001-042

Chương 28: Yennekar Palerover (1)

Chương 28: Yennekar Palerover (1)

Một cơn gió ấm khẽ thổi qua.

Nắng ấm len vào khu vườn hoa ẩn sâu trong khu rừng rậm rạp, nhẹ nhàng chạm vào làn da cô.

Yennekar ngồi đó, hái hoa và đan thành một vòng hoa. Cô đã cởi bộ đồng phục rách nát và thay bằng chiếc váy màu be thoải mái mà cô từng mặc ở quê nhà. Vừa khéo léo đan vòng hoa, cô vừa ngân nga một giai điệu dịu dàng.

Bất chợt, một cậu trai xuất hiện từ trong rừng, cưỡi trên lưng một con ngựa trắng oai vệ. Khi tiếng vó ngựa dần lắng xuống, cậu chậm rãi bước xuống khỏi yên.

Thiếu niên đó chính là Ed Rothstaylor.

Yennekar đứng dậy, nở nụ cười rạng rỡ chào đón Ed vào khu vườn hoa. Ed đội vòng hoa cô làm lên đầu rồi nắm lấy tay cô. Hai người mỉm cười với nhau, rồi cùng nhau bắt đầu khiêu vũ.

Hahaha-

Cánh hoa bay lả tả xung quanh họ, trong khi những chú bướm lượn múa trên không. Như thể khu rừng đang chúc phúc cho họ, những hàng cây khẽ nghiêng sang hai bên, mở ra một khoảng trống cho họ bước đi.

Hahahahaha-

Nhịp chân của hai người trùng khớp đến mức hoàn hảo, cứ như sinh ra là để cho nhau. Âm hưởng của tiếng đàn luýt và đàn hạc, nguồn gốc không rõ, vang vọng khắp khu vườn.

Một khung cảnh đẹp như bước ra từ thế giới cổ tích.

Hahahaha-

Haha-

Ha-

.

.

.

.

Chíp-

Chíp-

Tiếng chim sẻ líu lo ngoài cửa sổ Đại sảnh Ophelis làm nhột đôi tai cô, báo hiệu một buổi sáng mới bắt đầu.

Yennekar ngồi bật dậy.

Tóc bù xù, gương mặt hơi sưng vì giấc ngủ quá sâu tối qua. Cô úp mặt vào chiếc gối trong vòng tay, như muốn trốn khỏi thế giới.

"Thật là... từng này tuổi rồi mà còn mơ mấy giấc mơ kiểu đó nữa..."

Từng đợt xấu hổ, nhục nhã cứ ùn ùn kéo đến, như sóng đánh vào bờ.

***

Đó là buổi chiều, hai ngày sau khi thảm họa xảy ra.

"Clara này, cậu biết không... tại sao cảm giác 'thích' một ai đó và 'yêu' một ai đó lại khác biệt nặng đến vậy thế?"

Clara đang ăn phần cà chua trong món salad thì nghe Yennekar hỏi. Tức thì sắc mặt cô trở nên nghiêm túc. Anise, người bạn thân còn lại của cô, cũng vậy. Cả hai đều là những người thân thiết nhất với Yennekar, nên họ đặt dĩa xuống, chăm chú lắng nghe.

Giờ ăn trưa tại nhà ăn học viên.

Yennekar ngày hôm nay trông chẳng khác thường. Cô vẫn bỏ lại đồ ăn sang chảnh của Ophelis Hall để cùng hai người đứa bạn thân ngồi ăn trưa.

Đã mười ngày trôi qua kể từ khi buổi họp của Ủy ban kỷ luật kết thúc.

Không chỉ riêng ba trưởng khoa của từng khoa tham dự, mà cả Hiệu trường Obel cũng có mặt. Sự hiện diện của họ khiến bầu không khí trở nên nặng nề đáng sợ, và buổi điều trần chẳng khác gì một chiến trường thực thụ

Ngay cả khi lược bỏ những phần chính, chỉ cần kể lại những gì đã xảy ra thôi cũng mất quá nhiều thời gian.

Yennekar đã thừa nhận toàn bộ lỗi lầm và chấp nhận bất kỳ hình phạt nào mà hội đồng đưa ra. Cô hoàn toàn đầu hàng, giương cờ trắng.

