Web Novel
1 • Câu chuyện kể không gì ngoài sự luân hồi + PCKT P1
8 Bình luận - Độ dài: 2,517 từ - Cập nhật:
Chào các con vợ lại là Vannesith đây, cái gì không giết chết ta sẽ khiến ta trở nên mạnh mẽ hơn, truyện segs học sinh cũng vậy. Và vẫn như cũ:
Có lẽ nhiều người đã biết tới Blue Archive qua cộng động fan đông đảo nhưng chưa trực tiếp trải nghiệm, chớ lo, bởi Vann+trans eng sẽ song kiếm hợp bích giải thích các thuật ngữ xuất hiện để mọi người có trải nghiệm đọc trọn vẹn nhất.
Bản dịch được múa phím bởi trans Vannesith, được phục vụ tốt nhất vào nhất lúc ăn trưa, ăn tối, trước khi đi ngủ hoặc khi bạn cần một cái gì đấy để ‘make your day'. Cảm ơn vì đã đọc hết những dòng này.
Enjoy your time!
***
Hãy bắt đầu với một vài thiết lập cơ bản của Blue Archive để có trải nghiệm đọc tốt hơn, các thuật ngữ phát sinh khác sẽ được giải thích ngay trong chương nó xuất hiện, hãy bỏ qua nếu bạn là một nhà giáo mẫu mực ngồi nghe học sinh yapping mà không skip:
-Thời cổ đại(tiền Kivotos) => thế giới có thần linh(dựa trên thần của các tôn giáo ngoài đời thật) được tạo ra thông qua nỗi sợ của vạn vật => con người, động vật sợ sấm chớp => thần sấm được tạo ra => thần tồn tại càng lâu, càng nhiều sinh vật sợ hãi thì càng mạnh => 1 thảm họa không rõ xảy ra => thời đại thần linh lụi tàn
-Thời hiện đại(thành phố học viện Kivotos) => học sinh có halo là hiện thân của các vị thần thời cổ đại => vị thần tượng trưng càng mạnh thì học sinh(hiện thân) càng mạnh => học sinh sở hữu sức mạnh phi thường, bom đạn tên lửa không xi nhê => học sinh lấy súng đạn làm vật bất ly thân(như điện thoại ấy) vừa để trang trí vừa để tự vệ
*Lưu ý: do quá trình đăng truyện của Vann còn phải dành thời gian thêm ảnh minh họa và chỉnh sửa chú thích cho chương truyện nên nếu thấy chương mới thì các bạn hãy đợi 10-15 phút sau hẵng đọc nhé
•
Dưới cơn mưa tầm tã, một người phụ nữ độc bước trong đêm tối, hai tay ôm trọn đứa trẻ sơ sinh vào lòng.
"Mẹ xin lỗi… mẹ rất xin lỗi..."
Chiếc nhẫn trên đỉnh đầu người phụ nữ phát ra ánh sáng rực rỡ- một chiếc nhẫn gợi lên cảm giác "thần bí", thậm chí là "thần thánh". Ấy thế nhưng đứa trẻ sơ sinh lại không sở hữu thứ ánh sáng đó, không có Halo[note85087] nào cả. Ngay cả tia lửa nhỏ nhoi của sự sống dường như cũng không hiện diện.
Bờ môi trắng bệch, nước da nhợt nhạt nhìn thấy sợ, đôi mắt nhắm nghiền.
Hầu hết mọi người nhìn thấy sẽ không khỏi đi đến kết luận rằng đứa trẻ này đã xa rời nhân thế.
Người phụ nữ đặt đứa bé xuống một con hẻm và vội vã rời đi mà không ngoái nhìn lại.
Song, cũng vì thế cô không nhận thấy Halo của đứa trẻ sơ sinh nhấp nháy trở lại.
Tên tôi là Naito Sei.
Xin tự giới thiệu tôi là một học sinh trung học năm hai bình thường!… Hoặc chí ít là đã từng. Còn hiện tại - tôi dẹo rồi.
Đó không phải là một cái chết kịch tính nào cả. Chỉ đơn thuần là do tai nạn. Tôi đang thong dong cuốc bộ về nhà thì bị xe tông. Chấm hết.
Máu bắn tung tóe tuôn ra như thác đổ, được cái cơn đau không kéo dài quá lâu. Âm thanh xung quanh tôi khi đó khá lớn, ngày một xa - rồi yên tĩnh đến kỳ lạ.
