101~200: Tinh Hoa Thanh Tẩy [ĐANG TIẾN HÀNH]
Chương 103: Cốt Giáp Pier
3 Bình luận - Độ dài: 2,954 từ - Cập nhật:
"Tất cả tràn sang đi!"
"Kẻ địch chỉ có một tên thôi!"
Hàng chục tên hải tặc ồ ạt nhảy lên boong tàu.
Sự chênh lệch về quân số là vô cùng áp đảo. Tuy nhiên, Finch vẫn giữ vẻ mặt cực kỳ bình thản, hắn mở không gian phụ ra.
Từ bên trong, hắn lấy ra một lọ thuốc nhỏ chỉ bằng ngón tay, bật nắp và uống cạn một hơi.
Ợ.
Một tiếng ợ phát ra từ miệng hắn. Đồng thời, lưng hắn bắt đầu sôi lên sùng sục.
"Giết!"
Tên hải tặc lao lên đầu tiên vừa định vung kiếm thì từ lưng Finch, một xúc tu màu xanh lục bắn ra, tóm chặt lấy mặt gã và dập mạnh xuống sàn tàu.
Rầm!
"......!"
"Cái gì thế?"
Nha nhao.
Đám hải tặc khựng lại. Từ sau lưng Finch, những xúc tu màu xanh nhạt gợi liên tưởng đến loài sứa đang vươn lên.
"Sao thế?"
Finch mỉm cười rợn người.
"Lần đầu tiên đối đầu với Tử Linh Sư sao?"
"Thằng chó này......!"
"Tất cả xông lên!"
Đám hải tặc đồng loạt lao vào. Từ sau lưng Finch, hàng chục xúc tu như đã chờ sẵn liền phóng ra.
Bốp!
Rầm!
Rắc!
Một cuộc tàn sát đơn phương.
Các xúc tu có độ đàn hồi cực tốt và khả năng điều chỉnh độ dài tùy ý. Dù phải đối đầu với hàng chục người cùng lúc, Finch vẫn đứng yên tại chỗ, không di chuyển dù chỉ một bước, phong thái đầy ung dung.
'Hắn đang sơ hở!'
Một tên hải tặc né được xúc tu, luồn sang bên sườn, giương nỏ nhắm vào gáy Finch và bóp cò.
Phập! Cùng với âm thanh khô khốc, mũi tên nỏ cắm phập vào sau gáy Finch.
"Được rồi! Trúng rồi!"
Tên hải tặc reo hò.
"Ha ha ha! Tưởng thế nào, hóa ra cũng chỉ là... Hả?"
Finch cử động cánh tay. Hắn nắm lấy đầu mũi tên xuyên qua gáy trồi ra hốc mắt, rồi cứ thế dùng lực kéo mạnh.
Phụt! Mũi tên bị rút ra, vài giọt chất lỏng lách tách rơi xuống sàn tàu.
Khuôn mặt của Finch chẳng biết từ lúc nào đã biến đổi như một khối chất lỏng màu xanh lục.
"Ngươi đã kỳ vọng gì à?"
Cạch.
Finch ném mũi tên xuống sàn, khuôn mặt hắn nhanh chóng được chất lỏng lấp đầy và trở lại nguyên trạng.
"Đ-Điên rồ!"
"Thứ quái vật gì thế này!"
Vút!
Xúc tu của Finch lao đi như roi quất, tóm lấy chân tên hải tặc vừa bắn nỏ rồi ném thẳng gã ra khỏi tàu. Tiếng hét kinh hoàng của gã vang vọng như tiếng dội từ xa, rồi kết thúc bằng tiếng ùm khi rơi xuống nước.
Nhân cơ hội đó, một tên hải tặc lao vào từ bên sườn chém ngang hông Finch, nhưng từ vết chém chỉ có chất lỏng màu xanh chảy ra như nhựa cây, còn Finch chẳng hề có chút biểu hiện đau đớn nào.
"Rốt cuộc mày là...... Ưm!"
Finch vươn tay tóm lấy mặt tên hải tặc.
“G, Gaaaaaaaaa!”
Xèo xèo xèo!
Khói bốc lên nghi ngút kèm theo âm thanh da thịt bị nung chảy ghê rợn. Chỉ một lát sau, phần đầu của gã tan chảy hoàn toàn, thân xác không đầu đổ ập xuống sàn.
