001-042

Chương 40: Ba con mèo (1)

Chương 40: Ba con mèo (1)

Clara, học viên năm hai khoa ma thuật và là một trong những người bạn thân thiết nhất của Yennekar, đã đứng chờ bên ngoài Tòa Ophelis bị tàn phá một nửa từ sáng sớm. Vì có người cô nhất định phải gặp.

"Chào cô Bell."

Đã một ngày trôi qua kể từ khi vụ phá hoại nghiêm trọng do cuộc chiếm giữ Tòa Ophelis khép lại. Dù cuộc điều tra chi tiết vẫn chưa kết thúc, trong học viện đã râm ran tin đồn rằng các hầu gái có dính líu tới chuyện này.

Clara chỉ coi đó là lời đồn vô căn cứ. Sớm muộn gì bộ phận thanh tra của học viện cũng sẽ đưa ra kết luận sau khi nắm rõ toàn bộ tình hình.

"Hả?"

Khu vực đang chờ được tái thiết của Tòa Ophelis.

Mới chỉ chưa tới hai ngày kể từ sự cố, nên mọi thứ gần như vẫn còn nguyên hiện trạng. Giảng viên và các hầu gái đang tất bật kiểm tra, xác nhận mức độ hư hại.

Ngay lối vào vườn hồng, Clara chạm mặt Bell Maya. Cô ấy đang cặm cụi ghi chép. Clara bất giác thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Bell Maya hôm nay trông hoàn toàn khác mọi khi. Cô mặc một bộ đồng phục hầu gái màu đỏ sẫm, trang trí cầu kỳ và nổi bật. Chiếc trâm hoa hồng xanh trên ngực, cùng những dải bèo xanh rủ xuống nơi gấu váy, cho thấy đây chính là trang phục dành riêng cho trưởng hầu gái.

"Chẳng phải cô là bạn thân của tiểu thư Yennekar sao? Sao lại tới Tòa Ophelis thế này?"

"Ồ! Chào cô Bell. Có phải cô vừa được thăng chức không?"

"Vì lý do cá nhân, cô Elris không thể tiếp tục đảm nhiệm vai trò trưởng hầu gái. Do đó, tôi đã được đề bạt từ hầu gái cao cấp lên giữ vị trí trưởng hầu gái."

"Ra vậy… Không hiểu sao tôi lại có cảm giác địa vị của cô cao hẳn lên…"

"Không cần phải ngại. Bổn phận của chúng tôi vốn là hỗ trợ người khác. Nếu cô có việc cần, xin cứ nói."

"Không, không phải thế. Chỉ là… tôi có chuyện riêng muốn hỏi cô… nhưng thôi, xem ra cô đang bận lắm."

"Hm… cũng hơi bận thật, nhưng…"

Bell nhìn xuống bảng kiểm tra trong tay, rồi liếc lại Tòa Ophelis bị tàn phá một nửa phía sau, sau đó lắc đầu nhẹ.

"Phần lớn mọi việc đã xử lý xong, chắc cũng không cần phải ra thêm mệnh lệnh nào nữa. Đằng nào tôi cũng đang định nghỉ một chút."

"À, ra vậy sao?"

"Thế thì… rốt cuộc cô muốn nói chuyện gì?"

"Đừng giật mình quá. Đây là bí mật tuyệt đối. Không được để lộ, cũng đừng tỏ ra quá sốc."

Sắc mặt Clara trở nên nghiêm nghị khi cô ghé sát lại, giọng nói hạ thấp xuống.

Bell chăm chú lắng nghe, thầm đoán xem bí mật sắp được nói ra sẽ kinh khủng đến mức nào.

"Là chuyện của Yennekar… tôi nghĩ cô ấy thích Ed… Ed Rothstaylor."

Vì thực ra đã biết điều này từ trước đến mức đáng kinh ngạc, Bell chần chừ không biết có nên giả vờ ngạc nhiên cho phải phép hay không.

"Tôi không hiểu nổi vì sao Yennekar lại có thể say mê một tên côn đồ như vậy… Là bạn của cô ấy, tôi thật sự có cảm giác rất mâu thuẫn."

Hai người tìm đến một chiếc ghế trong vườn hoa hồng để ngồi xuống. Clara vừa liên tục liếc nhìn xung quanh, đề phòng có người đi ngang, vừa dốc hết những tâm sự chất chứa trong lòng mình cho Bell nghe.

"Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại chuyện này suốt ba ngày ba đêm rồi, nhưng… gần đây tiếng xấu của Ed cũng dịu bớt đi một chút. Em nghĩ Yennekar chắc cũng đang rối bời trong lòng, nên cuối cùng em quyết định sẽ cổ vũ cho họ. Dù vậy… em vẫn thấy rất, rất không yên tâm."

