Lortel là người hiểu rõ lòng tham của con người hơn bất cứ ai.
Cô vốn chẳng có vai trò nổi bật gì cho đến tận Hồi 2, tức là sau khi Yennekar rời đi, nhưng ngay Hồi 1, cô vẫn thường thoáng xuất hiện nơi này nơi kia.
Trước và sau Hồi 1, vai trò của cô hoàn toàn khác biết. Dù vậy, ngay trong Hồi 1, cái tên của Lortel đã đủ khiến nhiều người chơi phải khiếp sợ.
“Kẻ gieo giắc Kết Cục Tồi Tệ”, ”Ác mộng của Tân Thủ”, “Lời nguyền của nhà phát triển”.
Đó là những gì người chơi gọi cô ta. Ngoài ra, còn vô số những lời chửi rủa khác dành cho Lortel lúc Hồi 1.
Tôi không còn nhớ rõ những ngày tháng ngu ngơ làm tân thủ của mình nữa, nhưng chỉ cần nhớ lại số lần Lortel hành cho tôi tơi tả thôi cũng đã cảm thấy rùng mình.
Dính dánh đến Lortel trong Hồi 1 đồng nghĩa với việc chắc chắn rơi vào kết cục tệ hại.
Trong sự kiện kiểm tra phân lớp của Taylee, nếu như chọn cứu Lortel khỏi đợt tấn công của Kobold, Taylee sẽ vô tình chứng kiến được bí mật của Lortel. Kết quả là sau đó, Lortel sẽ ra lệnh bắt cóc Taylee và khiến cậu ta biến mất khỏi học viện, để rồi cậu bị tuyên bố mất tích. Đó là Bad Ending thứ 2.
Trong chương ‘Trấn áp quái vật’, sẽ có cơ hội để gia nhập vào nhóm của Lortel. Nhưng nếu chọn tham gia vào nhóm của cô ấy mà không vào nhóm của Ayla, Ayla sẽ bị ngã xuống vực và chết. Tại sao ư? Bởi vì việc Ayla trượt chân ngã xuống lẽ ra sẽ kích hoạt sự kiện Taylee nhanh chóng cứu được cô. Nhưng đương nhiên, vì đã tham gia vào nhóm của Lortel, Taylee sẽ không thể cứu được Ayla, dẫn đến cái chết của cô. Đó là Bad Ending thứ 7.
Trong sự kiện huấn luyện chiến đấu chung, sẽ có một lựa chọn để bảo vệ Lortel khỏi tinh linh lửa cấp cao Takan được triệu hồi bởi Yennekar, nhưng nếu làm vậy, Taylee sẽ bị thiêu cháy và thương tích trầm trọng. Đó là Bad Ending thứ 13.
Sau đó, trong sự kiện “Trấn áp Glasskan”, người chơi sẽ phải giành lại Trung Tâm Học viên bằng cách xâm nhập vào Đại sảnh Nail theo con đường được gợi ý bởi Lortel. Nhưng nếu tin lời cô ấy mà làm theo, Taylee sẽ bị phục kích và giết chết bởi đám tinh linh đang chờ sẵn trên lối đi. Đó là Bad Ending thứ 22.
Không thể tránh khỏi việc nhà phát triển bị chửi rủa thậm tệ vì tạo ra một nhân vật như vậy, nhưng nếu chơi ‘Silvenia’s Failed Swordmaster’ đủ lâu đến cuối trò chơi, họ sẽ dần thấu hiểu và thậm chí khâm phục dụng ý của nhà phát triển.
Thực chất vai trò của Lortel Kehelland là một ‘nữ chính ẩn’.
Một nhân vật hoàn toàn đối lập với sự chính trực và nhân hậu của Công chúa Penia. Trước đây Lortel chỉ được coi là nhân vật đóng vai trò kiểm soát và lợi dụng, nhưng phải đến nửa sau của cốt truyện, nhân cách của cô mới dần lộ ra.
Bước ngoặc trong câu chuyện của cô và khoảng cách sâu sắc giữa hai nhân cách của cô đã giúp người chơi nhận ra được một sức hút đặc biệt từ cô. Chỉ biết đến lý trí và tính toán, Lortel trưởng thành trong hoàn cảnh buộc cô phải nhìn thế giới qua lăng kính của lợi ích và tiền tài.
