Sách tranh Đen tuyền (1-102)

Chương 39: Thế giới ngầm

Chương 39: Thế giới ngầm

Gió đêm mang theo chút se lạnh ùa vào trong chiếc xe bay, thổi tung những lọn tóc của Hersia. Cô ngồi một mình ở băng ghế sau, một tay chống cằm tựa đầu nhìn bâng quơ, trong lòng thầm hồi tưởng lại những chuyện vừa xảy ra.

Đối với những phần tử bên lề xã hội như Kiều Long, trước nay Hersia chẳng có chút thiện cảm nào. Nếu không nhờ sở hữu thiên phú đặc biệt giúp cô xác nhận được anh ta không hề nói dối, thì cô đã chẳng nhận lời đi theo.

Nhận lời mời của một kẻ xa lạ, thậm chí từng là kẻ thù, để dấn thân vào chốn hiểm nguy, dù có nói thế nào đi chăng nữa thì đây cũng chẳng phải là một quyết định khôn ngoan.

Thế nhưng, chính nhờ thiên phú của một ca sĩ, dưới sự cảm nhận của Đồng điệu Linh hồn, những cảm xúc lo âu và hối hận tột cùng của Kiều Long đã truyền đến khiến cô thoáng chần chừ. Chẳng lẽ lại từ chối, rồi khoanh tay đứng nhìn một sinh mạng vụt tắt sao? Huống hồ, đó còn là người mà cô từng gặp mặt.

Cô đứng ở hành lang suy nghĩ mất một phút. Nếu lần này cứ thế từ chối, tuy chẳng thể trách là do lỗi của mình, nhưng bản thân vẫn sẽ cảm thấy day dứt và buồn bã.

Mình đúng là mềm lòng quá đi mất, cứ như một đứa ngốc vậy.

Nhưng nếu ai ai cũng sống một cách đầy toan tính và thực dụng như thế thì hẳn sẽ mệt mỏi lắm. Cô chỉ đơn giản là thuận theo mách bảo của con tim, làm những gì bản thân muốn làm. Nếu đến cả điều này mà cũng phải tự ép chính mình, vậy thì mọi sự nỗ lực từ trước đến nay rốt cuộc là vì cái gì cơ chứ?

Trải qua biết bao biến cố thăng trầm, Hersia từ lâu đã nhìn thấu chân lý của cuộc đời. Có rất nhiều thứ mà người đời vẫn luôn ganh đua để tâm, nhưng với cô, chúng chẳng còn ý nghĩa gì mấy nữa.

『Tôi chẳng thể trốn tránh được thứ cảm giác đúng đắn này』[note90319]

Dù chẳng ưa gì Kiều Long, nhưng trong chuyện cứu người, cô không muốn làm trái với lương tâm của chính mình.

Sau khi sắp xếp lại mớ suy nghĩ ngổn ngang, Hersia cảm thấy lòng mình bỗng nhẹ nhõm đi vài phần, tựa như vừa phá vỡ được một rào cản tâm lý vô hình nào đó.

“Tối nay các anh đã gặp phải chuyện gì vậy?” Cô đột nhiên lên tiếng hỏi.

“Thành thật xin lỗi Đại tiểu thư, lúc trước tôi chưa giải thích rõ ràng với cô.” Kiều Long ngồi ở ghế trước vội vàng đáp.

“Đây không phải là một vụ ẩu đả hay thanh toán giữa các băng đảng tầng dưới đâu, mấy chuyện vặt vãnh đó tôi đâu dám vác mặt đến làm phiền cuộc sống của Đại tiểu thư. Lần này chúng tôi đã gặp phải tình huống đặc biệt. Đối phương không phải là người bình thường, mà giống hệt như sư phụ trước kia… hoàn toàn mất đi lý trí, biến thành một kẻ mất kiểm soát chẳng khác nào dã thú.”

“Những trường hợp như thế này xảy ra nhiều lắm sao?” Ban đầu Hersia cứ ngỡ chỉ có một số ít người gặp phải tình cảnh giống như mình, nhưng theo lời kể của Kiều Long, có vẻ như sự thật không hề đơn giản như vậy.

“Trước kia, tuy thế giới ngầm rất hỗn loạn, không ít kẻ vì khao khát sức mạnh mà chọn đi vào con đường cực đoan, nhưng nhìn chung bọn chúng vẫn hành động vì dục vọng hoặc dã tâm. Sẽ chẳng có ai ngu ngốc đến mức tự biến bản thân thành một tên điên mất trí, bởi như thế thì có khác gì đã chết đâu.”