Nghe Clara giãi bày từng lời, Bell chợt nhận ra Yennekar thực sự đã có một người bạn hiếm có. Trên đời này, đâu có mấy ai lại quan tâm đến chuyện yêu đương của bạn mình sâu sắc đến thế.

Dù hoàn toàn có thể lấn sang chuyện không phải của mình, Clara vẫn giữ khoảng cách, chỉ âm thầm lo nghĩ cho tình cảm của Yennekar.

"Trước tiên, nếu Yennekar thật sự xem cậu ấy như vậy… thì với tư cách là bạn của cô ấy, tôi cũng mong Yennekar và Ed sẽ hạnh phúc."

"Tôi hiểu rồi. Chắc hẳn cô đã lo cho Yennekar rất nhiều, thưa tiểu thư Clara."

"Nhưng… đó vẫn chưa phải là điều tôi muốn nói!"

Bell khẽ nghiêng đầu suy nghĩ. Đúng lúc cô chuẩn bị đáp lời, Clara đã ngắt ngang, thốt ra tên của một thiếu nữ khác.

"Lortel Kehelland! Cô biết người đó chứ? Hẳn là biết rồi, vì cô từng giữ chức hầu gái cao cấp tại Tòa Ophelis."

"... Vâng, tất nhiên là tôi biết."

"Gần đây, Yennekar thường xuyên nhắc đến cái tên đó. Dù chỉ là học viên năm nhất, nhưng kể từ buổi huấn luyện chiến đấu chung, hai người họ đã có không ít tiếp xúc. Tuy nhiên, nhìn bề ngoài thì dường như vẫn chưa có tiến triển gì."

Clara lại quan sát xung quanh một lượt, rồi hạ thấp giọng, ghé sát thì thầm với Bell.

"Vì vậy, em đã tự mình điều tra. Em không dám chắc, nhưng vào ngày lễ khai giảng, cả hai đều vắng mặt. Hôm qua họ cũng ở cùng nhau trong tiết học đầu tiên. Nghĩ tới Yennekar… có lẽ cô ấy đang rơi vào một tình thế khá khó xử."

Đối với một cô gái, sự tồn tại của một đối thủ chẳng khác nào tai họa… Ban đầu, Clara còn cho rằng đó chỉ là một sự hiểu lầm đơn thuần.

"Cô Bell, em đã nghe Yennekar nhắc đến cô rất nhiều. Cô ấy nói rằng mình luôn trông cậy vào cô, và cô lúc nào cũng đưa ra những lời khuyên đúng đắn… Em được biết cô là người rất sâu sắc."

"Cô nói quá rồi."

"Hơn nữa, cô lại hiểu rõ cả Yennekar lẫn Lortel… nên tôi mới đặc biệt tìm đến để xin lời khuyên."

"Tiểu thư Lortel là người rất có tiếng. Chắc cô cũng nghe nhiều về cô ấy rồi, phải không?"

Tin đồn về Tiểu Thư Hoàng Kim Lortel đã lan khắp học viện, không phân biệt học viên năm trên hay năm dưới.

"Em có biết cô ấy. Nhưng chỉ cần nhìn sơ thôi… em thật sự không thấy Yennekar có cửa thắng."

"Tôi cho rằng tiểu thư Yennekar cũng rất cuốn hút."

"Điều đó thì tất nhiên. Nhưng Lortel lại giống như…"

Câu nói của Clara dở dang giữa chừng, nhưng Bell đã khẽ gật đầu.

Thật vậy, Lortel Kehelland đúng là kiểu con gái như loài cáo. Bề ngoài lúc nào cũng đoan trang, hành xử đầy khí chất. Nhưng một khi có cơ hội, cô ta lập tức lộ ra bản chất như một con quỷ nhỏ, không thể giấu nổi những cảm xúc tăm tối bên trong. Clara hiểu điều đó hơn ai hết.

Kinh nghiệm thương nhân của cô ta không phải thứ để trưng bày. Cô ta hẳn hiểu rất rõ cách tạo dựng mối quan hệ và khơi gợi hứng thú nơi người khác.

"Tôi không rành chuyện yêu đương lắm, nhưng… nói cho cùng thì quan hệ nam nữ cũng chỉ là trò kéo tới đẩy lui thôi…"

Bell đành gật đầu trước những lời bức xúc của Clara.

Yennekar Palerover vốn ngây thơ và lạc quan, nên cô ấy chỉ biết dốc lòng tiến tới, hoàn toàn không biết cách lùi lại.

Còn Lortel thì khác… Với thân phận thương nhân, không có chuyện cô ta lại không nắm chắc cách điều tiết nhịp độ của một mối quan hệ.

