Phần I Hồi 6: Háo hức vì buổi hẹn hò? Hay lo lắng thót tim vì bị hiểu lầm?

Chương 98: Cứ kiểu này thì mọi người sẽ đều rơi vào lưới tình của cậu mất thôi (Góc nhìn của Hina)

Chương 98: Cứ kiểu này thì mọi người sẽ đều rơi vào lưới tình của cậu mất thôi (Góc nhìn của Hina)

Huỵch huỵch huỵch huỵch huỵch...

Tiếng chân của Kyousuke-kun vẫn giữ một nhịp khá đều. 

Và tôi thì đạp xe theo sau cậu ấy.

Kyousuke-kun nói rằng mình đã bắt đầu vận động là sau vụ suýt chết đuối hồi trước, nhưng ngạc nhiên làm sao khi tư thế chạy của cậu lại vô cùng chuẩn chỉ. Ngay cả tôi, người không am hiểu về thể thao cũng nhận thấy cách chạy của cậu ấy rất nhịp nhàng. Tôi thầm cảm thán khi biết mới chỉ được hai tuần kể từ khi Kyousuke-kun được xuất viện mà thôi.

"Đây là đường cho xe đạp dọc bờ sông, nên xe đạp có thể đi được và là đoạn đường khá bằng phẳng, không quá sức với cậu chứ?"

Cậu ấy vừa chạy vừa hỏi tôi. Còn tôi, dù chỉ đạp xe thôi mà đã thở dốc rồi, nên rất khó để đáp lại.

Sáng nay, tôi đạp xe theo Kyousuke-kun suốt cả đoạn đường. Có vẻ như kế hoạch về tuyến đường chạy đã được vạch ra sau khi quyết định chạy cùng tôi ngay từ hôm qua rồi.

Cậu ấy nói rằng cậu đã tính toán lộ trình sao cho phù hợp. Nếu muốn đạp xe song song với người chạy thì bọn mình phải tuân thủ luật đi bên phải cho người đi bộ và bên trái dành cho xe đạp, điều này xem chừng khá phức tạp.

Chúng tôi dừng xe tại một công viên ven bờ sông để nghỉ giải lao.

"Phù... Nếu xét về tốc độ, đáng lẽ tớ nên tăng thêm một chút để rèn luyện hiểu quả hơn nữa. Nhưng nghĩ lại thì, có lẽ đây là giới hạn hiện tại của tớ rồi."

Kyousuke-kun vừa nói vừa uống lon nước thể thao mà tôi đưa. Tôi cảm nhận được yết hầu cậu ấy lên xuống khi uống, trông cực kỳ nam tính.

Tôi cũng uống nước từ bình nước mà mình đem theo. Đây là một địa điểm ngắm hoa anh đào nổi tiếng thu hút rất đông người, chắc sắp tới nơi này sẽ đầy ắp khách đến đây để ngắm hoa nhỉ.

Trên cây anh đào đã lác đác nụ hoa. Kyousuke-kun uống xong nước và bắt đầu làm căng cơ.

"Hina, cậu dùng sức giúp tớ đẩy lưng tớ từ phía sau được không?"

Cậu ấy muốn tôi dùng sức nặng của mình để đẩy lưng khi cậu ấy đang căng chân ra.

Tôi căng cơ thể và từ từ dùng sức nặng của mình đè lên lưng cậu ấy. Vòng lưng rộng lớn. Khác hẳn với cơ thể tôi, nó rắn chắc đến lạ thường. Tôi tự hỏi, có phải cậu ấy nhờ tôi làm điều này vì đó là tôi không? Hay cậu ấy sẵn sàng nhờ bất kỳ người nào ở cạnh cậu ấy? Sự hồi hộp, bất an và nhiều cảm xúc khác cứ liên tục xáo động trong thâm tâm tôi.

Tôi không muốn cậu ấy bị bất kỳ cô gái nào khác ở thế giới này thấy trong trạng thái không phòng bị như vậy. Ngay cả tôi, người không sinh ra ở thế giới này cũng đã phải lòng cậu ấy mà. Hiển nhiên mọi người đều sẽ rơi vào lưới tình của cậu thôi.

Kyousuke-kun quay lại, vừa nhìn lên những chồi hoa anh đào còn đang là nụ vừa nói.

"Sắp đến lễ hội hoa anh đào rồi nhỉ? Tớ nhớ Sachie-san có nhắc đến điều này trong thư, và hình như ngày xưa gia đình cậu đều cùng nhau đi ngắm hoa vào dịp lễ này nhỉ?"

À, hóa ra trong lá thư đó có nhắc đến chuyện ngắm hoa. Kể từ khi tôi phẫu thuật tim thành công, năm nào bố tôi cũng tranh thủ về về ngắm hoa cùng gia đình.

Tôi mong rằng năm nay có thể được đi ngắm hoa cùng với gia đình Kyousuke-kun nữa.

"Vậy thì, bây giờ tớ sẽ chạy về nhà để thay đồ, rồi sau đó tớ sẽ đến đón Hina ở nhà cậu vào lúc 10 giờ. À mà khoan, trước khi đi, cậu đứng trước cây hoa anh đào đằng kia một chút nha."

Kyousuke-kun vừa nói vừa giơ máy ảnh lấy ra từ giỏ xe đạp.

"Cười lên nào", cậu ấy nói. Nhưng tôi nghĩ nụ cười của tôi lúc này chắc hẳn thiếu tự nhiên lắm.

Nhìn thấy Kyousuke-kun đang luyện tập chụp những bức ảnh rất chi là bình thường, khiến tôi nghĩ có lẽ mình mới là người có đầu óc đen tối khi cứ lo rằng cậu ấy sẽ đòi chụp ảnh nhạy cảm của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!