Sách tranh Đen tuyền (1-102)
Chương 36: Văn phòng Chấn Sơn
0 Bình luận - Độ dài: 4,333 từ - Cập nhật:
“Từng người một nào, đừng chen lấn người khác nhé~”
Khuôn viên trường học lúc sắp tan tầm trở nên vô cùng náo nhiệt. Khắp nơi là những giáo viên đang khoác lên mình bộ đồ thú nhồi bông, những chùm bóng bay lơ lửng giữa trời, đủ loại xe đồ chơi tự chạy đôn chạy đáo, cùng những chú thú bông nhỏ biết bay vừa lượn lờ vừa phát nhạc rộn ràng.
“Bà ơi, con ở đây nè~” Từ đằng xa, một bé gái đứng bên bồn hoa vui vẻ vẫy tay. Vây quanh cô bé là vài đứa trẻ đồng trang lứa, đứa nào mặt mũi cũng được vẽ vời sặc sỡ, trên tay giơ cao những chiếc chong chóng giấy rực rỡ sắc màu đang xoay tít.
Hôm nay là Tết Thiếu nhi, Hersia đi cùng bà Hà đến trường để thăm Lisha, nhân tiện tham quan các hoạt động lễ hội tại đây luôn.
Tuy là thành phố ngầm dưới lòng đất, nhưng môi trường ở trường tiểu học và mẫu giáo vẫn ngập tràn ánh nắng. Nơi đây sở hữu vòm trời mô phỏng hiếm hoi, ngay cả thảm cỏ trong sân trường cũng là cỏ thật, ngày ngày đều có robot tự động đi tưới nước.
Nhờ vào cuộc cải cách từ 400 năm trước, Liên Bang đã quy định các trường mẫu giáo và tiểu học bắt buộc phải đảm bảo đủ ánh sáng, môi trường gần gũi với thiên nhiên, đồng thời miễn giảm học phí và lương giáo viên sẽ do chính phủ chi trả. Mục đích là nỗ lực mang lại cho cư dân Liên Bang một tuổi thơ tươi đẹp nhất có thể, bởi đây chính là giai đoạn then chốt để hình thành nhân cách.
Mặc dù ban đầu cũng có những ý kiến lo ngại về khoản chi phí đắt đỏ này, nhưng rốt cuộc nó vẫn nhận được sự đồng thuận của đại đa số cư dân Liên Bang. Về sau, khi trật tự xã hội thực sự trở nên ổn định hơn nhiều, chính sách này dần trở thành một quốc sách lâu dài, chẳng còn ai lên tiếng phản đối nữa.
Do trẻ nhỏ tâm tính chưa vững vàng, thể chất còn non nớt, lại thêm kiến thức nền tảng chưa đủ, nên chúng chưa thể bắt đầu tu luyện Chuỗi Siêu Phàm mà chỉ dừng lại ở giai đoạn tích lũy lý thuyết. Việc dạy trước cho trẻ cũng bị coi là phạm pháp.
Trong lịch sử, không phải chưa từng có người muốn đốt cháy giai đoạn, và nội bộ Liên Bang cũng từng nổ ra vô số cuộc tranh luận về vấn đề này. Thế nhưng, vô vàn dữ liệu thực tế đã chứng minh, việc tu luyện Chuỗi Siêu Phàm khi còn quá nhỏ lợi bất cập hại, rủi ro mang lại lớn hơn rất nhiều so với chút ưu thế dẫn đầu cỏn con kia. Cuối cùng, một quyết định dứt khoát đã được đưa ra, thiết lập nên quy định này.
Quy tắc này còn mang lại một lợi ích khác, đó là do chưa ai bắt đầu tu luyện Chuỗi Siêu Phàm, nên sự chênh lệch sức mạnh giữa những đứa trẻ chưa thực sự rõ rệt. Điều này vô hình trung lại tạo điều kiện thuận lợi cho sự phát triển lành mạnh cả về thể xác lẫn tâm hồn của chúng.