Chứng kiến cảnh tượng đó, đồng bọn của gã kinh hãi lùi lại từng bước.
"Giờ thì đã nắm bắt được tình hình chưa?"
Finch nở nụ cười méo mó.
"Rằng các ngươi đã biến ai thành kẻ thù."
Finch mạnh một cách áp đảo. Hắn dùng toàn thân hứng chịu mọi đòn tấn công của đối phương, dùng xúc tu ném văng mười mấy người xuống biển cùng lúc hoặc quấn lấy cổ bẻ gãy xương. Giờ đây, hắn vừa đánh vừa phát tán khói độc khắp nơi.
Từ tấn công vật lý đến tấn công hóa học diện rộng. Đám hải tặc chẳng kịp trở tay, cứ thế ngã gục.
"Th-Thuyền trưởng!"
Một tên hải tặc với khuôn mặt tái mét vì sợ hãi nhìn sang Gail dò hỏi.
"Chúng tôi không phải đối thủ của hắn! Chỉ có thuyền trưởng ra tay mới......!"
"Im đi thằng ngu này!"
Gail đá vào mông tên hải tặc và quát.
"Mau đánh đi! Hay muốn tao giết mày trước khi bị hắn giết!"
"D-Dạ không ạ!"
Trong khi đẩy đám hải tặc vào chỗ chết, Gail, hay đúng hơn là Erzabet trong lốt Gail, đang toát mồ hôi lạnh ròng ròng.
'Rốt cuộc đó là cái cơ thể quái quỷ gì vậy?'
Dù dính đòn tấn công nào, cơ thể Finch cũng hóa lỏng và triệt tiêu lực sát thương. Trói buộc bằng mạng nhện hay đòn tấn công xuyên thấu diện rộng của Erzabet e rằng cũng vô dụng.
Và kia không đơn thuần là hắc thuật biến cơ thể thành chất lỏng. Chắc chắn hắn đã phải trả một cái giá khủng khiếp để có được cơ thể đó. Erzabet có thể chắc chắn điều này.
'Trước mắt phải đưa Bá tước trốn thoát đã...... Ơ?'
Ngay lúc đó. Tầm nhìn của cô bỗng chao đảo dữ dội, một cơn chóng mặt khủng khiếp ập đến.
Cô khuỵu một gối xuống sàn. Thế nhưng, những tên hải tặc khác xung quanh vẫn có vẻ bình thường.
"Cuối cùng cũng có tác dụng rồi."
Cộp. Cộp.
Finch vừa hạ gục đám hải tặc tép riu vừa bước về phía cô.
"Cảm giác thế nào? Xác sống."
Erzabet giật mình kinh ngạc.
Không chỉ bị nhìn thấu lớp ngụy trang, hắn còn biết rõ cô là xác sống.
"Mũi ta thính lắm."
Finch làm động tác khịt mũi.
"Xác sống có một mùi đặc trưng. Và ta cũng biết ngươi là một kẻ mạnh không thể so sánh với tên Gail kia."
"......."
"Đó là loại thuốc thử do chính ta phát triển, chỉ có tác dụng lên xác sống. Ta đã trộn nó vào làn khói độc và sương mù biển này, khuếch tán dưới dạng khí ra xung quanh. Nó không màu, không mùi, liều lượng nhỏ thì vô hại, nhưng khi tích tụ dần trong cơ thể vượt quá một ngưỡng nhất định, hiệu quả sẽ bùng phát cùng lúc."
Erzabet gượng đứng dậy. Dù loạng choạng, cô vẫn cố giữ vững tư thế.
"Rắc rối, rắc rối thật đấy."
Finch cau mày.
"Trong luận văn của ta đã viết rằng nếu nạp vào lượng khí trên 4,760ppm thì bất kể loại xác sống nào cũng sẽ bị vô hiệu hóa hoàn toàn, vậy mà ngay trước mắt lại xuất hiện một biến số thế này?"
Vù vù vù!
Từ sau lưng Finch, các xúc tu dựng đứng lên đầy hung hãn.
"Vì sự hoàn thiện cho công trình nghiên cứu của ta, ngươi phải chết thôi. Và ta muốn giải phẫu cái cơ thể ngoại lệ đó của ngươi!"
