Nhà kính của Andusia, Giấc Mộng Lưu Ly.
Bên trong căn phòng hoa phủ đầy dây leo xanh ngát, một tiếng đàn dây nhẹ nhàng vang lên. Thế nhưng, giai điệu chưa kéo dài được mấy nhịp thì đã dừng lại, rồi lại bắt đầu lại từ đầu.
Hersia khép hờ đôi mắt, một tay đỡ lấy cần đàn, tay kia cầm chắc cây vĩ, nhẹ nhàng kéo những nhịp chậm rãi, cố gắng tìm kiếm cảm giác trong từng nốt nhạc.
Cách đó không xa, Andusia đang tỉ mẩn pha một ấm trà hoa. Cô ấy chậm rãi rót dòng nước nóng vào tách, rồi lặng lẽ ngồi sang một bên, tĩnh tâm lắng nghe tiếng đàn.
Tốc độ tiếp thu của thiếu nữ không nhanh, thao tác vẫn còn rất non nớt và gượng gạo. Tiếng đàn thường xuyên bị ngắt quãng giữa chừng, phải mất một lúc lâu cô mới mò mẫm tìm lại được đúng vị trí nốt nhạc, rồi mới có thể bắt đầu lại.
Tuy nhiên, điều khiến người ta cảm thấy an lòng là cô dường như không hề có chút nóng nảy hay bực dọc nào. Tựa như một đóa hoa lan nơi thanh vắng, cô cứ thế nghiêm túc và tỉ mỉ làm quen với nhạc cụ trên tay.
Cứ thế, mãi cho đến khi giờ nghỉ trưa kết thúc, cô mới chậm rãi mở đôi mắt màu lam nhạt ra, rồi nhẹ nhàng đặt cây đàn cùng chiếc vĩ trên tay xuống.
Andusia khẽ vỗ tay tán thưởng, mỉm cười nhìn thiếu nữ đang đứng trước mặt mình.
“Tốt lắm đó, Dantalian. So với ngày hôm qua, em đã tiến bộ hơn rất nhiều rồi.”
“Em cảm ơn.” Thiếu nữ cẩn thận đặt cây vĩ cầm trở lại vào hộp, sau đó nhẹ nhàng đóng nắp lại.
Kể từ khi chấp nhận yêu cầu của Buttis, ngày nào cô cũng tranh thủ thời gian nghỉ trưa và sau giờ làm để luyện tập. Cây vĩ cầm này vốn là của Andusia. Nghe đồn rằng thuở mới đến Giấc Mộng Lưu Ly, cô ấy cũng từng thường xuyên kéo đàn phục vụ khách, chỉ có điều, giờ đây hiếm khi thấy cô ấy làm vậy nữa.
Sau khi cất cây vĩ cầm về chỗ cũ, Hersia chào tạm biệt Andusia. Rồi cô khẽ nâng vạt váy đen trắng lên, bước xuyên qua căn phòng hoa ngập tràn dây leo, hướng về phía nơi làm việc của buổi chiều.
Cứ thế, mãi cho đến khi bầu trời mô phỏng bên trong cửa tiệm dần chuyển sắc, ánh ráng chiều đỏ rực nhuộm thắm không gian, cô mới kết thúc công việc. Sau đó, cô lại quay về chỗ của Andusia để tiếp tục bài luyện tập còn dang dở.
Thời gian cứ thế ngày qua ngày trôi đi. Dưới sự chỉ bảo của Andusia, Hersia dần dần cũng đã nắm bắt được lối chơi vĩ cầm. Đến lúc này, cô đã có thể bắt tay vào học bản nhạc đầu tiên.
“Vậy thì chọn bản ‘Canon in D’ này đi.” Sau một thoáng trầm ngâm, Andusia quyết định chọn cho Hersia một nhạc phẩm kinh điển.
Sau khi quyết định xong nhạc phẩm, Andusia đưa bản nhạc phổ cho Hersia, dặn dò cô trong vài ngày tới hãy làm quen và học thuộc lòng nó.
“Hôm nay đến đây thôi nhé. Em về nghỉ ngơi cho thật tốt, hẹn mai gặp lại.”
