Sách tranh Đen tuyền (1-102)
Chương 45: Sự khai phá của Tinh Linh
0 Bình luận - Độ dài: 1,955 từ - Cập nhật:
Một ngày mới bắt đầu, Hersia vẫn khoác trên mình bộ váy hầu gái đen trắng, tất bật làm việc trong quán. So với vẻ ngây ngô lóng ngóng thuở ban đầu, cô của hiện tại đã có thể hoàn thành một số công việc một cách tương đối thuần thục.
Qua đợt khách buổi trưa, khu vực quầy bar nơi cô làm việc cũng dần vãn khách và trở nên rảnh rỗi hơn đôi chút. Lúc này cũng vừa vặn đến lượt cô được nghỉ ngơi ăn trưa.
“Vậy em đi nghỉ trước nhé, chị Ciel.”[note92167] Cô cất lời chào, ánh mắt hướng về phía cô hầu gái vẫn đang chăm chú pha chế trà nước bên trong quầy bar.
Cô quá hiểu bà chị tiền bối này rồi. Mỗi khi chị ấy đã chìm đắm vào việc pha chế, nếu bản thân cô không chủ động lên tiếng, có lẽ phải đợi đến tận nửa tiếng đồng hồ sau đối phương mới nhận ra có người đang đứng cạnh mình.
“Ồ, Dantalian về rồi sao. Xin lỗi nhé, ban nãy chị mải quá nên không để ý. Ừm, em cứ đi nghỉ trước đi, phần việc còn lại cứ để đó chị lo cho.”
Cô hầu gái này trông khoảng ngoài 20 tuổi, sở hữu mái tóc đen dày mượt xõa ngang vai, bên tai cài một chiếc kẹp tóc hình chiếc lá biếc. Bộ đồng phục hầu gái với hai màu đen trắng chủ đạo của chị ấy cũng được điểm xuyết thêm những đường viền trang trí màu xanh lục, toát lên một phong cách vô cùng nhu hòa, dịu dàng.
Quầy bar nơi chị ấy làm việc chủ yếu phục vụ các loại trà và bánh ngọt. Bản thân Ciel cũng rất thạo việc pha chế nhiều loại trà phương Đông, từ những loại quen thuộc như trà xanh, hồng trà, trà hoa, trà ô long, cho đến cả trà thảo mộc. Để dùng kèm, chị ấy còn tự tay làm thêm vài loại bánh quy và đồ ngọt, chủ yếu phục vụ cho các nhóm khách nữ đến quán tụ tập trò chuyện.
Mấy ngày gần đây, Hersia luôn túc trực bên cạnh chị ấy. Công việc chủ yếu của cô là phụ giúp chuẩn bị nguyên liệu và làm các loại bánh quy, điểm tâm.
“À đúng rồi, Dantalian.” Ngay lúc Hersia vừa định rời đi, đối phương bỗng gọi cô lại.
“Cái này cho em. Chắc trưa nay em lại không ăn uống tử tế được rồi, ăn tạm chút bánh quy nhé.” Chị ấy đưa tới một chiếc hộp giấy nhỏ, bên trong là những chiếc bánh quy thủ công vừa mới ra lò.
Bánh quy mứt dâu đỏ cấp T4 (Ưu tú): Được chế tác từ các nguyên liệu đặc biệt như Dâu tây Quốc Vương, Mứt nam việt quất Thúy Việt và Bột mì Thần Hi. Bánh mang lại cảm giác no bụng khá tốt, đồng thời bổ sung một phần dinh dưỡng. Ưu điểm nổi bật là tính ôn hòa, không gây kích ứng, giúp xoa dịu lo âu, bên trong còn chứa một lượng cực nhỏ lõi siêu phàm an thần. Phù hợp cho mọi đối tượng trong mọi hoàn cảnh. (Đặc biệt được ưa chuộng bởi hội những người sợ béo, chứng chán ăn hoặc ăn uống không ngon miệng).
“Cái này…”
Hersia thoáng chút ngập ngừng. Dù đồ ăn thức uống trong quán thỉnh thoảng nhân viên dùng một chút cũng không vấn đề gì, nhưng đó thường chỉ là nguyên liệu cấp T5. Nếu là nguyên liệu cấp T4 thì tuyệt đối không thể tùy tiện như vậy. Chẳng hạn như phần ăn mà Froeus từng mời cô trước đây, tiền nguyên liệu đều bị trừ thẳng vào tiền thưởng của cô ấy.
