Mùi tiền vàng.
Khứu giác săn tiền của Lortel lúc nào cũng chuẩn khỏi cần chỉnh, đã ngửi thấy là không trật bao giờ.
Cô đang ở Đại sảnh Trix, nơi đặt các phòng làm việc của giảng viên, trái tim của khu học thuật.
Bên ngoài, tòa nhà được xây bằng những viên gạch đen đỏ xếp ngay ngắn, điểm thêm các họa tiết đá cẩm thạch cổ kính chạy dọc mặt tường. Dù là sáng hay tối, cửa kính lúc nào cũng sạch không tì vết. Cổng vào thì hoành tráng, luôn có lính canh. Đằng sau còn thêm hai người canh gác.
Nơi đây là chỗ hội tụ của những người nắm quyền lực hành chính cao nhất: Người ký quyết định cuối cùng, người giữ sổ tiền của học viên, người vẽ giáo trình, xếp lịch, xử lý than phiền, lên chính sách. Văn phòng của Hiệu trưởng và Phó Hiệu trường Rachel cũng nằm trong tòa nhà này.
Là một nơi hầu như chẳng học viên nào lui tới. Người xuất hiện quanh đây chủ yếu là nhân viên hành chính, giáo sư, hoặc nhân sự từ các đơn vị liên kết. Học viên vốn đã bận học, nên họ chẳng có lý do gì để đến tòa nhà hành chính ngay từ đầu.
Lortel mỉm cười với những người đang canh gác trước cửa, rồi bước về phía sảnh chính.
Mùi của những đồng vàng lại kích thích sống mũi cô. Và khi bước hẳn vào sảnh lớn, cô cuối cùng cũng thấy được nguồn gốc của mùi vị này.
Giữa sảnh Trix là kho báu của học viện, được trưng bày trong một lồng kính nổi bật.
Nó không phải thứ gì quá lộng lẫy. Chỉ là một quyển sách ma thuật trông cũ kỹ, chỗ thì cháy sém, chỗ thì sờn rách.
Nó được gọi là 'Dấu Ấn của Hiền Giả'. Và bất kỳ ai, chỉ cần nghe cái tên thôi cũng sẽ phải vô thức nuốt nước bọt.
Đó là ghi chép của người sáng lập học viện, Silvenia Robester, người đã khám phá và ghi chép về 'Ma thuật Thiên Tượng'.
Ma Thuật Thiên Tượng dự đoán dòng chảy của các vì sao và dùng sức mạnh đó bẻ cong cả thiên lý của thế giới. Nó được xem là nhánh ma thuật sâu xa và khó hiểu nhất.
Nhiều nhà nghiên cứu đã cố gắng giải mã và tái hiện những ghi chép trong quyển ấn chương đó, nhưng chưa một công trình nào hoàn thành. Đó là cuốn sách luôn được xem như thử thách tối thượng của giới học thuật.
Nhưng ngoài giá trị học thuật, nó còn là biểu tượng của Học viện Silvenia.
Quyển sách có lịch trình cố định cho những lần được mang ra khỏi tủ kính. Nó chỉ được đem ra khi có nghiên cứu về Ma thuật Thiên Tượng, hoặc trong các buổi lễ công khai như lễ nhập học, lễ nhậm chức hội trưởng hội học viên hoặc hiệu trưởng, và lễ tốt nghiệp cuối năm.
"Hừm...."
Lortel đứng trước tủ trưng bày, hít sâu một hơi, mắt nhìn chằm chằm vào 'Dấu Ấn của Hiền Giả'.
"Đúng thật... có mùi tiền."
Cô thì thầm với nụ cười hờ hững.
Quyển sách ấy chính là mồi châm cho chuỗi sự kiện của Hồi 2.
Trái tim của Học viện Silvenia.
Dấu Ấn của Hiền Giả.
Và là mục tiêu mua sắm đầu tiên của Tập đoàn Elte.