Thế nhưng các học viên năm hai và những giáo sư phụ trách năm hai lại đứng lên bảo vệ cô. Trong vòng điều trần đầu tiên, họ về phe của Yennekar và dồn dập gửi kiến nghị tấn công hội học viên cùng văn phòng học vụ. Tổng cộng có 1417 bản kiến nghị được nộp, đến mức hộp đề xuất học thuật bị nhét đầy, buộc nhà trường phải đặt thêm một hộp chuyên dụng chỉ để chứa kiến nghị

Trong vòng điều trần thứ hai, dù Đội Trưởng Hộ Vệ Claire đã cố khuyên can, Công chúa Penia vẫn tuyên bố rằng cô sẽ không buộc tội Yennekar về hành vi mưu sát thành viên hoàng tộc. Lý do là vì cô đã bị lay động sâu sắc trước những bản kiến nghị của học viên

Và chính quyết đó của Công chúa Penia sau này sẽ trở thành nguyên nhân chủ chốt giúp cô nhận được sự ủng hộ áp đảo từ các học viên năm hai, từ đó đắc cử chức chủ tích hội học viên trong tương lai.

Nhưng đó lại là câu chuyện khác,

Văn phòng Học vụ cũng thừa nhận rằng những hành động của Yennekar không phải là cố ý, vì lúc đó cô đã bị Velosper chiếm lấy cơ thể. Điều này khiến cáo buộc đuổi học không còn hiệu lực.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là mọi lỗi lầm của Yennekar đều được xóa bỏ, bởi những gì cô gây ra vẫn để lại ít nhiều tổn thất tài chính và thiệt hại khác.

Và đó là lúc Lortel xuất hiện

Lortel sẽ cung cấp tiền để xây lại Nail Hall và Glockt Hall với mức lãi suất thấp. Cô ấy cũng sẽ chi trả toàn bộ chi phí chữa trị cho những người bị thương, hoàn toàn miễn phí. Đổi lại, cô thương lượng được quyền hưởng một nửa phí thông quan đối với các mặt hàng vật dụng học tập mà Tập ddaonf Elte phân phối cho khu thương mại. Điều khoản khoan hồng dành cho Yennekar chỉ là phần 'lời' thêm

Nhờ đó, các sản phẩm của Tập đonà Elte có được lợi thế cạnh tranh tuyệt đối trên thị trường đồ dùng học tập. Họ còn được công nhận là chủ nợ chính thức của học viện, chứ không phải nhà tài trợ đơn thuần nữa. Thậm chí họ còn xóa luôn món nợ mà Nguyên Tố Sư Yennekar Palerover đang mang.

Lortel là người chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội. Trưởng  khoa McDowell chỉ biết nhăn mặt trong buổi ký kết thỏa thuận. Nhưng với Lortel, đáp lại ông chỉ là một nụ cười.

Trong lúc Penia và Lortel khiến tình hình thêm hỗn loạn, các học viên thì chạy ngược chạy xuôi, không ngừng vận động để Yennekar có được phiên điều trần thuận lợi.

Kết quả cuối cùng thực sự là một thắng lợi rực rỡ.

Mười ngày quản thúc. Hai mươi ngày đình chỉ học. Loại khỏi danh sách thụ hưởng Quỹ Học bổng Glockt. Cấm vào Đại sảnh Ophelis từ học kỳ tới. Tước toàn bộ quyền lợi của học viên xuất sắc. Thu hồi tất cả danh hiệu học thuật. Và đặc biệt, cô không phải học lại năm.

Các học viên năm hai vui mừng khôn xiết, reo hò không ngừng. Mọi thứ còn tốt đẹp hơn kỳ vọng ban đầu của họ, khiến bầu không khí chẳng khác gì một bộ phim thanh xuân đầy cảm xúc.

Thế nhưng, đằng sau đám đông học viên đang reo hò ấy, Yennekar vẫn cúi đầu, đôi vai trĩu nặng. Và không một ai biết lý do vì sao. Dù chỉ một người cũng không.

"G-Gì cơ... cậu nói gì đột ngột vậy chứ?"

Dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi. Giờ tranh cãi về nó cũng chẳng có nghĩa lý gì. Clara chỉ muốn giúp Yennekar bớt buồn bã sau khi thời gian bị quản thúc kết thúc.

Tối hôm trước, Clara và Anise còn ngồi luyện trước kịch bản, bàn xem nên nói gì với Yennekar và mở lời ra sao sau khi đã xa nhau khá lâu.

Họ quyết định sẽ không nhắc đến sự kiện Glasskan. Họ cũng cố tỏ ra như mình không để tâm, và không nói gì về cảm xúc của bản thân. Và vì đã lâu rồi họ mới gặp lại nhau, cả ba quyết định đi ăn trưa và trò chuyện về chuyện riêng gần đầy.

