!"
"Lời nguyền là học vấn không thể tách rời với Tử Linh Sư, tính đa dụng cũng rất lớn. Nếu Triệu Hồi học của cậu kết hợp với Nguyền Rủa học thì hoàn toàn có thể tạo ra tác dụng bổ trợ..."
"Tránh ra!"
Hoàng tử Andre đẩy cả hai người ra cùng lúc và bước vào giữa.
"Mấy thứ đó thì có ích lợi gì chứ! Con người là quyền lực, quyền lực! Rốt cuộc chúng ta tranh đấu ở đây chẳng phải cũng vì quyền lực trong tương lai sao! Gia nhập Noble là con đường nhanh nhất để đạt được mục đích tối thượng...!"
"Cút ra chỗ khác!"
"Mày cũng tránh ra! Với cả người mày hôi quá, đi tắm đi!"
"Do cơ địa đấy!"
Ba vị tiền bối bắt đầu lao vào xô xát. Simon khẽ thở dài và cúi đầu chào họ một cách lễ phép.
"Xin lỗi. Tôi muốn có thêm chút thời gian để suy nghĩ."
Simon chỉ để lại câu đó rồi quay lưng đi về phía ký túc xá.
Ba người nhìn theo bóng lưng Simon rời đi, ai nấy đều nở nụ cười đầy chắc chắn.
'Chắc chắn cậu ta sẽ về phe mình!'
✦✧✦✧
Cậu cũng không suy nghĩ quá nhiều về chuyện câu lạc bộ.
Ngay khi trở về ký túc xá và cất hành lý, Simon lập tức đi đến Rừng Cấm và tiến vào di tích của Pier. Cậu lôi hết lũ hài cốt và Nhện Tử Thi trong không gian phụ ra, và cuối cùng cũng đến lượt "thứ này".
[Nhanh lấy nó ra đi Chỉ Huy!]
"Được thôi."
Cậu mở không gian phụ và cẩn thận đưa Overlord ra ngoài.
'Chà, nhìn lại vẫn thấy điên rồ thật.'
Không chỉ Pier hay Erzabet, mà ngay cả lũ hài cốt và Nhện Tử Thi xung quanh cũng tò mò ghé mắt vào xem.
Thế nhưng Overlord có vẻ mang tính cách cảnh giác cao độ, nó khua khoắng những cái chân dài trong không trung để đe dọa những xác sống đang định lại gần.
'Thật sự kỳ diệu quá đi mất.'
Kraken gợi liên tưởng đến bạch tuộc, mực hay sứa, nhìn kiểu gì cũng là loại quái vật thân mềm không xương.
Vậy mà lại có thể được cấu tạo từ xương để Tử Linh Sư điều khiển như thế này. Nhìn bề ngoài, nó mang lại cảm giác như một mô hình bạch tuộc được lắp ráp từ xương vậy.
Simon thử sờ soạng lên chân của Kraken.
Theo lời giải thích trước đó của Finch, ban đầu xương của Kraken quá mềm, nên sau khi xử lý lạnh, hắn ta đã tiêm một lượng lớn Mithril vừa cứng vừa đàn hồi vào xương, và đây chính là nước đi thần thánh. Một lưỡi gươm vừa dẻo dai vừa sắc bén đã được hoàn thiện.
'Tuyệt.'
Simon kết nối với tư niệm của Kraken và thử cử động chân nó. Cảnh tượng những cái chân vung vẩy trong không trung vù vù theo ý chí của Simon trông thật đã mắt.
Vì là lần đầu tiên tiếp xúc với loại quái vật này nên khả năng điều khiển còn non nớt, nhưng cậu cảm thấy chỉ cần luyện tập một chút là trình độ sẽ lên tay ngay.
[Ngài muốn thử nghiệm không?]
Chẳng biết từ lúc nào, Erzabet đã cầm một mảnh đá vỡ dẹt và vẫy tay.
[Hãy coi đây là mục tiêu và tấn công thử xem!]
Simon cười toe toét và vươn tay phải ra.
Vút! Soạt!
