Tập 1: Thiên Tài Thức Tỉnh và Quân Cờ Lẽ Ra Đã Mất

Chương 08: Hoàng cung (4)

Chương 08: Hoàng cung (4)

"Điện hạ."

Nghe thấy giọng Hầu tước phu nhân Finch, cả Liliana và Thái tử Riley đều quay lại nhìn. Riley cau mày, tỏ rõ vẻ bực bội.

"Phu nhân Finch... Ta nghĩ là vẫn còn chút thời gian mà?"

"Thứ lỗi cho tôi, thưa Điện hạ. Cậu Austin đang tìm ngài."

"Austin?"

Liliana chớp mắt ngạc nhiên, lùi lại một bước nhỏ, đứng nép sau Riley. Austin này hẳn đây là Austin Ealdred, bạn thời thơ ấu và cũng là hiệp sĩ tương lai của Riley. Trong game, cậu ta là một trong những đối tượng chinh phục. Dù Austin bây giờ chưa phải là hiệp sĩ, nhưng một ngày nào đó cậu sẽ trở thành đồng minh đáng tin cậy nhất của Riley.

(Cái này gọi là bạn từ thuở nhỏ nhỉ.)

Với Liliana, đây là lần đầu cô gặp Austin. Tuy nhiên, cô thà rằng không bao giờ phải gặp cậu ta thì hơn.

(Rốt cuộc, dù là kết thúc tốt đẹp hay tồi tệ, mình đều chết thảm trong tuyến Austin.)

Trong tuyến đường của Austin, ở kết thúc có hậu, Liliana sẽ chết dưới lưỡi kiếm của cậu. Trong kết thúc tồi tệ, cô bị trục xuất khỏi vương quốc, ma thuật bị niêm phong và trên người không còn gì ngoài bộ quần áo đang mặc, khả năng sống sót gần như bằng không. Có thể nói chắc chắn rằng Liliana không thể sinh tồn được mấy lâu.

Liliana vẫn giữ nụ cười xã giao, cố kiềm lại mớ cảm xúc phức tạp. Dường như Riley đã quyết định sẽ ra gặp Austin.

(Thôi thì hôm nay xin phép lui vậy... chuồn sớm được lúc nào hay lúc đó.)

Liliana vội vàng viết ý định rời đi của mình lên một mẩu giấy, nhưng Riley đã lên tiếng trước khi cô đưa tờ giấy ra.

"Hay là Liliana cũng gặp cậu ấy thì sao? Austin là một người tốt, ta nghĩ cậu ấy sẽ là một đồng minh quý giá sau này."

(Đồng minh ư? Ngài nghĩ xem có thể nhận cậu ta là đồng minh không đây.)

Trong tuyến đường của Austin, dù là kết thúc có hậu hay tồi tệ, Austin đều là kẻ thù của Liliana. Không chỉ cậu mà tất cả các đối tượng chinh phục đều trở thành kẻ thù của cô. Chỉ hận là cô không thể nói những chuyện đó được.

Liliana phải gắng gượng lắm mới giữ cho gương mặt không co giật, vận dụng toàn bộ cơ mặt để duy trì vẻ điềm tĩnh—thôi thì đành từ bỏ ý định chạy đi vậy.

Austin nhanh chóng xuất hiện, và phu nhân Finch cúi chào cáo lui sau khi đảm bảo cậu đã đến nơi.

"Này, Austin. Lâu rồi không gặp. Ta nghe nói cậu vừa trở về lãnh địa."

"Đã lâu không gặp, thưa Điện hạ. Thần đang giúp cha giải quyết các vấn đề trong lãnh địa."

"Trang trọng vậy làm gì. Cứ cư xử như mọi khi là được."

Riley xua tay, gạt đi sự câu nệ của Austin với một chút bực bội.

(Lãnh địa của Công tước Ealdred ở phía tây bắc, phải không nhỉ? Xa thật đấy... Mình nghĩ nó thuộc vùng Alcasia...)

Vương quốc Slibegrad được chia thành nhiều lãnh thổ do các quý tộc cai quản. Do vương quốc quá rộng lớn, có ba vị Đại Công tước chịu trách nhiệm giám sát các vùng lãnh thổ này. Công tước Clark giám sát các vùng đất phía nam thủ đô, nơi có nhiều lãnh địa thuộc sở hữu của hoàng gia. Trong khi đó, gia đình của Austin, Công tước Ealdred, cai quản các vùng phía tây và tây bắc, được biết đến với tên gọi khu vực Alcasia. Phần lớn nhất của vùng Alcasia chính là lãnh thổ do gia tộc Ealdred quản lý.

Austin không trả lời ngay mà thay vào đó, cậu nhìn về phía Liliana, người đang đứng phía sau Riley. Riley nhìn theo ánh mắt của cậu ta và kêu lên: "À."

"Đây là tiểu thư Liliana, con gái của Công tước Clark và là ứng viên hôn thê của ta. Tiểu thư Liliana, đây là Austin Ealdred, bạn thời thơ ấu của ta và là một hiệp sĩ tương lai của đội cận vệ hoàng gia."