Nếu không, ngay từ khi còn ngồi ghế tiểu học, lũ trẻ đã phải đối mặt với vòng xoáy ganh đua tàn khốc và áp lực cạnh tranh nghẹt thở. Một cuộc đời trưởng thành trong môi trường như thế thì sao có thể gọi là tươi đẹp được? Riêng việc giữ được tính cách hoạt bát, không bị trầm cảm thôi đã là điều hiếm hoi lắm rồi.
“Ôi, chắt gái ngoan của bà.” Bà Hà cười híp mắt bước lại gần, hai hôm nay sức khỏe của bà đã khá lên trông thấy.
“Nào, kể cho bà nghe xem, hôm nay các con biểu diễn tiết mục gì thế?”
“Hôm nay tụi con diễn vở ‘Bốn chú Vịt Bông đại chiến Ma Vương Lửa Hắc Ám’ ạ. Cuối cùng, Đại Ma Vương đã bị hạ gục bởi ‘Bom Kẹo Ngọt Trái Tim Siêu Cấp’ của tụi con. Ông ấy còn bảo đó là hương vị mà ông ấy nhớ thương và yêu thích nhất nữa cơ…”
Hersia cúi người, ngắm nhìn đám trẻ đang vây quanh bà Hà ríu rít như bầy chim non, cảm thấy vừa mắc cười lại vừa vui vẻ một cách bình dị.
“Cái này là quà tặng chị Hersia nè, cho chị á~” Bàn tay nhỏ xíu của Lisha nắm chặt ba cây kẹo mút, chìa ra trước mặt thiếu nữ.
“Kẹo ngon lắm đó chị, là phần thưởng tụi em giành được trong cuộc thi biểu diễn đấy. Cô giáo phát cho mỗi đứa hẳn một hộp, ăn được lâu ơi là lâu luôn.”
“Cảm ơn Lisha nha.” Hersia đón lấy mấy viên kẹo cô bé đưa, tò mò xem kỹ nhãn hiệu bên trên. Thì ra là đặc sản của thành phố Payin, có khá nhiều vị khác nhau.
“Chị Hersia ăn thử một cái đi, ngon lắm đó.”
Mấy đứa nhỏ xúm lại quanh Hersia. Có vài bé tuy chẳng biết cô là ai, nhưng vì thấy Lisha chơi thân với cô, nên chúng cũng tự nhiên coi cô là người chị thân thiết của mình luôn.
“Được rồi, thế thì chị chọn vị quýt xanh này nhé.”
Hersia xé nhẹ lớp vỏ, để lộ ra viên kẹo màu xanh ngọc bích nhạt. Cô khẽ đưa vào miệng ngậm lấy, tức thì vị ngọt ngào pha lẫn hương trái cây thơm mát lan tỏa khắp đầu lưỡi.
Hương vị quả thực rất tuyệt, thậm chí còn ngon hơn cả loại cô từng ăn hồi nhỏ. Có lẽ nhà sản xuất đã cải tiến công thức rồi chăng.
Đúng lúc bà Hà và Hersia đang trò chuyện cùng đám trẻ, thì từ đằng xa, lại có thêm mấy đứa bé khác cũng lon ton chạy tới.
Nhà của đa số bọn trẻ đều ở quanh đây. Mấy đứa này cũng từng theo học lớp bồi dưỡng ở chỗ bà Hà, nên lẽ dĩ nhiên là chúng vẫn nhớ Hersia, người chị gái từng đứng lớp dạy chúng một thời gian.
“Đó là chị Hersia đấy, chị ấy siêu lắm luôn! Chị ấy đánh bại được cả kẻ xấu bị mất kiểm soát, lại còn biết đủ thứ, giỏi hơn cả cô giáo nữa cơ!”
“Giỏi hơn cả thầy cô á? Cậu lại đang chém gió rồi~”
“Tớ đâu có chém gió, đến cả Sandy cũng bảo thế mà.” Sandy chính là cậu bé đeo kính từng học ở nhà bà Hà dạo trước, lúc nào thành tích cũng đứng trong top 3 của khối, nên cả đám ai cũng biết.
“Sandy mà lại nói thế á? Nghe chả giống tính cậu ta tẹo nào. Cậu ta kiêu ngạo lắm, bình thường có thèm nói chuyện với tụi mình đâu.”
