Sâu dưới lòng đất của nhà tù Alban, có một phòng giam đặc biệt ít người biết đến.
Tại nơi mà ngay cả ánh mặt trời cũng không thể chạm tới này, Fuyu Sagara đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau một thời gian dài.
Bên cạnh chiếc giường tầng của cô, nàng tiên Kimberly đang vươn vai thư giãn.
"Cơ mà, đúng là một nơi u ám thật đấy", Kimberly nhận xét.
"Chà, đành chịu thôi. Nhà tù là thế mà", Fuyu đáp.
"Nhưng cũng phải có giới hạn chứ, đúng không? Ý ta là, ta cũng từng bị nhốt trong lồng một thời gian dài, nhưng ngay cả chỗ đó còn tốt chán so với ở đây. Ở thế giới này, con người có lẽ chẳng bao giờ chạm tới được đỉnh cao, mà cũng không thể thấy được đáy của vực thẳm, dù có dõi mắt xuống bao lâu đi nữa[note85160]", Kimberly triết lý.
Fuyu cảm thấy hứng thú trước những nhận xét hóm hỉnh và hiểu biết của Kimberly, nên cô chăm chú lắng nghe.
"Kim, cô có vẻ có cái nhìn khá rộng về thế giới nhỉ", Fuyu nói.
"Cũng không hẳn đâu. Ta chỉ thích quan sát con người thôi. Mặc dù chính vì cái sự ám ảnh đó mà ta mới bị con người bắt và trở thành một nàng tiên trong lồng. Nhân tiện, Fuyu, tại sao cô lại ở đây?"
Kimberly bạo dạn đặt một câu hỏi cho Fuyu, câu mà Barton còn phải ngần ngại.
"Vì tội giết người."
"À, vì chuyện đó sao? Ta nghe nói cô đã giết vài tên cai ngục biến thái."
"Phải, đúng vậy. Nhưng là chuyện từ trước đó nữa cơ. Tôi đã giết Thái tử của vương quốc này", Fuyu nói.
Cơ mặt Kimberly giật giật không kiểm soát, và cô nàng theo bản năng lùi ra xa Fuyu một chút trước khi cất giọng run rẩy.
"Ra... ra vậy. Vậy là cô đã giết Thái tử... Chà, xét đến việc cô từng chém Ma Vương, thì chắc Thái tử cũng chẳng là cái đinh gì..."
Chẳng hề bận tâm đến nỗi sợ hãi của Kimberly, ánh mắt Fuyu dán chặt vào một quá khứ xa xăm.
"Không còn lựa chọn nào khác. Sức mạnh của tôi đã bị phong ấn bởi hòn đá đó, và tôi không hề muốn sinh con cho một kẻ mà tôi không yêu."
"Đá? Con cái?"
"Hòn đá đó là một tảng đá khổng lồ gọi là 'Shipstone', được mang theo cùng tôi từ Xứ Asuka khi tôi được triệu hồi. Vì lý do nào đó, việc ở gần hòn đá ấy sẽ hạn chế sức mạnh Anh hùng của tôi. Có vẻ như họ đã sử dụng nó trong phòng giam này và cả trong bộ còng tay này nữa. Mặc dù tôi đã dùng gần hết sức mạnh khi phong ấn Ma Vương rồi."
"Vậy là, Fuyu, cô không còn tung ra được sức mạnh như trước kia nữa sao?"
"Đúng vậy. Sức mạnh đó được ban cho tôi chỉ để đánh bại Ma Vương mà thôi."
"Ta hiểu rồi. Vậy còn con cái cô nhắc đến thì sao?"
Fuyu lắc đầu đầy thất vọng.
"Hoàng gia của vương quốc này muốn hòa trộn dòng máu của anh hùng vào con cháu họ. Có vẻ họ hy vọng năng lực của tôi sẽ được di truyền cho dòng dõi hoàng tộc. Đó là lý do họ phong ấn sức mạnh của tôi bằng hòn đá và ép buộc tôi sinh con cho Thái tử", Fuyu kể.
"Thật kinh khủng..."
"Không còn cách nào khác. Tôi đã giết Thái tử bằng cách siết cổ hắn với sợi xích của còng tay", Fuyu điềm nhiên nói.
"Fuyu không có lỗi! Chính thành viên hoàng gia của cái đất nước này mới là lũ thối nát đến tận xương tủy. Đó là cách chúng trả ơn ân nhân cứu thế sao?"
Biểu cảm Fuyu dịu lại khi thấy Kimberly nổi giận thay cho mình.
"Chúng vẫn chưa bỏ cuộc đâu. Khoảng mỗi năm một lần, chúng lại đến tìm tôi với những đề nghị về việc thụ thai. Chúng đợi tôi thay đổi ý định trong khi bị giam cầm. Có lẽ khi tôi già đi và không còn khả năng sinh con, chúng mới cân nhắc thả tôi ra. Nhưng chuyện đó còn xa lắm", Fuyu cười tự giễu.
Nhưng Kimberly đứng phắt dậy, sôi sục giận dữ.
"Thật quá quắt! Fuyu, hãy trốn khỏi nơi này ngay đi!"
Trước cơn thịnh nộ của Kimberly, Fuyu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
"Dù vậy thì sức mạnh của tôi đã bị phong ấn, làm sao tôi thoát khỏi đây được? Không chỉ có Magic Seal, mà những mảnh vỡ của 'Shipstone' còn được khảm vào tường nhà tù và các lối đi. Tôi thậm chí còn chẳng bẻ nổi một thanh sắt", Fuyu giải thích.
"Ngay cả khi bây giờ là không thể, ta tin chắc mọi chuyện sẽ ổn nếu Barton giúp chúng ta", Kimberly quả quyết.
"Cai ngục Wolf sao? Tôi thấy đau lòng khi phải đặt gánh nặng lên vai một người tốt bụng như vậy", Fuyu đáp với nụ cười nhuốm màu cam chịu.
Nhưng Kimberly lại có phản ứng khác.
"Hãy bàn bạc với hắn tối nay nếu có thể. Nhân tiện, Barton chậm chạp quá. Sắp đến giờ cơm tối rồi còn gì?", Kimberly nói.
"Hừm, anh ấy trễ khoảng mười lăm phút so với lịch trình thường ngày rồi", Fuyu xác nhận.
"Cái tên đó lúc nào cũng canh giờ dở tệ và hay vướng vào rắc rối ngay tắp lự. Từ xưa đã thế rồi", Kimberly phàn nàn.
"Vậy sao?", Fuyu đáp.
"Mới hôm nọ thôi, Mary — à, Mary là bà chị độc ác và xảo quyệt của Barton. Mụ ta là một kẻ đáng khinh đến mức khó tin là hai người cùng chung dòng máu. Mụ ta mới bị treo cổ chết gần đây", Kimberly giải thích.
"Treo cổ sao?"
"Barton chẳng còn người thân nào nữa cả."
Sự vui vẻ trước đó của Kimberly biến mất trong tích tắc, cô rũ vai xuống khi giải thích hoàn cảnh của Barton.
0 Bình luận