Tôi thấy hối tiếc nhiều điều. Về những điều tôi chưa làm. Tôi chưa muốn chết. Tôi sợ hãi.
Thế nhưng tôi đã chết.
Ôi... bố con - người đàn ông trung niên hói đầu cáu kỉnh nhưng đáng tin cậy. Mẹ con - người phụ nữ to lớn nhưng tâm tính tốt bụng. Và cô chị gái ngốc nghếch của em- đầu óc nóng nảy tay đi trước miệng nhưng lúc cần thì luôn giang tay giúp đỡ. Xin hãy tha thứ cho đứa con bất hiếu này vì đi trước mọi người.
Con xin lỗi vì đã không thể đền đáp công lao sinh thành và dưỡng dục.
Tôi vẫn nhớ mình nghĩ gì khi ở bên bờ vực của cái chết.
Tôi không muốn chết. Tôi sợ hãi. Nhưng tôi đã cố gắng sống thật tốt mỗi ngày, thậm chí tìm kiếm và nâng niu hạnh phúc. Vì vậy mà mặc cho trong lòng còn nhiều hối tiếc, cũng có một phần trong tôi được xoa dịu mà chấp nhận sự ra đi đột ngột.
Giả như được, tôi muốn bố mẹ và bà chị nhớ đến hình ảnh thằng Sei với điệu cười khoái trá mà sống tiếp. Dẫu chỉ là một góc nhỏ trong ký ức của họ.
Thế rồi, tôi đột nhiên nhận ra—
──chính xác thì cái "tôi" đang nghĩ hiện tại là gì?
Thậm chí không cần mở mắt ra, tôi có thể biết trời đang đổ cơn mưa.
“…?”
Tôi không thể cử động cơ thể mình, đầu óc và tâm trí tôi mờ mịt. Buộc mình mở mắt ra, tôi thấy một ánh sáng mờ dần trong mưa.
──tôi đã bị bỏ rơi.
Tuy không biết căn nguyên ngọn ngành, nhưng đó là những gì tôi nghĩ. Ánh sáng đó nhỏ dần rồi tắt ngúm, trời giông mưa gió tiếp tục bào mòn thể lực và tinh thần tôi.
Tức chết mà, tào lao thật. Cứ thế này thì chết thật mất. Cơ thể tôi cảm thấy vô cùng yếu.
…khoan từ từ, cơ thể mình nhỏ đi sao?
“…a?"
Tôi cố gắng nói, thế nhưng những gì phát ra là một âm thanh vỡ vụn, cứ như trẻ con vậy. Tôi nhìn xuống chính mình.
Bàn tay, ngón tay, bàn chân nhỏ bé, thân hình mũm mĩm - không thể nhầm lẫn. Cơ thể của một em bé.
“…ế!?"
Cái quái gì thế này. Mình chưa chết sao? Chuyện gì đang xảy ra đây?
Ngay cả trong mớ bòng bong chồng chất câu hỏi, có một ý nghĩ trỗi dậy từ sâu trong lồng ngực tôi—
"Tôi... không... muốn..."
──nếu cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ chết. Tôi không muốn chết.
Kẻ đã chết một lần – sẽ thốt ra điều gì? Toàn bộ tình huống này chẳng có nghĩa lý gì cả. Tôi không biết mình còn sống hay đã chết.
"Không... muốn...!"
Tâm trí tôi quay cuồng, cơ thể chuyển động. Hành động hoàn toàn theo bản năng sinh tồn.
Tôi duỗi tay ra với sức mạnh mà không một đứa trẻ nào nên có, kéo lê thân hình nhỏ bé ra khỏi chiếc hộp đặt mình và bò ra ngoài. Nói rằng tôi ngã ra khỏi hộp sẽ đúng hơn, ấy thế mà nó lại không hề đau chút nào.
"Ai... đó...!"
──ai đó. Cứu tôi với.
Không có giọng nói nào thốt ra. Dẫu vậy, tôi vẫn bò về phía trước trên mặt đất ẩm ướt. Có thể làm vậy là vô nghĩa, nhưng tôi không thể đứng yên chờ chết được.
“… hả?"
"...!"
Một cái bóng xuất hiện trước mặt tôi.
Có người? Họ sẽ giúp tôi chứ? Xin hãy giúp tôi.
Tôi cố gắng gọi, nhưng thay vào đó nước mắt tràn ra.