Cho dù Yennekar có đáng yêu và thu hút đến đâu, thì trước kỹ thuật kéo – thả lão luyện của Lortel, cô ấy cũng chẳng khác nào một con cá mắc trên dây câu.

Clara nắm chặt tay.

"Không thể để chuyện đó xảy ra được! Vì vậy… em nghĩ Yennekar phải học cách làm bộ lạnh lùng!"

"Dù thế nào đi nữa, em thật sự muốn cô ấy học được điều đó. Thật quá tàn nhẫn nếu Yennekar đánh mất một mối quan hệ chỉ vì sức quyến rũ của một cô gái nhỏ hơn mình một tuổi.

Ít nhất, nếu bị chính cái gã tệ hại đó từ chối thì còn có thể coi như một bài học… chứ bị cướp mất cơ hội thì chỉ để lại tổn thương mà thôi!"

Bell suýt nữa thì vỗ tay tán thưởng Clara, người đang trút hết sự bức bối của mình một cách đầy nhiệt huyết, nhưng cuối cùng cô vẫn kìm lại. Có người có thể lo lắng cho đời sống của bạn mình đến mức đó, quả thật không nhiều.

"Cô nghĩ sao hả, cô Bell? Tôi nghe nói cô lúc nào cũng đưa ra lời khuyên chuẩn xác!"

Ánh mắt nóng bỏng của Clara dán chặt vào Bell. Thành thật mà nói, cảnh này khiến cô khá khó xử.

"Ơ—chuyện đó thì… ai mà nói chắc được? Tôi cũng không rõ lắm…"

Dù vậy, Bell đã quen biết Ed, Yennekar và Lortel từ trước. So với Clara đang mang nhiều cảm xúc chủ quan, cô có thể nhìn nhận vấn đề một cách bình tĩnh hơn.

"Hmm… tôi không nghĩ tiểu thư Yennekar cần phải cố gắng nói hay làm những điều trái với bản chất của mình."

"…Thật vậy sao?"

"Và cô cũng đang nhìn sự việc theo hướng hơi thiên lệch, phải không? Tôi nghĩ rất có khả năng tiểu thư Yennekar giỏi giang hơn cô tưởng, còn tiểu thư Lortel thì cũng có thể non nớt trong các mối quan hệ hơn hình ảnh bên ngoài của cô ấy."

"... Tôi không biết nữa… phần này thì tôi thấy khó mà chấp nhận được…"

Nói cho cùng, tự ý nhúng tay vào chuyện yêu đương của người khác cũng chẳng phải chuyện hay ho gì. Bell đã rút ra kết luận đó, nên cô không có ý định tiếp tay cho mục tiêu đầy lo âu của Clara.

"Ngay từ đầu tôi đã chẳng hiểu gì về Ed Rothstaylor cả! Anh ta là loại người cứng đầu đến mức quá đáng, hay là sinh ra đã là một tên khó ưa rồi?!"

Rốt cuộc, toàn bộ sự khó chịu của Clara đều trút hết lên đầu Ed Rothstaylor.

"Thật là nực cười! Yennekar cứ nhìn anh ta như thế, vậy mà anh ta còn không nhận ra lấy một chút!"

"…Ừm, với trường hợp của thiếu gia Ed thì… tôi không nghĩ cậu ấy cố chấp hay là một kẻ tệ hại… mà là vì hoàn cảnh của cậu ấy khiến việc để tâm đến chuyện tình cảm trở nên rất khó khăn…"

Ed Rothstaylor là người đã tự dựng trại sinh sống trong khu rừng phương bắc, một mình xoay xở chuyện ăn uống, chỗ ở và quần áo.

Thỉnh thoảng Bell có ghé qua, mang theo ít nguyên liệu nấu ăn, thảo dược hay đồ y tế… nhưng nhìn chung, Ed vẫn tự mình đảm đương toàn bộ những điều căn bản để sống sót.

Chưa dừng lại ở đó, cậu còn phải học tập theo chương trình của học viện. Cuộc sống của cậu là chuỗi ngày mà từng giờ từng phút đều phải được chia ra và sử dụng một cách chiến lược.

Cậu đang rơi vào tình thế mà chỉ cần phân tâm vì phụ nữ vài ngày thôi cũng đủ khiến cậu hết sạch thức ăn. Mùa thu đã cận kề, mùa đông thì sắp ập tới. Còn vô số chuyện khác mà cậu buộc phải chuẩn bị từ bây giờ.

"Không thể nào thế được. Hừm, chắc là anh ta sinh ra đã gặp vận may. Gặp may với con gái… giờ chắc đang há miệng cười ngớ ngẩn như một tên bệnh hoạn, say mê với sự nổi tiếng của mình. Chỉ nghĩ thôi đã thấy rợn người!"