"Điện hạ," Austin nói bằng giọng quở trách, có lẽ vì kế hoạch cậu ta gia nhập đội cận vệ hoàng gia vốn được cho là bí mật. Nhưng Riley dường như chẳng mấy bận tâm.

"Đừng lo. Cô ấy không nói với ai đâu."

Thái độ này có thể nói là tự tin, hay cũng có thể xem là ngạo mạn. Xét đến việc mai này ngài sẽ là người trị vì, một mức độ ngạo mạn nhất định có lẽ là phù hợp, nhưng Liliana không khỏi ngạc nhiên trước sự tương phản so trong thái độ của ngài so với khi nãy.

Đồng thời, cô cũng hơi không hiểu vì sao Riley lại có vẻ tin tưởng mình đến vậy.

Cô chỉ đành giấu đi suy nghĩ của mình và duyên dáng cúi gối chào.

Austin cũng đáp lại, nhưng vì Liliana không thể nói nên cô không thể trả lời. Thấy Austin tò mò cau mày, Riley giải thích: "Tiểu thư mới trải qua bạo bệnh, lúc này thì không thể nói được."

"Vậy sao? Thật đáng tiếc."

Austin chuyển ánh nhìn về phía Liliana và nở một nụ cười thân thiện.

"Xin hãy gọi tôi là Austin. Tôi có thể gọi cô là tiểu thư Liliana không?"

Liliana gật đầu, cho phép cậu ta gọi tên mình. Riley hơi cau mày, và Austin nhận ra phản ứng của bạn mình, khẽ mỉm cười ý nhị. Rồi cậu ta quay lại chú ý đến Liliana, nụ cười càng trở nên ấm áp hơn.

"Tiểu thư thật xinh đẹp. Nếu người không bị thái tử nhìn trúng trước, tôi đã tình nguyện theo đuổi tiểu thư rồi. Tiếc thật."

"Này, Austin."

"Tôi nghiêm túc đấy. Tôi bị thu hút bởi cả vẻ ngoài đáng yêu lẫn đôi mắt chứa đựng sự thông thái của cô. Nếu có lúc nào đó người không còn là ứng viên, hãy cho tôi biết ngay lập tức. Tôi sẽ đến cầu hôn ngay."

Lời nói của Austin gần như là bất kính, nhưng Riley không hề quở mắng cậu ta. Dù ngài cau mày tỏ vẻ không hài lòng, nhưng cũng chỉ có vậy.

Liliana ngạc nhiên, nhưng cô vẫn giữ nét mặt trung tính, khẽ nghiêng đầu như thể bối rối. Khi cô liếc nhìn Riley, ngài nhận ra và mỉm cười ái ngại.

"Ta xin lỗi, tiểu thư Liliana. Austin lúc nào cũng thế."

"Cậu nói 'lúc nào cũng thế' là ý gì, Riley? Tôi đây là có chọn lọc nhé."

"Không giống như điện hạ đây." Austin nói thêm với một nụ cười tinh quái, khiến Riley cuối cùng cũng để lộ vẻ bực bội. "Này," ngài nói, giọng trầm xuống như một lời cảnh cáo.

"Cậu đang làm ta nghe như một gã lăng nhăng nào đó đấy. Rút lại lời ngay."

"Một hiệp sĩ không bao giờ nuốt lời."

"Nhưng cậu đã phải là hiệp sĩ đâu."

Austin bật cười khe khẽ trước lời đối đáp của Riley, nhưng Riley chỉ thở dài bực bội. Ngài quay sang Liliana và nói: "Ta xin lỗi, tiểu thư Liliana."

"Ta đã nghĩ có lẽ chúng ta có thể trò chuyện thoải mái với nhau, nhưng xem ra ta không được cao thượng như ta tưởng."

Lời của Riley rất rõ ràng: ngài đang yêu cầu Liliana rời đi vì những lời trêu chọc bông đùa của Austin đang khiến ngài ghen. Có vẻ như Liliana giờ đã được tự do trở về nhà.

(Xét về khoản thả mồi, cả Thái tử Riley và cậu Austin đây đều sành sỏi như nhau. Mình cho rằng giữa họ cũng chẳng có mấy khác biệt.)

Liliana không ngây thơ đến mức tin hoàn toàn vào những lời đường mật của họ.

Cô khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu và cúi chào một cách duyên dáng. Riley và Austin tiễn cô ra tận xe ngựa.

Riley căn dặn người đánh xe đưa cô trở về dinh thự.

(Bầu không khí... thật kỳ lạ.)

Trò chơi vẫn chưa bắt đầu. Liliana không thể biết được chuyện gì đã xảy ra trước khi các sự kiện trong game khởi động. Tuy nhiên, một cảm giác bất an mơ hồ vẫn đọng lại trong tim cô.

(Thôi, cũng không quan trọng. Nếu mình vẫn không thể nói được sau bốn năm nữa, hôn ước sẽ bị hủy bỏ.)

Cô vẫn còn những nỗi lo khác trong tâm trí, nhưng điều quan trọng nhất đối với Liliana là tránh được các lá cờ tử. Suy nghĩ của cô dần trôi dạt về cuốn sách cô định đọc khi trở về nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!