Sách tranh Đen tuyền (1-102)
Chương 34: Nữ ca sĩ giữa màn mưa lửa
0 Bình luận - Độ dài: 2,641 từ - Cập nhật:
Buổi chiều, Hersia ngồi lặng lẽ tại một góc đại sảnh, lật giở cuốn sách trên tay. Cô đang tự tìm hiểu những kiến thức chưa từng được dạy trên lớp. Về phương hướng thăng tiến sức mạnh sau này, cô đã có rất nhiều suy nghĩ.
Chắc chắn phải chọn một hướng đi có khả năng chiến đấu nhất định, bởi mấy vụ tai nạn xảy ra trước kia đã khiến cô nếm đủ mùi đau khổ rồi.
Ngoài ra, tốt nhất là nên chọn con đường siêu phàm có đánh giá cao.
Đáng tiếc là trong số các con đường siêu phàm được Liên Bang công khai, chẳng có mấy cái hợp ý cô. Chỉ có duy nhất Chuỗi Suy Tàn cấp 3 – Kiếm sĩ U Ảnh (Xuất sắc) là tạm chấp nhận được.
Đa phần các con đường siêu phàm thuộc Chuỗi Suy Tàn đều liên quan đến y học và nghiên cứu. Còn những con đường thiên về chiến đấu thì phần lớn lại nằm dưới sự quản lý của quân đội và không được công khai ra bên ngoài. Trừ khi Hersia chịu thi vào học viện quân sự, bằng không cô sẽ chẳng thể nào tiếp cận được chúng.
Gia nhập quân đội là chuyện cô chưa từng nghĩ tới. Hersia vốn không ưa bầu không khí nghiêm nghị, cứng nhắc trong quân ngũ, bản tính cô thực ra vẫn có chút lười nhác, thích sự tự do. Nếu không phải vì dòng đời xô đẩy, có lẽ cô đã cam tâm tình nguyện về một vùng quê nào đó để ở ẩn rồi. Điểm này thì cô hoàn toàn trái ngược với người chị gái đầy dã tâm của mình.
Reng reng——
“Đến giờ phải đi giúp chị Buttis rồi.” Hersia đứng dậy.
Vài phút sau, cô theo chân Buttis đến dưới chân Tháp Đỉnh Tinh, rồi cả hai cùng ngồi lên một chiếc xe bay, di chuyển đến một quảng trường rộng lớn và vắng vẻ.
“Nơi này… chẳng phải là nhà tắm lớn nhất thành phố sao? Lẽ nào lại định tổ chức hòa nhạc ở đây?” Hersia bước xuống xe, ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Đúng thế. Tuy trong thành phố cũng có mấy cái nhà hát, nhưng chúng cũ kỹ quá rồi, không gian lại chật hẹp. Chi bằng bao trọn cái quảng trường rộng rãi trước cửa nhà tắm này còn hơn. Vừa khéo bên trong họ đang bảo trì, tạm ngừng kinh doanh.”
“Biết là vậy, nhưng vẫn bất ngờ thật đấy.”
“Chưa là gì đâu, những bất ngờ phía sau còn nhiều lắm, Hersia à.” Buttis vừa nói vừa lắc lắc ngón tay.
“Đi theo chị.”
Chẳng mấy chốc, Hersia đã hiểu tại sao Buttis lại nói như vậy. Biển người mênh mông xếp hàng trước mắt đã cho cô thấm thía thế nào là sự cuồng nhiệt.
“Giá vé là 1200 tín dụng Liên Bang, xin vui lòng thanh toán.”
“Buổi hòa nhạc này đắt đỏ thật đấy.”
“Chậc, bớt kêu ca đi, đằng sau còn bao nhiêu người đang chờ đây này.”
“Tôi cũng không ngờ buổi hòa nhạc hôm nay lại có nhiều người đến như vậy.”
“Rốt cuộc mọi người đang nói về cái gì vậy? Là ngôi sao lớn nào thế?”
“Ơ, không biết là ai mà cô cũng vào xếp hàng à?”
“Đương nhiên rồi. Tôi thấy đông người thế này thì chắc chắn là có vụ gì hay ho, nên mới chạy lại xem chứ.”
“Thôi được rồi, đó là nữ ca sĩ huyền thoại Princoco đấy…”
……
Quận 1 phía Nam, Học viện Lãnh Địa Bầy Ong.