Từ một đứa trẻ phải nhặt bánh mì thừa sống qua ngày, cô lớn lên với niềm tin được xây dựng dựa trên lừa lọc và dối trá. Cô nuốt chửng cô đơn cùng mình, để rồi dù có gom góp bao nhiêu tiền tài, cảm giác trống rỗng ấy vẫn chẳng bao giờ mất đi.
Và khi người chơi đã bắt đầu hiểu dần nỗi cô độc khắc sâu trong cuộc đời cô, thì trò chơi lại ném ra một câu hỏi:
Bạn sẽ đứng về phía Hội học viên được dẫn dắt bởi Công Chúa Nhân Từ Penia, hay sẽ đứng về phía Tầng lớp thượng lưu do Tiểu Thư Hoàng Kim lãnh đạo?
Bạn sẽ ủng hộ niềm tin chính trực và lý tưởng cao đẹp của Công chúa Penia, hay là ủng hộ chủ nghĩa hiện thực của Lortel, người đã luôn một mình chống chói giữa hiện thực hoang dại đầy cô đơn?
“Ờm… Ed? Anh có đang nghe không vậy?”
Tóm lại, việc hệ thống luôn khiến người chơi rơi vào Bad Ending trong Hồi 1, đều có lý do của nó cả.
Chính vì bị Lortel dắt vào bi kịch quá nhiều, người chơi sẽ dần xa lánh cô một cách vô thức. Điều này tạo nên một khoảng cách tâm lý giữa người chơi và Lortel.
Khoảng trống càng lớn, cú xoay chuyển của nhân vật về sau sẽ càng sâu sắc và ấn tượng hơn.
Đó chính là sự hài hòa tinh tế giữa trò chơi và câu chuyện.
“Ed Rothstaylor? Xin chào? Anh có nghe em nói không vậy?”
Nghĩ lại thì… đúng là cũng ấn tượng thât.
Tôi vừa đi vừa gật đầu, tỏa vẻ hài lòng.
Phải, là chuyện đó.
Và rồi đến chuyện bây giờ.
“Cô định theo tôi đến bao giờ?”
“Không ngờ anh lại cứng đầu đến mức… giả vờ làm ngơ em luôn đấy.”
Không, tôi buộc phải ngó lơ cô ấy.
Không phải nó quá rõ ràng à?
Trong bất cứ việc gì, việc tạo bầu không khí trước luôn là điều cần thiết – và đây chính là như vậy.
Vừa thấy tôi xuất hiện trước lớp Nguyên Tế Học ở khu học thuật, cô liền buông ngay một câu nói đầy ẩn ý. Không hề tệ chút nào.
“Em muốn mua hai giờ thời gian của anh, Ed Rothstaylor.”
Đó là một khởi đầu khá tuyệt.
Học viên này chính là Tiểu Thư Hoàng Kim Lortel.
Việc cô ấy đến gặp tôi bất thình lình và đưa ra một cuộc trao đổi thế này thật sự khiến tôi khá tò mò.
Thường thì, tôi sẽ bắt đầu hỏi cô vài câu.
Cô nói muốn ‘mua hai tiếng đồng hồ của tôi’ là sao? Định bắt tôi làm gì à? Nếu nói là ‘mua’, nghĩa là cô sẽ trả tiền cho tôi sao? Trả bao nhiêu? Có trả ngay bây giờ không? Mục đích thật sự của cô là gì?
Nếu tôi hỏi dồn dập như thế, cô ấy sẽ tiếp tục câu chuyện với một nụ cười trên mặt, đúng như những gì cô đã định.
Cô rồi sẽ dẫn dắt câu chuyện và tránh né vài câu hỏi trọng điểm, dần chiếm quyền chủ động trong cuộc trò chuyện.
Xét cho cùng, thứ vũ khí nguy hiểm nhất của Lortel chiếc lưỡi bạc, khả năng lương thượng và đàm phán, nói chuyện với cô ấy chẳng khác nào tự bước vào cái bẫy ngọt ngào đến khi nhận ra thì đã bị cuốn sâu vào rồi.
