101~200: Tinh Hoa Thanh Tẩy [ĐANG TIẾN HÀNH]

Chương 108: Benya Vanilla

Chương 108: Benya Vanilla

"...Xin lỗi."

Bên cạnh Simon đang rên rỉ ngồi đó, Meilyn với hai tay đặt lên đầu gối cúi gầm mặt xuống.

Simon cố gắng gượng cười và nói:

"Tớ không sao. Cũng đâu phải do cậu cố ý... Hự!"

"Á! Cậu thực sự ổn không đó? Tớ bảo là đi bệnh xá đi mà!"

Simon miễn cưỡng mỉm cười ra vẻ không sao. Hơn nữa, nếu đến đó mà bác sĩ ra lệnh đình chỉ học tập thì thật sự rất oan ức. Tốt hơn hết là cứ chịu đựng.

'Aa.'

Cậu bắt gặp ánh mắt của Kamibarez đang ngồi ở phía đối diện.

Cô với vẻ mặt nửa lo lắng nửa vui mừng, mỉm cười bẽn lẽn chào cậu.

"Chào buổi sáng, Simon~"

"Chào cậu. Kami vẫn khỏe chứ?"

"Mình khỏe!"

Lúc đó, Dick cởi phăng chiếc áo khoác đồng phục ra.

"Dù sao thì, quay lại câu chuyện lúc nãy nào..."

Nói rồi, cậu ấy bắt đầu rút ra hàng tá tờ rơi quảng cáo câu lạc bộ đang nhét đầy trong các túi áo quần.

"Mùa tuyển thành viên câu lạc bộ lần này là thời điểm duy nhất trong suốt cả năm học mà lũ năm hai đối xử tốt với tụi mình đấy."

Có vẻ bên này cũng đang nói về chuyện câu lạc bộ. Simon tò mò hỏi:

"Đâu chỉ dừng lại ở mức đối xử tốt. Sao họ lại khao khát tụi năm nhất gia nhập đến thế?"

Dick cười khanh khách, ngón tay làm dấu hiệu hình đồng tiền.

"Tất cả đều là vì vấn đề này chứ đâu. Tiền hỗ trợ câu lạc bộ sẽ thay đổi một trời một vực tùy thuộc vào số lượng thành viên mới gia nhập."

"...À há."

Simon hiểu ngay lập tức. Trong cuộc sống tại Kizen, tiền bạc là vấn đề trọng đại.

"Khi học kỳ trôi qua, cũng sẽ có những đứa năm nhất rời câu lạc bộ hoặc bị đuổi khỏi Kizen, nhưng mức cắt giảm tiền hỗ trợ do rời hội lại khá nhỏ. Thế nên, cứ vơ vét thật nhiều đứa vào đã rồi tính sau! Đại khái tình hình là như thế đấy. Á đù, sao mình lại nhét tờ rơi vào túi sau mông thế này?"

Dick vừa lầm bầm vừa rút tờ rơi từ túi quần sau ra. Quả thật, chỗ nào là túi thì chỗ đó đều nhét đầy tờ rơi.

"Với lại."

Meilyn vỗ vỗ vai cậu ấy rồi tiếp lời:

"Nghe nói có vô số trường hợp ngay khi mùa nhập hội kết thúc là bị đối xử lạnh nhạt như cơm thừa canh cặn ngay. Thế nên đừng có ngó ngàng tới mấy chỗ kỳ lạ. Vào mấy câu lạc bộ có tiếng tăm một chút mới là lựa chọn an toàn."

"Hai cậu đã vào đâu rồi?"

Trước câu hỏi của Simon, Kamibarez giơ tay lên đầy hào hứng.

"Mình đã vào 'Sadam', Hội Nghiên cứu Huyết học!"

"À, là chỗ đó à."

Simon cười khổ.

"Tớ thì vào Hội Nghiên cứu Thuần Chủng Ma Pháp."

Meilyn nói.

Nếu là ma pháp thuần tuý, đó là phong cách ma pháp cổ điển, sử dụng pháp trận chỉ bằng mana chứ không dùng Hắc Lực.

"Hội Nghiên cứu Thuần Chủng Ma Pháp ư? Sao lại vào đó?"

Trước thắc mắc của Simon, Dick cũng ngẩng đầu lên.

"Tớ cũng muốn hỏi đấy. Tự nhiên lại đi học ma pháp thuần tuý làm gì?"

"Tớ xuất thân từ Tháp Ngà nên cũng có quan tâm, với lại dù gì đó cũng là cội nguồn của Hắc Ám Nguyên Tố Ma Pháp mà? Tớ nghe nói nghiên cứu nó sẽ thu được nhiều cảm hứng."