Ngôi trường mang huy hiệu Nữ Hoàng Ong này chính là trường cấp cao đứng thứ hai tại Lục Bảo Tinh, chỉ xếp sau Học viện Thánh Ingo đứng đầu bảng. Tuy nhiên, so với một Thánh Ingo nhận cả nam lẫn nữ, thì nơi đây chỉ tuyển duy nhất nữ sinh, là một trường nữ sinh danh xứng với thực.
Tiếng chuông tan học vang lên. Từng tốp những cô tiểu thư ưu tú, ăn vận chỉnh tề lần lượt bước ra khỏi giảng đường. Họ tản bộ trên con đường rợp bóng cây đầy thanh nhã, cùng nhau trò chuyện cười đùa vui vẻ.
Đúng lúc này, một nữ sinh đầy cá tính mang giày trượt patin lướt qua, cuốn theo những luồng gió nhẹ. Theo sau cô là ba người khác với lối ăn vận y hệt, người trượt ván, kẻ trượt patin, trên lưng ai cũng đeo ba lô.
“Chờ tụi mình với, Prin~”
“Mọi người nhanh chân lên nào, tớ đã hẹn với đàn chị rồi, phải đến nơi biểu diễn đúng giờ đấy.”
“Nhưng cậu bỏ lại tụi này thì một mình sao mà diễn được chứ.”
“Thế nên tớ mới bảo là mọi người nhanh chân lên nào~~”
Những học sinh khác trong trường nhìn nhóm người vội vã lướt qua, từ lâu đã chẳng còn lấy làm lạ nữa. Ở một ngôi trường có nề nếp kỷ luật nghiêm ngặt thế này, kẻ có thể sống một cách ngông nghênh tự tại đến vậy, đương nhiên chẳng phải là hạng học sinh tầm thường.
“Prin lại làm càn nữa rồi.”
“Đành chịu thôi, người ta là ca sĩ mà, ai ai cũng yêu mến cô ấy cả.”
“Nếu Prin không bận thì tớ muốn xin chữ ký cô ấy quá. Mấy đứa em gái nhà tớ đều là fan của cô ấy đấy.”
“A, nhắc đến chuyện này tớ mới nhớ.” Một nữ sinh bỗng sực nhớ ra điều gì đó.
Tại quán cà phê bên ngoài trường học, một bóng dáng quen thuộc với Hersia đang sốt ruột chờ đợi.
“Sao chị ấy mãi vẫn chưa ra thế nhỉ? Mình vẫn đang đợi chị ấy xin chữ ký Princoco cho mình mà. Khó khăn lắm mới có dịp nghỉ để lặn lội đến Quận 1 phía Nam, tất cả cũng chỉ vì chuyện này thôi.” Clara nằm dài ra bàn, trước mặt la liệt mấy ly nước đã cạn sạch.
Tuy ước mơ là trở thành idol, nhưng điều đó chẳng hề cản trở sự nghiệp đu idol của cô nàng. Hiện tại, mục tiêu mà cô nhắm đến chính là Princoco, nữ ca sĩ mới nổi tại Lục Bảo Tinh, người đã chính thức được định cấp bậc Tinh Huy.
Tuy hiện tại mới chỉ đạt cấp Tinh Huy, nhưng theo dự đoán của các cơ quan chuyên môn thuộc Liên Bang, cô ấy vẫn còn tiềm năng phát triển rất lớn, tương lai vô cùng xán lạn. Chính vì vậy, cô cũng nhận được sự coi trọng và quan tâm đặc biệt từ chính quyền Tinh vực hiện nay.
“Vậy thì, bắt đầu thôi.”
Bên ngoài học viện, Prin cùng nhóm bạn nhảy lên chiếc phi thuyền con thoi ngay trước mặt. Ngay sau đó, chiếc tàu lao vút lên tận mây xanh, trong khi trên bầu trời, một bóng râm xám xịt khổng lồ đang lừ lừ tiến về phương Bắc.
……
Ba tiếng sau.
Vô số hạt mưa xối xả gột rửa bề mặt xám sắt. Bộ giáp phi hành kín kẽ trực diện hứng chịu sự bào mòn của cơn mưa độc, lao vút đi trong màn sương mưa xám xịt u ám.
Đôi cánh sải rộng hàng trăm mét, thân tàu dày nặng vô song, cùng động cơ quay cuồng gầm rú không dứt. Tựa như một con cự thú đang gầm thét húc tung mọi trở ngại của tự nhiên, con tàu xuyên phá qua nghịch cảnh đen kịt này.
Trên bầu trời đen kịt bên ngoài thành phố Payin, một đốm sao nhỏ bé bỗng chốc phóng to vùn vụt. Tiếng rít xé gió kéo theo ngay sau đó cũng xé toạc sự tĩnh mịch của màn đêm.