Tuy vậy, điều đó chỉ xảy ra nếu tôi không biết được chủ đích của cô ấy.
“Chắc anh cũng nghe được đôi chút rồi nhỉ?”
Đúng như tôi đoán, tôi đã phá vỡ toàn bộ những gì cô ấy toan tính và thản nhiên bước đi, chẳng buồn ngoái lại. Thế nhưng, cô vẫn tiếp tục theo sau. Dù sải bước của tôi có dài hơn hẳn, cô vẫn giữ được tốc độ ổn đinh, nhanh nhẹn đuổi kịp mà không hề lộ vẻ khó nhọc.
“Em nghe nói anh đang có một khoảng thời gian khó khăn sau khi bị trục xuất. Có lẽ em có thể giúp được anh đó!”
“Đừng nói những điều cô không có ý định làm.”
“Ôi trời, nói chuyện lịch sử quan trọng hơn những gì anh nghĩ đấy. Nó thể hiện sự tôn trọng đó.”
Cô thật không quan tâm đến thái độ thô lỗ của tôi, đúng kiểu của Lortel.
Lortel bước tới trước mặt tôi, hai tay giấu đằng sau lưng, nở một nụ cười dễ thương đến khó tin.
Anh không muốn nghe thử à? Nó không phải là một lời đề nghị tệ đâu!
Tuy không nói nhưng khuôn mặt cô lại thể hiện ra những dòng chữ đó.
“Em cảm thấy khá đồng cảm sau khi thấy anh…”
Cô sau đó kể lể bằng cái giọng ranh mãnh thường thấy.
“Đương nhiên, em cũng nghe được tin đồn về anh đôi chút rồi, ừm… một chút thôi nhé, kiêu ngạo và tự cao, nhưng không sao cả! Nói thật thì cũng không quan trọng gì cả. Hahaha!”
Ai cũng biết Ed Rothstaylor tệ hại đến thế nào, vậy mà cô vẫn nói liền một tràng như súng liên thanh.
“Con người ai mà chẳng thấy cảm động khi thấy anh vẫn tiếp tục cố gắng học tập dù có ở trong hoàn cảnh khó khăn. Sau cùng thì, lúc trước em cũng rất nghèo đói mà.”
“Thì sao?”
“Tiền đặt cọc là ba đồng vàng.”
Số tiền đó bằng cả tháng lương của mấy người hầu ở Đại sảnh Collen, ký túc xá dành cho học sinh thường.
Nếu tôi có khoảng hai chục đồng vàng, học phí kỳ sau của tôi coi như xong.
“Em muốn làm bạn với chị Yennekar.”
“Hahaha!”
Tôi bật cười luôn, chưa cần nghe phần sau nữa. Biết ngay mà, sự khác nhau về giá trị sống giữa Penia và Lortel luôn là những mâu thuẫn cốt lỗi thường xuyên trong câu chuyện.
Cuối cùng thì, điều quan trọng sẽ là Taylee chọn đứng về phía ai. Nhưng ở thời điểm này, vẫn còn quá sớm để tôi vội vàng đứng về bên nào cả.
“Anh có thể giới thiệu cho em được không ạ? Tất cả những gì anh cần làm là cùng em đi gặp cô ấy, và cả ba chúng ta sẽ cùng nói chuyện với nhau. Em không nghĩ nó sẽ mất cả hai tiếng đồng hồ đâu.”
“Từ khi trở thành ‘Tiểu Thư Hoàng Kim’, cô bắt đầu dùng tiền để mua quan hệ luôn à?”
“Vậy thì em sẽ không vòng vo nữa.”
Lortel lấy ra ba đồng vàng từ tay áo và bỏ chúng vào trong túi tôi.
“Nè, giữ chúng đi anh. Em hiểu rõ mà, càng nhiều người đứng về phía mình thì càng tốt.”
Cô ấy đã hiểu điều đó theo bản năng. Sau cùng thì, cô đã sống cả đời đi trên sợi dây mỏng mang, luôn bị người khác dõi theo từ bên dưới.