“Nhưng đợt này phạm vi ảnh hưởng lại rất rộng. Cứ như thể chỉ trong một cái chớp mắt, thế giới ngầm bỗng xuất hiện thêm một đám người như vậy. Chúng cắn xé, tấn công người khác hệt như những con chó dại, quậy cho mọi thứ rối tung cả lên.”

“Tình trạng tồi tệ như vậy mà Liên Bang không can thiệp sao?” Cô tỏ vẻ khó hiểu.

“Chính phủ Liên Bang chỉ quản lý các khu dân cư từ tầng 70 trở lên. Còn một số anh em của tôi lại sống bên dưới tầng 70, nơi mà Mạng Tinh Vực chẳng thể vươn tới, vô cùng tồi tệ và hỗn loạn.”

“Tại sao bọn họ lại sống ở đó?”

“Bởi vì đa số bọn họ đều không có thân phận hợp pháp. Đúng như cô nghĩ đấy, nơi đó đầy rẫy những kẻ cặn bã, dân vô hộ khẩu và tội phạm trốn nã. Nhưng cũng có những người vì một số nguyên nhân lịch sử mà bị mắc kẹt lại dưới lòng đất.”

“Ở hành lang khu dân cư nơi Đại tiểu thư sống, chắc hẳn vẫn còn sót lại vài dòng khẩu hiệu biểu tình từ xưa nhỉ.” Kiều Long đột nhiên nhắc đến chuyện này.

“Tôi biết, những thứ đó là?” Hersia mơ hồ nhận ra được điều gì đó.

“Đúng vậy. Trước kia thành phố Payin, hay nói đúng hơn là toàn bộ các quận phía Bắc đều từng bùng nổ những cuộc biểu tình rất lớn. Xung đột giữa người dân và chính phủ lúc bấy giờ đã leo thang đến mức phải điều động cả quân đội từ phía Nam lên để đàn áp.”

“Sự suy thoái của Tinh vực Tứ Diệp Tinh đã kéo theo vô vàn vấn đề xã hội. Phúc lợi không ngừng bị cắt giảm, cuộc sống của tầng lớp dưới đáy ngày càng chật vật, trong khi một bộ phận nhỏ giới thượng lưu lại chẳng hề hấn gì. Điều này khiến cho sự oán hận tích tụ ngày càng lớn, và rốt cuộc cũng bùng nổ thành bạo loạn.”

“Người dân bắt đầu đập phá các cơ quan sở ngành của chính phủ, vô hiệu hóa hệ thống camera giám sát, cướp bóc các siêu thị… Giữa tình cảnh hỗn loạn ấy, trật tự xã hội dần dần sụp đổ.”

“Năm xưa, sư phụ tôi chính vì vướng vào cuộc bạo loạn này mà bị đuổi học, hồ sơ cá nhân còn bị lưu lại một vết đen cực kỳ nghiêm trọng. Hậu quả là ngài ấy vĩnh viễn không thể bước chân vào bất kỳ học viện nào nữa, thậm chí đến việc tìm một công việc bình thường cũng rất khó khăn. Từ một thiên tài được vạn người ngưỡng mộ, ngài ấy trượt dài thành một kẻ lang thang thất nghiệp dưới đáy xã hội.”

“Dưới sự uy hiếp bằng vũ lực quân đội kết hợp cùng những chính sách xoa dịu từ chính phủ, sóng gió năm xưa cũng dần lắng xuống. Không ít người đã được ân xá, thế nhưng một số ít những phần tử cốt cán của cuộc xung đột lại bị trục xuất, hoặc bị ghi lại vết đen vĩnh viễn trong hồ sơ. Bọn họ rơi vào cảnh không chốn dung thân, đành phải trốn chạy xuống thế giới ngầm, co cụm lại nương tựa vào nhau để sống qua ngày.”

“Bọn họ cũng sinh con đẻ cái, nhưng những đứa trẻ ấy lại không có thẻ căn cước công dân Liên Bang, đành phải chôn vùi cả cuộc đời ở dưới đó.”

“Đàn em Bulu của tôi, chính là cái cậu to béo mà Đại tiểu thư đã gặp ấy. Nó chính là một trong những đứa trẻ sinh ra từ hoàn cảnh đó.”