Nhưng những chuyện có thể nói ra, đều đã được họ thảo luận từ trước. Trợ giảng Cleoh bị vấp ngã khi phát bài kiểm tra. Dàn hoa bìm bìm ở góc trung tâm huấn luyện ma thuật phòng phủ đang nở rộ, và giờ nó đã bắt đầu quấn lên cả tường ngoài. Rồi chuyện bánh tart trứng ở tiệm bán dưới phố ngon đến mức khiến ai cũng xôn xao.

Clara và Anise đã chuẩn bị toàn những đề tài như thế để nói

"Thế... tình yêu thật sự là gì? Nó nặng nề hơn nhiều so với cảm giác thích ai đó, đúng không? Từ điển cũng nói vậy. Và trước giờ tớ cũng luôn nghĩ vậy. Nhưng... cái sự nặng nhẹ đó vốn từ cảm xúc của mình... mà cảm xúc thì lại thay đổi theo từng người..."

"Y-Yennekar, từ từ đã. Nè, ăn miếng này đi."

"Hả? Haha, xin lỗi."

Clara cười, cắn một miếng cà chua, Cô tiếp túc nhìn Yennekar với nụ cười đó. Nhưng mồ hôi lạnh thì đã chảy dọc xuống cổ từ lúc nào. Nhìn sang Anise, y chang luôn. Hai đứa đang gồng mình giữ mặt tỉnh táo, nhưng cuộc trò chuyện này... đã vượt quá mức nguy hiểm rồi.

Yennekar bắt đầu nói chuyện như một triết gia. Và trong vô số chuyện để bàn, cô lại đi nói về tình yêu. Cô nàng đang nghiêm túc suy nghĩ xem rốt cuộc yêu ai đó khác gì với chỉ thích họ.

Clara và Anise vốn đã rất lo cho tâm trạng của Yennekar. Hình ảnh cô ngồi trong phòng ở Đại sảnh Ophelis, nhìn ra ngoài cửa sổ, cứ ám ảnh họ mãi. Hai người không biết Yennekar đã nghĩ gì khi ở một mình trong nơi cô độc như thế, chỉ sợ cô đang bị dày vò bởi tội lỗi và phải tự mình gánh hết mọi nỗi nặng lòng đó. Nhưng thật may... có vẻ như Yennekar không hề bị chìm trong cảm giác tội lỗi nữa.

Mười ngày không phải là ngắn. Hai ba ngày đầu, thậm chí có thể đến một tuần, họ đã lo rằng trái cô sẽ đau đớn và tổn thương. Nhưng xem ra cô đã hồi phục phần nào rồi. Điều đó khiến họ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Tuy vậy, họ không ngờ đến trường hợp này.

Việc Yennekar đột nhiên bận tâm đến chuyện tình cảm... đột nhiên nói đến chữ 'yêu' như vậy khiến người ta có cảm giác đây là dấu hiệu cho một sự kiện còn lớn hơn, có thể tạo ra những ảnh hưởng lan rộng khó tin.

Rầm!

Clara vô thức đập mạnh nĩa xuống bàn. Yennekar, đang cắn dở chiếc sandwich, giật mình vì tiếng động đó.

Clara đứng bật dậy khỏi ghế và nhìn quanh, vẻ mặt nghiêm trọng. Trong căng tin lúc này không còn nhiều học viên vì giờ ăn trưa gần kết thúc. Ít nhất thì điều đó cũng khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, không có ai xung quanh nghe thấy cuộc trò chuyện này. Và vì Yennekar trong thời gian bị quản thúc không có ai để nói chuyện tử tế, nên ngoài họ ra, cô ấy chẳng thế thổ lộ chuyện này với ai khác.

Clara ngồi xuống lại, lấy lại tinh thần. Cô chạm mắt với Anise, người bạn đáng tin cậy luôn ngồi cạnh mình. Clara nuốt nhẹ rồi khẽ gật đầu. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cả hai dường như đã trao đổi xong cả một cuộc hội thoại dài.

"Vậy thì...."

Sự ngây thơ của cô gái này nhất định phải được bảo vệ. Clara và Anise đã nỗ lực đến mức này và luôn vượt qua mọi rắc rối không một lần thất bại. Mỗi khi Yennekar sắp bị tổn thương hay rơi vào khó khăn, họ luôn nhảy vào và che chắn cho cô khỏi tất cả những điều khắc nghiệt mà thế giới ném tới.

Họ đã bảo vệ Yennekar khỏi các đàn anh đàn chị ghen tị với cô.