“Không sao đâu, mấy thứ này cứ coi như là phần hao hụt nguyên liệu bắt buộc thôi, bình thường cũng toàn do bọn chị tự giải quyết mà.” Nhìn dáng vẻ ngập ngừng của cô, Ciel khẽ mỉm cười rồi dúi thẳng chiếc hộp vào tay Hersia.
“Mỗi ngày chị thường làm khoảng 30 phần điểm tâm và bánh quy, trong đó cỡ 1-2 phần vì chất lượng không được hoàn hảo lắm nên sẽ không mang ra phục vụ khách. Bình thường những phần lỗi này bọn chị đều tự chia nhau xử lý cả.”
“Không thể bán giảm giá được sao ạ?” Cô tò mò hỏi. Mặc dù Ciel bảo chất lượng không đủ xuất sắc, nhưng đó chỉ là khi đem so với tiêu chuẩn khắt khe thường ngày của chị ấy mà thôi. Nếu mang ra ngoài, một hộp bánh quy thế này ít nhất cũng phải có giá vài trăm tín dụng Liên Bang.
“Không được đâu nhé. Thà để em ăn mất còn hơn là mang bán giảm giá. Quy định là hoặc đem chia cho các hầu gái khác xem như một khoản phúc lợi, hoặc là ném thẳng vào thùng rác.” Ciel nhớ lại lời dặn của quản lý.
“Quản lý đã nói thế này, nếu đem bán giảm giá sẽ làm giảm đẳng cấp của quán, mang lại cho khách hàng cảm giác nghèo nàn và keo kiệt. Sở dĩ chúng ta có thể duy trì mức giá trên trời như vậy, hoàn toàn là nhờ xây dựng được bầu không khí và danh tiếng tuyệt vời. Chút lợi nhuận cỏn con từ việc bán hạ giá đó vĩnh viễn không thể nào bù đắp nổi tổn thất thương hiệu đâu.”
“Ra là vậy ạ…” Hersia đưa tay nhận lấy hộp bánh quy nhỏ, khẽ cúi đầu cảm ơn rồi vẫy tay chào tạm biệt Ciel.
Đưa mắt dõi theo bóng lưng cô gái vừa rời đi, Ciel khẽ lẩm bẩm một mình.
“Dantalian đến làm cũng sắp được một tháng rồi nhỉ, chắc cũng đến lúc để em ấy mở quầy bar của riêng mình rồi.”
……
Buổi chiều trong nhà kính hoa dây, Hersia tiếp tục bài tập vĩ cầm còn dang dở. Tuy nhiên, trọng tâm hôm nay vẫn là làm quen với cách chơi đàn. Rất nhiều chi tiết và các khúc chuyển âm trên bản nhạc, cô đều phải học hỏi thêm từ Andusia.
Thời gian chậm rãi trôi qua, thỉnh thoảng Andusia sẽ đón lấy cây vĩ cầm để đàn mẫu cho Hersia xem. Khác hẳn với dáng vẻ điềm tĩnh và chững chạc thường ngày, khoảnh khắc cầm cây đàn trên tay, Andusia tựa như một nàng thiên nga vươn cao chiếc cổ kiêu hãnh, toát lên một vẻ đẹp bừng sáng rực rỡ. Cảnh tượng ấy hệt như đang đứng giữa một nhà hát tráng lệ, hóa thân thành một nghệ sĩ danh tiếng dốc hết mình biểu diễn dưới ánh nhìn chiêm ngưỡng của hàng vạn khán giả.
Ngắm nhìn dáng vẻ đắm chìm vào âm nhạc của Andusia, Hersia cũng quên béng luôn việc bản thân đang cần học hỏi kỹ thuật và nhịp điệu từ bản nhạc. Phải đến một lúc lâu sau khi Andusia kéo xong nốt cuối cùng, cô mới giật mình bừng tỉnh.
Thấy dáng vẻ ngẩn ngơ của cô, Andusia cảm thấy vừa buồn cười lại vừa đáng yêu, đành phải chậm rãi thị phạm lại từ đầu một lần nữa. Có điều lần này nhịp đàn không còn liền mạch như trước, mỗi một động tác cô ấy đều dừng lại để cô nhìn thật rõ, sau đó mới tiếp tục chuyển sang bước tiếp theo.
Khi giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, Hersia vừa cất gọn cây vĩ cầm, vừa vui vẻ trò chuyện cùng Andusia.
“Đã lâu lắm rồi mới kéo đàn say sưa thế này, hôm nay đúng là có chút không kìm lòng được.”