Trên ngón tay Erzabet, Hắc Lực màu xanh đen rực lên, kết thành mạng nhện.
Ngay khi cả hai chuẩn bị tung đòn tấn công.
Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh!
Một chấn động khổng lồ lại làm rung chuyển thân tàu. Một con tàu hải tặc khác xuyên qua sương mù và đâm sầm vào tàu của họ.
“AAAAA!”
"R-Rơi rồi!"
Đám hải tặc không phòng bị bị hất văng khỏi boong tàu rơi xuống biển, còn Finch và Erzabet dùng Hắc Lực để trụ lại. Cô bắn tơ nhện, cố định Shun an toàn vào một cây cột.
"Lần này lại là cái gì nữa!"
Finch bực bội quay đầu lại.
Ba con tàu hải tặc cỡ lớn đâm vào nhau tạo thành một mớ hỗn độn, và trên boong con tàu vừa đâm tới, hai bóng người đang bước xuyên qua màn sương.
'Aa, Chỉ Huy!'
Gương mặt Erzabet bừng sáng. Shun đang bị trói cũng hét lớn.
"Anh Simon!!"
Người bước sang từ boong tàu kia không ai khác chính là Simon và Pier. Finch tặc lưỡi.
"Lại còn mò đến tận đây, đúng là tự tìm đường chết."
"Chuyện đó phải xem đã."
Simon cười ngạo nghễ đáp.
"Erza, đưa Shun lùi lại đi."
"Vâng!"
[Khà khà khà! Tốt lắm! Cuối cùng cũng đến lúc ta ra tay sao!]
Pier vác đại kiếm lên vai định bước lên, nhưng Erzabet đã giơ tay ngăn lại.
"Pier! Không được lại gần đâu."
[Sao?]
"Khắp nơi đều có thuốc thử khắc chế xác sống đấy. Chỉ cần tiếp xúc một chút thôi cũng khiến cơ thể khó cử động."
Vút vút vút!
Như không muốn cho họ thời gian trò chuyện, hơn hai mươi xúc tu đồng loạt lao tới.
Họ nhảy về các hướng khác nhau để né tránh. Cùng với những tiếng nổ lớn, sàn tàu nơi các xúc tu cắm xuống bị thủng lỗ chỗ.
"Hậu bối à! Ngươi nuôi được những con xác sống thú vị đấy!"
Finch vung mạnh tay. Các xúc tu đồng loạt đổi hướng, lao thẳng về phía Simon.
"Hự!"
[Tránh ra!]
Pier lao lên phía trước, dựng đứng đại kiếm để đỡ đòn. Các xúc tu va vào đại kiếm bị chệch hướng, nhưng ngay lập tức uốn lượn giữa không trung và lại nhắm vào Simon.
Simon vận Hắc Lực dưới chân nhảy lên, mặt sàn liên tiếp bị đục thủng lỗ chỗ.
"Anh Simon!"
"Tôi không sao!"
Simon ra hiệu cho Erzabet. Cô gật đầu rồi chạy về phía Shun.
[Hừm, quả đúng là như vậy!]
Pier nhăn mặt.
[Thứ thuốc kỳ lạ đó lan tràn khắp con tàu! Không gian quá chật hẹp, cứ thế này thì chúng ta buộc phải chiến đấu trong khi chịu ảnh hưởng của thuốc mất!]
"Vậy phải làm sao đây? Pier."
[Có một cách. Dù trong lòng ta có chết cũng không muốn làm!]
Xoạt xoạt xoạt!
Chưa kịp nói hết câu, Finch lại tiếp tục phóng xúc tu tới.
Lưng hắn sôi sục, số lượng xúc tu ngày càng tăng lên.
'Điên thật!'
Simon vội vã lao mình đi. Cậu nghiêng đầu, vặn chân và tay theo tư thế kỳ dị. Những xúc tu màu xanh lục chỉ sượt qua người Simon trong gang tấc.
Xèo xèo!
Có cả độc. May mắn là ma pháp phòng thủ bên trong đồng phục Kizen đã chống đỡ được, giúp cơ thể cậu không bị tan chảy.
Simon vừa đáp xuống boong tàu từ trên không.
Rắc!
"......!"