***
[ Chi Tiết Kỹ Năng Sống
Cấp bậc Thợ thủ công sơ cấp
Lĩnh vực chuyên môn: Chế tác gỗ
- Trình độ thủ công cấp 10
- Trình độ thiết kế cấp 2->4
- Trình độ thu thập cấp 3->8
- Trình độ chế tác gỗ cấp 7->10
- Trình độ săn bắt cấp 0->7
- Trình độ câu cá cấp 3->6
- Trình độ nấu ăn cấp 4->5
- Trình độ sữa chữa cấp 0->5 ]
Trong hộp dụng cụ của tôi có một cái cưa, một cái búa, một chiếc rìu sắc, một thanh kiếm dùng thay cho dao rựa, và một đống đinh vương vãi dưới đáy. Tất cả cộng lại chưa đến một đồng vàng.
Silvenia vốn là một cơ sở giáo dục. Tôi đã lo rằng khu thương mại sẽ không bán các vật dụng cho việc mộc. May mắn thay, tôi có thể mua được rất nhiều dụng cụ chất lượng từ cửa hàng của Tập đoàn Elte. Họ bán mọi thứ.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ, duỗi người vài cái.
Hồi 1 đã kết thúc. Trước mắt, sẽ không có sự kiện quan trọng nào trong cốt truyện chính nữa.
Tôi cũng không phải lo chuyện học phí cho đến kỳ sau. Điều đó giúp tôi có thêm thời gian để rèn luyện cơ thể và cố gắng cải thiện chất lượng cuộc sống mình
Hồi 2 sẽ chính thức bắt đầu trong kỳ thứ hai. Sẽ có một chương kỳ thi đánh giá cuối kỳ diễn ra trước đó nhưng sẽ không có sự kiện lớn gì diễn ra lúc đó.
Taylee sẽ bắt đầu nghiêm túc nâng điểm số của mình và học cách sử dụng 'Nhát chém Gió' hoặc các kỹ năng tượng tự như 'Nhát chém Nguyên Tố'. Đây chỉ là một đoạn filler mà thôi. Vốn dĩ, nó phải diễn ra trước sự kiện tiêu diệt Glasskan, nhưng đời không như mơ.
Kỳ nghỉ diễn ra ngay sau lễ bế giảng. Lúc đó, tôi có thể dành toàn bộ thời gian để chăm lo cho khu trại của mình. Tôi không nên lãng phí cơ hội vàng như thế.
Nhưng trên hết, tôi cần giải quyết vấn đề an toàn nơi ở trước đã.
Tôi rà soát lại cấu trúc căn lều mà mình đã vẽ ra trong đầu rồi gật đầu. Sẽ tuyệt biết bao nếu tôi có thể phác họa một bản thiết kế tử tế. Nhưng dù có vẽ, tôi cũng chẳng làm theo được bao nhiêu. Những vấn đề trước mắt chỉ có thể giải quyết bằng cách tùy cơ ứng biến và xây dựng sao cho giống bản gốc nhất có thể.
Dù sao thì, có hơi thô sơ một chút cũng chẳng sao. Tôi đâu định mang nó đi bán. Cuộc sống của tôi sẽ khó khăn hơn trước, khó hơn nhiều so với lúc mới bắt đầu sống ở đây. Tin tốt duy nhất là mọi nỗ lực tôi bỏ ra bây giờ sẽ trở thành nền tảng cho sự trưởng thành của mình, nên cũng không phải là chịu khổ vô ích.
Và cơ thể này vốn có khiếu trong chế tác. Kiểu gì thì kiểu, chắc mọi chuyện rồi cũng ổn thôi.
Nghĩ vậy tuy không giúp tôi thoải mái hơn bao nhiêu... nhưng tôi vẫn phải làm việc chăm chỉ nhất có thể để tăng mức thông thạo của mình.
Nghĩ thế, tôi đứng dậy và cầm lấy thanh kiếm.
Tôi khắc một đường ngang lên thân một cây sồi lớn gần đó. Hôm nay đánh dấu ngày đầu tiên bắt đầu xây dựng căn nhà của chính mình.