“Nó đã theo tôi nhiều năm rồi, từ lúc 15 tuổi cho đến tận bây giờ, từ một thằng nhóc gầy gò lột xác thành bộ dạng trắng trẻo, béo tốt như hiện tại. Sau này, tôi đã đút lót một khoản tiền cho sở cảnh sát để lo cho nó một thân phận hợp pháp, nhờ vậy mà nó mới có thể đàng hoàng ra vào một số cơ sở bên trong Liên Bang.

“Loại hồ sơ kiểu này tuy không được cứng cho lắm, chẳng thể qua mắt được nếu bị điều tra kỹ, nhưng so với đám anh em dưới lòng đất thì đó đã là một đãi ngộ quá tuyệt vời rồi. Thậm chí hàng tháng, nó còn được lãnh cả những phần cơm cứu trợ miễn phí nữa.”

“Cơm cứu trợ sao…” Hersia rơi vào trầm tư.

Thứ đồ đó cô cũng từng ăn rồi, nói thật thì mùi vị của nó cực kỳ tệ. Nó chỉ là tinh bột trộn lẫn với bột protein nhân tạo và vài loại chất dinh dưỡng khác, sau đó được nhào đều rồi nén chặt, đóng gói lại. Lúc ăn phải dùng nước nóng ngâm cho nở ra, nếu không thì khó mà nuốt xuống được.

Trừ phi là kẻ ăn mày hoặc những người thực sự đã bị dồn vào bước đường cùng, bằng không sẽ chẳng có ai thèm đi nhận cái thứ đồ này về ăn cả.

Nhưng cho dù như thế, đối với thế giới ngầm, thứ thức ăn này đã được xem là một loại tiền tệ có giá trị trao đổi cao rồi.

Bởi vì không có Mạng Tinh Vực cũng như các loại thiết bị đầu cuối, tiền điện tử của Liên Bang hoàn toàn vô dụng ở thế giới ngầm. Giao dịch dưới này đa phần đều dựa vào hình thức lấy vật đổi vật.

“Vậy bình thường người ở thế giới ngầm ăn gì?” Cô tiếp tục hỏi.

“Ăn rác.” Kiều Long đáp gọn lỏn.

Thành phố Payin vốn là một đô thị công nghiệp với vô số nhà máy sản xuất thực phẩm. Trong quá trình chế biến thực phẩm cấp T5 và T6, sẽ có rất nhiều sản phẩm không đạt chuẩn cùng các mảnh vụn nguyên liệu thừa thải bị vứt đi. Những thứ ‘rác’ này người bình thường chẳng thèm ngó tới, nhưng đối với thế giới dưới lòng đất, chúng lại là nguồn cung ứng trọng yếu để duy trì sự sống.

Năm nào cũng có các băng đảng ngầm thanh trừng, chém giết lẫn nhau để tranh giành những đống ‘rác’ ấy. Nếu là cư dân Liên Bang chính quy chết hàng loạt, hệ thống AI quản lý chắc chắn sẽ chú ý đến, nhưng mạng sống ở thế giới ngầm vốn chẳng đáng một xu. Chỉ cần ba suất ăn tiêu chuẩn cấp T6 là đủ để một tên côn đồ sẵn sàng giết người rồi.

“Chính phủ và cảnh sát… họ có biết về tình cảnh này không?”

“Chắc chắn là họ biết chứ, chỉ là có lẽ họ không tìm hiểu tường tận mà thôi.” Kiều Long lắc đầu.

“Chỉ cần chúng tôi còn biết điều và giữ được trật tự nhất định, không làm phiền đến cuộc sống của cư dân trên tầng 70, thì bọn họ cũng chẳng buồn ngó tới lũ chuột cống dưới rãnh nước này.”

“Đôi khi chúng tôi cũng giúp cảnh sát xử lý vài việc nhạy cảm mà họ không tiện ra mặt, chẳng hạn như tìm người, tìm đồ bị mất, hay là dằn mặt một vài công ty, doanh nghiệp nào đó.”

“Bộ phận pháp lý của một số công ty rất đáng gờm, họ biết cách trục lợi khổng lồ trong phạm vi ‘hợp lý’, sau đó phủi tay rời đi và đẩy hết rắc rối còn lại cho chính quyền. Những lúc mà chính phủ hay cảnh sát không tiện ra mặt xử lý, đó chính là lúc họ cần đến chúng tôi.”

“Haiz…”

Hersia khẽ thở dài, cô không muốn đưa ra bất kỳ lời bình phẩm nào về một thế giới tăm tối mà quá đỗi chân thực như này.