Nhưng đây không phải là những giọt nước mắt sung sướng của niềm vui. Đó là nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi khi gặp một người lạ lẫm không quen biết. Một cảm giác gần với cảm xúc thuần khiết của trẻ sơ sinh.
"Waaahhh!"
"Ôi trời... nào, ngoan nào. Không sao cả rồi. Bé ngoan mạnh mẽ. Ngoan, ngoan."
Tôi được nâng lên, được dỗ dành. Trái tim tôi lắng xuống đôi chút. Nước mắt từ từ ngừng chảy.
“……”
“…đã ngừng khóc rồi? Thật sự đấy, sao người ta cứ vứt bỏ con trẻ thế này... đây đâu có phải là nhà trẻ... haaa, thôi kệ đi. Để chị đưa bé về trường..."
Nghe đến đây, cơn buồn ngủ xộc tới lấn át tôi.
Bất khả kháng rồi, âu cũng là điều tự nhiên đối với cơ thể em bé.
“…hửm? Ngủ rồi. Để kiếm gì quấn bé lại..."
Tôi không thể cưỡng lại giấc ngủ nữa.
"Bé ngủ ngon quá... đứa trẻ đáng thương, tương lai con sẽ gặp nhiều khó khăn, liệu con có biết không?"
Và sau đó, ý thức của tôi tắt hẳn.
Trong khoảng thời gian băng qua đường hầm vô thức, những gì tôi tìm thấy là một thế giới của ánh sáng và sự tích cực khiến người ta không khỏi tức cảnh sinh tình... không. Giờ không phải là lúc để xuất khẩu thành thơ.
Đã khoảng ba ngày kể từ ngày kỳ lạ đó. Không có cái đồng hồ nào trong tầm mắt nên tôi chỉ có thể ước lượng sơ bộ.
Đương nhiên, khi tôi thức dậy, điều đầu tiên tôi làm là kiểm tra môi trường xung quanh.
Tôi muốn 5W1H[note85088] hơn bao giờ hết - ai, cái gì, khi nào, ở đâu, tại sao và như thế nào. Tất nhiên, tôi không có ý định vùng vẫy kêu khóc để tìm kiếm sự chú ý như bọn con nít, cho nên tôi chỉ ngoan ngoãn đưa mắt nhìn quanh phòng.
Từ những gì quan sát được có thể thấy, tôi đã được người phụ nữ gặp lần trước nhận nuôi.
Tôi được đặt nằm trong cũi em bé, tội cái là không biết mình đang ở đâu.
"Nào, đến giờ ăn rồi."
Người phụ nữ đón tôi về mang theo một bình sữa trẻ em.
Khi đó tôi không nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy, nhưng bây giờ tôi đã có thể nhìn rõ mồn một - vâng, cô ấy đẹp. Rất đẹp là khác, không phải bàn cãi. Giá như chuyện chỉ chỉ có vậy. Giá như vậy.
"Ngoan, uống cho hết."
Ấy thế mà ngay trên đỉnh đầu cô, một vầng hào quang tỏa sáng rực rỡ.
Yup. Một thế giới của ánh sáng và sự tích cực. Cảm ơn chúa rất nhiều vì cơn ác mộng này.
"Giỏi, đúng liều lượng rồi."
Cô ấy nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
Ợ–!
"Bé ngoan. Yên nào, được chứ?"
Người phụ nữ rời đi, để lại tôi với suy nghĩ rối bời.
──Blue Archive.
Nếu bạn là người yêu thích trò chơi gacha trên thiết bị di động hoặc biết chút đỉnh về văn hóa đại chúng, bạn hẳn đã nghe hoặc nhìn thấy cái tên này ít nhất một lần.
Và ngay cả khi chưa từng thấy qua, thì có thể bạn đã thấy các meme quen thuộc như — "Ni-"[note85089], "100kg"[note85090], "A-cô?"[note85091] hay "muted fox"[note85092]... được rồi, thế là đủ rồi.
Bất chấp các yếu tổ kể trên. Blue Archive là một game nhập vai học đường được phát hành vào tháng 2 năm 2021, một câu chuyện được kể về "ánh sáng và sự tích cực".
Tại thành phố học viện Kivotos[note85093], học sinh[note85094] kề vai sát cánh cùng với một giáo viên đến từ thế giới khác chiến đấu chống lại những người lớn lòng dạ hiểm độc, ngăn chặn cuộc nội chiến, dồn hết tâm huyết vào các hoạt động câu lạc bộ... Một câu chuyện kể về tuổi trẻ tràn ngập nước mắt và tiếng cười.