Họ cũng từng bảo vệ cô khỏi một trợ giảng không ưa cô, chỉ vì Yennekar lúc nào cũng được bạn bè che chở và yêu quý. Họ thậm chí còn bảo vệ cô khỏi Ed Rothstaylor, kẻ mà họ tin chắc là một trong những người tệ hại nhất trên đời.

Dạo gần đây có vài tin đồn vô căn cứ lan ra từ đám năm nhất, kiểu như Ed 'dù thô lỗ nhưng thực ra lại có năng lực hơn người ta tưởng'. Nhưng Clara và Anise đâu dễ tin mấy lời đồn ấy. Tính nết anh ta ngạo mạn và lệch lạc ngay từ gốc, chuyện đó thì khỏi bàn.

Clara và Anise tuyệt đối không thể để một mối nguy như vậy đến gần Yennekar được.

"Sao cậu lại nói về chuyện này thế Yennekar?"

Clara phải nắm quyền chủ động trong cuộc trò chuyện. Cô đang nói đến chủ đề đó với một trái tim mạnh mẽ. Anise thì vẫn đang phải khổ sở tịnh tâm lại.

Họ phải cẩn thận mở lời về chủ đề này để không làm tổn thương Yennekar, người có trái tim vô cùng nhạy cảm.

Chuyện tình cảm của Yennekar Palerover... đúng là tin dữ lan nhanh. Nếu quả bom tin đồn này nổ ra trong giới học viên, nó sẽ lan với tốc độ khủng khiếp. Có lẽ đến buổi chào cờ sáng mai là cả học viện đều biết rồi.

Và điều đó... sẽ gây tổn thương đến mức nào cho trái tim mỏng manh của Yennekar?

Clara nghiến răng, lắc đầu, tin chắc rằng mình phải ngăn chặn chuyện này lại.

Yennekar từ tốn bắt đầu nói.

"Thật ra... chuyện đó... dạo gần đây tớ nghe một người bạn kể ra thôi..."

Không đâu! Yennekar à!

Cậu bị nhốt trong phòng suốt mười ngày trời, thì gặp ai được mà bày đặt 'một người bạn' chứ?! Ai tỉnh táo mà tin nổi chuyện đó chứ...?!

Clara cố nuốt tiếng hét xuống cổ họng.

"Ờ-Ờm... Thế... người bạn đó nói gì với cậu?"

"Đang ngồi thờ thẩn trong phòng thì... tự nhiên mặt của ai đó hiện ra trong đầu cô ấy..."

"Ôi trời đất ơi! Tớ đúng là mất trí rồi! Nhớ ra tớ có hẹn giúp trợ giảng Cleoh chiều nay! Quên béng luôn! Xin lỗi nhé! Mình đi trước! Hẹn gặp lại!"

Anise đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất: Chạy. Vì thêm vài giây nữa thôi là cô không giữa nổi cái mặt bình tĩnh được nữa.

Clara nhìn Anise, nhớ tới lời hứa của hai người, nhưng khi nhìn thấy mặt Anise đỏ bừng từ má lan lên tận tai, cô đành để bạn mình rút lui. Anise hoàn toàn không còn đủ tỉnh táo để chiến đấu nữa.

Một đồng đội đã ngã xuống.

Giờ mọi thứ đều đổ lên hết vai Clara.

Yennekar vô cùng ngây thơ như mọi khi... nhưng lúc này, chính Yennekar lại là liều độc chí mạng đối với trái tim của Clara.

Cô đã gần chạm giới hạn. Cô cắn chặt môi, cố nén lại hàng loạt câu hỏi đang cháy bỏng muốn bật ra: Người đó là ai? Họ gặp nhau khi nào? Tại sao trái tim Yennekar lại thay đổi? Đã có cơ hội nào để chuyện này xảy ra à? Và... chuyện này rồi sẽ đi đến đâu?

Tinh thần và ý chí của Clara lúc này chẳng khác nào một vị tướng dũng mãnh một mình lao qua trận mưa tên.

Sự ngây thơ của Yennekar nhất định phải được bảo vệ. Ký ức về mối tình đầu của cô ấy phải trở thành một kỷ niệm đẹp, chứ không phải một vết đen để đời.

"Và... người đó cứ xuất hiện trong giấc mơ của cô ấy..."

"V-Vậy sao?"

"Ừm. Mình còn nghe nói có những giấc mơ hai người cùng khiêu vũ với nhau, hay chơi đùa gì đó ở một khu vườn hoa. Nên... ừm, cậu nghĩ sao...?"