Ngày 1
Tôi đã quyết định nơi mình sẽ xây dựng căn căn chòi.
Khu trại hiện tại nằm hơi quá gần con sống. Nếu nước sông dâng lên thì đúng là thảm họa.
Tôi chọn một khoảng đất hơi râm mát, rộng rãi và không dễ bị chú ý. Sau đó tôi bắt đầu san bằng mặt đất.
Tôi chặt bỏ tất cả cây cối và những tảng đá lớn chắn đường, rồi dùng xẻng san phẳng những chỗ còn hơi dốc.
Khi hoàn thành phần chuẩn bị nền móng, trời đã tối và đến giờ ngủ. Tôi kiểm tra lượng thức ăn còn lại. Thấy đồ dự trữ bắt đầu cạn dần nên tôi quyết định sẽ đi kiếm thêm vào ngày mai.
Sau khi quyết định rằng ngày mai sẽ đi săn. Tôi chìm vào giấc ngủ trong lúc học thuộc các sự kiện lớn trong lịch sử để chuẩn bị cho bài kiểm tra Lịch Sử Pháp Thuật sắp tới.
Ngày 3
Tôi bắt đầu gom số gỗ mình cần. Trình độ thành thạo của 'Phong Đao' đã khá cao nên việc chặt cây giờ tương đối dễ. Tuy vậy, dùng phép quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến Thể lực nên tôi chỉ dùng ở mức vừa phải.
Dù vậy, việc gọt đẽo gỗ còn vất vả hơn cả chặt chúng. Tôi không có cách nào để sản xuất hàng loạt những tấm ván đều tăm tắp. Tôi phải tự tay lột vỏ từng cây một... rồi cắt từng cây một.
Chặt nhánh, lột vỏ, rồi biến chúng thành gỗ xẻ tốn hơn hai tiếng cho mỗi cây. Có vẻ tôi sẽ phải làm chuyện này một thời gian dài nữa.
Một chuyện đáng chú ý khác là tôi gặp Yennekar, nhưng cô ấy lại phớt lờ tôi. Hai cô bạn của cô ấy, Clara và Anise, thì nhìn tôi với vẻ đắc thắng khi Yennekar chạy đi mà chẳng liếc tôi lấy một cái. Họ còn cười khẩy, như thể bảo rằng tôi đừng mơ mà lại gần bạn họ dù chỉ một giây. Mà dù sao thì, tôi cũng có ý định gì đâu.
Ngày 6
Tôi bắt đầu phải trải qua những cơn đau cơ sau khi làm việc với đống gỗ suốt một thời gian khá lâu.
Tôi đã dựng trại ở khu rừng phía bắc được một khoảng thời gian rồi. Tôi cứ tưởng mình đã quen với việc đi lại mỗi sáng và vận động nặng nhọc mỗi ngày, nhưng kể từ khi bắt tay vào xây dựng căn lều, cơ thể tôi cứ la hét không ngừng.
Dù vậy, tôi quyết định chịu đựng. Vì tôi biết rằng tất cả những điều này cuối cùng rồi cũng sẽ mang lại lợi ích cho mình.
Ngày 11
Tôi cũng tạm tích trữ được một ít thức ăn, nhưng vẫn còn cả một chặng đường dài phía trước.
Khi đi quanh rừng với cái cưa, tôi gặp một tinh linh gió sơ cấp trông giống chim sẻ. Nhân tiện lúc đó, tôi cũng hỏi thử xem Merilda có khó chịu với việc tôi cứ thế đốn hết đống cây. Tuy vậy, tinh linh chỉ quay đi chỗ khác. Ra vậy, tính ra tinh linh này rộng lượng hơn tôi tưởng.
Tôi đã cân nhắc có nên lập khế ước với tinh linh này không, nhưng không muốn lãng phí một trong hai khe tinh linh chỉ về chuyện đó.