Nhận được thông báo, những chiếc xe bay đang lao vút dưới mặt đất đồng loạt dừng lại. Vô số người ngồi trong xe ngước nhìn lên bầu trời đêm, chờ đợi con quái thú khổng lồ màu xám đang gầm rú trên đầu đi qua.
Giếng trời của thành phố Payin vốn dĩ xe cộ qua lại tấp nập, giờ đây lại tĩnh lặng đến lạ thường. Những vách ngăn bằng thép đỏ rực lần lượt mở ra từng lớp một, vô số dây cáp chắn đều đã được gỡ bỏ. Trên bốn bề vách trong, đèn tín hiệu xanh lục nhấp nháy, hàng loạt màn hình đồng loạt hiện lên dòng chữ: [Được phép thông hành].
Từ trên cao, con quái thú màu xám lao xuống, cuốn theo những luồng khí cùng màn mưa xối xả. Đúng lúc này, một khối trụ tròn khổng lồ cũng được từ từ thả xuống, đi thẳng vào bên trong giếng trời.
Giữa trời mưa gió bão bùng, cửa khoang bật mở. Một bóng người lao mình ra, gieo vào màn đêm đen kịt đang chìm trong mưa.
“Prin!” Những người bạn phía sau gọi với theo không kịp, cực chẳng đã đành phải nhảy xuống cùng cô.
Khoác trên mình chiếc áo khoác đỏ rực như lửa, cô gái có mái tóc màu caramel mang đôi giày thể thao một tay nắm chặt cây guitar, tay kia bám lấy thanh chắn của khối trụ tròn. Cô đứng hiên ngang trên khối trụ đang hứng chịu màn mưa xối xả, lao thẳng xuống vực sâu đen ngòm dưới lòng thành phố Payin.
Gió thốc vào làm rối tung vạt áo, mưa quất xuống làm ướt đẫm gò má, nhưng tiếng cười của cô vẫn không ngừng vang lên. Tiếng cười ấy cùng mái tóc buộc hai bên nhảy múa cuồng nhiệt giữa trời mưa bão. Sao mà ngông nghênh phóng khoáng, sao mà tự do sảng khoái đến thế! Nhiệt huyết và tâm trạng rực lửa ấy tựa hồ như muốn thiêu đốt cả màn mưa.
Khối trụ tròn khổng lồ chở theo bốn người lao vút qua đường hầm ngầm. Bốn chiếc chiến đấu cơ màu trắng cấp Tín Sứ bám sát hai bên hộ tống, cùng họ xuyên qua lòng đất sâu khoảng 7 cây số.
Sau cùng, bóng tối đột ngột bị xé toạc, và khu trung tâm thành phố Payin rực rỡ ánh đèn hiện ra ngay trước mắt.
Phía trước khối trụ bắt đầu phun ra những luồng khí nóng rực để giảm tốc. Áp lực gió dữ dội ép luồng khí ấy biến dạng thành một khối bán cầu bao quanh. Làn sóng nhiệt cuộn lên phả ngược vào người, khiến mái tóc ướt đẫm của thiếu nữ tung bay trong gió, dần dần trở nên khô ráo.
Ngay sau đó, động cơ tắt đi, khối trụ tròn cắm phập xuống quảng trường nhà tắm của thành phố Payin theo một góc nghiêng. Đúng khoảnh khắc ấy, vô số cột sáng từ bốn phía bật lên, đồng loạt hội tụ vào bốn bóng người đang đứng trên đỉnh khối trụ.
“Oaaa——”
Tiếng hô hào như sóng thần cuộn trào vang vọng khắp thành phố.
“Princoco!”
“Princoco!”
“Princoco!”
Hersia đứng giữa biển người cuộn trào như nước lũ, ngước nhìn lên đỉnh khối trụ tròn khổng lồ, nơi hội tụ ánh nhìn của mọi người. Bóng dáng nhỏ bé ấy bùng lên tựa như một đóa hoa lửa rực rỡ, nóng bỏng và đầy hoang dại.
Tiếng đàn guitar giàu nhịp điệu bắt đầu vang lên, và ngay tại khoảnh khắc ấy, cả hội trường bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Hòa cùng tiếng guitar, nhịp trống bass dồn dập vang lên. Ngay từ khúc dạo đầu, giai điệu đã liên tục dâng cao, giữa âm hưởng ồn ào náo nhiệt ấy là một bầu không khí nhiệt huyết cháy bỏng.