Cả hai người đều đã chọn được câu lạc bộ phù hợp với nguyện vọng và sở trường của mình.

Simon quay đầu sang hướng khác.

"Thế còn Dick, cậu thì sao?"

Dick nhún vai.

"Hê hê! Tớ đã lập hẳn một câu lạc bộ mới luôn!"

"Thật á? Câu lạc bộ gì thế?"

"Hội Hỗ trợ Khởi nghiệp Rochest!"

"...Eo ôi."

Meilyn làm vẻ mặt ghê tởm.

"Có người chịu vào cái nơi như thế á? Chẳng phải cần ít nhất ba thành viên mới được phép thành lập sao?"

"Kiếm người nhanh không ấy mà. Tớ cứ đến chỗ mấy đứa không quan tâm đến câu lạc bộ, bảo là chỉ cần ghi danh thôi tớ sẽ chia lại tiền hỗ trợ cho, thế là tụi nó kéo đến ầm ầm!"

"...Đúng là cái cuộc đời toàn mánh khóe."

"Gọi là đường tắt đi."

Kamibarez rướn cổ lên hỏi:

"Còn Simon thì sao? Simon đã quyết định đi đâu chưa?"

"Tớ vẫn đang suy nghĩ."

Simon vừa nói vừa cho một miếng khoai tây chiên vào miệng. Đó là loại khoai tây chiên siêu cay rắc đầy bột ớt đúng gu của Dick.

"Cơ mà Simon này, cậu không nhận được lời mời nhập hội nào từ 'Noble' sao?"

Câu hỏi của Dick làm Simon thoáng giật mình.

"C-Có thì có nhận được."

"Khà, biết ngay mà! Tớ nghe nói Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất cũng là đối tượng được nhắm đến!"

"Nếu là Noble thì chẳng phải là câu lạc bộ có Hoàng tử ở đó sao?"

"Đúng rồi. Hội của những kẻ quyền lực."

Dick khoanh tay lại.

"Tuy là nơi cực kỳ kiêu ngạo, nhưng vào đó cũng chẳng thiệt gì. Các loại đãi ngộ thì khỏi phải bàn, lại còn có thể xây dựng bè phái hùng mạnh với các tiền bối năm hai. Nghe đồn nếu ai động vào đàn em dưới trướng thì bọn năm hai sẽ ra mặt xử đẹp hết đấy?"

"Gớm, hèn hạ. Hèn hạ quá."

Meilyn lắc đầu ngán ngẩm. Thấy vậy, Dick trừng mắt nhìn cô với vẻ nghiêm túc.

"Cậu có cái ô dù khổng lồ là Tháp Ngà nên không biết đâu, chứ ở cái chốn Kizen này, việc có 'chỗ dựa' hay không nó khác biệt lớn lắm. Có Noble chống lưng thì thái độ của mọi người xung quanh sẽ thay đổi hẳn đấy."

"Chỗ dựa hay gì gì đó, rốt cuộc cũng chỉ bắt nguồn từ tâm lý yếu đuối muốn dựa dẫm vào thứ khác thôi nhỉ? Cuối cùng thì thứ đáng tin nhất vẫn chỉ là bản thân mình thôi."

"Thế nên mới bảo cậu là người Tháp Ngà..."

Trong khi ba người họ đang trò chuyện rôm rả, Simon vẫn đang suy nghĩ nghiêm túc xem nên vào câu lạc bộ nào.

Ánh mắt cậu hướng về tờ rơi của 'Hội Nghiên cứu Xác sống Đặc biệt' mà cậu vừa nhận được từ một đàn anh năm hai lúc nãy.

✦✧✦✧

'Đến nghe thử xem sao.'

Cuối cùng, Simon đang trên đường đi đến phòng sinh hoạt của Hội Nghiên cứu Xác sống Đặc biệt, hay còn gọi là 'Dị Biến'.

Tòa nhà có phòng câu lạc bộ nằm ở vị trí hơi tách biệt so với khuôn viên chính của học viên năm nhất. Nó là tòa nhà nằm gần khu trung tâm, nơi tập trung các nhà hàng và quán cà phê.

"Đằng ấy, chờ chút!"

Simon quay đầu lại. Một nữ sinh đang tiến lại gần, mái tóc màu kem dài đến thắt lưng đung đưa theo từng bước chân.

'Là năm hai.'

Dù cô ấy đã cởi áo khoác đồng phục và buộc ngang hông, nhưng không cần nhìn vào huy hiệu đỏ, chỉ cần dựa vào bối cảnh cũng có thể phán đoán được.

Khác với các nữ sinh năm nhất trang điểm tương đối nhẹ nhàng, cô gái này trang điểm đậm toàn diện, đặc biệt là phần mắt rất cầu kỳ. Và cả chiếc váy ngắn kia nữa.