Khóe môi Yennekar đang cố nhếch lên thành nụ cười. Clara thật sự đã nghĩ đến chuyện cầm cái nĩa đâm vào đùi mình cho bớt căng thẳng.

"Vậy nên... đó là điều mà tớ-, à không, ý tớ là... bạn đó nói... về... ừm... chuyện đó..."

"Ồ, ra vậy... nghe cũng thú vị ấy chứ... Nhưng tớ chẳng thấy có lý do gì đâu, cậu biết không? Đã thích hay ghét ai thì kiểu gì cũng có nguyên do cả."

"Ừ-Ừm..."

Cuối cùng Clara cũng nói ra mấy lời chất chứa tận đấy lòng.

Trong thoáng chốc, cô có cảm giác y như một bà mẹ đang tiễn con gái đi lấy chồng, rồi não cô tự bật lên một cảnh phim đúng chuẩn tiểu thuyết ba xu. Thế nhưng Clara hiểu quá rõ rằng đó chỉ là phí thời gian mà thôi.

Yennekar đã cố giấu chuyện tình cảm. Nếu Clara gặng hỏi đến cùng, người bị tổn thương chỉ có Yennekar mà thôi.

Trong lòng Clara, 'trái tim bạn thân' và 'trái tim mê hóng drama yêu đương' đang quần nhau kịch liệt.

Chuyện này còn đau đầu hơn cả việc chạy đôn chạy đáo để giành kết quả có lợi trong buổi điều trần của hội kỷ luật.

Nhưng điều quan trọng nhất trong tất cả những chuyện là gì? Chính là Yennekar.

Như cô ấy vẫn luôn nói, cô cần phải bảo vệ sự trong sáng và thuần khiết của mình. Clara hít một hơi thật sâu và lấy lại bình tĩnh.

Cô nở một nụ cười tươi tắn và-

"Yennekar à, không phải cậu đang lo lắng quá mức rồi à? Dù có thích hay ghét một ai đâu phải rõ ràng như cậu tưởng."

"Vậy à?"

"Đúng rồi. Đôi khi mình ghét ai đó chỉ vì thái độ của họ, và đôi khi lại thích ai đó vì họ ở bên cạnh khi mình khó khăn hay hạnh phúc. Con người là vậy thôi. Tớ nghĩ cậu không cần phải lo lắng nhiều như thế đâu."

Việc tìm ra lý do vì sao ta thích hay ghét một người nên để cho mấy học giả tâm lý học hay triết học nghiên cứu thì hơn.

"Cứ tạm giác những cảm xúc phức tạp ấy sang một bên đi, và thành thật với cảm xúc hiện tại của cậu-à không, ý tớ là cảm xúc của bạn cậu. Như vậy không tốt cho bạn ấy hơn sao?"

"Ừm... đúng thật. Tớ nghĩ cậu nói đúng á. Hà... đúng là như mong đợi từ cậu, Clara à."

Trông thấy Yennekar mỉm cười như vậy, giống như có một con dao đang bị mắc lại trong tim Clara.

"Mặc dù... Yennekar à. Nghĩ theo góc độ của bạn cậu, tớ không nghĩ người ta sẽ thích chuyện những nỗi lo nhạy cảm như vậy bị đem ra bàn tán giữa bạn bè đâu. Tớ nghĩ tốt hơn là cậu tự suy nghĩ về chuyện đó, thay vì đi hỏi ý kiến người khác."

Clara đã chặn trước mọi khả năng tin đồn lan ra. Cô ấy vốn là kiểu người nói thẳng như thế.

"Vậy tớ không nên à? Nhưng mà bạn đó... cô ấy... tớ nghĩ cô ấy chẳng để tâm mấy chuyện đó đâu..."

"Không đâu, Yennekar ơi. Kể cả như vậy đi nữa, đem những chuyện nhạy cảm như thế ra nói với bạn bè... cũng chẳng tốt cho danh tiếng của cậu đâu."

"Ồ... Ờm! Cậu nói đúng! Cậu không giận tớ đâu chứ, Clara?"

Yennekar đúng là một cô gái đáng yêu. Clara phải vuốt mặt một cái trước khi lấy lại bình tĩnh.

"Không sao đâu..."

"Tuyệt. Dù sao thì, cảm ơn cậu vì lời khuyên đầy ý nghĩa này. Tớ nên trở về Đại sảnh Ophelis để báo cáo lại về thời gian bị đình chỉ thôi."