Một xúc tu bắn ra với tốc độ kinh hoàng. Khi nó đổi hướng giữa chừng, Erzabet giật mình hoảng hốt, ném hòn đá lên cao rồi bỏ chạy.
Xúc tu cứ thế lao lên như truy đuổi và xuyên thủng chính giữa hòn đá.
[Tiểu... tiểu nữ giật cả mình đấy. Thưa Chỉ Huy!]
"A, xin lỗi. Tôi điều khiển chưa quen lắm."
Thế nhưng.
Chỉ mới vung Overlord một lần thôi mà cảm giác tay đã sướng rân người. Cậu nghĩ đây là một xác sống điều khiển rất thú vị.
[Tuy là hàng hiếm nhưng uy lực và tốc độ đều không có chỗ chê. Đúng là con xác sống đắt xắt ra miếng. Nhưng mà!]
Pier khoanh tay lại.
[Ở Overlord có một nhược điểm chí mạng.]
"Đó là gì vậy?"
[Khả năng phòng thủ của bản thể gần như bằng không.]
Quả thực là vậy. Overlord vốn dĩ không phải là xác sống tồn tại trong tự nhiên, nên không thể cấu thành hình dạng chỉ bằng xương.
Vì thế nó chứa đựng rất nhiều kỹ thuật nhân tạo của người nghiên cứu, nếu cơ thể này bị tấn công và phá hủy thì...
[Nếu bị phá hủy thì sẽ không thể khôi phục lại như cũ được.]
Người chế tác nguyên bản là Finch cũng không còn nữa.
Bị phá hủy dù chỉ một lần là coi như chấm hết. Overlord là cá thể không có khả năng 'Khôi Phục' đặc trưng của hài cốt.
[Có lẽ để tận dụng 100% trong thực chiến thì phải trải qua nhiều lần thử nghiệm và thất bại đấy. Nhưng đành chịu thôi. Overlord là xác sống độc nhất vô nhị trên lục địa này mà chỉ có cậu sở hữu thôi đấy!]
"...Xác sống độc nhất."
[Phải! Cho nên cũng chẳng có ai dạy cho cậu cách sử dụng đâu. Cậu phải tự mình tìm ra cách vận hành phù hợp với Overlord!]
"Đúng là vậy thật."
Simon khoanh tay trầm ngâm suy nghĩ.
"Aa! Vậy làm thế này thì sao?"
Simon đưa Overlord trở lại không gian phụ.
"Nếu các đòn tấn công từ bên ngoài là mối đe dọa, thì cứ nhét hẳn cơ thể nó vào vùng an toàn trong không gian phụ. Và sau đó!"
Simon lại kéo cần gạt ảo trong tâm trí.
"Mở không gian phụ như thế này và chỉ đưa mỗi chân ra thôi...!"
Simon ra hiệu bằng tay vào không trung. Thấy nó vẫn chưa chui ra, cậu hì hục ra lệnh liên tục nhưng Overlord vẫn im lìm.
"Gì thế, sao lại không nghe lời..."
Rầm rầm rầm!
Đột nhiên, chân của Overlord duỗi thẳng ra từ không gian phụ và găm thẳng vào bức tường di tích phía trước.
Cùng với tiếng "Rầm!", đầu xúc tu phá vỡ bức tường và xuyên sâu vào trong.
'Wow.'
[Tuyệt vời thưa ngài!]
Simon cảm nhận được cảm giác tay đầy phấn khích và ra lệnh thu hồi xúc tu cho Overlord. Nhưng Overlord lại tiếp tục im lìm.
[Vì ở trong không gian phụ nên kết nối tư niệm không được trôi chảy rồi.]
Pier nói.
[Vì Kraken vốn là cá thể không thể trở thành hài cốt, nên lực truyền tải tư niệm rất yếu. Đã thế còn chui vào tận trong không gian phụ thì hiệu quả chắc chắn sẽ giảm đi đáng kể.]
'Hừm.'
Uy lực thì đã rõ ràng.
Nhưng nó giống như một chiếc nỏ bóp cò mà tên không bay ra vậy. Nếu phải bóp đi bóp lại mấy lần mới bắn được thì độ bất ổn định quá lớn để sử dụng làm vũ khí chủ lực.