Rời khỏi Giấc Mộng Lưu Ly, Hersia đi lên khu vực dành cho nhân viên ở tầng trên để thay lại trang phục của mình, sau đó quay trở về nhà.
Trong lúc đứng chờ thang máy đi lên, cô chợt nhớ ra điều gì, bèn lấy thiết bị đầu cuối cá nhân trong túi ra lướt xem. Suốt một tuần qua, ngày nào cô cũng chìm đắm trong việc luyện tập vĩ cầm, thành thử đến cả tin nhắn trong nhóm lớp cũng chẳng mấy khi ngó tới.
[Kết quả thi vòng hai của Millie có rồi đấy.]
[Đậu không?]
[Đậu rồi. Tớ vừa nhìn thấy danh sách trúng tuyển của Học viện Srebb xong.]
[Sao nhanh thế?]
[Mỗi trường mỗi khác, còn tùy vào lịch sắp xếp nữa. Nếu cậu mà nhận được thư mời nhập học của vài trường cùng lúc, thì lúc đó tha hồ mà lựa chọn kỹ càng.]
Sau đó, Hersia lướt lại lịch sử trò chuyện, phát hiện ra không ít bạn học đã bắt đầu tham gia kỳ thi vòng hai, thậm chí có người còn nhận được thông báo trúng tuyển rồi.
Chỉ cần vượt qua được vòng thi thứ hai, thì chặng đường phía sau về cơ bản chỉ còn là thủ tục. Chờ nhận thư mời chính thức, rồi đến trường làm thủ tục nhập học mà thôi.
[Danh sách trúng tuyển của Học viện Erin cũng có rồi này.] Đột nhiên có ai đó trong nhóm lên tiếng.
[Để tớ xem nào.]
Hersia cũng mang theo tâm trạng đầy mong đợi mà ấn mở danh sách công bố. Ánh mắt cô lướt nhanh qua từng dòng, và rồi cuối cùng cũng tìm thấy cái tên của chính mình.
Thật may quá, rốt cuộc thì tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay cũng đã được trút bỏ.
Thế nhưng, vừa nhìn thấy thời gian thi vòng hai, cô lại rơi vào thế khó. Bởi ngày hôm đó lại trùng khít với lịch của Học viện Diên Đình. Nếu chọn tham gia kỳ thi tại Học viện Diên Đình ở Quận 1 phía Bắc, chắc chắn cô sẽ không thể đến Học viện Erin được nữa.
Quả là một sự lựa chọn khó khăn. Cô nhìn chằm chằm vào ngày tháng hiển thị trên thiết bị đầu cuối cá nhân, thầm tính toán kỹ lưỡng trong lòng.
Với Học viện Erin, cô nắm chắc phần thắng trong tay vì đã chuẩn bị suốt một thời gian dài. Ngược lại, cô chẳng hề hay biết gì về Học viện Diên Đình. Thế nhưng, nếu chỉ vì lý do đó mà từ bỏ một cơ hội tuyệt vời như vậy thì thật đáng tiếc, và cũng thật phụ lòng tốt mà người ấy đã dành cho mình.
Dù sao đi nữa, cứ bắt đầu chuẩn bị cái đã. Biết đâu vẫn còn một cơ hội mong manh để cô có thể lách thời gian, chẳng hạn như buổi sáng tham gia thi ở Học viện Diên Đình, còn buổi chiều thì tức tốc chạy sang Học viện Erin.
Mải mê suy nghĩ, suốt dọc đường về nhà cô cũng chẳng mấy bận tâm đến tình hình xung quanh. Phải đến khi về tới khu dân cư nơi mình ở, cô mới chợt nhận ra bầu không khí hôm nay có chút bất thường.
Trên dãy hành lang rộng rãi, không ít người đang tụ tập lại một chỗ bàn tán xôn xao, trong khi từ phía xa vọng lại tiếng loa phóng thanh đầy dõng dạc.
“Yêu cầu toàn thể cư dân Liên Bang chú ý! Kể từ ngày hôm nay, Khu công nghiệp D390 và Khu cư trú F31 lân cận sẽ chính thức bị phong tỏa toàn diện. Nghiêm cấm mọi hành vi ra vào hoặc lại gần các khu vực này!”