"Được, cậu cứ đi trước đi. Tớ sẽ ngồi đây thêm chút nữa rồi đi sau. Tớ còn vài chuyện cần nghĩ..."

"Ừm! Lâu rồi không gặp. Thật may khi thấy cậu vẫn khỏe. Hẹn gặp lại sau khi thời hạn kỷ luật kết thúc, Clara."

Sau lời chào tạm biệt, Yennekar rời khỏi nhà ăn.

Một lúc sau, Clara đặt cả mặt xuống bàn.

Tớ làm được rồi, Anise.

Từng chút sức lực  trong cơ thể cô như biến mất.

Clara phải ngồi yên một hồi để lấy lại tinh thần.

***

[ Tên: Ed Rothstaylor

Giới tính: Nam

Tuổi: 17

Năm học: Năm hai

Chủng loài: Con người

Thành tựu: Không có

Sinh lực: 6->7

Trí lực: 5->7

Khéo léo: 9

Ý chí: 8

May mắn: 6

Chi tiết kỹ năng Chiến đấu >>

Chi tiết kỹ năng phép thuật >>

Chi tiết kỹ năng sống >>

Chi tiết kỹ năng luyện kim >> ]

Tôi đang quay trở lại khu rừng phia bắc với cái cưa máy mới tinh, cây búa và một đống đinh. Tôi đã dùng một ít đồng vàng mình có để mua thêm dụng cụ mới chuẩn bị xây căn nhà gỗ. Giờ phần nền móng đã xong và mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ, đã đến lúc bắt tay vào dựng phần thân chính của căn nhà.

Trí Lực của tôi đã tăng tận hai cấp vào đêm hôm diễn ra cuộc trấn áp Glasskan. Đó là chỉ số mà bao tháng trời tôi học ma thuật mòn cả người cũng không tăng nổi, than vãn bao nhiêu cũng vô ích. Việc nó tăng được từng đó thôi đã đủ khiến tôi xúc động.

Ngoài ra, Hiểu Biết Tinh Linh và Cộng Hưởng Tinh Linh của tôi đều nhảy lên tận cấp 10 và mở ra khe tinh linh. Giờ tôi có thể sử dụng kỹ năng tinh linh, thậm chí còn có thể lập khế ước với một tinh linh gió cao cấp.

Dĩ nhiên, sẽ là hơi quá nếu tôi lập khế ước với một tinh linh ngay bây giờ dựa vào chỉ số hiện tại của bản thân, nhưng Merilda cũng sẽ không đi đâu hết. Một khi tôi nâng cao chỉ số của mình lên, tôi sẽ gọi Merilda và lập khế ước sau.

"Cái gì đây?"

"Thư giới thiệu từ Công chúa Penia của cậu đã được xác nhận rồi. Quỹ Glockt có rất nhiều quyền lợi. Bọn tôi sẽ cố gắng đáp ứng theo nguyện vọng của học viê-"

"Nửa suất học bổng."

"Tôi hiểu việc hỗ trợ tài chính rất quan trọng, nhưng trước hết, hay là cậu nghe qua những lợi ích khá-"

"Nửa suất học bổng."

"Quỹ chúng tôi cấp hỗ trợ học tập, ưu tiên sử dụng các tiện ích sinh hoạt, cộng điểm phục vụ học thuật, và quan trọng nhất là đủ điều kiện chuyển sang ký túc xá tốt hơn."

"Ha... cái 'vương quốc công bằng' gì chứ... thôi, khỏi nói nhiều. Cứ đưa tôi nửa suất học bổng đi."

Dù có bao nhiêu quyền lợi đi nữa thì tất cả cũng sẽ vô nghĩa nếu tên tôi không còn trong hồ sơ của học viện.

Công chúa Penia đã công nhận đóng góp của tôi trong cuộc trấn áp và đưa cho tôi thư giới thiệu lên hội đồng học thuật và Quỹ Học bổng Glockt, đúng như lời cô ấy hứa.

Không có lý do gì để từ chối món lời bất ngờ này, nên tôi nghiến răng nhận luôn việc được miễn toàn bộ học phí kỳ tới.

Nhờ vậy mà tôi có thêm thời gian để tập trung vào rèn luyện. Thật sự là một sự nhẹ nhõm.

Sau một đêm thảm họa như thế, Hồi thứ hai của trò chơi đã bắt đầu.

Tôi kẹp đống dụng cụ làm mộc trong tay rồi đi trở lại khu rừng phía bắc.

Dòng sự kiện của Hồi 2 đã bắt đầu chạy trong đầu tôi.