『Chẳng thể nào chợp mắt, bởi lửa lòng đang rực cháy』
『Tựa như bén lửa, liệt hỏa cuộn trào sôi sục』
『Chẳng còn sợ hãi, vì tôi đang lao về phía trước』
『Dẫu có chút hư ảo, tôi vẫn mãi đắm say』
『Tôi bước đi càng nhanh, càng nhanh』
『Nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa』
Giai điệu cứ thế lặp lại không ngừng, cảm xúc dồn nén bên trong cũng ngày một lớn hơn. Để rồi cuối cùng, tiếng hát cất lên tựa hồ như tiếng gầm thét, khiến người nghe phải choáng ngợp và chấn động tâm can.
『Tôi chẳng thể nào sống trong sự dối trá giả tạo đẹp như cổ tích——』
Sau một thoáng ngưng đọng cùng nhịp hít thở sâu, tiếng hát lại một lần nữa cất lên, hòa cùng tiếng trống dồn dập và tiếng đàn guitar.
『Tôi cảm nhận được người đã mê hoặc trái tim này』
『Chẳng thể nào trốn chạy khỏi thứ cảm giác chân thực ấy』
……
Giọng ca không ngừng nghỉ, bass cùng guitar lại đồng loạt tấu lên. Nương theo từng nhịp trống gõ mạnh, giọng hát ấy như liên tục thiêu đốt màn mưa, khiến những đợt sóng khí trắng xóa cuộn trào tứ phía.
『Vì sinh tồn, tôi bước đi càng nhanh, càng nhanh』
『Nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa』
『Tôi sẽ chẳng buông xuôi, bởi tôi kiêu hãnh với từng vết sẹo đã mang』
『Tôi biết rằng mình đã hoang phí quá nhiều thời gian』
……
Đám đông cuồng nhiệt vẫy vùng cùng những cây gậy lightstick. Giữa đại dương đỏ rực như lửa ấy, Hersia cảm thấy mình tựa như một con thuyền nhỏ, cứ thế dập dềnh lên xuống giữa biển lửa đang bùng nổ.
『Tôi chẳng thể nào sống trong sự dối trá giả tạo đẹp như cổ tích』
『Tôi cảm nhận được người đã mê hoặc trái tim này』
『Chẳng thể nào trốn chạy khỏi thứ cảm giác chân thực ấy』
『Tôi chẳng thể sống trong lời nói dối tựa cổ tích』
『Lời nói dối tựa cổ tích…』
Đây chính là sức mạnh của ca sĩ sao…
Hersia từ từ áp tay lên lồng ngực, cảm nhận một luồng cảm xúc mãnh liệt như chực phun trào đang cuộn xoáy bên trong.
Trong suốt cuộc đời mình cho đến tận bây giờ, đã có biết bao người giảng giải cho cô đủ loại đạo lý. Nào là đạo lý làm người, đạo lý xã hội, cho đến đạo lý sinh tồn. Bản thân cô cũng từng nỗ lực không ngừng để thấu hiểu thế giới phức tạp vô cùng này, một thế giới khiến người ta phải hoa mắt rối trí và lòng dạ chẳng lúc nào yên.
Thế nhưng, cứ mỗi khi cô hiểu thêm được đôi chút, thì lại có một ngọn núi mới sừng sững dựng lên trước mặt. Những quy tắc và lý lẽ của thế giới này nhiều vô kể, lòng người thì mạnh ai nấy làm, khiến cô cứ từng bước lún sâu vào vũng lầy, vùng vẫy mãi cũng chẳng thể thoát ra.
Dần dà, trái tim cũng từ từ bị trói buộc bởi đủ loại gông xiềng. Đó là thứ gông xiềng mang tên xã giao, thứ gông xiềng mang tên bầu không khí, thứ gông xiềng mang tên hùa theo số đông, và cả thứ gông xiềng mang tên quy tắc ngầm…
Nỗi u uất trong lòng tựa như đám mây đen bị nhốt chặt trong chiếc hộp kín, cứ mãi cuộn trào dữ dội, nhưng lại chẳng thể tìm được nơi nào để trút bỏ hay giãi bày.
Cuộc đời đâu nên cứ mãi như vậy, cô muốn khiến nó trở nên rực rỡ và muôn màu hơn.
Tựa như ngọn nến được thắp lên, ngọn lửa ấy thiêu rụi và cắt đứt mọi gông xiềng.
Tựa như làn gió trong trẻo thổi lướt qua sườn đồi, làm những tán lá muôn màu reo lên xào xạc dưới ánh dương rực rỡ.
0 Bình luận