Tập 1: Thiên Tài Thức Tỉnh và Quân Cờ Lẽ Ra Đã Mất

Chương 26: Ưu tư của Riley

Chương 26: Ưu tư của Riley

Một buổi chiều tà êm ả.

Ngồi trong nhà kính hoàng gia, nhấp một ngụm hồng trà giữa làn gió hiu hiu dễ chịu, tôi lại không nén được tiếng thở dài. Có quá nhiều thứ đang đè nặng lên tâm trí. Bất chợt, tôi nhận ra ánh mắt ngán ngẩm mà người bạn thân Austin Ealdred đang dành cho mình.

Chẳng biết trút vào đâu, tôi buông lời cằn nhằn:

"Việc huấn luyện thế nào rồi? Cậu rảnh rỗi quá nhỉ."

"Chiều nay tôi được nghỉ."

"Cứ thế này mà đòi vào Kỵ sĩ đoàn sao? Đừng có chủ quan."

"Tôi không bao giờ chủ quan."

Ngày xưa cậu ta cũng biết nghe lời lắm, chẳng biết từ bao giờ vị bằng hữu này lại học được cái thói phớt lờ điệu nghệ đến vậy. Khi tôi bảo mình cũng phải học tập cái tính đó, Austin lại càng thêm ngán ngẩm, thở dài thườn thượt: "Cậu còn định biến thành cái dạng gì nữa đây?"

"Rồi sao? Có chuyện gì à? Hiếm khi thấy mang cái bộ mặt đưa đám như thế."

"—Nói có thì cũng có, mà nói không thì cũng không."

Có những chuyện không thể nói, và có những chuyện nói ra cũng chẳng sao. Tôi định bụng sắp xếp lại suy nghĩ để tìm cách lảng tránh, nhưng lời ra khỏi miệng lại ấp úng chẳng đâu vào đâu. Austin gấp cuốn sách đang đọc dở, đặt lên bàn.

Cái vẻ mặt đó là muốn nghe cho ra ngô ra khoai rồi. Một khi đã thế này thì cậu ta sẽ không buông tha đâu.

Từ cái thời tôi còn xưng "tôi" chứ không phải "ta" đầy vẻ bề trên như bây giờ, cậu ta đã luôn ở bên cạnh, hiểu rõ tính cách và mạch tư duy của tôi như lòng bàn tay. Đôi khi, tôi còn cảm thấy sợ hãi vì cậu ta dường như hiểu tôi hơn cả chính bản thân tôi.

Đành chịu thua, tôi thi triển một kết giới cách âm bao quanh hai người để đảm bảo an toàn. Cẩn thận hơn, tôi còn kiểm tra xem có phản ứng ma thuật nghe lén hay quay lén nào không. Xong xuôi đâu đấy, tôi mới an tâm mở lời.

"Là chuyện về Phụ thân."

"Là tin đồn lần trước à?"

"Phải."

Là tin đồn về Phụ thân, Quốc vương bệ hạ, được Austin nghe ngóng từ khi ấy.

"Sau khi ta dâng lời can gián, Phụ thân dường như đã triệu tập Nicholas Bergson để tham vấn."

Nghe cái tên tôi vừa thốt ra, Austin thoáng chút suy tư lục lọi ký ức.

"—Là Bộ trưởng Bộ Ma thuật phải không?"

"Đúng vậy."

Nicholas Bergson. Xuất thân từ một gia đình thương nhân, không có tước vị, nhưng nghe đồn là một người có tài. Ngay cả ngài Tể tướng cũng đánh giá hắn rất cao. Phụ thân có vẻ cũng rất tin tưởng hắn, nên ngay ngày hôm sau khi tôi đề xuất, Bergson đã có mặt tại phòng yết kiến.

"Kết quả không mấy khả quan. Hắn nói sẽ tiếp tục điều tra, nhưng vẫn chưa đi đến kết luận cuối cùng. Ta nghe nói vì long thể bất an mà việc triều chính cũng bị đình trệ. Hậu quả là mọi gánh nặng đều đổ dồn lên vai Tể tướng. Đã có những quý tộc bắt đầu lên tiếng rồi."

Tôi lại thở dài. Vốn dĩ, việc Công tước Clark—một trong ba Đại Công tước—nắm giữ quyền lực quá lớn không khỏi khó chịu với nhiều người. Nay ông ta lại thay mặt Quốc vương đưa ra các quyết sách quan trọng, số kẻ không hài lòng càng nhiều thêm. Những ai hiểu biết về tài năng và các chính sách quan trọng được ban hành dưới thời ông thì không có ý kiến, nhưng không phải ai cũng đủ thông thái như thế.

"Ta nghĩ... lẽ ra phải có biện pháp khác, nhưng ta không muốn tạo thêm gánh nặng cho Phụ thân khi người đang đau ốm."