Học viên năm hai thường táo bạo sửa đồng phục Kizen theo phong cách riêng của mình.

Nam sinh thì bóp quần chật hơn, nữ sinh thì cắt ngắn váy lên. Dù sao thì rào chắn yểm trên đồng phục là loại bảo vệ toàn thân nên cũng chẳng có vấn đề gì.

"Tiền bối gọi tôi ư.”

Simon cúi đầu lễ phép. Cô gái bước đến với dáng đi tự tin sải bước dài, khoanh tay mỉm cười.

"Đến tận đây rồi thì chắc là đã chọn xong câu lạc bộ rồi nhỉ?"

"A, à không. Tôi chưa quyết định, chỉ định đến nghe giải thích chút thôi."

Lúc đó, ánh mắt cô gái hướng về tờ rơi trên tay Simon.

"Ồ! Ồ! Ồ! Cậu cầm cái đó! Cái đó!"

Cô nàng đột nhiên phấn khích lao tới sát sạt. Khoảng cách bất ngờ bị thu hẹp khiến Simon hơi rụt cổ lại ra sau.

“Cậu định vào 'Dị Biến' hả?!"

“Tôi định nghe giải thích chút..."

"Hahahaha! Tốt! Rất tốt!"

Cô nàng cười sảng khoái rồi vỗ cái BỐP! BỐP! vào lưng Simon.

Lực vỗ mạnh hơn hẳn so với lúc bị Meilyn đánh, khiến Simon suýt nữa thì hét lên.

"Ơ, gì thế này? Sao mắt lại rưng rưng thế kia?"

"...Không có gì đâu."

"Được vào câu lạc bộ của chị cảm động đến thế sao? Kyahahaha! Phải thế chứ lị!"

"Trước tiên cho tôi nghe giải thích..."

Cô nàng nắm chặt cổ tay Simon lôi đi và hét lớn.

"Đi thôi!"

Quả là kiểu người hiếm khi chịu nghe người khác nói.

Đã thế còn là một người làm việc tùy hứng khủng khiếp với giọng nói tông cao vút. Sự tự tin ngút trời hiện rõ cả trên khuôn mặt.

Cô nàng cứ thế bước đi, đôi chân dài sải bước thoăn thoắt, làm chiếc váy đồng phục ngắn cũn tung bay đầy hớ hênh.

Nơi Simon bị cô nàng nắm tay lôi đến là một phòng câu lạc bộ tồi tàn.

Trước cửa dán một tờ giấy viết nguệch ngoạc chữ 'Dị Biến', màu mực loang lổ khắp nơi và băng dính cũng được dán một cách cẩu thả.

"Nào, vào đi!"

"Cảm ơn tiền bối."

Phòng câu lạc bộ cũ kỹ và xập xệ hơn cậu nghĩ một chút. Nghe nói các câu lạc bộ ở Kizen đều to lớn, hoành tráng và lộng lẫy, nhưng ít nhất nơi này trông khác xa lời đồn.

Tuy nhiên, nó không tệ. Cậu thích cái cảm giác giống như một căn cứ bí mật và bầu không khí thoải mái này.

Gu của Simon từ trước đến nay vẫn luôn là sự giản dị nhuốm màu thời gian hơn là sự hào nhoáng.

"...Đến rồi à?"

Một nam sinh năm hai đang nằm trên ghế sofa, vừa vò mái tóc rối bù vừa ngồi dậy.

Simon nhận ra ngay anh ta là ai. Chính là nam sinh có quầng thâm mắt đậm đặc đã đưa tờ rơi cho cậu.

"Làm cái gì thế hả? Dio! Hôm nay là ngày cuối cùng rồi đấy!"

"...Buồn ngủ quá. Với lại có phát tờ rơi thì cũng chẳng có mấy mống đến đâu."

"Không đến cái gì chứ! Nhìn xem ai đến đây này!"

Cô gái chỉ vào Simon và hét lên. Người con trai tên Dio lúc này mới muộn màng phát hiện ra Simon.

"Ơ... cậu là..."

"Lại gặp tiền bối rồi."

Simon giơ tờ rơi nhận được từ anh ta lên và cúi chào.

"Mấy đứa cứ ở đây một lát! Chị sẽ chạy qua khu năm nhất một lần nữa!"

"...Đã bảo là cứ ở yên đấy đi mà."

"Chị đi rồi về ngay!"

Cô nàng đóng sầm cửa câu lạc bộ lại rồi chạy biến đi. Dio khẽ thở dài rồi nhìn Simon.

"......Cậu cứ tự nhiên nhé."

“Vâng?”