Hersia thoáng vẻ không hiểu, rồi ánh mắt cô dừng lại ở tờ thông báo tạm thời được dán trên bức tường hành lang gần đó.
《Về việc phong tỏa và cấm ra vào Khu cư trú F31》
Nội dung đại khái là yêu cầu cư dân khu vực này tuyệt đối không được tiến vào, thậm chí tốt nhất là đừng nên lại gần. Cho dù bên trong có người thân hay bạn bè, cũng không được phép tìm cách vượt rào ra vào, nếu không sẽ bị coi là vi phạm pháp luật Liên Bang…
Phía dưới văn bản là con dấu của Chính quyền thành phố Payin, kèm theo huy hiệu của nhiều bộ ngành khác nhau. Có thể thấy chính quyền địa phương đặc biệt coi trọng sự việc lần này, thậm chí bên ngoài khu vực phong tỏa còn có xe cảnh sát tức trực, và những viên cảnh sát mặc áo trắng liên tục đi tuần tra.
Vì tò mò muốn biết ngọn ngành sự việc, Hersia truy cập vào diễn đàn địa phương. Trên mạng, rất nhiều người đang bàn tán xôn xao về vấn đề này. Đại loại thì đây là chiến dịch truy quét tiếp theo sau vụ kẻ mất kiểm soát làm loạn lần trước. Nghe đồn người ta đã điều tra ra được thứ gì đó rất nghiêm trọng, nhưng thông tin đã bị phong tỏa cực kỳ nghiêm ngặt.
Xem ra tình hình ngày càng nghiêm trọng rồi.
Hersia tắt màn hình đi, tiếp tục rảo bước về phía nhà mình.
Dù chính mình là người trong cuộc, nhưng khi ấy cô cứ ngỡ đó chỉ là một tai nạn đơn thuần. Nào ngờ, đó mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Giờ đây mọi chuyện đang ngày càng leo thang, và khối băng khổng lồ ẩn sâu dưới mặt nước đang từ từ lao tới.
……
Khu công nghiệp D390, tầng ngầm 69.
Đây là khu vực tận cùng dưới đáy của thành phố, nơi không khí ẩm ướt và nóng bức đến ngột ngạt. Những đường ống thép khổng lồ màu đỏ sẫm chạy ngang dọc, chằng chịt khắp nơi. Từ phía xa vọng lại tiếng máy dập nặng nề, nện xuống liên hồi theo một nhịp điệu nhất định, tạo nên những âm thanh vang dội rung chuyển trong lòng các đường ống.
Giữa môi trường công nghiệp khắc nghiệt ấy chẳng hề thấy một bóng người, chỉ có những ngọn đèn LED màu vàng cam trơ trọi chiếu xuống khu rừng sắt thép lạnh lẽo này.
Bước đi trên những tấm sàn lưới thép phủ lớp sơn chống gỉ màu đỏ sẫm, tiếng đế giày va chạm với kim loại vang lên cộp cộp. Ba người đeo kính bảo hộ xanh thẫm bước vào khu vực này. Trên người họ là bộ đồng phục nền vàng viền đen của những thành viên văn phòng tư nhân đang hợp tác cùng chính quyền, chứ không phải nhân viên chính thức của Liên Bang.
“Tình hình thế nào rồi, Luther?”
Dương Triệt hỏi, tay lăm lăm khẩu súng trường điện từ đã mở khóa an toàn, đứng cảnh giới ở phía trước. Phía sau, hai người còn lại chia nhau hành động. Một người cầm máy quét chuyên dụng rà soát, người kia xách theo thùng vũ khí hạng nặng, mắt đảo quanh quan sát tứ phía.
“Chắc là ở ngay quanh đây thôi.”
Luther dán mắt vào chiếc ‘Tầm Phong Bát Sơn Bàn’ trên tay. Cậu liên tục chỉnh tần số, đổi chế độ quét, khiến mặt đĩa hiện lên đủ loại số liệu, cố gắng quét toàn cảnh khu vực từ nhiều góc độ nhất có thể.