Đó là cuộc đấu căng thẳng giữa Tập đoàn Elte và Phòng học vụ liên quan đến một lô hàng mua sắm.

Điều thú vụ ở Hồi 2 là 'Vua Vàng Elte', người luôn toát ra khí chất như trùm cuối, thực ra chỉ là trùm giả. Ở khoảng giữa đến gần cuối hồi, Elte sẽ bị đá khỏi câu chuyện sau khi bị con gái nuôi là Lortel đâm sau lưng, và rồi ánh đèn sân khấu sẽ chuyển nhân vật trùm ẩn thật sự, 'Inquirer Glast'.

Glast, giáo sư kỳ cựu phụ trách năm, cũng không phải một trùm cuối dễ dàng chút nào. Taylee còn phải cày cuốc rất dài mới đủ lực vượt qua trùm giữa để chạm mặt Glast. ở Hồi 2, khác Hồi 1, có tận ba trùm giữa.

'Mồi Như Totte', 'Hầu Gái Elris', và 'Tiểu Thư Hoàng Kim Lortel'.

Khi cốt truyện đi qua từng chương và từng sự kiện, cả ba sẽ xuất hiện với vai trò khác nhau. Nhưng nổi bật hơn hết vẫn là câu chuyện riêng của Lortel.

Sau này cô sẽ trở thành nữ chính ẩn, nhưng ở Hồi 2, cô chỉ là một phản diện đỉnh cao khiến ai nhìn cũng muốn nghiến răng.

Lortel đã sống cả đời bằng cách tính toán lợi ích, vơ vét mọi cơ hội có thể. Cô ấy dùng bất cứ thứ gì cô có thể chạm tới. Một phản diện khét tiếng kiểm soát thị trường, một kẻ buôn bán tham lam chỉ biết đến lợi nhuận. Đến cuối cùng, cô thậm chí còn quay sang lợi dụng cả ông bố nuôi đã nhận cô vào nhà, người mà chính ông ta cũng từng lợi dụng cô. Đúng nghĩa một cuộc đời chìm trong bóng tối và sự thật trần trụi, từng hành động của cô đều cho thấy cô đã bước trên một con đường đầy gai sắc.

Dù sao thì, tôi đã rút ra được một bài học trong chương trấn áp Glasskan. Tôi cần phải cân nhắc cẩn thận và liên tục để chắc chắn rằng câu chuyện vẫn đang đi đúng theo dòng thời gian gốc hay không.

Tôi không biết những biến số nào có thể thay đổi mọi thứ, nên ít nhất tôi phải cố hết sức để không dính dáng vào bất kì chuyện gì, để khỏi làm rối mạch truyện.

Ý tôi là... bản thân tôi đã quá bận rộn lo cho cuộc sống mình rồi.

"Ồ?"

Khi đi ngang qua Đại sảnh Ophelis, tôi thấy Yennekar ở đằng xa.

Nghĩ lại thì, cũng đã đến lúc thời gian quản thúc của cô ấy kết thúc. Chỉ còn lại thời gian bị đình chỉ nữa thôi. Có lẽ cô ấy muốn ra ngoài hít thở một chút.

Giờ nghĩ lại, tôi cũng không có nhiều ấn tượng về Yennekar sau Hồi 1.

"Hừm..."

Sẽ hơi gượng gạo nếu tôi giả vờ thân thiết với cô ấy ngay bây giờ, trong khi trước đó tôi đã cố tình giữ khoảng cách với cô ấy một cách rõ ràng.

Nhưng Yennekar giờ đã hoàn thành vai trò của mình và rời khỏi sân khấu chính rồi. Cô ấy không còn ảnh hường lớn đến cốt truyện nữa. Hiện tại, tầm quan trọng của cô ấy cũng chẳng khác gì một hầu gái cao cấp.

Để sống tốt trong thế giới này, tôi còn rất nhiều việc phải làm và phải đạt được, như rèn luyện bản thân, lấy được bằng cấp tốt, và cải thiện môi trường sống của chính mình.

Tuy vậy, trong vô số loại tài sản, vẫn có một thứ sức mạnh đặc biệt không gì có thể thay thế được. Đó chính là các mối quan hệ.

Xét cho cùng, Yennekar là một nhân vật đầy triển vọng đến mức Tập đoàn Elte đã can thiệp để xóa sách các khoản nợ của cô ấy. Sau khi hoàn thành chương trình học tại Silvenia và nhận bằng tốt nghiệp, cô ấy rất có thể sẽ trở thành một người vô cùng xuất sắc.