"...."

Bell không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nắm chặt tay, để mặc Clara tiếp tục kể lể. Thật ra, đôi khi việc được xả hết nỗi bực dọc ra ngoài cũng đã đủ khiến lòng người nhẹ đi.

Bell nhắm mắt lại, suy nghĩ về hoàn cảnh của Ed. Lúc này, trông cậu như đang vật lộn để sống sót từng ngày. Thật sự có chỗ nào cho chuyện tận hưởng vận đào hoa hay sao? Nghĩ vậy, cô thầm cầu nguyện cho cậu.

Rốt cuộc, khi nghĩ tới những cô gái xoay quanh cậu trai ấy, Bell chỉ thấy họ chẳng khác gì mèo hay những loài động vật khác.

Lortel Kehelland giống như một con mèo hoang dữ tợn, ngồi chực chờ trước một cửa hàng cá.

Yennekar Palerover chẳng khác nào một chú mèo con trong sáng, run rẩy đứng trước một con hổ dữ.

Còn Lucy thì… thôi, cứ coi như là một con mèo bình thường đi.

Dù thế nào, Bell vẫn nhìn ra rất rõ cảnh Ed đang xoay xở đầy chật vật giữa đám con gái đó, trong khi cô cố gửi cho cậu vài lời động viên — những lời mà chắc chắn chẳng bao giờ đến được.

Có lẽ đã đến lúc cô nên dành thời gian ghé qua trại của Ed.

Một phần vì Clara lo lắng đến mức đó, cô muốn tận mắt xem thử tình hình… nhưng mặt khác, cô còn phải mang theo một thông điệp từ trưởng hầu gái Elris.

Tiếc là, đó lại chẳng phải tin lành.

***

Đã khá lâu rồi thời tiết mới dễ chịu đến vậy. Tôi bước ra con suối cạnh trại để rửa mặt, rồi tiện thể kiểm tra lại các Kỹ năng sinh hoạt của mình.

[ Chi Tiết Kỹ Năng Sống

Cấp bậc Thợ thủ công trung cấp

Lĩnh vực chuyên môn: Chế tác gỗ

- Trình độ thủ công cấp 13

- Trình độ thiết kế cấp 8

- Trình độ thu thập cấp 11

- Trình độ chế tác gỗ cấp 12

- Trình độ săn bắt cấp 8

- Trình độ câu cá cấp 6

- Trình độ nấu ăn cấp 6

- Trình độ sữa chữa cấp 5

<< Ô kỹ thuật chế tác cao cấp: Chưa mở >>

<< Ô kỹ thuật chế tác cao cấp: Chưa mở >> ]

Hiện tại các ô kỹ thuật chế tác Cao cấp đều đang để trống, nên việc học thêm một kỹ thuật mới có thể dùng ngay trở thành ưu tiên số một.

Tôi đã sớm chốt xong hướng đi cho mình.

Trước tiên là Gia Chú Linh Lực, kỹ năng cực kỳ hợp với nguyên tố sư, sau đó là Ma Công Chế Tác, thứ có thể dùng để làm đủ loại vật dụng sinh hoạt lẫn trang bị chiến đấu.

Gia Chú Linh Lực sẽ tự động mở khóa khi tôi lập khế ước với một tinh linh rồi chế tạo ra sản phẩm mang thuộc tính nguyên tố. Còn Ma Công Chế Tác thì chỉ cần tháo rời và lắp ráp thành công một vật phẩm ma thuật đạt cấp độ yêu cầu là được.

So với kỹ năng chiến đấu hay kỹ năng ma thuật, cách học hai kỹ năng này đơn giản và nhanh gọn hơn hẳn. Đó chính là lợi thế lớn nhất của hệ kỹ năng chế tác.

Tôi vốn không muốn dùng phí một ô tinh linh, nhưng nếu đã định luyện Gia Chú Linh Lực từ sớm, thì việc lập khế ước ngay với một tinh linh Sơ cấp vẫn là lựa chọn hợp lý nhất.

Nghĩ kỹ lại, tôi cảm thấy tốt hơn hết là nên lập khế ước với một tinh linh có thuộc tính khác với mình. Hệ đất hoặc hệ nước đều ổn.

Chỉ cần bắt đầu tiếp xúc và xử lý tinh linh cho đàng hoàng, các kỹ năng hệ tinh linh của tôi chắc chắn sẽ tăng cấp rất nhanh. Đợi đến khi các chỉ số ma thuật đủ mạnh để chống đỡ, ngày tôi có thể lập khế ước với một tinh linh Cao cấp sẽ đến sớm hơn tưởng tượng.

Xét theo phương diện này, đáng lẽ tôi nên đi tìm Yennekar nhờ hỗ trợ thì hơn.