“Chị Andusia trước đây là nghệ sĩ vĩ cầm chuyên nghiệp ạ?”
“Trước đây chị cũng từng theo nghiệp chuyên nghiệp một thời gian, nhưng phần lớn thời gian chị lại gắn bó với Cello[note92168] hơn. Chuyện đó cũng tầm 20 năm trước rồi.” Andusia bồi hồi nhớ lại.
“Khoan đã… 20 năm trước ạ?” Hersia trợn tròn hai mắt kinh ngạc.
“Đúng vậy, Belphegor chưa nói với em sao? Chị là Tinh Linh mà.” Vừa nói, cô ấy vừa vén lọn tóc vàng bên tai, để lộ ra đôi tai dài và nhọn đặc trưng.
“Tuổi thọ của Tinh Linh không giống con người, thường dài gấp khoảng ba lần. Tính ra thì hiện tại chị đang ở độ tuổi tương đương với 27 tuổi ở loài người.”
“Quả đúng là một người chị lớn thực thụ rồi…” Hersia thầm nhẩm tính tuổi của Andusia trong lòng. Thế nhưng dường như bị đối phương nhìn thấu tâm tư, cô ấy liếc nhìn cô một cái rồi đưa tay gõ nhẹ lên đầu cô.
“Đừng có dùng quan điểm của loài người để áp đặt lên chị chứ, chị vẫn còn trẻ lắm đó nha.”
“Vâng ạ.” Hersia khẽ lên tiếng xin lỗi vì ý nghĩ có chút thất lễ lúc nãy, rồi sau đó, cô tò mò hỏi Andusia đủ thứ chuyện về Tinh Linh.
“Hiện tại Tinh Linh ở Phỉ Thúy Tinh còn rất ít, vậy phần lớn họ đã đi đâu rồi ạ?”
“Phần lớn đã chuyển đến Tinh vực Trung tâm rồi, cũng có một số người thích sự thanh tĩnh nên đã chọn đi khai phá những vùng tinh vực biên viễn xa xôi.” Người chị Tinh Linh với mái tóc vàng óng ả hồi tưởng lại.
“Cố tổ của chị từng là một trong những người đầu tiên thuộc đợt khai phá Phỉ Thúy Tinh. Thời đó, họ đã dùng những loại vi sinh vật màu tím đỏ để hấp thụ và thanh lọc toàn bộ lượng lưu huỳnh dày đặc bao phủ hành tinh. Sau đó, họ bắt đầu gieo rắc và nuôi trồng vô số loài tảo, cho đến khi mặt biển dần nhuộm một sắc xanh ngọc bích tuyệt đẹp như bây giờ.”
“Lượng oxy dồi dào đã khiến nhiều hoạt chất trên hành tinh bị oxy hóa, rồi tầng ozon cũng dần được hình thành. Tiếp sau đó là giai đoạn gieo rắc mầm sống thực vật. Ban đầu mọi chuyện chẳng hề suôn sẻ vì bề mặt hành tinh chủ yếu là đá tảng, mãi về sau, nhờ sự bào mòn chậm rãi của thảm thực vật mà lớp đất sơ khai mới bắt đầu được tạo ra.”
“Đến khi cố tổ hoàn thành công trình vĩ đại này, cuộc đời của ông cũng đã đi qua hơn nửa chặng đường. Ông đã dành ra ròng rã 180 năm, nhưng sau cùng ông vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì được tận mắt chứng kiến sự ra đời của một hành tinh xanh biếc. Cuối cùng, ông và các đồng nghiệp đã đặt tên cho hành tinh này là Phỉ Thúy Tinh. Bởi lẽ khi nhìn từ xa, những cánh rừng và thảo nguyên trải dài uốn lượn kia trông hệt như một tà váy ngọc bích xếp tầng.”
Có lẽ chỉ có Tinh Linh mới đủ kiên nhẫn và nghị lực đến thế để cải tạo cả một hành tinh hoang vu. Tuổi thọ của loài người quá ngắn ngủi, khiến họ thật khó để tĩnh tâm mà kiên trì theo đuổi một điều gì đó suốt một thời gian dài.
Ngay cả ở Liên Bang thời nay, việc khai phá những hành tinh biên viễn vẫn do Tinh Linh nắm quyền chủ đạo. Chẳng trách tuy số lượng người cực kỳ ít ỏi, nhưng sức ảnh hưởng của họ trong Liên Bang lại chưa bao giờ suy giảm.
0 Bình luận