Công việc kinh doanh của ông Essel là nhiên liệu.
Ông ta buôn bán dầu đèn, củi, than đá và than bùn nén.
Mặc dù cửa hàng không lớn, nhưng xét đến việc ông ta kinh doanh các mặt hàng thiết yếu, doanh thu có vẻ rất ổn định.
Thanh tra Jaguar đã cung cấp cho tôi những thông tin cơ bản về địa phương này.
Ông ta cũng sở hữu một ngôi nhà gọn gàng nằm trong khu dân cư cao cấp yên tĩnh tại hành phố Londia.
"Kimberly, cô có chắc là ổn không đấy?", tôi hỏi.
"Ngươi dai thật đấy, Barton. Ta không phải loại người dễ bị con người tóm được đâu", Kimberly đáp.
"Nhưng cô đã từng bị bắt và nhốt vào lồng còn gì..."
"Không bị bắt lần hai mới là điểm mấu chốt! Thôi, chờ tin tốt đi. Đừng quên bữa tối của Fuyu đấy."
Tôi đâu có quên suốt đâu chứ.
Chỉ là thỉnh thoảng tôi mới quên khi bị cuốn vào mấy vụ rắc rối thôi.
Sau khi nhìn Kimberly bay về phía ngôi nhà và tàng hình, tôi quay trở lại nhà tù.
Khi tôi mang bữa tối đến, cô Fuyu đang ngồi chỉnh tề chờ đợi như mọi khi.
Điểm khác biệt duy nhất là cô ấy bắt đầu chào đón tôi bằng một nụ cười khi tôi đến.
Thực đơn bữa tối vẫn đơn giản với súp đậu và bánh mì, nhưng hôm nay tôi đã thêm vài quả táo mà tôi tự tay mua ở thị trấn cho cô ấy.
"Anh Wolf, hôm nay có thêm món lạ so với mọi khi. Có lý do gì không vậy?"
"Tôi mua nó khi ở thị trấn. Cái đó là dành cho cô đấy."
"Nhưng mà..."
Ngắt lời định từ chối theo thói quen của cô Fuyu, tôi nói thêm:
"Tôi vui nhất là khi thấy cô Fuyu ăn ngon miệng. Nếu cô cứ khách sáo mãi thì phiền cho tôi lắm."
"Ra vậy..."
"Hơn nữa, cô Fuyu đã dạy tôi các thần chú ma pháp. Đây cũng là cách để tôi bày tỏ lòng biết ơn, nên xin cô cứ ăn tự nhiên."
"Nếu vậy thì tôi xin nhận. À, nhân tiện, tôi nghĩ đã đến lúc thử viết một thần chú mới, nên tôi đã chuẩn bị sẵn đây."
Một tờ giấy chi chít chữ không một khoảng trống được đưa qua song sắt.
"Có vẻ nhiều chữ hơn mọi khi nhỉ."
"Quang ma pháp đòi hỏi những câu thần chú dài hơn."
Thần chú này được gọi là "Flash".
"Tôi nghe Kim nói rằng các cai ngục thường hay xảy ra va chạm. Tuy nhiên, dùng ma pháp tấn công thì không hay lắm. Tôi nghĩ loại ma pháp này sẽ rất phù hợp với anh đấy, anh Wolf."
"Flash" là một quang ma pháp cơ bản dùng để làm lóa mắt đối thủ. Tuy nhiên, nó không có nhiều ý nghĩa khi sử dụng ngoài trời vào ban ngày.
"Xung quanh vốn đã sáng sẵn rồi nên mắt người ta đã quen với ánh sáng. Tuy nhiên, ở những nhà tù thiếu sáng hay vào ban đêm, hiệu quả của nó là rất lớn."
"Cảm ơn cô. Viết xong cái quyển trục đang dở dang thì tôi sẽ làm cái này ngay", tôi đáp.
Ban đầu, tôi thường thức trắng đêm, dồn hết năng lượng để viết các quyển trục. Tuy nhiên gần đây, tôi đã giảm tốc độ chế tạo xuống. Thức quá khuya sẽ ảnh hưởng đến công việc. Vì vậy, tôi dành thời gian trước khi ngủ để làm quyển trục, và xoay xở hoàn thành được khoảng hai cái mỗi tuần.
Trong số các quyển trục tôi đang có, gồm ba cái Cường hóa cơ thể, hai cái Hỏa ma pháp (cơ bản) và ba cái ma pháp trị liệu (cơ bản).
Chắc khoảng ngày kia là tôi có thể bắt tay vào làm "Flash" rồi.
"Hết hoa rồi nên tôi mang cành nhựa ruồi (holly) đến. À, nhân tiện, mấy quả đó đắng lắm, cô đừng ăn nhé", tôi dặn.
Tôi cắm những chiếc lá xanh bóng vào bình, xen lẫn giữa đám lá là vài chùm quả đỏ mọng.
"Nhựa ruồi... Trông giống cây nhựa ruồi ở quê hương tôi. Dù có vẻ hơi khác một chút."
"Ồ, ra là ở Thiên Giới cũng có cây nhựa ruồi sao", tôi nói.
"Ừ. Có người còn dùng nó làm bonsai nữa."
"Bonsai?"[note85195]
"Dù anh Wolf rành Thiên ngữ mà anh không biết bonsai sao? Bonsai là...", cô Fuyu bắt đầu giải thích.
Câu chuyện chuyển từ bonsai sang những giai thoại mùa đông, rồi đến những cuộc thảo luận về sách vở. Và cứ thế, thời gian trôi qua thật nhanh trong căn phòng biệt giam dưới lòng đất này.
0 Bình luận