Trái ngược với sự nôn nóng đang thiêu đốt trong lồng ngực, tôi vẫn bế tắc, chẳng tìm ra lối thoát. Tôi được dạy cách làm vua từ thuở mới nhận thức về mình, nhưng như vậy sao đủ để được trao quyền lực. Tôi chưa đủ bản lĩnh để ra chính trường, cũng chưa được ai công nhận. Nếu tôi đưa ra yêu cầu, có lẽ chỉ nhận được ánh mắt lạnh lẽo của ngài Tể tướng: "Điện hạ hãy lo làm tốt bổn phận hiện tại của mình trước đã."

Nghe những lời lầm bầm tựa như độc thoại của tôi, Austin gật đầu đồng tình.

"Đúng là thế thật. Và, vì vậy mà cậu ủ dột thế này à?"

"Ừm, chắc là... vậy đấy."

"Nhưng Phụ thân tôi thấy cậu làm tốt mà. Xét về độ tuổi thì cậu hơn các thế hệ trước đó chứ."

Austin nói với vẻ biếng nhác. Ra là vậy à? Tôi còn chẳng nhận ra, và giờ thì thấy thật xấu hổ vì cái vẻ trẻ con này. Tôi đưa tay che nửa khuôn mặt với tâm trạng rối bời, Austin nhìn tôi cười khổ.

"Yên tâm đi. Cậu còn hơn cả tốt nữa. Tôi còn bị anh cả mắng suốt vì không biết giữ bình tĩnh đây. Còn cậu bị thế được mấy lần đâu?"

"Trong cái cung này làm gì có ai dám nói thế với hoàng tộc. Ta là Thái tử cơ mà. Nhưng sự thật là ta vẫn chưa bằng một góc của Ông nội."

Nghe tôi bảo "chỉ biết nỗ lực tiếp thôi", Austin nhăn mặt.

"Cần gì phải trở thành Quỷ Thần chứ."

"Nhưng Người là lý tưởng của ta. Chính Người đã dạy ta thế nào là một vị vua."

Tiên vương Bệ hạ đã băng hà, nhưng Người vẫn được ca tụng là một vị Hiền vương vĩ đại. Có lẽ vì võ nghệ cao cường, danh xưng "Quỷ Thần" lại được người đời biết đến nhiều hơn. Đến tận bây giờ, Người vẫn là anh hùng trong lòng dân chúng. Người trị vì bằng sự tận tụy, trọng dụng người tài, bỏ qua người kém. Dù có những ý kiến trái chiều, nhưng không thể phủ nhận Người đã mang lại sự bình yên cho đất nước, là một minh quân lưu danh sử sách. So với Ông, Quốc vương đương triều được xem là nhu nhược.

Ông nội mất khi tôi mới lên sáu, một sự ra đi đầy tiếc nuối. Nhưng trong những ngày tháng tôi túc trực bên giường bệnh, Người đã dạy tôi vô vàn điều. Rằng phải tin người nhưng cũng phải luôn nghi ngờ, rằng phải yêu dân như con nhưng đôi khi cũng phải tàn nhẫn, và rằng không bao giờ được khoe khoang năng lực của bản thân.

—Vua là biểu tượng của sự vô tư và lòng bác ái. Nhưng vì giang sơn và xã tắc, Vua phải sẵn sàng khiến Ma Vương quỳ gối, thậm chí đoạt mạng hắn nếu cần.

Đó là lời Ông nội đã dạy tôi khi còn thơ bé.

Ông là sự ngưỡng vọng, là đích đến của cuộc đời tôi.

"Rồi sao?"

"Thế mà... ta làm mãi vẫn không xong."

Thấy tôi than vãn, Austin bỗng im bặt. Bình thường cậu ta sẽ chêm vào mấy câu kiểu "Cậu là cậu, so sánh làm gì", nhưng hôm nay tuyệt nhiên không thấy cằn nhằn. Thay vào đó, cậu đổi chủ đề, "Nhắc mới nhớ."

"Cậu sắp đi Fortia nhỉ."

"Ừ, tiệc ra mắt của Clyde mà. Không đi à?"

"—Sắp có kỳ thi tuyển vào Kỵ sĩ đoàn, với lại tôi chỉ là con thứ."

"Anh trai cậu cũng có đi đâu."

"Ổng chịu đi chắc?"

Austin buông một câu cộc lốc.

Buổi tiệc ra mắt của Clyde Benito Clark—người con trai duy nhất của gia tộc Công tước Clark—sẽ được tổ chức tại lãnh địa Fortia. Vì tôi là hôn phu của con gái nhà bển nên không thể vắng mặt. Clyde cũng là một nhân tài xuất sắc, là ứng viên sáng giá cho vị trí cận thần của tôi trong tương lai.

Tuy nhiên, thế lực của nhà Clark dạo gần đây đang lên như diều gặp gió trong số ba Đại Công tước. Dù họ thề trung thành với Bệ hạ, nhưng dường như không mấy hòa hợp với Công tước Ealdred. Nghe nói bữa tiệc lần này "cơ bản chỉ dành cho người thân".