Ngày 14
Đợt đánh giá cuối học kỳ sắp đến, nên tôi quyết định tạm dừng công việc chặt gỗ.
Tối nào tôi cũng dành phần lớn thời gian cho việc học. Tôi khá tự tin với kiến thức lý thuyết, nhưng cảm giác kỹ năng thực hành vẫn còn thiếu sót, cần phải luyện tập thêm.
Dù vậy, tôi biết kỹ năng ma thuật của mình đã tiến bộ d dáng kể so với khi mới bắt đầu. Giờ tôi đã thành thạo hơn một học viên năm nhất bình thường.
Tôi có gặp Yennekar trước trung tâm thi ở khu học thuật, nhưng cô ấy lại tiếp tục phớt lờ tôi.
Bên cạnh cô, Clara và Anise trông khá hài lòng với phản ứng 'không phản ứng' đó.
Ngày 18
Tôi gần như đã chuẩn bị xong số gỗ mình cần. Dù có thể vẫn chưa đủ, nhưng nếu thiếu thì tôi có thể đi làm kiếm thêm bất cứ lúc nào.
Lễ bế giảng đang đến gần. Điểm số của tôi khá ổn, chưa đủ để nhận học bổng, nhưng nếu cứ giữ tốc độ phát triển thế này, tôi hoàn toàn có thể thử lại vào kỳ sau. 'Phong Đao' của tôi cũng tăng thêm một cấp. Nó đã ở cấp 11, vốn đã khá cao rồi. Nhưng có vẻ như việc mỗi ngày dùng nó để chặt cây và dọn cành đã giúp tôi luyện nó lên thêm một cấp nữa.
Vì không có cách nào để vận chuyển những tấm gỗ đã xử lý, tôi đành đi mượn một chiếc xe cút kít từ công trường xây dựng Trung Tâm Học Viên. Tất nhiên không miễn phí. Sau khi trả phí, họ cho phép tôi dùng bao lâu cũng được miễn là họ không cần đến nó.
Thế là tôi gom và vận chuyển từng tấm gỗ một về gần khu trại mình.
Ngày 20
Kỳ nghỉ đã bắt đầu. Điều đó có nghĩa là tôi có thể dành nguyên cả ngày tại trại của mình lúc này.
Hầu hết cái học viên sẽ về quê nhà của mình. Nhưng vì tôi không chỗ nào để về cả, tôi định sẽ dùng khoảng thời gian này để xây dựng căn chòi của mình.
Đầu tiên, tôi dùng 'Phong Đao' để chẻ khúc gỗ làm đôi rồi dùng mặt phẳng của chúng làm dầm cho căn chòi của mình. Làm nguyên cả ngày mà tôi mới hoàn thành được một nửa.
Đến lúc phải dự trữ thêm thức ăn, tôi đi kiểm tra chiếc bẫy dây mình đặt hôm trước, nhưng lại thấy Lucy bị mắc vào đó, đang ngủ ngon lành. Đúng là tôi không nên dùng thịt khô làm mồi nhử... thật là sai lầm.
Tôi vứt Lucy vào căn lều và tiếp tục làm đống dầm cho căn chòi của mình.
Ngày 23
Ziggs lang thang quanh khu rừng nơi tôi ở. Cậu ta bảo đang chạy bộ rèn luyện nên tiện đi ngang qua.
Tôi hỏi sao kỳ nghỉ này không về nhà, cậu ta nói vì Elka không thể về do bận học, nên cậu cũng quyết định ở lại luôn. Vẫn đúng là Ziggs như mọi khi.
Cậu thấy tôi đang dựng cái căn chòi xập xệ thì hỏi cần giúp không.
Ban đầu tôi định từ chối vì xây chòi cũng là một phần bài tập rèn luyện của tôi, nhưng nghĩ lại thì có người hỗ trợ những việc quá sức mình vẫn tốt hơn.