Thể trạng của tôi lúc đó không hề tốt. Tôi không thể gắng sức làm những việc tiêu tốn quá nhiều thể lực. Nói cho rõ thì sau sự kiện 'Chiếm đóng Tòa Ophelis', tôi đã tự ép bản thân vượt quá giới hạn. Hệ quả là khi gặp các công việc nặng nhọc, tôi gần như bất lực.

Nhưng biết sao được chứ... đó là cái giá buộc phải trả.

Ít nhất thì tôi cũng đã ngăn được Lortel, một nhân vật trọng yếu trong cốt truyện, không rời đi. Nhìn tình hình hiện tại, kế hoạch có vẻ đã thành công phần nào, khi Elte vẫn chưa có bất kỳ phản ứng đáng chú ý nào.

Những chuyện còn lại phải được giải quyết dứt điểm tại tổng bộ của Elte, nên chúng tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc chờ đợi. Chờ cho tình hình tự ngã ngũ, và chờ tin vui từ con bồ câu đưa thư sớm muộn cũng sẽ quay về.

"Chào Ed! Mưa vừa tạnh là thấy trời lạnh liền luôn đó!"

"À. Chào Yennekar."

Ngày nào Yennekar cũng ghé qua trại. Điều đó khiến tôi khá vui, vì cô ấy lúc nào cũng mang theo đủ thứ nguyên liệu nấu nướng.

"Lortel vẫn ổn chứ?"

"Ừ, cô ấy đang nghỉ trong căn nhà gỗ."

Tôi kể lại toàn bộ sự việc cho Yennekar nghe.

Sau khi hiểu rõ tình trạng của Lortel và lý do cô ấy phải ẩn thân một thời gian, Yennekar chỉ lặng lẽ gật đầu chấp nhận. Kể từ đó, ngày nào cô ấy cũng sang kiểm tra xem Lortel có ổn hay không.

Dẫu vậy, năm học đã bắt đầu, và chương trình của học kỳ hai cũng đã chính thức đi vào guồng.

Lortel không hề có ý định đến lớp cho đến khi chắc chắn rằng bản thân đã an toàn. Còn tôi thì vì bộ đồng phục đã nát bươm, đành phải mượn tạm của Ziggs. Dù vậy, vẫn cần chỉnh sửa cho vừa người, mà trong lúc chưa làm xong thì chuyện đi học gần như là bất khả thi.

Thế nên, cả tôi và Lortel đều tạm thời không thể đến lớp cho đến khi tình hình ổn hơn. Yennekar thì khác, cô ấy chẳng có lý do gì để nghỉ học cả. Ấy vậy mà ngày nào cô ấy cũng đến trại, ngồi đọc sách ma thuật như thể đó là thư viện riêng.

"Yennekar, cậu không đi học à?"

"Hm? Đầu mình hơi nhức, sức khỏe cũng chẳng tốt lắm, nên mình định nghỉ ngơi ở khu rừng phía bắc, tranh thủ hít thở không khí trong lành. Mình đã nói với các giáo sư rồi, họ chỉ bảo mình chú ý giữ gìn thôi."

"Thật à? Cậu không bị thương khi giúp tôi chứ?"

"Không có chuyện đó đâu. Chắc chắn là không. Cậu cứ làm việc của cậu đi. Tớ chỉ ngồi đây tận hưởng thiên nhiên, rồi đến lúc thì quay về."

Dù nói như vậy, nhưng Yennekar trông hoàn toàn không giống người đang chịu đau đớn.

Cả ngày hôm đó, Yennekar ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh lửa trại, chăm chú đọc sách. Thỉnh thoảng, ánh mắt cô lại liếc về phía căn nhà gỗ, giống như đang âm thầm quan sát và đánh giá.

Xem ra Yennekar vẫn chưa thật sự đặt niềm tin vào Lortel. Điều này cũng chẳng có gì lạ, dù sao thì quá khứ của Lortel cũng quá mức đặc thù.

"Ra là vậy hả, Ed. Tiếc thật là anh không thể nói rõ chi tiết cho tôi biết... nhưng ít nhất thì tôi cũng coi như đã trả xong ân tình rồi."

Khi trời nhá nhem tối, tôi đang chẻ củi thì Ziggs đến hỏi thăm chuyện xảy ra tối qua, đồng thời phụ giúp tôi. Tôi tóm lược lại toàn bộ sự việc và trả lời những thắc mắc của cậu ấy.

"Có vẻ như họ không hề nhận ra chúng ta đã phá hủy một phần Tòa Ophelis. Dù sao thì tòa nhà đó vốn đã bị tàn phá gần một nửa, nên dấu vết chúng ta để lại không mấy rõ ràng."