Nếu vậy thì tôi cũng chẳng cần thiết phải đi, nhưng có lẽ họ muốn phô trương mối quan hệ bền chặt với Hoàng gia cho thiên hạ thấy.

Mà đó là chuyện của thế hệ cha chú. Tại hoàng cung, thông qua tôi, Austin và Clyde cũng có vẻ giữ được mối quan hệ bằng hữu khá tốt.

"Cậu cũng muốn chúc mừng cậu ấy mà, đúng không?"

Tôi nổi hứng trêu chọc, Austin lập tức nhăn mặt. Có vẻ thừa nhận điều đó làm cậu ta khó chịu, nên cậu ta lờ đi câu hỏi của tôi. Thay vào đó, cậu ta buông một câu: "Tôi đã nói rồi đấy."

Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, cậu ta hạ giọng thấp hơn nữa.

"Về giọng nói của tiểu thư Liliana. Nếu y thuật đã bó tay, thì có khả năng căn nguyên giống hệt với trường hợp của Bệ hạ."

Tôi mở to mắt kinh ngạc.

Người ta đồn Austin là kẻ đào hoa, sát gái, nhưng tôi biết thừa cậu ta nghiêm túc. Dù tôi hiểu cái thói không muốn trói buộc với bất kỳ ai của cậu ta, và cũng đoán trước sau này cậu ta sẽ có lắm tin đồn tình ái. Nhưng chính vì thế, việc Austin thường xuyên nhắc đến tên một người phụ nữ là điều cực kỳ hiếm gặp. Kể cả với những ứng viên hôn thê khác của tôi, cậu ta cũng chẳng bận tâm.

Vậy mà, cậu ta lại rất hay nhắc đến Liliana. Và toàn là Austin chủ động khơi chuyện, chứ không phải tôi.

Chẳng lẽ cậu ta có hứng thú kiểu đó? Vừa nghĩ đến, tôi chợt nhớ lại lần đầu gặp mặt, cậu ta đã nửa đùa nửa thật nói bóng gió về việc cầu hôn tiểu thư Liliana.

—Không, chắc không phải đâu.

Tôi vội gạt đi chút cảm xúc kỳ lạ vừa nhen nhóm trong lòng, chú tâm vào nội dung chính.

"—Nguyền thuật sao? Nhưng nếu thế thì Công tước chắc chắn đã cho người xử lý rồi."

"Ừ, tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng cẩn tắc vô ưu, phòng hờ vẫn hơn."

"Cũng phải."

Lời Austin rất có lý. Gần đây ma thú xuất hiện thường xuyên trên các tuyến đường, cộng thêm những động thái bất ổn từ các nước lân cận khiến không khí trong cung trở nên căng thẳng. Đương nhiên, Công tước Clark với vai trò Tể tướng cũng bận tối mắt tối mũi. Dù tài giỏi đến đâu, ông ta cũng là con người, sai sót là điều khó tránh khỏi.

"Cũng có khả năng ông ấy quên mất."

Tôi với tay lấy tách trà đã nguội lạnh, uống cạn một hơi để thấm giọng.

Tôi gặp tiểu thư Liliana thường xuyên hơn sau khi nàng mất giọng. Đó là ý muốn của Bệ hạ, nhưng "việc ta gặp gỡ sẽ bảo vệ được con bé ấy” mà ông nói nghĩa là gì, tôi không hiểu được.

Từ lần đầu gặp đến giờ, nàng chưa bao giờ biết cười. Sau khi mất giọng, nàng luôn giữ nụ cười mỉm trên môi, nhưng trước đó, nàng giống hệt một con búp bê vô hồn. Nàng không liếc mắt đưa tình, không tỏ vẻ ghen tuông, cũng chẳng bộc lộ hỉ nộ ái ố như những ứng viên khác.

Nhưng—hay phải nói là chính vì thế—trong số các ứng viên, tiểu thư Liliana chắc chắn là người phù hợp nhất. Nàng từng nói với tôi:

“Chúng ta cần hành xử dựa trên lòng tự tôn và niềm kiêu hãnh. Những điều đó phải được đặt lên trên cả cảm xúc và suy nghĩ cá nhân.”

Những cảm xúc như rung động khi ở bên ai đó, tôi hoàn toàn không hiểu. Với tôi, nàng hay bất kỳ ai khác cũng chẳng có gì khác biệt. Tiểu thư Liliana, hay những ứng viên khác, tất cả đều bình đẳng, đều là những thần dân mà tôi phải dốc lòng bảo vệ.

Tuy nhiên, việc một thiếu nữ—người đã thốt ra những lời răn dạy y hệt như Ông nội tôi từ khi còn tấm bé—giờ đây lại mất đi giọng nói... quả thực, điều đó cũng gợi lên trong tôi một nỗi bi ai khó tả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!