Sách tranh Đen tuyền (1-102)
Chương 47: Giấc mộng ngàn hoa
0 Bình luận - Độ dài: 2,067 từ - Cập nhật:
Tầng cao nhất Tháp Đỉnh Tinh, bên trong văn phòng Thị trưởng.
Các thư ký và viên chức chính phủ đang tất bật ngược xuôi, xử lý đủ loại vấn đề và hệ lụy phát sinh từ việc phong tỏa thành phố. Ở bên trong một căn phòng vách kính đen cách đám đông không xa, có ba người đang trò chuyện với nhau.
“Thưa ngài Thị trưởng, thông báo đã được ban hành rồi ạ.” Viên thư ký trẻ tuổi mặc vest xám đi đến bên cạnh một người đàn ông trung niên, lên tiếng báo cáo tình hình.
“Ừm, cứ tạm thế đã.” Ông ta khẽ gật đầu. Sau đó, viên thư ký lui ra khỏi phòng, để lại người đàn ông trung niên mang thân phận Thị trưởng cùng một quý phu nhân khác.
“Phu nhân Isabella vẫn luôn một lòng lo nghĩ cho bọn trẻ như vậy, tôi suýt chút nữa thì quên mất chuyện này rồi.”
“Chỉ là sự chú ý của tôi đặt nhiều vào phương diện này hơn mà thôi, ngài Thị trưởng còn quá nhiều thứ cần phải lo.” Vị phu nhân kia nâng tách cà phê trước mặt lên, khẽ thổi nhẹ rồi từ tốn nhấp một ngụm nhỏ.
“Quả thực là có chút mệt mỏi rồi.” Khác hẳn với vẻ nghiêm nghị khi ở trước mặt người ngoài, vị Thị trưởng này khi ở trước mặt phu nhân kia lại tỏ ra rất thả lỏng. Ông ngửa người tựa ra lưng ghế, trong giọng nói cũng tràn ngập sự mệt mỏi.
“Tôi vốn tưởng chỉ là vài con chuột nhắt phá hoại, nào ngờ giấu mặt dưới nước lại là một con cá mập ăn thịt người.” Ông buông một tiếng thở dài.
“Cũng may là mấy hôm trước Prin đến tổ chức hòa nhạc, an ninh lúc đó đã được siết chặt sẵn rồi, nên mới không để sự việc vượt quá tầm kiểm soát.”
“Vấn đề của thế giới ngầm đã tích tụ từ rất lâu rồi, các đời thị trưởng tiền nhiệm đều nhắm mắt làm ngơ, tôi cũng chẳng có tâm trí đâu mà để mắt tới. Vốn tưởng cứ duy trì trạng thái cân bằng như trước đây là ổn, nhưng giờ xem ra không được nữa rồi.”
“Chúng ta không biết kẻ đó rốt cuộc đã che giấu bao nhiêu phòng thí nghiệm và căn cứ dưới lòng đất. Có thể tất cả đã bị khui ra, cũng có thể vẫn còn những cơ sở lọt lưới, nhưng chúng ta tuyệt đối không thể mạo hiểm đánh cược được.”
“Cho nên, việc dọn dẹp toàn bộ thế giới ngầm đã ở thế bắt buộc phải làm rồi.”
“Chỉ dựa vào cảnh sát và lực lượng vũ trang của thành phố này thì không đủ, việc này còn phải nhờ cấp trên chi viện thêm một phần lực lượng nữa, ước chừng lại tốn thêm một khoản chi phí rồi.” Ông ta day day trán.
“Mọi chuyện nên nhìn theo hướng tích cực, nếu lần này không phát hiện từ sớm, để đến lúc tình hình thực sự nghiêm trọng, e rằng cả ngài và tôi đều không còn được ngồi ở đây nữa đâu.” Vị phu nhân khẽ lắc đầu.
“Điều này thì đúng thật.” Ông ta thở dài một tiếng, sau đó ngồi thẳng dậy.
“Phu nhân Isabella vẫn biết cách an ủi người khác y như ngày trước vậy. Nhớ lại hồi tôi mới quen ngài, tôi vẫn chỉ là một cậu sinh viên ngây ngô chưa trải sự đời.” Ông ta chỉ là con người, trong khi vị phu nhân trước mắt lại là con lai giữa Tinh Linh và nhân loại, sở hữu tuổi thọ dài hơn rất nhiều.
Sau đó ông ta lại kể thêm vài chuyện năm xưa, hồi còn theo học ở Tinh vực Trung tâm, ông từng được thấy phu nhân Isabella đến trường diễn thuyết với tư cách khách mời.
