Tập 1: Thiên Tài Thức Tỉnh và Quân Cờ Lẽ Ra Đã Mất

Chương 06: Hoàng cung (2)

Chương 06: Hoàng cung (2)

Riley Williams Slibegrad, đương kim Thái tử của Vương quốc Slibegrad, có thể nói là hình mẫu của một hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích. Mái tóc vàng kim, đôi mắt xanh, cùng dung mạo tuấn tú nổi bật, thu hút không ít ánh nhìn của các vị công nương dù chỉ vừa trải qua sinh thần thứ tám. Nhưng vị công nương được gọi là ứng viên dẫn đầu đây lại không thể vui mừng, ngược lại thấy phiền còn không hết.

Nhưng trước mặt đương sự thì cô làm sao để lộ ra được suy nghĩ này, chỉ đánh cung kính cúi chào một cách trang nhã.

“Đã lâu không gặp, tiểu thư Liliana. Ta nghe nói cô vừa trải qua một cơn bạo bệnh—sức khỏe hiện tại ổn chứ?”

(Chẳng lẽ chưa nghe tin mình đã mất giọng nói sao?)

Nếu Riley biết về tình trạng của cô mà vẫn hỏi như vậy, điều đó có nghĩa là ngài hoặc là không quan tâm, hoặc là cố tình trêu chọc. Nhưng Liliana đã chuẩn bị sẵn. Cô lấy một mẩu giấy từ chiếc túi nhỏ bên cạnh và đưa cho Riley. Ngài nhướng mày khi nhận lấy, lướt qua dòng chữ và khẽ mỉm cười.

Mẩu giấy đó là lời xin lỗi vì cô không thể nói chuyện.

“Không cần lo lắng. Nếu có, ta mới là người nên xin lỗi vì đã triệu tập cô trong tình trạng này.”

Liliana khẽ cúi đầu, như muốn nói rằng những lời của điện hạ thật quá tử tế.

Không tỏ ra lo lắng gì thêm, Riley ra hiệu cho Liliana ngồi xuống bàn, rồi ngài cũng an tọa ở đối diện. Người hầu gái nhanh chóng rót trà vào cả hai tách.

Khi người hầu gái lùi lại, Riley lại liếc nhìn mẩu giấy Liliana đưa lúc nãy. Tận dụng khoảnh khắc ngắn ngủi này, Liliana lấy ra một xấp giấy được cắt gọn gàng và một cây bút từ trong túi, đặt chúng lên góc bàn.

“Nét chữ này thật thanh tao. Chắc hẳn tiểu thư Liliana đã luyện tập rất nhiều.”

Liliana và Riley đã không ít lần gửi thư cho nhau, câu hỏi này có thể ngụ ý rằng Riley nghĩ cô có người viết thay. Phải thừa nhận rằng, khi Liliana mới được hứa hôn lúc hai tuổi, những lá thư đầu tiên không thể tránh khỏi phải làm như vậy. Cái tuổi đó cầm bút đồ theo nét cũ còn không đẹp được, huống hồ là thư gửi cho thái tử. Tuy nhiên, khi lên ba, Liliana đã bắt đầu tự viết thư. Nói cách khác, kể từ lúc cô làm chủ được ngôn từ, cô đã không cần người chép thuê nữa.

Phân tích trong đầu là vậy nhưng giờ Liliana không thể nói được, có cố gắng làm rõ cũng chỉ bỏ công, không có ích gì.

Vì vậy, Liliana chỉ mỉm cười gật đầu.

“Vậy à. Ta cũng đang cố gắng, nhưng đôi ba chữ quá khó thì đành lực bất tòng tâm.”

<Nét chữ của Điện hạ cũng rất đẹp.>

Liliana nhanh chóng viết và đưa mẩu giấy cho Riley. Điện hạ thoáng chút ngạc nhiên rồi nụ cười càng sâu hơn. Đó là biểu cảm mà Liliana chưa từng thấy trước đây, một nét thoáng qua con người thật của ngài.

“Ấn tượng thật—tiểu thư đây cũng có thể viết tốc ký sao.”

<Tôi vẫn chưa quen lắm ạ,> cô viết.

“Nhưng vẫn giữ được những đường nét thanh nhã, như vậy là rất đáng ngưỡng mộ rồi.”

<Ngài quá lời rồi ạ.>

“Ta nói thật đấy.”

