Phần I Hồi 6: Háo hức vì buổi hẹn hò? Hay lo lắng thót tim vì bị hiểu lầm?
Chương 96: Lần đầu tiên bọn tôi nói lời tạm biệt bằng câu "Hẹn gặp lại cậu vào ngày mai" (Góc nhìn của Hina)
2 Bình luận - Độ dài: 669 từ - Cập nhật:
Tôi được Kyousuke-kun nắm tay và đỡ đứng dậy khỏi tư thế ngồi lúc nãy. Tôi đã nghĩ không biết cậu ấy muốn lắp máy đo quãng đường để làm gì, nhưng hóa ra ý định của cậu chỉ muốn đảm bảo nỗ lực chạy xe của tôi được ghi lại bằng con số mà thôi.
Từ sau khi xuất viện và gặp lại nhau, Kyousuke-kun lúc nào cũng trân trọng và nghĩ cho tôi. Lần này cũng y vậy, cậu muốn nỗ lực đạp xe của tôi được lưu lại bằng thông số.
Ở thời đại ngày này, việc đo tốc độ chạy bằng GPS của điện thoại là điều quá dễ dàng. Ngay cả tôi, một người không giỏi thể thao cũng biết rằng có thể dễ dàng kiểm tra tốc độ và quãng đường bằng ứng dụng chạy bộ.
Thế nhưng, Kyousuke-kun lại đặt ưu tiên hàng đầu của mình cho việc nỗ lực của tôi phải được ghi nhận rõ ràng. Thật sự vui khi được cậu ấy trân trọng mình đến vậy.
Ngay cả khi trong lòng đã có người mình thương, tôi vẫn tin rằng tình cảm cậu ấy dành cho tôi là sự thật.
"Vậy thì từ ngày mai, cậu đi cùng tớ đến tiệm xe đạp trong phố để mua máy đo quãng đường nhé?"
Kyousuke-kun ngỏ lời mời tôi. Hai bàn tay bọn tôi vẫn còn đang giữ chặt lấy nhau.
Tôi nhẹ nhàng nhấc tay lên, nâng bàn tay đang nắm.
"Cậu mời tớ đi chơi sao? Nếu vậy, tớ phải ăn diện cho thật đẹp mới được."
Tôi đã cố gắng hết sức để ám chỉ rằng đây không chỉ là một chuyến đi mua sắm bình thường mà nó là một buổi hẹn hò. Liệu tôi có truyền tải được ý đó không nhỉ?
"À, đã lâu rồi chúng ta mới đi chơi cùng nhau, nhân tiện tụi mình đi xem phim hoặc đi ăn gì đó luôn đi."
Kyousuke-kun trả lời. Vậy là đây chính thức được xem là một buổi hẹn hò rồi đúng không?
Mà khoan, cái đoạn "đã lâu rồi" mà Kyousuke-kun nhớ là từ bao giờ nhỉ? Tôi của thế giới này không có thói quen ghi nhật ký, nên tôi hoàn toàn không biết Hina trước khi phẫu thuật tim đã cùng Kyousuke-kun đi chơi lần cuối là khi nào.
Nếu tôi ở thế giới này có ghi lại nhật ký thì tốt biết mấy, nhưng thứ duy nhất còn lại của cô là đống ảnh chụp cậu nhỏ của Kyousuke-kun.
Chắc là kể từ khi lên sơ trung trở đi thì 'tôi' đó chưa từng đi chơi lần nào với Kyousuke-kun, kể từ đó không biết đã bao nhiêu năm trôi qua rồi nhỉ.
"Không biết đã bao nhiêu năm rồi nhỉ? Lâu thật đó, nhưng bây giờ chúng ta cũng đã là học sinh cao trung rồi mà. Cả hai chúng ta đều đã trưởng thành nên việc dạo phố cùng nhau cũng là điều bình thường thôi."
Tôi cố hùa theo câu chuyện dù không biết rõ sự tình quá khứ. Tôi không muốn bị bại lộ là tôi không có chút ký ức nào cả, nếu việc tôi không nhớ gì bị cậu ấy nhận ra thì bầu không khí hẳn sẽ gượng gạo lắm đây.
"Vậy thì, tớ sẽ đi chạy bộ phần của hôm nay trước khi trời tối."
"Tớ sẽ đến gọi cậu vào ngày mai lúc 7 giờ. Hina cũng nhớ mặc đồ sao cho thoải mái để dễ đạp xe và đợi tớ nhé. Tạm biệt, hẹn gặp lại cậu vào ngày mai."
Kyousuke-kun nói vậy rồi quay về.
Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên tôi và Kyousuke-kun chào nhau bằng câu "Hẹn gặp lại cậu vào ngày mai" như thế này.
Tôi nhớ lại những năm tháng tiểu học, khi tôi và Kyou-chan ngày nào cũng nói lời tạm biệt nhau bằng câu "Hẹn gặp lại cậu vào ngày mai".
2 Bình luận