“Hừ, cứ làm ra vẻ người lớn ấy, tớ ghét chơi với cậu ta nhất. Lúc nào cũng mở miệng ra là giảng giải đạo lý này nọ, phiền chết đi được.”
“Thôi không nói chuyện với mấy cậu nữa, anh tớ đến đón rồi. Anh ấy bảo hôm nay sẽ chiêu đãi tớ một bữa ra trò đấy. Bye nha~” Dứt lời, đứa bé chạy vụt về phía cổng trường, nơi một thiếu niên mặc đồng phục cấp ba đang mỉm cười vẫy tay đón chào.
“Oa, cái tên này lại chuồn sớm nữa rồi.”
Sân trường rộn rã tiếng nói cười, người lớn dắt trẻ nhỏ len lỏi qua lại giữa các gian hàng và khu vui chơi. Phía chân trời của vòm trời mô phỏng cũng bắt đầu nổi lên lớp mây lửa trôi lững lờ ánh vàng kim nhạt, ráng chiều tím đỏ nhuộm thẫm cả không gian.
Mãi đến khi trời dần sẩm tối, bà Hà và Hersia mới đưa Lisha về nhà. Ba người rời khỏi khuôn viên trường học lung linh rực rỡ, chầm chậm bước vào chiếc thang máy quen thuộc.
Trên đường đi, họ bắt gặp không ít hàng xóm vừa tan làm. Đây là khoảng thời gian nhộn nhịp nhất trong khu dân cư. Người người tấp nập đi chợ sắm sửa, tản bộ thong dong. Tại công viên nhỏ giữa các tòa nhà, có thể thấy rất đông người lớn và trẻ nhỏ đang vui chơi.
Dù những công viên quảng trường dưới lòng đất như thế này không có vòm trời mô phỏng, nhưng bù lại chúng được lắp đặt hệ thống đèn đêm sáng rực, trở thành nơi lung linh nhất giữa khu dân cư vốn dĩ u tối.
“Hôm nay Lisha muốn ăn gì nào?” Bà Hà vừa đi vừa dịu dàng hỏi cô bé.
“Con muốn ăn cá ạ, một con cá to ơi là to luôn ấy~”
“Chẳng phải trước đây Lisha ít khi ăn cá lắm sao? Sao hôm nay con lại đột nhiên muốn ăn món này thế?”
“Tại vì cô giáo bảo vịt hay ăn cá, mà hôm nay con đóng vai vịt nên con cũng phải ăn cá chứ ạ.” Lý lẽ của trẻ con quả thực đơn giản và rạch ròi đến thế là cùng.
“Được rồi, được rồi, để bà đi mua cá cho vịt con của bà nhé.”
Ba người cùng ghé vào siêu thị, sắm sửa xong xuôi thực phẩm cho bữa tối rồi mới thong thả trở về nhà.
Vì Hà Thành và cha mẹ của Lisha đều chưa đi làm về, nên bà Hà và Hersia bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị trước. Trong gian bếp dần vang lên tiếng nấu nướng lách cách, bà Hà cũng tỉ mỉ chỉ bảo cho Hersia những mẹo vặt trong sinh hoạt thường ngày.
Kính coong——
Tiếng chuông cửa vang lên từ bên ngoài khiến cả hai không khỏi ngạc nhiên. Bởi lẽ, mọi người trong nhà đều có chìa khóa và hệ thống nhận diện danh tính, lẽ ra không cần phải nhấn chuông mới đúng.
“Có người gõ cửa ạ!” Lisha chạy lon ton vào bếp, nói với hai người lớn.
“Để con ra xem cho.” Hersia đặt những thứ đang cầm trên tay xuống.
Liếc nhìn hình ảnh trên màn hình hiển thị bên cạnh cửa, Hersia không khỏi ngạc nhiên. Bởi lẽ, trang phục của đối phương thực sự quá đặc biệt, hay nói đúng hơn là mang một vẻ cổ xưa kỳ lạ.
Cuối cùng, cánh cửa cũng trượt mở, ba người đứng bên ngoài bắt đầu lên tiếng giới thiệu bản thân.