“Lúc đó chắc hẳn ngài không biết tôi đâu, suy cho cùng thì sinh viên có mặt hôm ấy đông quá mà.”
“Học viện Tuyền Tín Tử sao, đúng là chuyện từ thuở nào rồi.” Vị phu nhân trầm ngâm hồi tưởng lại.
Trước khi đến nơi này ở ẩn, bà từng là Ủy viên cấp cao của Hiệp hội Nghệ sĩ Liên Bang, đồng thời là Giáo sư danh dự của vô số ngôi trường danh giá. Mặc dù hiện tại không còn đảm đương chức vụ thực tế nào, bà vẫn giữ sức ảnh hưởng không nhỏ trong cả giới giáo dục lẫn giới nghệ thuật.
Mặc dù mang trong mình dòng máu Tinh Linh và xuất thân từ một danh gia vọng tộc ở Tinh vực Trung tâm, nhưng vì là con lai, bà không mấy hòa hợp với những người thân Tinh Linh thuần chủng của mình. Do đó, khi quyết định lui về ở ẩn, bà đã chuyển đến sống tại một nơi hẻo lánh.
Sở dĩ bà chọn đến thành phố Payin, là vì cái tên này do một vị trưởng bối trong gia tộc đặt cho, mang ý nghĩa bản nhạc Arpeggio tấu lên từ tiếng gõ sắt thép, vừa đậm chất thơ lại vừa có duyên phận. Hơn nữa, với thân phận của bà, thực ra đi đến đâu cũng sẽ không có gì là tệ cả.
‘Giấc Mộng Lưu Ly’ chính là nơi bà bỏ vốn cùng vài người quen tại địa phương mua lại và kinh doanh, coi như là địa điểm để bà ngồi nghỉ và giết thời gian thường ngày. Suy cho cùng, phong cảnh dù có đẹp đến mấy, nếu không có người cùng thưởng thức thì cũng sẽ cảm thấy thiếu đi màu sắc.
Cũng chính vì có bà ở đây mà những cựu danh ca và nhạc công như Botice hay Andusia mới chọn đến quán làm việc sau khi giải nghệ. Còn về phần Froeus, cô ấy vốn là hậu bối trong gia đình một người bạn của bà, vì không muốn dấn thân vào những cuộc tranh giành quyền lực phức tạp trong gia tộc nên đã tự chọn cách lưu đày bản thân, và được giới thiệu đến đây sinh sống.
Hai người lại tán gẫu thêm một lát, từ những ký ức xưa cũ chuyển sang bàn về mấy gương mặt danh ca hậu bối hiện nay.
“Yolanda Jia từng dạy dỗ Princoco một thời gian, phong cách của hai người cũng rất giống nhau. Tuy nhiên, nếu so với một ‘Thúy Xà’ Yolanda sắc sảo, thì ‘Kẹo Lửa’ Princoco lại khả ái và được lòng công chúng hơn nhiều.”
“Nhưng gần đây Yolanda lại phát hiện thêm một mầm non đầy triển vọng, vận may của cô ấy đúng là vẫn luôn tốt như vậy.”
“Mầm non tốt sao? Là một ca sĩ mới à?” Nghe đến đây, ngài Thị trưởng bắt đầu tỏ ra hứng thú.
“Có lẽ sau này cũng chẳng giấu nổi ngài, đúng vậy, một ca sĩ còn nhỏ tuổi, mới 16 tuổi thôi, tên là Hersia Tilane, hiện đang làm việc tại Giấc Mộng Lưu Ly.”
“Thật là một bất ngờ thú vị.” Ngài Thị trưởng khẽ xoa cằm, trong đầu bắt đầu suy tính xem làm thế nào để mượn danh tiếng của nàng ca sĩ này tạo thanh thế và quảng bá cho thành phố của mình.
“Tạm thời ngài hãy gác lại những toan tính đó đi. Đứa trẻ này vẫn còn quá nhỏ, hiện tại chưa thích hợp để tiếp xúc với công chúng, nếu không sẽ làm chệch hướng quỹ đạo trưởng thành của con bé.” Vị phu nhân khẽ lắc đầu.
“Được rồi, phu nhân Isabella đã nói đến mức đó rồi thì thôi vậy.” Ngài Thị trưởng thầm nghĩ, đợi đến lúc nàng ca sĩ này thực sự trưởng thành chắc cũng phải vài năm nữa, khi ấy mình còn tại chức hay không vẫn là chuyện chưa biết chừng, thế là tâm tư ông ta cũng nhạt dần đi.