“Bát Sơn Bàn đang bị nhiễu loạn rất mạnh, đây là chuyện chưa từng xảy ra trước đây. Rất có thể đối phương đã nắm được thủ đoạn đặc biệt nào đó.” Luther nhíu chặt đôi mày.
“Chắc chắn là do các biện pháp thông thường không có tác dụng, nên chính quyền thành phố Payin mới phải thuê đến chúng ta. Chứ không, đời nào bọn họ lại chịu chi tiền.” Dương Triệt lắc đầu, anh ta đã sớm quen với những rắc rối nảy sinh trong công việc kiểu này rồi.
Một khi chính quyền Liên Bang đã tìm đến tận cửa để giao phó nhiệm vụ, thì xác định là phải chuẩn bị tâm lý để đối mặt với đủ loại rắc rối. Bởi lẽ, nếu sự việc đơn giản, bọn họ đời nào lại chịu chi ra khoản tiền lớn đến thế để mời người ngoài.
“Đối phương là một kẻ cực kỳ xảo quyệt. Theo tin tình báo, hắn đã ẩn náu trong nhà máy sữa này từ trước, lợi dụng máy móc thiết bị tại đây để điều chế ra một lô thuốc.”
“Chỉ cần trộn loại thuốc này vào sữa là sẽ tạo ra tính gây nghiện, nhờ đó mà doanh số bán hàng cứ thế tăng vọt.”
“Hắn làm thế mà bộ phận kiểm định của Liên Bang lại không phát hiện ra sao?” Luther thắc mắc hỏi.
“Cái đó còn tùy thuộc vào cấp độ quản lý nào. Nếu sản phẩm của nhà máy này chỉ tiêu thụ nội bộ, không vận chuyển sang các thành phố khác, thì sẽ chỉ có cơ quan địa phương kiểm tra thôi. Mà thành phố Payin cũng chẳng phải đô thị lớn gì cho cam, bộ phận kiểm định ở đây tương đối dễ qua mặt. À không, có lẽ cũng chẳng cần phải giở trò đâu, chỉ cần chia chác chút tiền lời, biết đâu đám nhân viên đó sẽ tự khắc mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện.”
Pascal đi phía sau lên tiếng giải đáp thắc mắc của cậu. Với một tay lão luyện như ông chú này, mấy chuyện kiểu này đã quá đỗi bình thường rồi.
“Nếu đơn thuần chỉ là có tính gây nghiện thì sự việc đã chẳng leo thang đến mức này. Thế nhưng gã kia, chẳng biết nên khen hắn may mắn hay chửi hắn là kẻ điên rồ mất hết nhân tính nữa, lại phát hiện ra một thứ mới mẻ khác.”
“Nghe đồn rằng chỉ cần uống thứ đó vào, ý thức tinh thần sẽ được cường hóa, nhờ vậy mà quá trình tấn thăng cũng dễ dàng thành công hơn hẳn.”
“Chuyện này…” Nghe đến đây, Luther cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
“Nếu vụ này mà trót lọt, thì thứ đó ít nhất cũng phải được xếp vào hàng linh dược đặc biệt cấp T3. Giá mỗi liều chắc chắn sẽ không dưới vài trăm nghìn tín dụng Liên Bang đâu.”
“Đáng tiếc, phát minh của hắn lại chẳng phải thứ tử tế gì. Tuy đúng là ý thức tinh thần có được cường hóa, nhưng tác dụng phụ lại đáng sợ hơn nhiều. Nó khiến người dùng bị rối loạn tinh thần, mất trí nhớ, rồi cuối cùng biến thành một kẻ điên.”
“Tuy nhiên, đứng trên góc độ của một nhà nghiên cứu thì hắn chẳng lấy làm lạ. Hắn cho rằng mấy mẫu thử nghiệm ban đầu kiểu gì chả đầy lỗi, chỉ cần kiên trì cải tiến dần là xong.”