Anh ta lại nằm ườn ra ghế sofa và nói.

"......Lát nữa sẽ phỏng vấn, từ giờ đến lúc đó thì...... khò khò."

Nói rồi anh ta lăn ra ngủ. Simon vừa nghĩ thầm đúng là những người kỳ quặc, vừa quay đầu nhìn quanh.

'Dạo quanh một vòng xem sao.'

Simon quan sát khắp nơi trong phòng câu lạc bộ.

Càng đi sâu vào trong càng thấy đậm mùi chuyên môn. Nơi này mang bầu không khí của một công xưởng hơn là chỗ để nghỉ ngơi.

Có vẻ như họ trực tiếp phát triển xác sống tại đây, trên kệ trưng bày đủ loại nguyên liệu xác sống đa dạng không thua kém gì cửa hàng của Tử Linh Sư. Trên bàn làm việc bày bừa bộn nào là các bản thiết kế, dao, kéo, và cả những mảnh xương bị gọt đẽo.

'Hóa ra đây là lý do phòng câu lạc bộ trông có vẻ chật chội.'

Phía cuối phòng còn có cả máy móc.

Từ máy Kết Dính tự động chạy bằng ma thạch, cho đến cả máy xử lý lạnh.

Simon nhìn quanh với khuôn mặt đầy tò mò. Chỉ cần được sử dụng những thiết bị này thôi cũng đã đủ thấy lợi ích khi gia nhập câu lạc bộ này rồi.

Cốc cốc.

Lúc đó, có tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài. Dio vẫn ngủ say không có phản ứng gì, nên Simon trả lời thay.

"Vâng, mời vào."

Cạch.

Cửa mở ra, một nam sinh đeo kính với vẻ ngoài lạnh lùng bước vào.

Cậu ta mặc một chiếc áo có mũ trùm bên trong áo khoác đồng phục, mũ trùm kéo sụp xuống làm nổi bật phần tóc mái nhưng cũng tạo cảm giác khép kín và cứng nhắc.

'Là năm nhất.'

Thấy cậu ta vừa vào đã ngó nghiêng xung quanh vẻ lạ lẫm, Simon lên tiếng:

"Các tiền bối bảo lát nữa mới bắt đầu. Họ nhắn cứ ngồi nghỉ ngơi thoải mái."

Cậu ta khẽ gật đầu rồi ngồi xuống ghế sofa tự nhiên như ở nhà mình. Sau đó, cậu ta lấy từ không gian phụ ra một cuốn sách, lẳng lặng lướt mắt lật từng trang.

Simon liếc nhìn tên cuốn sách.

<Tại sao Tinh Tinh không thể trở thành Triết gia>

'...Cái moẹ gì thế kia?'

Ngay lúc cậu đang nghĩ thầm tên này có vẻ hơi lập dị thì tiếng gõ cửa thứ hai vang lên.

"Vâng, mời vào."

Cánh cửa hé mở, một cậu thiếu niên thấp bé ló đầu vào. Vừa nhìn thấy Simon, mắt cậu ấy liền mở to.

“Aa, Simon!"

"Toto!"

Là Toto Amori, bạn học chuyên ngành Triệu Hồi học cùng lớp A. Cậu ấy đang mang vẻ mặt đầy căng thẳng, nhưng khi thấy người quen liền cười rạng rỡ.

"Simon! Cậu cũng định gia nhập hội này hả?"

"Hả? À. Tôi vẫn chưa quyết định."

Gặp người quen ở nơi xa lạ khiến bầu không khí trở nên thoải mái hơn hẳn.

Hai người ríu rít trò chuyện. Cậu chàng đeo kính kia có vẻ không quan tâm lắm, vẫn đang đắm chìm trong việc đọc sách.

“Mình đến tận đây là vì một vị tiền bối."

Toto nói với giọng hào hứng.

"Tiền bối nào cơ?"

“Mình đã nghe đồn đại."

Toto hạ thấp giọng xuống.

“Trưởng ban của câu lạc bộ này là người cực kỳ nổi tiếng..."

“Năm hai, xuất thân Tuyển sinh Đặc biệt Đệ ngũ, thành viên Hội học sinh đương nhiệm, Benya Vanilla."

Cả hai người cùng quay đầu lại. Cậu chàng đeo kính đã rời mắt khỏi cuốn sách từ lúc nào và đang nhìn về phía Simon cùng Toto.

Simon mở to mắt khi nghe thấy cái tên quen thuộc.

"Khoan đã! Vanilla thì chẳng lẽ là..."

"Phải."

Đôi mắt sau lớp kính của cậu ta sáng lên.

"Cháu gái của chủ tịch Tập đoàn Vanilla chính là trưởng ban của câu lạc bộ này."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!