Hơn nữa, vì cô đã rời khỏi mạch truyện chính, có lẽ giờ kết nối với cô ấy cũng là một lựa chọn hợp lý.

Điều khiến tôi bận lòng nhất hiện tại là sự thay đổi trong cách người ta đánh giá Ed Rothstaylor.

Trong số những nhân vật trọng yếu, dường như có vài người bắt đầu nhìn nhận tôi theo hướng tích cực quá mức. Tin dồn trong giới năm nhất đã nâng tôi lên thành một kẻ thô lỗ... nhưng lại 'có điều gì đó khác biệt'.

Tuy nhiên, cách nhìn nhận của các học viên năm hai lại là chuyện hoàn toàn khác.

Yennekar chắc hẳn đã nghe không ít lời đồn về tôi hôm nay. Và tôi thì đang ở trong một môi trường mà danh tiến có thể bị đảo lộn bất cứ lúc nào.

Dù vậy, Yennekar vốn không phải kiểu người dễ bị lung lay bởi các tin đồn như thế. Cô ấy lúc nào cũng đối xử với tôi rất tốt.

Nếu vậy... chào hỏi và thử làm quen một chút chắc cũng ổn thôi nhỉ? Một cơ hội để kết thân với người như Yennekar đâu phải lúc nào cũng có.

"Được rồi..."

Tôi gật đầu, rồi bước về phía Yennekar, người đang thong thả đi về hướng Đại sảnh Ophelis.

"Này, Yennekar. Tôi đoán là thời gian bị quản thúc của cô đã hết rồi nhỉ?"

Tôi chào hỏi cô một cách bình thường.

Sẽ rất là bình thường với cô ấy nếu nhận được một lời chào hỏi đột ngột như vậy. Sau cùng thì, cô là một thần tượng được yêu quý bởi mọi người trong năm của chúng tôi mà.

Một khi cô đón nhận lời chào của tôi một cách tươi sáng, chúng tôi có thể tạo ra những cuộc trò chuyện về cuộc sống, kể vài chuyện vặt, rồi cũng chào tạm biệt nhau một cách vui vẻ như thế. Sau đó tôi có thể tiếp túc làm việc của mình.

Tôi vừa nghĩ vậy vừa chờ phản ứng của cô ấy.

"Ờm, đúng rồi! Ừm!"

Nhưng ngay khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, Yennekar liền lùi lại một bước, siết chặt cây trượng gỗ sồi.

"Ừ, Ed! Ừm!"

Cô ấy trông như đang cố xử lý thứ gì đó khó hiểu, tôi thậm chí chẳng thế giữ được ánh mắt, vì cô ấy cứ đảo nhìn lung tung như thể đầu óc bị quá tải.

"Tớ...! Tớ phải về Đại sảnh Ophelis rồi! Có chút chuyện á! Gặp lại sau nha! Chào!"

Rồi cô ấy chạy đi, như thể sợ phải nói chuyện với tôi thêm một chút nữa.

Ờ....?

Ngay cả Yennekar, một người hiếm có như vậy, cũng đang tránh tôi. Quả là một 'thành tựu' đáng kinh ngạc, phải thừa nhận như vậy.

Tin đồn thật sự đáng sợ, nhưng tôi cũng hiểu được.

Dù ý chí của cô ấy mạnh mẽ đến đâu, cuối cùng cũng sẽ bị dao động bởi những lời đồn đại khi chúng lặp đi lặp lại trong thời gian dài. Quyền lực của một người hoàng tộc quả thật mạnh mẽ.

Cảm giác mất đi cơ hội kết nối với một người tuyệt vời như vậy thật tệ.

Dù vậy, tôi cũng không quá bị xúc phạm hay buồn bã. Chỉ là cảm giác thất vọng không thể tránh khỏi. Nhưng biết làm sao đây?

Tôi gật đầu chấp nhận và lặng lẽ than khó cho mối quan hệ hạng nhất mà tôi đã để tuột khỏi tay.

Tôi sẽ không làm phiền nữa đâu. Ăn uống đầy đủ và mạnh khóe nhé, Yennekar...

Tôi thu gom những vật liệu cần thiết cho việc xây dựng căn nhà gỗ và tiếp tục đi về hướng mình định.

Vì phần thiết kế cơ bản đã hoàn tất, đây là cơ hội để rèn luyện kỹ năng sản xuất của bản thân.

Giờ khi có nhiều thời gian hơn... đã đến lúc tập luyện thêm rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!