Cậu ta giúp tôi dựng trụ chính cùng bốn trụ ngoài, rồi còn xong luôn phần lắp dầm. Cả hai đứa ngồi bệt xuống sàn, mồ hôi nhễ nhại mới xong việc cực nhọc.
Khi trời tối dần, Ziggs quay về Ophelis Hall và bảo nếu tôi cần giúp gì thêm thì cứ gọi cậu ta.
Ngày 27
Trời mưa tầm tã. Những thanh gỗ ướt sũng, nặng quá nên không thể làm việc. Vì chúng sẽ cần một hoặc hai ngày để khô, tôi quyết định tập trung vào những việc khác trước.
Đêm đến, Hầu gái cao cấp Bell Maya ghé qua chỗ tôi, còn mang theo một ít thảo mộc và nấm. Cô hỏi tôi tình hình với Yennekar, và tôi thành thật trả lời rằng dường như Yennekar giờ đây ghét tôi. Bell chỉ ngiêng đầu đáp lại rồi quay về Đại sảnh Ophelis.
Có vẻ Yennekar cùng những người bạn thân cũng đang ở lại học viện trong kỳ nghỉ này.
Ngày 30
Hình dậng căn nhà của tôi bắt đầu hiện ra với các cột trụ và dầm đã được lắp đặt vào vị trí. Bước kế tiếp là xếp những khúc gỗ tôi cắt để làm tường ngoài.
Không thể nào cứ chồng lên nhau được, tôi phải đẽo một đầu mỗi thanh gỗ để tạo khớp nối.
Công việc chẳng khác gì địa ngục. Cưa, đục, búa... chỉ để làm sao cho khớp vừa vặn. Tôi cảm thấy như sắp phát điên.
Nhưng cuối cùng, mọi thứ cũng lắp ráp khá ổn.
Ngày 32
Bức tường ngoài mà tôi vừa xếp trước đó bất ngờ đổ sụp quanh một cột trụ. Hóa ra chỉ ghép khớp nối thôi chưa đủ chắc để giữ cả công trình.
Quả là một tai họa.
Ngày 34
Tôi nảy ra ý tưởng để mọi thứ bền hơn, tôi sẽ khoang một lỗ trên mỗi thanh gỗ và nhét vào đó một thanh sắt chắc. Tôi chạy vội ra cửa hàng của Tập đoàn Elte và gom đủ vật liệu.
Đang đi ngang tiệm bánh, tôi bắt gặp Yennekar cùng hai người bạn. Như dự đoán, Yenneker chạy mất ngay khi nhìn thấy tôi. Bạn cô ấy thì... chỉ có Anise bật cười thôi, còn Clara thì nhìn tôi, rồi lại nhìn Yennekar, mồ hôi bắt đầu chảy trên trán.
À... chắc cô ấy đau bụng thôi.
Ngày 37
"Anh quả thật không sai. Đúng như anh nói. Taylee cũng không tệ chút nào."
Việc chất gỗ lên tới tận nóc và thi công phần mái quá sức để tôi làm một mình, nên khi thấy Ziggs chạy bộ ngang qua, tôi gọi cậu ta lại để nhờ giúp.
Dạo gần đầy tôi đã thay đổi suy nghĩ. Dù đúng là không nên dính líu quá nhiều với những nhân vật quan trọng, nhưng nếu ở quá xa họ, tôi sẽ chẳng thể nắm bắt được tiến trình câu chuyện đang lệch khỏi mạch gốc đến đâu. Tôi không thể để sai lầm đó lặp lại. Vì vậy, tôi quyết định hỏi Ziggs về tình hình của các học viên năm nhất khác.
Chúng tôi ngồi trên mái của căn nhà gỗ còn đang dang dở, đóng từng chiếc đinh vào mỗi mối nối.
"Tôi đã đấu tập với cậu ta trong kỳ đánh giá cuối kỳ, và trong trận đấu, cậu ta chưa bao giờ bỏ cuộc mà cứ mạnh lên dần dần. Dĩ nhiên cậu ta vẫn không mạnh hơn tôi được, nhưng cậu chắc chắn sẽ trở thành một kiếm sư mạnh mẽ trong tương lai."