“Chào cô, xin hỏi đây có phải là nhà bà Hà không? Tôi là thành viên của Văn phòng Chấn Sơn. Lần này chúng tôi nhận ủy thác từ chính quyền thành phố Payin đến để điều tra và xử lý một vài sự việc.” Nói rồi, anh ta xuất trình thẻ ngành của mình, một loại chứng nhận có thể tra cứu xác thực trực tuyến ngay lập tức.
Trang phục của ba người trước mắt mang đậm hơi thở hoài cổ, toát lên phong thái cổ điển phương Đông rõ rệt. Những chiếc trường bào họ khoác bên ngoài lấy sắc vàng làm chủ đạo với những đường viền đen sắc sảo, ống tay áo rộng thênh thang, ngực áo để mở phóng khoáng, những dải đai lưng tung bay lả lướt theo từng cử động.
Thế nhưng nếu nhìn kỹ hơn, ta sẽ nhận ra họ tuyệt nhiên không phải những người phương Đông đến từ quá khứ. Bên dưới lớp trường bào là kiểu quần dài gọn gàng, bên trong lại mặc áo giáp ngực đan bằng sợi siêu bền, bên hông đeo máy quét dạng đĩa, sau lưng dắt súng trường điện từ. Họ đích thị là những chuyên gia thực thụ.
“Ồ, các vị đây là?” Bà Hà nghe tiếng cũng bước ra xem, bà nhìn mấy người lạ mặt đứng bên ngoài với vẻ thắc mắc.
Nhìn thấy khuôn mặt phương Đông đặc trưng của bà Hà và Lisha, thái độ của ba người họ bỗng trở nên mềm mỏng hơn hẳn.
“Chào bà ạ. Chúng cháu là thành viên của văn phòng sự vụ. Lần này chúng cháu nhận nhiệm vụ từ Chính phủ Liên Bang, đến đây để giải quyết dứt điểm vụ việc về kẻ mất kiểm soát trước đó…” Ba người họ bắt đầu giải thích mọi chuyện một cách chi tiết.
Hóa ra, những vụ mất kiểm soát xảy ra dạo gần đây không chỉ có mỗi lần mà Hersia bắt gặp hôm đó, mà tại nhiều nơi khác cũng đã ghi nhận thêm vài trường hợp tương tự. Thế nhưng, thu hút sự chú ý nhất vẫn là sự cố bất ngờ xảy ra trên phố thương mại vào ngày hôm ấy.
Trước đó, để chuẩn bị cho buổi hòa nhạc kia, thành phố Payin đã cố tình bưng bít và phong tỏa mọi tin tức. Giờ đây khi buổi diễn đã kết thúc, lẽ đương nhiên là họ phải bắt tay vào giải quyết dứt điểm những vấn đề tồn đọng này.
“Vậy là Liên Bang mời các vị đến đây để hỗ trợ xử lý sao?”
“Đúng vậy, Văn phòng Chấn Sơn chúng cháu có quan hệ hợp tác với chính quyền các quận phía Bắc của Lục Bảo Tinh. Chúng cháu từng nhiều lần điều tra và xử lý các vụ việc phức tạp tại Quận 5 và Quận 8 phía Bắc, nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ chính quyền địa phương. Đây là bảng xếp hạng năng lực của văn phòng chúng cháu.”
Vừa nói, người đàn ông vừa lướt mở thiết bị đầu cuối cá nhân trên cổ tay, hiển thị một biểu tượng đi kèm những ký tự cổ bí ẩn. Thông tin cho thấy văn phòng của họ được đánh giá thực lực mức B- và mức độ uy tín đạt hạng A.
Thông thường, chỉ những văn phòng sở hữu mức độ uy tín đạt hạng A mới đủ điều kiện nhận các nhiệm vụ do chính phủ ủy thác, và đi kèm với đó luôn là những khoản thù lao vô cùng hậu hĩnh.
“Hóa ra là vậy.” Hersia gật đầu đầy vẻ trầm tư, cô đưa mắt quan sát mấy người trước mặt.
Người đàn ông dẫn đầu trông chừng ngoài 30 tuổi, sở hữu thực lực đạt Chuỗi Tử Linh cấp 5. Hai người đi phía sau, một người tầm hơn 40 và người kia chỉ mới ngoài 20, cả hai đều đạt trình độ Chuỗi 4.