Sàn tàu bị độc ăn mòn sụp xuống, khiến cậu rơi thẳng xuống tầng dưới. Đó là một nơi giống như kho chứa bụi bặm, mùi rượu rum từ các thùng phuy xộc lên mũi.
Rầm!
Uỳnh!
Rắc!
Các bức tường và cửa sổ tầng dưới liên tục bị đục thủng, những xúc tu bám đuổi dai dẳng.
Simon chạy bán sống bán chết. Khi bị dồn vào ngõ cụt, cậu chạy hẳn lên tường. Lần lượt các xúc tu giáng xuống, đục thủng tường ầm ầm.
"Hự!"
Simon dẫm lên Hắc Lực nhảy vọt lên, tóm lấy chiếc thang nối với trần nhà. Sau đó, cậu lập tức leo lên boong tàu.
"Pier!"
Trên boong, Pier và Finch đang giao chiến.
Pier có vẻ không được khỏe do tác dụng của thuốc thử nên nhăn nhó mặt mày, còn Finch cũng tỏ ra khá ngạc nhiên. Bởi những xúc tu bị đại kiếm của Pier trực tiếp chém đứt không thể hồi phục lại.
"Lần đầu tiên ta thấy một xác sống có trí tuệ mạnh mẽ đến thế này. Thú vị thật!"
Lẩm bẩm xong, Finch nhìn thấy Simon vừa leo lên boong liền phóng xúc tu về phía cậu. Pier nhanh chóng nhảy tới trước mặt Simon, vung đại kiếm đánh bật các xúc tu.
"Thật không thể hiểu nổi! Tại sao một xác sống như ngươi lại phục vụ cho thằng nhãi ranh kia chứ!"
Pier cười khẩy, truyền âm vào đầu Simon.
[Một tên con người với cái đầu chứa đầy mặc cảm tự ti!]
'Pier! Quan trọng hơn, cách ông nói lúc nãy là gì?'
Pier nhếch mép trả lời.
[Chàng trai, hãy mặc ta vào!]
'......!'
Xúc tu lại lao tới. Pier vung đại kiếm chém, Simon hạ thấp người né tránh.
'Chuyện đó có thể sao?'
Dùng Pier làm Cốt Giáp.
Nếu xét về phân loại, Pier đúng là xác sống hệ xương.
[Do thuốc thử nên ta không thể điều khiển cơ thể mình một cách hoàn hảo! Ở trạng thái này, bảo vệ cậu an toàn là điều không thể! Vì vậy, hãy lấy sức mạnh của ta và hạ gục hắn!]
Tim Simon bắt đầu đập loạn nhịp vì phấn khích.
Linh Mục gặp trong Rừng Cấm.
Erzabet.
Ellen Zyle.
Serne Aindark.
Những kẻ thù mạnh mẽ mà sức mình Simon khó lòng chống đỡ, cậu đều phải nhờ đến sự giúp đỡ của Pier. Chính xác hơn là chỉ đứng nhìn từ sau lưng Pier.
Thực ra, với tư cách là Chỉ Huy Quân Đoàn và là người chỉ huy, vị trí đó là đương nhiên, nhưng Simon luôn cảm thấy tiếc nuối và khao khát khi bản thân không thể chủ động giải quyết tình huống.
Nhưng giờ sẽ khác.
Cậu có thể chiến đấu với sức mạnh của Pier.
[Tuy nhiên ta là Xác sống Cổ đại! Việc kết nối với tư niệm của ta sẽ khó khăn hơn cậu tưởng tượng rất nhiều. Sơ sẩy một chút là tinh thần cậu sẽ sụp đổ trước và trở thành người thực vật đấy. Cậu vẫn muốn làm chứ?]
Simon gật đầu không chút do dự.
'Đương nhiên rồi. Tôi chắc chắn sẽ làm được!'
[Chuẩn bị đi! Ngay khi ta ra hiệu, hãy mặc ta vào!]
Thịch.
Thịch.
Simon và Pier vừa né xúc tu vừa chạy về phía nhau.
[Một!]
Vút vút vút!
Các xúc tu của Finch tỏa ra bốn phương tám hướng rồi đồng loạt giáng xuống từ trên không.
[Hai!]
Pier lao ra phía trước để bảo vệ Simon.