"Vậy à?"
Tôi đã có thể xác nhận rằng Chương 9 Hồi 1 đã được tiến hành mà không có lỗ hỏng nào.
"Chỗ này cũng phải đóng đinh à?"
"Bên đó thì để vậy đi. Tôi định xây ống khói ở đó."
Dù căn cabin của tôi trông khá tạm bợ, tôi vẫn đự định xây một ống khói cho lò sưởi. Khi sưởi ấm bên trong thì cần có chỗ cho khói thoát ra. Điều đó đồng nghĩa tôi sẽ cần thêm nhiều vật liệu ngoài số gỗ đã chặt được, nhưng đến lúc đó thì tính tiếp.
Ngày 40
Kỳ nghỉ đã trôi qua một nửa rồi. Trời nóng kinh khủng nên tôi đành nghỉ một hôm. Cảm giác như chỉ cần cố thêm chút nữa là tôi sẽ ngất vì sốc nhiệt mất.
Ngày 42
Tôi làm việc trong tình trạng trần trụi phần trên vì thời tiết quá nóng bức. Những nhóm cơ vốn chỉ mang dáng dấp đang phát triển nay đã hoàn toàn trở thành cơ bắp rõ rệt.
Mỗi khi nóng đến mức khó chịu, tôi lại xuống sông tắm cho đỡ và tranh thủ lấy bùn để trét vào các khe hở giữa các khúc gỗ. Lo phần mái có thể bị dột, tôi cũng xử lý tương tự rồi phủ lên một lớp lá lớn từng dùng làm mái lều trước đây. Phần lưới còn dư được dùng để cố định toàn bộ cấu trúc.
Mảnh lưới cuối cùng, tôi buộc vào gốc cây gần đó để làm chiếc võng, nếu cần dùng vào việc khác sau này, tôi chỉ việc tháo xuống.
Ngày 45
.
.
.
Trước mặt tôi...
Là một căn chòi gỗ tôi kỳ công xây dựng, đang chào đón tôi.
[ Sản Phẩm Chế Tác Mới
Căn chòi gỗ
Sau khi các khúc gỗ được gọt cho đồng đều, chúng được xếp chồng theo các cột và xà của phần móng.
Ngồi nhà hiện mới chỉ có phần tường ngoài và phần mái.
Không gian bên trong vẫn hoàn toàn trống rỗng.
Độ khó chế tác: 4/5 ]
[ Hoàn tất chế tác. Kỹ năng chế tác đã được cải thiện. ]
[ Hoàn tất chế tác. Kỹ năng chế tác đã được cải thiện. ]
[ Hoàn tất chế tác. Kỹ năng chế tác đã được cải thiện. ]
[ Hoàn tất chế tác. Kỹ năng chế tác đã được cải thiện. ]
[ Hoàn tất chế tác. Kỹ năng chế tác đã được cải thiện. ]
"Phù..."
Tôi thở dài và ném chiếc rìu xuống đất.
Sau đó tôi chậm rãi bước tôi căn chòi của mình. Nó vẫn còn chưa có cửa, nhưng tôi có thể dùng bản lề từ chiếc vali để làm một cái gắn vào sau này.
Tôi bước qua bậc cửa, ngồi phịch xuống giữa căn phòng.
Diện tích của nó có vẻ nhỏ hơn một chút so với 17 mét vuông. Khúc gỗ tôi dùng lớn hơn so với những gì tôi tưởng nên thành quả cũng lớn hơn tôi dự tính. Không phải điều gì xấu cả, vì như thế nó còn rộng rãi hơn. Tuy vậy, tôi đoán việc sưởi ấm của căn nhà sẽ hơi khó khăn hơn, nhưng cũng không phải vấn đề gì quá lớn.