“Thế nên hắn mới tìm kiếm rất nhiều người để thử nghiệm. Thủ đoạn là dụ dỗ và lừa gạt, ngụy trang thứ thuốc đó thành linh dược cao cấp là hàng ăn cắp được buôn lậu từ các Tinh vực lớn về. Làm vậy vừa giúp hắn kiếm được một khoản tiền lớn, vừa khiến nạn nhân mất đi sự cảnh giác.”
“Năm nào chẳng có người thất bại khi tấn thăng, hay gặp sự cố trong quá trình tu luyện Chuỗi Siêu Phàm. Nếu lần này chính quyền địa phương không đột nhiên sinh nghi và nâng cao cảnh giác, thì e là còn lâu mới phát hiện ra điểm bất thường.”
“Ai mà biết được. Có khi lần này chính quyền đột nhiên nổi hứng muốn làm người tốt cũng nên.”
Dương Triệt lắc đầu ngán ngẩm. Là thành viên chủ chốt của văn phòng, anh ta thường xuyên phải làm việc với giới quan chức, nên chẳng hề đặt nhiều kỳ vọng vào nhân phẩm của đám người đó. Đối với anh, chỉ cần họ hoàn thành được những nhiệm vụ cơ bản nhất thôi đã là chuyện hiếm có lắm rồi.
“Thôi được rồi, giờ nghỉ kết thúc, tập trung làm việc đi. Hy vọng lần này chúng ta sẽ là người tóm được con cá lớn này.”
Giây phút nghỉ ngơi ngắn ngủi kết thúc, ba người tiếp tục bước xuyên qua khu công nghiệp ngầm đang chìm trong màn sương trắng mờ ảo. Bên tai họ, ngoài tiếng bước chân của chính mình, chỉ còn lại tiếng máy hơi nước gầm gừ thi thoảng vọng lại.
Nhiệt lượng tỏa ra từ đống thiết bị nhà xưởng này được dòng nước chảy trong ống hấp thụ rồi hóa hơi. Một phần hơi nước đó được dùng để phát điện, còn phần nhiệt dư sẽ theo máy bơm đẩy lên mặt đất để tản nhiệt theo quy trình tuần hoàn.
Một giờ sau, ba người đi đến một ngõ cụt. Chắn ngang trước mắt là bức tường thép hàn kín mít, bên trên còn dùng sơn xịt viết dòng chữ cảnh báo: ‘Cấm lại gần’.
Luther nhìn lướt qua máy quét trên tay rồi nói: “Tuy nhìn bên ngoài thì có vẻ như đã bị hàn chết, nhưng theo hiển thị trên Bát Sơn Bàn, phía sau bức tường này thực chất là một khoảng rỗng.”
“Chỗ này phải đến tầng ngầm 70 rồi đấy nhỉ. Xuống sâu thêm chút nữa là coi như xuyên thủng cả đáy thành phố Payin rồi.”
“Ai mà biết được chứ. Số tầng được công bố trên giấy tờ của mấy thành phố ngầm này chẳng bao giờ đáng tin cả. Đám cư dân bất hợp pháp, bọn tội phạm, thậm chí cả những kẻ đào tẩu đều tụ tập về những khu vực kiểu này. Biết đâu chừng, bên dưới tầng 70 của thành phố Payin cũng tồn tại một vùng xám như thế.”
“Vào trong chứ?”
“Lão Pa, chuẩn bị thuốc nổ đi. Tôi sẽ gửi báo cáo lên trên. Còn Luther, cậu lo cảnh giới xung quanh.” Dương Triệt đưa ra quyết định dứt khoát.
“Rõ!”
Phân công xong xuôi, cả nhóm lập tức bắt tay vào hành động.
Chẳng bao lâu sau, một tiếng nổ lớn vang vọng khắp không gian ngầm. Bức tường thép vốn được hàn kín mít giờ đây đã bị phá toang, lộ ra một lỗ hổng lớn.
Cả ba trèo lên, lách người qua lỗ hổng lớn để vào trong, rồi lập tức quan sát tình hình.
“Tin tốt là chỗ này không phải vùng xám, đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ không bị đám tội phạm cản đường.” Luther vừa nói vừa dùng đèn pin rọi vào không gian tối đen như mực dưới lòng đất.