“Xin hỏi, cô chính là tiểu thư Hersia Tilane phải không?” Anh ta đưa mắt nhìn thiếu nữ tóc xám đứng trước mặt.
Vẻ ngoài của thiếu nữ này có chút mảnh mai, yếu đuối. Cô đeo kính, mái tóc xám dài phối cùng bộ đồng phục học sinh phổ biến khiến cô trông chẳng có gì nổi bật. Đôi tay và đôi chân cũng không hề săn chắc hay vạm vỡ, thật khó có thể tưởng tượng làm sao cô lại hạ gục được kẻ mất kiểm soát, nhất là khi nghe nói lúc đó cô mới chỉ là Chuỗi 2.
“Đúng là tôi.” Cô khẽ gật đầu.
“Tôi có thể hỏi cô về diễn biến chi tiết lúc đó được không?” Anh ta đẩy gọng kính trên sống mũi, một tia sáng xanh nhạt lướt qua mặt kính, báo hiệu thiết bị đã bắt đầu chuyển sang chế độ ghi hình.
“Được chứ, có điều chúng ta nên ra ngoài nói chuyện thì hơn.” Lo rằng việc này sẽ làm liên lụy và khiến gia đình bà Hà sợ hãi, Hersia chủ động bước ra khỏi nhà.
“Hersia.” Bà Hà nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt như muốn bảo rằng cô hoàn toàn có thể từ chối và đừng nên vội vàng hứa hẹn điều gì.
“Cháu không sao đâu mà.” Hersia khẽ lắc đầu, rồi bước chân theo ba người họ đi ra ngoài.
Cả nhóm đi tới khu sân chơi nhỏ trong khu dân cư, họ dừng chân bên một chiếc ghế băng dài rồi bắt đầu cuộc trò chuyện.
“Tôi là Dương Triệt, một trong những chuyên viên hành động của văn phòng trong đợt này, rất vui được gặp cô.” Miệng thì nói là rất vui, nhưng gương mặt chữ điền lạnh lùng của anh ta thực sự khiến người đối diện chẳng thể nào vui nổi.
Dù vậy, đối phương thực sự không có ác ý. Cô có thể lờ mờ cảm nhận được cảm xúc của anh ta, đây chính là năng lực mới mà cô có được sau khi tấn thăng lên Chuỗi Suy Tàn cấp 3 gần đây.
“Ngại quá, anh Dương tính tình vốn dĩ là như vậy, để anh giới thiệu một chút nhé. Ông chú này tên là Pascal, còn anh là Luther, cũng là thành viên tham gia nhiệm vụ lần này.” Chàng thanh niên đứng phía sau tiến lên phía trước để làm dịu đi bầu không khí căng thẳng này.
“Bọn anh vừa mới đến đây vào hôm qua. Sau khi xem qua không ít tài liệu từ phía chính phủ cung cấp, hiện tại văn phòng đã chia ra thành nhiều đội để tỏa đi điều tra, và bọn anh là một trong số đó. Vì trường hợp của em khá đặc biệt, nên bọn anh mới tìm gặp em để tìm hiểu chi tiết hơn một chút.”
“Chỉ là mấy câu hỏi thông thường thôi, nếu em thấy không thoải mái thì không cần trả lời cũng được.” Nhờ sự khéo léo của tay chuyên viên này, bầu không khí căng thẳng cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
“Hay là chúng ta tìm quán ăn nào đó ngồi một lát đi, đúng lúc anh cũng thấy đói bụng rồi. Chú thấy có đúng không, chú Pascal?”
“Chính xác, tìm chỗ nào ngồi một chút vẫn tốt hơn là cứ đứng đực ra đây.” Ông chú có mái tóc muối tiêu vỗ vỗ vai Dương Triệt. Sau đó, Dương Triệt cũng khẽ gật đầu. Cả nhóm cùng mời Hersia đến một nhà hàng bên đường để dùng bữa tối.
Sau khi bước vào quán, cả nhóm đưa mắt quan sát sơ qua một lượt rồi nhanh chóng ngồi xuống, nhường phần gọi món lại cho Hersia.