"Có nhiều điểm cần cải thiện và nghiên cứu đây."
Dẫu vậy, tim Simon vẫn đập rộn ràng.
Làm thế nào để tận dụng nguyên liệu đầy uy lực này giờ đây là nhiệm vụ của cậu. Vẫn còn rất nhiều dư địa để cải thiện.
✦✧✦✧
Sau khi dành thời gian luyện tập cách vận hành Overlord ở di tích của Pier, Simon quay trở lại ký túc xá.
Tuy nhiên, trên bàn có một mảnh giấy nhắn của Dick. Nội dung bảo rằng các thành viên trong nhóm đang học nhóm ở giảng đường trống nên rủ cậu qua chơi.
Simon liền cầm theo vài cuốn giáo trình và di chuyển đến tòa nhà mà Dick đã chỉ.
Bên ngoài, màn chạy nước rút phút chót của các tiền bối năm hai nhằm lôi kéo hậu bối vào câu lạc bộ vẫn đang diễn ra. Theo Simon biết thì ngày gia nhập câu lạc bộ chính là ngày mai.
'Câu lạc bộ à.'
Không phải Simon không có ý định tham gia, nhưng đến giờ vẫn chưa có câu lạc bộ nào thực sự khiến cậu ưng ý. Việc tâm trí cứ dồn hết vào Overlord cũng là một phần lý do.
"...Chào."
Giật mình bởi giọng nói bất ngờ vang lên khi xung quanh không có ai, Simon hoảng hốt quay đầu lại.
Một nam sinh với quầng thâm mắt sâu hoắm và cái lưng còng rũ rượi bước tới. Nhìn thấy huy hiệu màu đỏ gắn trên cổ áo anh ta, Simon cúi đầu chào.
"A, chào tiền bối. Anh cứ nói đi."
"Cái này... nếu không phiền thì nhận lấy đi..."
Anh ta chìa ra một tờ tờ rơi.
"Nếu có hứng thú thì ghé qua một lần nhé... Dù tôi biết là cậu sẽ không đến đâu... Haaa.”
Anh ta vừa ngáp vừa bỏ đi chỗ khác.
Simon nghĩ thầm người này thật kỳ quặc rồi mở tờ rơi ra xem.
<Hội Nghiên cứu Xác sống Đặc biệt 'Dị Biến'>
Cái tên nghe dị thật. Và trong số các câu lạc bộ mà Simon nhận được lời mời, đây là câu lạc bộ đầu tiên liên quan đến Triệu Hồi học.
'Chính xác thì nơi này làm gì nhỉ?'
"Ơ? Này! Simon!"
Một gương mặt tươi cười rạng rỡ xuất hiện từ phía hành lang. Là Meilyn.
"Sao không vào mà đứng trước cửa làm gì thế?"
Cô nàng vừa nói vừa vỗ cái "bốp" vào lưng Simon.
Ngay lập tức, Simon kêu lên một tiếng "Hự!" rồi ngã gục xuống sàn như con rối đứt dây.
"Này, này! Cậu sao thế!"
Cô nàng giật mình hoảng hốt lùi lại.
"Tớ vẫn còn... vết thương..."
"Vết, vết, vết thương? Sao không nói sớm! Cái đồ ngốc này!"
"...Cậu có cho tớ thời gian để nói đâu."
Nghe thấy tiếng ồn ào, Dick và Kamibarez tò mò mở cửa giảng đường ra xem có chuyện gì. Hai người mỗi người đang ngậm một chiếc bánh quy trong miệng.
"...?"
Cả hai luân phiên nhìn Simon đang nằm đo ván dưới đất và Meilyn mặt đỏ bừng, chân giậm bình bịch vì không biết phải làm sao.
"Meilyn..."
Dick lắc đầu ngán ngẩm.
"Cuối cùng vì thành tích và lòng ghen tị mà cậu nỡ ra tay với bạn bè..."
"Không phải thế! Cái thằng đầu buồi này!"
1 Bình luận