Cô sau đó sẽ phải dấn thân vào một cuộc chiến chính trị với Công chúa Penia. Tốt nhất là cô nên kiếm được cho mình càng nhiều đồng minh càng tốt. Dù sao thì, giữa hai người bọn họ chả có gì gọi là ‘hòa giải’ cả.
Tôi đứng yên nhìn chằm chằm vào cô, Lortel lại nở nụ cười xảo quyệt quen thuộc.
“Ánh mắt đó là sao thế? Anh nhìn em cứ như đang thương hại vậy. Đáng lẽ giờ này, người ta phải giấu mặt mà nghĩ ‘Trúng mánh rồi!’ mới đúng chứ.”
Tôi nhếch môi cười, đáp lại:
“Được rồi, vậy thì bắt tay cái nào.”
***
Không ai hiểu rõ lòng tham như Lortel cả, ít nhất thì cô ấy nghĩ thế.
Lòng tham mù quáng và nông nổi giống như một thứ bệnh đang âm thầm ủ trong người. Khi mọi thứ vẫn còn đang bình yên thì dễ kìm lại, nhưng một khi bị dồn vào đường cùng, khi cần tiền đến tuyệt vọng, lòng tham đó có thể nuốt chửng cả con người ta.
Những người còn đang lo lắng ăn gì vào ngày mai sẽ trở thành những người không còn chỗ ở. Và chỉ với một chút tiền thôi cũng sẽ làm mặt họ đỏ ngầu lên vì khao khát. Sinh ra từ khu ổ chuột, Lortel hiểu cảm giác đó hơn ai hết.
Không chỉ vậy, khoảng cách giàu nghèo mà càng lớn, sức mạnh của lòng tham càng dễ nuốt chửng trái tim con người, khiến nó trở nên mất kiểm soát.
Những người từng sống một cuộc đời xa hoa sẽ hoàn toàn sụp đổ khi đứng trước sự nghèo khổ. Cô đã chứng kiến vô số con nợ tự kết liễu đời mình vì không chịu được sự khác biệt lớn giữa khi có tiền và trắng tay.
Số vàng khiến họ tuyệt vọng muốn có đến thể cũng chẳng đáng là bao, không phải giá trị của một ngôi nhà, hay tài sản, sau cùng cũng chỉ là một đồng vàng nhỏ.
Bán đi lòng tự trọng của một người chỉ vì một đồng vàng.
Bán đi gia đình của một người chỉ vì môt đồng vàng.
Thậm chí còn bán đi bản thân chỉ vì một đồng vàng.
Giá trị của một đồng vàng vốn cố định chẳng hề thay đổi, nhưng với những người đã bị dồn đến đường cùng, họ sẽ không ngừng tìm thêm thứ để bán, từng chút, từng chút một.
Bởi họ chẳng còn con đường nào khác.
Bởi đó là thứ duy nhất họ còn nhìn thấy trước mắt.
Và cũng chính vì vậy, ‘lần đầu tiên’ mới là thứ đáng sợ nhất.
Ngay khi cầm đồng vàng trên tay và an ủi bản thân rằng ‘chỉ lần này thôi’, nó thật ra lại là khởi đầu cho bi kịch. ‘Lần đầu tiên’ luôn là điểm khởi đầu cho một toan tính, mưu mô, và sa ngã sau này.
Vậy nên nó khá đơn giản để lợi dụng một người đang tuyệt vọng.
Thật đáng buồn.
“……”
Khi Lortel hoàn hồn lại, Ed Rothstaylor đã rời đi. Không phải cô vừa cảm thấy bối rối sao?
“Chà, thú vị thật đấy.”
Nhìn theo bóng lưng Ed đang rời đi, Lortel khẽ bật cười.
Khi cậu bắt tay với đôi tay nhỏ nhắn của cô, ba đồng vàng cô đã bỏ vào túi của cậu chẳng biết từ đâu đã nằm gọn trong lòng bàn tay cô.
Cái sự dứt khoát ấy, như đang muốn nói rằng đừng hòng tiến thêm được bước nào nữa.
Cứ như là… ngay từ đầu cậu đã hiểu toàn bộ mục đích của Lortel rồi.
2 Bình luận