Tập 1: Thiên Tài Thức Tỉnh và Quân Cờ Lẽ Ra Đã Mất

Chương 09: Hoàng cung (5)

Chương 09: Hoàng cung (5)

Sau khi tiễn Liliana về, Riley mới mời Austin ra khoảng sân trong. Nơi này ít có khả năng bị nghe lén hơn trong thư phòng của ngài.

"Xin lỗi vì đã làm gián đoạn thời gian của cậu với hôn thê."

"Vẫn chỉ là ứng viên thôi. Ta không bận tâm. Chuyện của cậu mới đáng lo, phải không?"

Khi Austin lên tiếng xin lỗi, Riley lắc đầu như muốn nói "Đừng lo lắng." Austin nhún vai trước sự quan tâm của bạn mình.

"Ừ, chiều nay tôi phải đến doanh trại."

"Doanh trại? À, phải rồi, cậu sắp tham gia kỳ thi nhập ngũ vào đầu năm."

"Đó là con đường nhanh nhất."

Riley gật đầu thấu hiểu. Austin cười nhếch mép một cách tinh quái và nói: "Nên tôi muốn 'vui vẻ' một chút trước lúc đó."

Riley không khỏi nhăn mặt trước thái độ vô tư của bạn mình.

"Cậu vốn đâu phải người như vậy—thôi cái kiểu đùa đó đi. Bây giờ còn nhỏ, người ta còn bỏ qua được. Tới khi cậu  ra mắt xã hội rồi thì không còn được vậy nữa đâu."

"Cậu không thể xem thường mạng lưới thông tin của các công nương được. Tôi là con thứ, tất nhiên có thể hành động thoải mái hơn anh cả. Nhờ đó mà tôi nghe được không ít câu chuyện, có khi còn đáng giá hơn cả mạng lưới tình báo của Công tước."

Austin không tỏ chút hối lỗi, khiến Riley phải lắc đầu cười khổ.

"Ta đoán được ai đã dạy cậu mấy trò đó rồi."

"Chú tôi."

Thấy không còn lý do gì để tiếp tục cuộc trò chuyện này, Riley thở dài và hỏi: "Vậy, rốt cuộc là chuyện gì?"

Ngài dường như đã đoán được lý do tại sao Austin lại khẩn cấp đến tìm mình.

"Lãnh địa bên đó thế nào rồi?"

Giọng của Riley lúc này trầm hơn nhiều so với khi ngài nói chuyện với Liliana. Austin không thể che giấu vẻ cay đắng khi đáp lại: "Một mớ hỗn độn."

"Cha tôi cũng sắp bất lực rồi. Giờ khó mà phân biệt nổi ai là đồng minh, ai là kẻ thù."

"Bạn hôm nay là thù ngày mai, hử?"

"Câu đó hay đấy."

Giọng Austin càng trầm hơn, như chế nhạo lại lời nhận xét của Riley.

"Có không ít nhà ủng hộ chúng ta ngoài mặt, nhưng sau lưng lại bắt tay với phe Alcasia. Thế cục cứ như một cuộn tơ vò."

Giọng điệu của Austin nhuốm đầy vị đắng chát.

"Alcasia" ở đây là muốn nói đến khu vực trải dài từ phía tây đến tây bắc của Vương quốc Slibegrad, do Công tước Ealdred cai quản. Một phe phái lớn trong vương quốc đã lấy tên "Alcasia".

"Họ phớt lờ ý nguyện của người dân sao?"

Riley nhếch mép cười khẩy. Austin khẽ lắc đầu.

"Ở đâu mà không có kẻ ham muốn quyền lực. Vả lại, cha tôi cũng không thể hoàn toàn bỏ qua lời của Lãnh chúa Playsted được."

"Đau đầu thật đấy. Nếu Bệ hạ vẫn còn khỏe mạnh, mọi chuyện đã khác."

Riley không kìm được một tiếng thở dài não ruột. Austin cau mày.

"Tình trạng của Bệ hạ thế nào rồi? Cha tôi nói rằng tình hình rất nguy cấp."

"Mấy ngày nay ngài đã khá hơn một chút, nhưng xem ra khó mà hồi phục hoàn toàn được."

"Tôi hiểu rồi..."

Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy cả hai. Trong sáu tháng qua, sức khỏe của Đức Vua ngày càng suy giảm, dẫn đến sự trỗi dậy của các quý tộc, những kẻ vốn bị hoàng gia kiềm kẹp.

"Có một tin đồn về tình trạng của Bệ hạ khiến tôi cứ bận tâm mãi."

"Tin đồn?"

"Phải. Các bác sĩ đã nói gì?"

"Ta nghe họ nói là vừa bệnh tâm, vừa bệnh tim..."

Austin im lặng một lúc, xử lý thông tin Riley vừa nói. Sau đó, cậu ta bước lại gần hơn và thì thầm điều gì đó vào tai Riley. Đôi mắt Riley mở to vì sốc.

"Cái đó... là thật sao?"

"Chỉ là tin đồn thôi."

Austin cảnh báo Riley. Ngài hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. "Hiểu rồi," Riley lẩm bẩm.

"Ta sẽ khuyên Bệ hạ và lưu tâm đến khả năng đó. Cậu tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai khác."

"Tôi biết. Nhưng cậu cũng nên cẩn thận, đừng lún sâu quá."

Riley im lặng, không đáp lại lời cảnh báo của Austin. Nhận thấy điều này, Austin cau mày nhưng nhận ra không có ích gì nếu cứ tiếp tục ép. Cậu ta đổi chủ đề.

"Vậy còn tiểu thư Liliana? Tình trạng hiện giờ mà vẫn phải vào cung, là do cậu à?"

Riley ngập ngừng một chút trước khi gật đầu. "Phải."

"Em ấy không phải bị bệnh. Thể trạng em ấy vốn đã hồi phục rồi, nhưng lại mất đi giọng nói."

"Thật... không may. Cô ấy có hồi phục được không?"

"Hy vọng là vậy."

Austin đáp lại bằng một tiếng "Hừm" hờ hững trước những lời mơ hồ của Riley. Riley liếc nhìn Austin qua khóe mắt, nhưng vẻ mặt cậu ta vẫn không hề thay đổi.

"Không thể nói nghĩa là không thể kêu cứu trong trường hợp bị tấn công."

Austin thì thầm bằng một giọng còn thấp hơn nữa. Riley gật đầu với vẻ mặt u ám.

"Ta biết. Nhưng em ấy chưa phải hôn thê của ta, chỉ là ứng viên. Ta không thể công khai làm gì được."

"Cô ấy thực tế đã là hôn thê của cậu rồi, là ứng viên hàng đầu mà."

"Đừng nhắc nữa."

Riley cau mày. Austin nhìn ngài với vẻ bực bội, mặc dù đôi môi lại cong lên thành một nụ cười.

"Ngoài tôi ra thì còn ai nói với cậu điều này nữa?"

"Không có."

Riley cười gượng và nhún vai trước sự thẳng thắn của người bạn thời thơ ấu. Austin vỗ vai ngài động viên.

"Cảnh giác đấy, Riley. Tình hình đang ngày càng căng thẳng. Tôi không muốn lần gặp tới là ở đám tang của cậu đâu."

"Đang trù ai đấy? Ta đã luyện kháng độc bao năm nay rồi. Cậu cũng nên lo cho cái mạng của mình đi."

"Không cần cậu phải nhắc."

Austin lóe lên một nụ cười tự tin khi nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!