Tôi cũng chừa lại một chỗ để làm cửa sổ nhưng vẫn chưa lắp gì vào. Cũng có một chỗ dành cho lò sưởi, nhưng tôi chưa có nguyên liệu để làm bếp nên chỗ đó vẫn còn để trống.
Tôi vẫn chưa làm sàn nhà, cũng chưa cách nhiệt cho tường. Và hoàn toàn chưa có nội thất. Nó chỉ là một căn chòi dựng bằng gỗ khúc.
Nhưng ít nhất thì nó đã có tường và mái.
Nếu tôi lắp được thêm cánh cửa nữa, sâu bọ sẽ không thể chui vào. Và nếu tôi có được nguồn sáng bên trong, tôi có thể thoải mái học vào ban đêm.
Ồ, cũng sẽ rất tuyệt nếu tôi có thể kiếm được cái bàn và ghế. Hoặc làm ra chúng.
Tôi lau đi đống mồ hôi trên mặt mình.
Tôi đã có một căn nhà.
Riêng việc đó thôi đã khiến tôi cảm thấy xúc động, như một minh chứng rõ ràng cho những gian khổ mà tôi đã trải qua cho tới giờ. Tôi đã cố gắng sống sót từng ngày đến mức quên mất điều này quan trọng thế nào. Chỉ đến khi thật sự có một chỗ ở của riêng mình, tôi mới nhận ra.
Tôi quyết điịnh tạm thư giãn một chút và ngồi lại khi hoàng hôn dần buông xuống.
[ Chi Tiết Kỹ Năng Sống
Cấp bậc Thợ thủ công sơ cấp
Lĩnh vực chuyên môn: Chế tác gỗ
- Trình độ thủ công cấp 10->13
- Trình độ thiết kế cấp 4->8
- Trình độ thu thập cấp 8->11
- Trình độ chế tác gỗ cấp 10->12
- Trình độ săn bắt cấp 7->8
- Trình độ câu cá cấp 6
- Trình độ nấu ăn cấp 5->6
- Trình độ sữa chữa cấp 5 ]
Căn chòi gỗ thậm chí có độ khó chế tác lên tới cấp bốn.
Tôi đã hoãn lại việc kiểm tra Kỹ năng chế tác và chỉ số Khéo Léo của bản thân, cả hai đã tăng lên cả đống. Kể cả chỉ số Sinh Lực của tôi cũng đã tăng lên rất nhiều trong suốt mấy ngày lao động cực nhọc.
Kỹ năng chế tác nâng cao của tôi sẽ sớm được mở khóa.. nhưng tôi chẳng thấy hứng thú kiểm tra chúng ngay lúc này.
Tôi vẫn còn một chặng đường dài phía trước.
Sẽ là hợp lý nếu tôi bắt đầu chuẩn bị vật liệu cho tường trong, sàn nhà, một số món đồ nội thất, lò sưởi, hàng rào, thêm một vài thực phẩm dự trữ, và có lẽ cả một kho nhỏ để chứa củi và vài thứ linh tinh khác. Tôi cũng phải lắp cửa và cửa sổ nữa.
Nhưng lúc này... tôi chỉ mong được ngồi dưới mái nhà này, giữa những bức tường do chính mình dựng lên.
Thế là tôi lặng lẽ ngồi giữa căn chòi suốt một khoảng thời gian dài.
"Ồooooooooooo"
Đó là Lucy.
Cô bé đang bám người vào ô cửa chưa có khung kính, hai chân tung lên trong không trung, đôi mắt lấp lánh như những vì sao rơi xuống.
Căn chòi gỗ, kết tinh từ bao công sức của tôi, có lẽ trong mắt cô chỉ như một tòa tháp mèo khổng lồ. Cô trèo lên mái, rồi mải miết khám phá khắp nơi trong niềm phấn khích vô bờ.
Tôi định đuổi cô ra ngoài, nhưng... tôi vẫn muốn tận hưởng cảm giác mãn nguyện này thêm đôi chút nữa.
Mặt trời bắt đầu khuất dần ở phía chân trời.
0 Bình luận