…chí ít, đó là cách câu chuyện được kể.
Thực tế thì sao? Một thế giới nơi những học sinh có cơ thể cứng hơn cả kính chống đạn thản nhiên xả súng khắp nơi, một thế giới điên rồ đến độ Golgo 13[note85095] cũng phải chào thua. Một bối cảnh vô lý đến nỗi người chơi đặt cho nó biệt danh "Kirara GTA”.[note85096]
Sở thích của nữ sinh ư? Cướp ngân hàng. Đánh bom hàng ramen vì một "sai lầm đơn giản". Đấu đá nội bộ phe phái chiếm gần hết tuổi trẻ của nhiều học sinh. Một vài kẻ cơ hội bị cá piranha nuốt chửng ở Cheonggyecheon[note85097] - à hình như cái cuối không phải, lộn rồi.
Vấn đề chính là, bề ngoài nó là một tựa game ngập trong meme. Nhưng sự thật là, câu chuyện chính rất nghiêm túc.
Nội dung được chau chuốt kỹ lưỡng. Đặc biệt là chương 3 "Hiệp Ước Eden" cực kỳ nổi tiếng.
Một câu chuyện được đan xen từ meta, hài hước và hành động kịch tính — hòa quyện vào nhau tạo thành một tuyệt tác độc đáo có một không hai.
Bản thân tôi cũng là một trong những người hâm mộ đó. Dành thời gian và tâm trí để tận hưởng trò chơi, thậm chí đào sâu vào cốt truyện. Kệ cho vẫn còn nhiều mắt xích bị khuyết trong câu chuyện.
Bất chấp tất cả… đây không phải là thế giới mà một con người bình thường với cơ thể bình thường và tâm trí bình thường có cơ may sống sót.
Và xem ra... tôi đã được đầu thai vào chính thế giới đó. Tiện nhắc thì tôi đã bị bố mẹ bỏ rơi.
"Haaa..."
Vâng, tôi có hàng triệu câu muốn hỏi. Tại sao lại đầu thai? Tại sao trò chơi lại trở thành hiện thực?
Nhưng sự sống còn là trên hết.
Nói nào hay, chẳng biết là hên hay xui mà...
"A..."
Tôi nghiêng mắt nhìn lên trên - và nó ở đó.
Một vầng hào quang lấp lánh lơ lửng trên đầu tôi.
Đúng vậy. Tôi cũng có Halo. Có vẻ như tôi được coi là học sinh của Kivotos.
Không phải là "bình thường" mà là "phi thường". Haha. Rất buồn cười.
Về cơ bản, điều đó có nghĩa là các cuộc xả súng, ẩu đả và nổi loạn trong tương lai đều được đảm bảo trong tầm tay.
Giả như câu chuyện chỉ có vậy thì tôi sẽ an phận thủ thường. Tôi không biết liệu không trở thành học sinh thì có bớt khổ hơn không, nhưng chắc chắn sẽ có cách để sống yên ổn.
"Uuuh..."
Nhưng. Nhưng! NHƯNG!
Tôi liếc nhìn người phụ nữ ở phía sau. Trên cánh tay của cô ấy: một chiếc băng tay có biểu tượng đầu lâu của arius. Cô ấy mặc một bộ đồng phục giống như một chiếc áo len quá khổ.
Thánh thần thiên địa ơi. Trong số tất cả những người có thể nhận nuôi tôi... đó lại là Arius.
Trường chi nhánh Arius[note85098].
…vì thế, để tóm lại thì:
Tôi đã đầu thai vào thế giới quan của Blue Archive trong vai một học sinh. Nhiều khả năng cũng là trẻ mồ côi nốt. Sau đó được nhặt về bởi Chi nhánh Arius.
…cái đ*t con mẹ cuộc đời.
Ghi chú




8 Bình luận
cứ cắm đầu vào đọc rồi kêu ko hiểu gì
ko thấm dc thì skip truyện đi trời
Đúng là 7 tiếng trước tôi không hiểu gì, nhưng đọc xong chương này tôi đã xách tay học ngay khoá Lưu trữ Xanh cho người mới chơi. Tuy chưa hiểu hết nhưng đang hiểu dần dần🗣️