[Ba! Chính là lúc này!]
Rầm rầm!
Cơ thể Pier va chạm với xúc tu vỡ tan tành, phân giải thành từng mảnh xương.
Finch ngỡ rằng đòn tấn công của mình cuối cùng đã thành công nên vẻ mặt rạng rỡ hẳn lên, nhưng đó chỉ là ảo tưởng.
Một chuyển động đã được tính toán chính xác.
Simon đang nhắm mắt tập trung cao độ, bỗng mở trừng mắt.
'Cốt Giáp!'
Cơ thể đã phân giải của Pier bay về phía Simon. Đồng thời, liên kết tinh thần giữa hai người được kích hoạt, Simon thành công kết nối vào tư niệm của Pier.
'......!'
Tỏng.
Một giọt nước rơi xuống mặt hồ.
Simon chỉ là một giọt nước nhỏ bé vô hạn. Còn Pier là cả một mặt hồ rộng lớn.
Giọt nước bị mặt hồ nuốt chửng, sự hiện diện của Simon dần trở nên mờ nhạt.
[Tập trung nào. Chàng trai.]
Giọng nói của Pier vang lên.
[Đừng để bị tư niệm của ta nuốt chửng. Tập trung tinh thần. Hãy duy trì ý chí của bản thân bên trong ý chí của kẻ khác.]
'Vâng.'
Trước khi ý thức bị nuốt chửng và lu mờ hoàn toàn, Simon vội vàng hồi phục tinh thần và nhận thức lại chính mình.
'Tập trung, tập trung, tập trung.'
Trên mặt hồ phẳng lặng và trong suốt như gương, giọt nước rơi xuống tạo nên những gợn sóng.
Những gợn sóng lan rộng dần biến thành những con sóng vỗ, sóng vỗ hóa thành dòng nước xiết, và dòng nước xiết tạo ra một dòng chảy mới. Mặt hồ bắt đầu cuộn trào như cơn lốc xoáy.
Pier nhếch mép cười toác cả miệng.
[Khà khà khà! Quả nhiên là con trai của Richard! Hoàn hảo!]
Vùùùùù!
Thoát khỏi tâm tượng, Simon trở lại thế giới thực.
Vô số khúc xương cấu thành cơ thể khổng lồ cao hơn 2 mét của Pier phân giải giữa không trung, lần lượt bám vào cơ thể Simon.
Cạch!
Cạch cạch cạch!
Xương của Pier bao bọc kín cơ thể Simon, tạo thành hình hài phần thân trên và thân dưới.
Sau lưng là chiếc áo choàng vô ảnh mà Pier vẫn mặc, còn hộp sọ nứt vỡ của Pier bao phủ khuôn mặt Simon, biến thành một chiếc mũ giáp đầu lâu.
Mắt phải của Simon bị hộp sọ của Pier che khuất, bùng lên ngọn lửa màu xanh đen.
Phập!
Chiếc áo choàng vô ảnh to lớn phủ hoàn toàn xuống vai Simon.
Xương bàn tay của Pier bao bọc lấy bàn tay Simon, biến thành một chiếc găng tay. Chỉ có cánh tay phải là được vũ trang bằng xương của Pier, còn tay trái của Simon vẫn để trống.
Cốt Giáp vốn là một bộ gồm hai bộ xương. Vì chỉ có cơ thể của Pier nên không đủ số lượng xương, do đó mũ giáp và cánh tay chỉ được trang bị bên phải.
Mặc dù vậy.
Thình thịch- Thình thịch-
Simon cảm nhận được một sức mạnh rùng mình chạy dọc khắp cơ thể mà cậu chưa từng trải qua trong đời.
Vù vù vù vù!
Giữa lúc những xúc tu tràn tới như sóng dữ từ bốn phía, Simon bước tới nắm lấy thanh đại kiếm của Pier đang cắm dưới sàn.
Vút.
Như chào đón chủ nhân, thanh đại kiếm mà ban đầu cậu không thể nhấc nổi giờ đây được nhấc lên nhẹ nhàng.
Giọng nói của Pier vang lên.
[Lên nào! Chàng trai!]
'Được, Pier.'
Simon mỉm cười, dựng thẳng Phá Diệt Đại Kiếm lên.
3 Bình luận