“Thôi, nói về chuyện tối nay đi.”

“Được, chuyện xảy ra đêm nay chủ yếu liên quan đến Khu công nghiệp D390 đang bị phong tỏa. Ở đó có một nhà máy sữa, cũng là nơi bọn tôi thường xuyên thu nhận ‘rác’…” Kiều Long bắt đầu kể về sự hỗn loạn khởi nguồn từ nhà máy sữa ấy, rồi từ đó lan rộng ra khắp nơi.

……

“Nói cách khác, tất cả những ai uống sữa của nhà máy đó đều đã bị biến dị vào tối nay sao?”

“Đúng vậy. Vì toàn là sữa sắp hết hạn hoặc đã quá hạn cả rồi, không thể để lâu hơn được nữa. Một khi được vận chuyển xuống thế giới ngầm, chúng sẽ nhanh chóng bị tiêu thụ hết.”

“Các anh không kiểm tra sao? A, là tôi lỡ lời rồi.” Cô khẽ lắc đầu. Đã phải dựa vào rác rưởi và thực phẩm quá hạn để duy trì sự sống, thì làm sao họ còn tâm trí để mà kiểm tra hương vị và an toàn cơ chứ.

“Chẳng có kiểm tra gì đâu, vì trước giờ mọi chuyện vẫn luôn diễn ra như vậy mà.” Kiều Long trả lời, đoạn lại tiếp tục câu chuyện.

“Lúc mới uống vào, có người bảo cảm thấy cơ thể tràn trề sức mạnh, một cảm giác hưng phấn khó tả trỗi dậy. Ngay sau đó, không ít người cũng nói rằng mình cũng cảm thấy như vậy, thế là càng có thêm nhiều người đổ xô vào dùng thử.”

“Mọi người cứ tưởng hôm nay vớ được một lô phế phẩm bị loại ra từ đống thực phẩm cấp T4. Thực phẩm cấp T4 vốn sở hữu những hiệu quả siêu phàm nhất định, dù cho có quá hạn hay hư hỏng thì bản chất đó vẫn không đổi, nên việc chúng mang lại cảm giác tràn trề sức mạnh cũng là điều dễ hiểu thôi.”

“Cứ thế, trong lúc giành giật, mọi thứ dần vượt tầm kiểm soát. Một số người bắt đầu trở nên kích động rồi lao vào đánh nhau, quy mô không ngừng lan rộng. Những kẻ đã uống thứ sữa kia cũng phát điên, trở thành kẻ mất kiểm soát…”

“Đó là tất cả những gì tôi biết, hy vọng có thể giúp ích được phần nào cho Đại tiểu thư.”

“Ờm… thực ra anh không cần phải gọi tôi là Đại tiểu thư đâu.”

Hersia chợt nhận ra cách xưng hô của Kiều Long có vấn đề. Đây đã là lần thứ mấy trong đêm nay anh ta gọi cô như vậy rồi nhỉ? Chỉ là nãy giờ mải mê suy nghĩ nên cô hoàn toàn không để ý tới.

“Tôi chỉ là một học sinh bình thường mà thôi, hoàn cảnh gia đình tôi ra sao chắc anh cũng rõ cả rồi.” Hersia lên tiếng phủ nhận.

“Chuyện này không liên quan đến gia cảnh. Việc cô dám đánh cược mạng sống xuống dưới này cứu người của tôi, chỉ riêng nhân cách đó thôi cũng đủ để tôi thành kính gọi cô một tiếng Đại tiểu thư rồi.”

“Chuyện lúc trước, tôi vô cùng xin lỗi, đó hoàn toàn là lỗi của tôi. Sau này cô có trách phạt thế nào tôi cũng chấp nhận. Nếu có việc gì cần dùng đến tôi, cô cứ việc tùy ý sai bảo.”

“Dùng từ ‘sai bảo’ thì hạ mình quá rồi.” Cô khẽ lắc đầu.

“Nhưng có lẽ… quả thực có một vài chuyện tôi cần các anh dò hỏi giúp…” Hersia chợt nhớ tới người cha đã mất tích gần một năm nay của mình.

Không biết rốt cuộc ông ấy đã gặp phải chuyện gì, tại sao lại đột ngột bỏ nhà ra đi như vậy.

Những bí ẩn chìm khuất trong dòng thời gian vẫn đang chờ đợi cô từng bước lật mở.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hát lẩm nhẩm.
Hát lẩm nhẩm.