"Còn chuyện xử phạt học viên thì thế nào?"

"Phần lớn mọi chuyện đều bị quy trách nhiệm cho tên khóa trên Willain, còn vài học viên khác thì chỉ nhận án phạt nhẹ. Trưởng hầu gái vẫn đang bị tra hỏi, nhưng bà ta có vẻ chưa định hé môi."

Không có bất kỳ lời nào nhắc đến Lortel, điều đó đồng nghĩa Elris đang giữ im lặng. Cô ta không ngu gì mà thú nhận quá sớm, nhất là khi còn chưa biết Lortel hay Elte sẽ là kẻ thắng cuộc.

Chỉ cần mọi thứ lắng xuống, có lẽ cô ta sẽ tìm cách liên lạc ngầm càng sớm càng tốt.

"Được rồi. Dù sao thì lần này tôi mang ơn cậu."

"Anh nói linh tinh gì vậy? Lần sau có chuyện gì thì cứ gọi tôi. Tôi về đây."

Ziggs vẫy tay chào rồi rời đi. Tôi đặt chiếc rìu xuống đất bên cạnh và thở dài một hơi.

Có lẽ tốt nhất vẫn là để Lortel tiếp tục trốn trong căn nhà gỗ.

Chỉ cần tiếp tục chia thức ăn cho cô ấy, đợi thêm một thời gian nữa, đến khi tin chiến thắng truyền đến, cả hai có thể quay lại cuộc sống thường ngày.

Tôi chỉ hy vọng từ giờ đến lúc đó sẽ không có biến cố lớn nào xảy ra.

Tôi ngồi xuống giữa rừng nghỉ ngơi, cảm nhận làn gió mang theo hơi lạnh của mùa thu đang tới, âm thầm cầu mong những ngày tháng yên ổn.

Hầu hết các vết thương của tôi đã hồi phục, nên chúng cũng chẳng còn khiến tôi bận tâm bao nhiêu nữa.

***

Sự tĩnh lặng bao trùm bên trong căn nhà gỗ giúp cô dần lấy lại bình tĩnh.

Lortel ngồi dựa vào bức tường xù xì, im lặng chờ đợi thời gian chậm rãi trôi qua.

Dù sự kiện 'Chiếm đóng Tòa Ophelis' đã kết thúc, nhưng khối lượng công việc trước mắt cô vẫn còn rất lớn.

Điều đầu tiên cần làm là kéo Elris, cựu hầu gái, quay trở lại phe mình.

Theo những tin đồn đang lan ra, trưởng hầu gái Elris vẫn một mực giữ kín miệng trước các điều tra viên. Khi chưa biết rốt cuộc Lortel hay Elte sẽ là kẻ chiến thắng, cô ta lựa chọn đứng ngoài, chờ đến lúc chắc chắn.

Điều thứ hai là đặt nền móng cho các cuộc thương thảo xoay quanh việc mua 'Dấu ấn của Hiền giả'.

Việc Elte bị mất quyền lực xảy ra sớm hơn dự liệu, nhưng cơ hội mua 'Dấu ấn của Hiền giả' vẫn còn, và cô không thể để vuột mất. Chỉ cần kế hoạch hoàn tất, địa vị của Lortel trong tập đoàn Elte sẽ trở nên cực kỳ vững chắc. Ngay cả người đứng đầu cũng không thể tùy tiện ra tay với cô.

Công việc nhiều là thế, nhưng khi chưa thể lập tức quay về tổng bộ thì cô chẳng làm được gì cả. Sống trong khu rừng phía bắc, điều đầu tiên Lortel cần đảm bảo là sự an toàn tuyệt đối, rồi mới có thể trở lại lớp học với thân phận học viên của Silvenia.

Đáng lẽ cô phải cảm thấy khó chịu khi phải tạm thời từ bỏ cuộc sống thương nhân bận rộn để chui rúc trong căn nhà gỗ vài ngày liền. Thế nhưng, mỗi lần nghĩ đến việc Ed thường xuyên ghé qua thăm nom, lo liệu để cô không gặp bất tiện gì, trái tim cô lại trở nên ấm áp.

Thực ra thì cũng chẳng tệ đến mức đó. Dù sao trước đây cô đã từng quen với một cuộc sống xa hoa, rồi đột ngột chuyển sang sống trong căn nhà gỗ giữa rừng sâu... và cô biết rõ, tất cả đều là nhờ cậu thiếu niên ấy.

Chỉ cần ngồi cạnh Ed Rothstaylor thôi, tim cô đã đập rộn ràng.

Sự tử tế vô điều kiện cùng niềm tin trao đi không đòi hỏi đáp lại của cậu khiến cô có cảm giác như đang được ôm ấp trong một chiếc giường êm ái, mềm mại.