“Bọn anh mới tới nên chưa rành khu này lắm, em sống quanh đây nên chắc phải biết món nào ngon chứ nhỉ.”
“Được ạ.” Hersia mở thực đơn hiển thị trên thiết bị đầu cuối cá nhân, gọi 4 suất ăn tiêu chuẩn cấp T6 loại thường. Mỗi suất có giá khoảng 35 tín dụng, tính ra cũng được coi là ngon bổ rẻ.
Mấy người kia thấy vậy cũng chẳng hề bận tâm. Dường như với họ, chỉ cần được ăn một suất cơm tiêu chuẩn đàng hoàng thay vì phải nuốt đống thực phẩm khẩn cấp là đã quá mãn nguyện rồi.
“Phiền mọi người đợi một lát nhé.” Quán ăn này vốn dĩ chỉ có hai vợ chồng ông chủ quán cùng làm. Sau khi nhìn thấy đơn gọi món, ông chủ lên tiếng chào một câu rồi báo xuống bếp để bắt đầu chuẩn bị.
Chẳng bao lâu sau, những suất cơm nóng hổi vừa ra lò được bưng lên, cả nhóm cũng bắt đầu thong thả trò chuyện.
“Hersia chắc vừa mới tốt nghiệp cấp hai thôi nhỉ?”
“Vâng ạ, dạo này em vẫn đang vừa ôn thi vòng hai, vừa tranh thủ đi làm thêm.”
“Cháu quả là nỗ lực và chăm chỉ thật đấy. Nhóc con nhà chú cũng trạc tuổi cháu, nhưng giờ nó chỉ mải chơi thôi.” Chú Pascal lên tiếng khen ngợi, rồi từ đó câu chuyện dần chuyển sang tình hình môi trường sống ở khu vực này.
“Chắc hẳn các chú đã từng đi qua rất nhiều nơi rồi đúng không ạ?” Hersia bất ngờ lên tiếng. Kỳ thực, cô cũng đang rất tò mò về cách ăn mặc của nhóm người này.
“Đúng vậy, sao thế cháu?”
“Tại sao các chú lại mặc áo khoác kiểu này khi ra ngoài thế ạ? Cháu thấy loại trang phục này lúc hoạt động đâu có tiện lắm đâu.”
“À, ý em là cái này hả? Đây được coi là phong cách, hay là đặc điểm nhận dạng của văn phòng bọn anh đấy. Dù sao thì giữa các văn phòng với nhau cũng có sự cạnh tranh, phải tạo chút khác biệt thì người ta mới dễ nhớ được chứ.” Luther ngồi bên cạnh liến thoắng giải thích, thỉnh thoảng chú Pascal lại chêm vào vài câu bổ sung, chỉ có đội trưởng Dương Triệt là vẫn giữ im lặng từ đầu đến cuối.
“Người sáng lập văn phòng bọn anh là một người phương Đông. Nghe đồn tổ tiên của ngài ấy từng làm quan trong triều đình xưa nên rất chuộng phong cách này. Hơn nữa, rất nhiều chiêu thức và thủ pháp mà bọn anh sử dụng quả thực đều bắt nguồn từ phương Đông, thế nên ăn mặc như vầy cũng coi như là danh xứng với thực rồi.”
“Danh xứng với thực sao?”
“Đúng thế. Em nhìn xem, chiếc Tầm Phong Bát Sơn Bàn này có thể dễ dàng dò tìm sự sống và các thực thể ý thức ở quanh đây. Nó là kiệt tác của Xưởng Tương Thư đấy. Ngoài ra bọn anh còn biết cả Lôi pháp, chuyên dùng để khắc chế lũ ma quỷ.”
“Chuyện hàng yêu trừ ma cũng phải biết chạy theo thời đại chứ, bây giờ là cái thời dùng súng laser càn quét rồi.” Luther bổ sung.
Sau màn giới thiệu sơ qua của hai người họ, trí tò mò của Hersia cũng coi như đã được thỏa mãn phần nào. Cô bắt đầu kể lại cho cả ba nghe về những sự việc đã xảy ra vào ngày hôm đó.