Họ tiếp tục trò chuyện như vậy một lúc, nhưng vì Liliana phải viết câu trả lời nên việc ăn uống trở nên thật khó khăn. Nhận thấy điều này, Riley bật cười khúc khích và nhận xét: “Trò chuyện kiểu này cũng khó cho tiểu thư ha.” Liliana mỉm cười, khẽ nghiêng đầu như muốn xin lỗi. Riley chỉ vào phần bánh ngọt đã được chuẩn bị và giải thích: “Đây là quà dì của ta gửi đến. Dì ấy đã kết hôn và đang sống ở Đế quốc Yunatian.”

Món bánh trông giống như bánh nướng xốp, là đặc sản của Đế quốc Yunatian. Bên trong có nhân hoa quả khô, hòa quyện giữa vị ngọt và một chút chua thanh rất ngon miệng. Đôi mắt Liliana mở to vì ngạc nhiên, gương mặt bừng sáng một nụ cười khi nếm thử. Thấy phản ứng của cô, Riley tỏ vẻ hài lòng.

Cả hai tiếp tục buổi tiệc trà một cách ôn hòa.

Kể từ khi Liliana được chỉ định làm hôn thê tiềm năng của Riley lúc hai tuổi, đây là lần đầu tiên cả hai có một khoảng thời gian bình yên và dễ chịu bên nhau như vậy.

Khi phần bánh ngọt đã vơi đi một nửa, Liliana bỗng cảm nhận được sự hiện diện của ai đó và ngước nhìn lên. Bên kia sân trong, ở hành lang đối diện phòng khách, một cô gái có thể xem là quen thuộc đang đứng đó, phía sau là một người hầu gái. Đôi mắt xinh đẹp của cô tràn ngập nỗi oán hận và ghen tị bắn thẳng về phía Liliana.

(Chà, tưởng ai hóa ra là công nương nhà Hầu tước Tanner.)

Cô gái với mái tóc màu cam đáng yêu đó là Malvina Tanner, một trong những ứng viên hôn thê của Riley. Xét về cấp bậc thì họ xếp dưới Công tước Clark, nhưng họ từ lâu đã nổi tiếng là những bầy tôi trung thành của Vương quốc Slibegrad. Nhị vị hầu tước tiền nhiệm và đương nhiệm được biết đến với bản tính kiên định, nhưng cả Malvina và anh trai cô ta, vị hầu tước tương lai, đều là những người có tham vọng rất lớn. Dường như việc Malvina được đưa vào danh sách ứng viên phần lớn là nhờ ảnh hưởng của anh lớn, người đã trưởng thành và đang gánh vác công việc thay cho phiên hầu tước. Tuy nhiên, cũng rõ ràng là Malvina có tình cảm thực sự với Riley.

(Cũng không cần phải bắn ánh mắt đó đến tôi mọi lúc chứ.)

Liliana thầm thở dài. Cô dễ dàng tưởng tượng được Malvina đang nghĩ gì khi thấy cô và Riley uống trà cùng nhau. Không ít lần Malvina đã đem chuyện đó đi làm phiên Liliana. Nếu cứ để như vậy thì cô ta sẽ tiếp tục làm như vậy chừng nào Liliana vẫn còn ở cùng vị trí với cô.

(Còn nếu mình bị loại khỏi danh sách ứng viên, khó tránh sẽ bị nói ra nói vào.)

Liliana có thể dễ dàng mường tượng ra viễn cảnh đó. Cô giấu đi suy nghĩ khinh miệt của mình sau một nụ cười hoàn hảo. Liếc nhìn Riley, cô thấy ngài không nhận ra sự thay đổi trong thái độ của mình. Điều này vừa khiến cô nhẹ nhõm, lại vừa khiến cô hơi bất an—một vị vua tương lai không phải nên nhạy bén hơn sao? Nhưng xét thấy cậu còn nhỏ tuổi nên cũng không nói gì thêm.

(Còn phụ thuộc vào sự nỗ lực của ngài ấy sau này.)

Liliana, người vừa có suy nghĩ như một gia sư đối với Riley dù ngài lớn tuổi hơn, mỉm cười ấm áp khi ánh mắt họ giao nhau. Cô ngỡ như thấy tai Riley hơi ửng đỏ, nhưng nó nhanh chóng biến mất. Liliana ăn nốt miếng bánh cuối cùng và nhìn lại về phía hành lang. Lúc này, Malvina đã rời đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!