Với người khác thì cảm giác ấy vốn là chuyện đương nhiên. Nhưng với Lortel, kẻ đã bước đi suốt đời trên con đường lạnh lẽo và cô độc, nó quý giá hơn cả vàng ròng.

Không cần nói nhiều, cô tuyệt đối không muốn nhường cậu cho bất kỳ ai.

Nhất là cho người đó. Yennekar Palerover.

Một cô gái sống như bước ra từ truyện cổ tích, mang dáng dấp của một nhân vật chính. Với cô ta, thiện ý vô điều kiện và niềm tin không đòi hỏi đáp lại chắc hẳn là thứ quá quen thuộc.

Dù là bạn bè hay người thân, tất cả đều sẽ ủng hộ cô ta. Nhưng với Lortel, người đàn ông ấy lại là một xa xỉ phẩm hiếm hoi. Một mối quan hệ khiến trái tim ấm lên, nơi cô biết chắc cậu sẽ không bao giờ phản bội mình. Còn trong mắt Yennekar, cậu chỉ tầm thường như một viên sỏi dưới chân.

Nếu đã có nhiều đến thế, ít nhất cô ta cũng nên nhường lại người này.

Lortel cảm thấy Yennekar quá mức tàn nhẫn, đến nỗi cô hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Nếu đã vậy, lựa chọn duy nhất còn lại chỉ có thể là không từ thủ đoạn. Và đáng buồn cho Yennekar, đó lại chính là lĩnh vực Lortel am hiểu nhất.

Hơn nữa, việc được ở cạnh cậu suốt ba ngày liền là một lợi thế quá lớn, gần như hoàn hảo.

"Hmm ..."

Nhưng rồi, mối quan hệ giữa họ trên phương diện nam nữ sẽ đi về đâu?

Cô từng không biết bao nhiêu lần là người chủ động trong các mối quan hệ xã giao, thế nhưng cô lại chẳng dám chắc điều đó có áp dụng được trong một mối quan hệ thân mật hơn giữa đàn ông và phụ nữ hay không.

Đúng thế. Từ trước đến nay, Lortel luôn sống giữa thương trường khắc nghiệt, nơi con người chỉ được định giá bằng lợi ích. Vì vậy, cô gần như mù tịt về cách một mối quan hệ tình cảm nam nữ hình thành và phát triển.

"Không ngờ mình lại dở tệ ở khoản này..."

Lortel thầm nghĩ, cố gắng đứng ngoài nhìn lại chính mình. Cảm giác này hoàn toàn không giống cô thường ngày.

"Thôi thì cứ làm theo cách của mình vậy."

Cô tự nhủ hết lần này đến lần khác, quyết định sẽ hành động theo lối quen thuộc nhất.

Dù sao thì, con đường ngắn nhất để chiếm được cảm tình của một người vẫn luôn là tiền.

Nếu cô ném cả đống tiền vàng vào căn nhà gỗ xập xệ đó, chẳng phải cậu ta sẽ lập tức nhìn cô bằng ánh mắt sáng rực hay sao?

"Nhưng mình lại chẳng dư dả tiền bạc..."

Dù thế, cô vẫn đang vươn tay đến hàng loạt thương hội. Điều đó chắc chắn sẽ tác động đến tài sản riêng của Lortel. Nhưng nếu đem bán một căn biệt thự ở Khu Mỏ hay một tờ khế đất vùng ngoại thành, kết quả đạt được cũng chẳng khác bao nhiêu.

Thế rồi, khi hình dung ánh mắt Ed Rothstaylor ngập tràn thứ tham vọng non nớt, cô liền lắc đầu phủ nhận.

Nếu là một mối quan hệ được đổi chác bằng tiền, thì làm gì còn tình cảm chân thành. Chỉ nghĩ đến việc cậu nhìn cô bằng ánh mắt ấy, nở nụ cười chỉ vì lợi ích của bản thân, tim cô đã đau đến thắt lại.

Nhưng dù vậy, cứ ngồi yên bất động thì cũng không phải là câu trả lời.

Chỉ cần quan sát Ed cả ngày, cô cũng hiểu cậu đang sống trong địa ngục. Không phí phạm dù chỉ một phút hay một giây, cậu cắn răng chịu đựng, chật vật giành giật sự sống.

Trước khát vọng ích kỷ muốn được yêu thương và để mắt đến...

Trong cô còn tồn tại một thứ cảm xúc khác, một mong muốn đơn thuần là được giúp đỡ cậu.

Nhưng nghĩ theo hướng khác, cô lại sợ rằng điều đó sẽ bị xem là thương hại, rồi rốt cuộc vẫn biến thành một mối quan hệ mua bán bằng tiền... Lortel ngồi xếp bằng, vô thức co quắp các ngón chân.