“Ý cô là, ngay từ đầu mục tiêu mà hắn nhắm tới là thiết bị đầu cuối cá nhân, chứ không phải là cô, có đúng không?”
“Vâng, đúng thế. Có lẽ là do dao động ma lực từ thiết bị đầu cuối cá nhân phát ra rõ rệt hơn chăng.”
……
“Sau đó, ngoài việc lao vào cắn xé điên cuồng ra, hắn không hề sử dụng bất kỳ kỹ năng nào khác sao?”
“Hình như là không ạ. Chỉ riêng sức mạnh điên cuồng khi cắn xé của hắn thôi cũng đã quá kinh khủng rồi. Lúc đó cháu cũng phải may mắn lắm mới thoát chết trong gang tấc.” Cô vừa nói vừa lắc đầu.
Cả ba người bọn họ hỏi han cực kỳ chi tiết, thi thoảng lại quay sang trao đổi với nhau.
“Xem ra kẻ đó đã gần như mất sạch lý trí rồi. Thân thể hắn cũng suy kiệt trầm trọng, thậm chí còn bị rớt cấp nữa.”
“Ừ, người chết khi còn sống đã bước vào Chuỗi Long Tộc cấp 4 gần ba mươi năm rồi. Việc sử dụng năng lực lẽ ra đã trở thành bản năng, không lý nào lại yếu ớt đến mức này được.”
“Thời còn trẻ, hắn cũng từng giành được thứ hạng cao trong các giải đấu đối kháng giữa các học viện. Chỉ tiếc là về sau gặp phải một cú sốc quá lớn, nên đã không thể tiếp tục đi theo con đường này nữa.”
Nghe những lời phán đoán của họ, Hersia lờ mờ cảm thấy hình như mình đang bị xem thường thì phải. Tuy nhiên, với mấy chuyện cỏn con này, cô cũng chẳng buồn để tâm làm gì.
Khác hẳn với những bạn học lúc nào cũng thích ganh đua thứ hạng đầu, ham mê sự nổi bật, Hersia đã quen với việc nép mình nơi góc khuất. Thậm chí, cô còn có chút tận hưởng cái cảm giác tĩnh lặng và đơn độc này, chẳng ai đến làm phiền, cũng chẳng vướng bận thị phi hay tranh chấp.
Cơm nước xong xuôi, cô ngồi hai tay ôm lấy cốc nước, nhấm nháp từng ngụm nhỏ, tâm trí lại bất giác trôi về những khung cảnh trường lớp ngày xưa.
Cũng hệt như chuyện đi đón Lisha hôm nay vậy. Ngày trước, cô cũng từng lớn lên bên cạnh biết bao người bạn thuở nhỏ. Chỉ tiếc là, người thì theo cha mẹ chuyển đi nơi khác sống, người thì vào những ngôi trường khác nhau, để rồi cứ thế mà dần trở nên xa lạ.
Riêng có Clara là vẫn luôn học cùng lớp với cô. Chỉ tiếc là, giữa hai người lại tồn tại một mối quan hệ lưng chừng, tuy quen biết nhau đã rất lâu, nhưng chưa bao giờ thực sự trở nên thân thiết.
Hồi còn học tiểu học, Clara cũng thuộc tuýp người hay ngượng ngùng và ít nói lắm. Gương mặt ngày ấy còn vương chút nét bụ bẫm trẻ con, chứ chẳng giống bây giờ chút nào…
“Vậy hôm nay làm phiền cô Hersia đến đây thôi nhé.” Sau khi đã hỏi được những thông tin cần thiết, cả ba người cùng đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
“Vâng, không sao ạ.”
Thanh toán xong xuôi, Luther lại chạy bước nhỏ quay lại chỗ cô: “Trao đổi liên lạc nhé, Hersia. Biết đâu sau này sẽ có lúc chúng ta cần giúp đỡ lẫn nhau đấy.”
“Vâng ạ.”
Cuối cùng thì sau mấy năm trời sở hữu thiết bị đầu cuối cá nhân, danh bạ của Hersia cũng đã vinh dự cán mốc… mười người.
0 Bình luận