“Dẫu sao thì đây cũng là một tin tốt. Nếu sau này cô bé đạt được thành tựu lớn lao, đến cả Thống đốc Tinh vực cũng phải lắng nghe ý kiến của cô bé, Tinh vực Tứ Diệp Tinh khi đó cũng sẽ khôi phục được chút sức sống và sự năng động.” Thị trưởng lặng lẽ suy tư, ngón tay khẽ gõ nhịp trên mặt bàn.
“Hiện tại cứ lo bảo vệ cô bé cho tốt đã. Đúng rồi, hiện giờ cô bé đang sống ở đâu vậy?”
“Nghe nói là ở khu dân cư tầng dưới.”
“Như thế sao mà được, chỗ đó chẳng an toàn chút nào.” Sau sự cố lần này, ngài Thị trưởng chẳng còn chút tin tưởng nào vào khu vực tầng dưới nữa.
“Đừng tùy tiện phá vỡ quỹ đạo cuộc sống của người khác.” Phu nhân Isabella bất lực lắc đầu.
“Hơn nữa, chẳng bao lâu nữa con bé cũng sẽ lên cấp 3, sau này cũng không ở lại khu tầng dưới lâu nữa đâu.”
“Một khi con bé đã có thể vùng vẫy và nở rộ từ trong bóng tối đó, thì lẽ tự nhiên sau này cũng chẳng thể bị chết mòn ở nơi ấy được. Những người làm bậc tiền bối như chúng ta chỉ cần lặng lẽ dõi theo là đủ rồi. Dục tốc bất đạt, gượng ép mầm non lớn nhanh chưa bao giờ là điều tốt cả. Trước đây tôi đã từng chứng kiến quá nhiều thiên tài hủy hoại tương lai vì sự ngông cuồng và tự mãn, để rồi không thể bước tiếp trên con đường nghệ thuật.”
“Chỉ cần trao cho con bé một nền tảng công bằng và ổn định là đủ, con bé sẽ tự mình từng bước tiến xa.” Vị phu nhân thong thả khuấy tách cà phê trong tay.
“Quả không hổ danh là phu nhân Isabella, người từng đào tạo nên hàng loạt ca sĩ cấp Nguyệt. Nếu khi đó Yolanda chịu lắng nghe lời chỉ dạy của ngài nhiều hơn thì tốt biết mấy, đứa trẻ đó cũng là một niềm nuối tiếc của Tinh vực Tứ Diệp Tinh chúng ta.” Ngài Thị trưởng khẽ lắc đầu.
“Cô ấy à… tuy đã rời xa ánh đèn sân khấu, nhưng cuộc sống hiện tại chắc hẳn cũng rất vui vẻ. Đời người vốn không chỉ có một lối đi duy nhất, đừng nên vội vàng đưa ra những nhận định quá chắc nịch về một ai đó.”
“Cũng giống như tôi vậy, mấy người chị trong nhà đều khuyên tôi nên ở lại Tinh vực Trung tâm, nhưng rồi tôi vẫn thấy chán ngấy. Thực ra sau khi cách xa nhau thế này, mối quan hệ giữa tôi và các chị lại tốt lên rất nhiều. Bây giờ mỗi năm tôi vẫn có thể đáp phi thuyền siêu tốc về thăm họ vài lần, không còn cảm thấy khó chịu lẫn nhau như trước nữa.”
“Hôm nay chúng ta trò chuyện đến đây thôi nhé. Ngài Thị trưởng chắc hẳn vẫn còn rất nhiều việc phải lo, tôi xin phép không làm phiền thêm nữa.”
Sau đó, vị phu nhân bước ra khỏi sảnh văn phòng trên tầng cao nhất, tiến vào buồng thang máy kính ở một bên, phóng tầm mắt ngắm nhìn toàn cảnh đêm của đô thị ngầm này.
“Dẫu không có vẻ vàng son lộng lẫy như Tinh vực Trung tâm, nhưng giữa lòng đất tối tăm này, tiếng vang của thép gang vọng lại như hơi thở của một mãnh thú đang chậm rãi chuyển mình. Có lẽ, chính những thành phố công nghiệp như thế này mới là hàng vạn đốt sống lưng đang chống đỡ cả Liên Bang.”
“Kim Diễm Tường Vi, Isanisa, tâm nguyện năm xưa Người để lại nay đã nở rộ khắp biển sao. Tinh Linh chúng con cũng sẽ dõi theo ý chí của Người, biến những hành tinh hoang vu xám xịt sắc sắt thép kia thành những cánh rừng và đồng cỏ bát ngát, để vạn đóa hoa vì Người mà khoe sắc thắm.”
Bà đặt tay lên ngực, chiếc nhẫn tường vi vàng trên ngón tay tỏa sáng lấp lánh trong bóng tối, sống động tựa như một đóa hoa thật sự.
0 Bình luận