"Ha... Hay là lo giúp cậu ấy tiền học phí nhỉ?"

Nếu chỉ đến mức đó thôi, chắc cũng chưa thể gọi là thương hại, đúng không?

Vốn là kiểu người chưa từng cho đi thứ gì mà không đòi lại giá trị tương xứng, Lortel thậm chí còn không biết mình nên mở lời thế nào hay đưa tiền ra sao. Trong lúc suy nghĩ, vài câu nói hiện lên trong đầu cô là...

"Đ-Đừng hiểu lầm. E-Em không phải cho anh cái này chỉ vì anh là tiền bối đâu."

Lortel nổi da gà, nắm chặt tay rồi đá mạnh vào tường căn nhà gỗ. Những lời đó khiến cô ngượng chín mặt, thế nhưng lại kỳ lạ thay, chúng nghe vô cùng hợp lý và tự nhiên.

Cô chẳng phải đã luôn sống với một chiếc mặt nạ sao? Một nụ cười như hồ ly che giấu những ý đồ và tham vọng đen tối bên trong. Vậy mà giờ đây, ngay cả trong tình huống ngớ ngẩn thế này, cô vẫn không thể tháo bỏ chiếc mặt nạ ấy để bộc lộ con người thật.

Hít một hơi thật sâu, cô nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh. Lortel chỉnh lại dòng suy nghĩ trong đầu, bắt đầu tính toán xem nên tiếp cận cậu theo cách nào để vừa quyến rũ vừa khiến người ta không thể rời mắt.

Thật ra, muốn biết mối quan hệ giữa nam và nữ sẽ vượt qua ranh giới ở đâu, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi và quan sát là đủ.

Ở thời điểm hiện tại, Ed hoàn toàn không xem Lortel như một người phụ nữ. Sự phát triển của một mối quan hệ nhất định phải bắt nguồn từ sự thay đổi trong cách nhìn nhận. Và bước đầu tiên, chính là thay đổi ánh nhìn của cậu dành cho cô.

Lortel dựng nên ‘kế hoạch’ ấy trong đầu, vừa suy nghĩ vừa gật nhẹ, như thể đã hạ quyết tâm.

Khi đó, không ai có thể ngờ rằng ‘kế hoạch’ ấy lại ngớ ngẩn đến mức nào.

Như đã đề cập, Lortel rất thành thạo trong việc điều khiển hay làm xáo trộn tâm trí người khác. Nhưng riêng khoản những mối quan hệ đơn giản, đầy cảm xúc — lĩnh vực mà cô cực kỳ kém cỏi — thì ngay cả Yennekar cũng đã hơn cô vài năm kinh nghiệm.

"Vậy thì... rốt cuộc mình phải làm gì đây..."

Dẫu vậy, để vạch ra một kế hoạch cụ thể vẫn cần thời gian. Trong ba ngày trốn trong căn nhà gỗ này, cô dư dả thời gian để suy nghĩ kỹ càng.

Lortel tin chắc rằng, chỉ cần chuẩn bị chu đáo, việc đánh bại Yennekar sẽ chỉ là chuyện sớm muộn.

Với nụ cười đầy mưu tính, cô ôm lấy đôi gối của mình.

***

"... Cậu có thể nhích qua một chút không? Đây là chỗ của tôi."

Thế rồi, một sự việc không ai ngờ tới đã xảy ra. Một cô gái mới xuất hiện.

"Hm?"

"Ngáp..."

Cô nhận ra ngay chiếc mũ phù thủy to sụ quen thuộc, bộ đồng phục tay dài của học viện, cùng mái tóc tết hai bên rũ dài quá thắt lưng, gần chạm đến mông.

Một gương mặt thường xuyên xuất hiện trong lớp của giáo sư Glast, và cũng là một trong ba học viên ưu tú của lớp A.

Cô ta chui vào căn nhà gỗ từ lúc nào? Bò xuống từ mái nhà khi nào? Rồi từ bao giờ lại học được ma thuật không gian? Cô gái có hành động không thể dự đoán, lúc nào cũng khiến người khác hoang mang tột độ...

"... Lucy...? Cậu đến đây làm gì vậy...?"

"Chỗ này tốt nhất. Ánh nắng rọi xuống nhiều nhất."

Vừa dứt lời, cô ta đẩy Lortel sang một bên, ném tấm da chồn xuống sàn, đè mạnh lên rồi nằm luôn lên đó... Sau đó ôm lấy cơ thể mình, cô ta ngủ thiếp đi một cách yên ổn.

"...."

Trong cơn bối rối hoàn toàn, Lortel đưa tay xoa mặt.

"...Con nhỏ này là sao đây...?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!