“Còn tin xấu là vách đá ở đây rất ẩm ướt, bên dưới khả năng cao là có sông ngầm. Đối phương có thể sẽ lợi dụng dòng chảy đó để tẩu thoát.” Pascal lên tiếng.
“Nếu cứ thế mà để hắn chạy thoát, hai phần ba tiền hoa hồng của chúng ta sẽ bay theo mây khói đấy.” Dương Triệt khẽ đẩy chiếc kính bảo hộ trên sống mũi, bắt đầu tận dụng AI hỗ trợ để liên tục phân tích môi trường bên dưới, tìm kiếm những dấu vết có người từng qua lại.
“Chậc, đúng là chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả.”
Luther nhổ toẹt một cái đầy vẻ bực dọc, giắt cái Bát Sơn Bàn vào thắt lưng rồi gieo mình xuống dưới. Từ tay cậu ta, mấy điểm sáng lấp lánh tung ra, rơi tự do cùng chủ nhân rồi bùng lên như những quả pháo sáng, soi rõ mồn một khung cảnh xung quanh.
Vách đá đen kịt, những thảm rêu ẩm ướt, địa hình dốc đứng gồ ghề… tất cả lần lượt lướt qua tầm mắt. Ngay sau đó, một bóng đen đột ngột lao ra từ góc khuất, vồ thẳng về phía những điểm sáng lấp lánh.
Pằng! Pằng! Pằng!
Ba phát súng nổ liên tiếp, những vệt đạn xanh lam xé toạc màn đêm rồi biến mất trong tích tắc, bắn nát sinh vật lạ vừa lao ra thành những mảnh thịt vụn.
Phía sau, Dương Triệt siết chặt khẩu súng trường điện từ trong tay, nhắm thẳng xuống dưới để bọc lót cho Luther. Anh liên tục nã đạn không ngừng nghỉ, duy trì hỏa lực cho đến khi đồng đội đã tiếp đất an toàn.
Thấy không còn bóng đen nào lao ra nữa, Pascal cũng xách theo chiếc hòm hỏa lực hạng nặng màu đen đỏ nhảy xuống. Với thân hình vạm vỡ trong lớp lót chống đạn dày cộm, trông lão chẳng khác nào một con tê giác xám dũng mãnh.
Khi lão tiếp đất, nước bắn tung tóe khắp nơi, thậm chí dưới sức nặng ấy, mấy hòn đá giòn tan còn vỡ vụn dưới chân lão.
Sau cùng Dương Triệt mới nhảy xuống. Ngay lúc ba người cứ ngỡ đám sinh vật trên đường đã bị quét sạch, một bóng đen nữa bất ngờ lao ra, vồ thẳng về phía Dương Triệt đang lơ lửng giữa không trung. Đúng lúc này, khẩu súng trường điện từ lại đang đeo sau lưng, anh căn bản không kịp rút súng nữa rồi.
【Minh Lưu Trảm Quang】(Cấp Hoàng Kim – Hiếm): Thanh kiếm ánh sáng sở hữu hiệu ứng đặc biệt ‘Lôi Điện Rực Cháy’ và ‘Xuyên Thấu Ma Pháp’. Có thể nạp đầy năng lượng trong nháy mắt bằng ma lực thuộc Chuỗi Tử Linh. Sát thương cực lớn nhưng tiêu hao cũng cực cao, một Siêu Phàm Giả Chuỗi 5 tiêu chuẩn chỉ có thể duy trì sử dụng trong vòng 1 phút.
Thân kiếm tựa như được bao phủ bởi vô số tia lửa điện màu vàng rực. Khi nhát kiếm chém vào sinh vật đen kịt kia, những tiếng điện xẹt nổ lách tách dày đặc như pháo nổ vang lên. Không chỉ trực tiếp chẻ đôi đối thủ, một mùi khét lẹt cũng bắt đầu lan tỏa khắp không gian dưới lòng đất.
Vài giây sau, Dương Triệt đáp xuống mặt đất, thanh kiếm ánh sáng trên tay đã sớm tắt đi và được thu hồi gọn gàng. Chính lúc này, những miếng thịt vụn cháy khét mới từ không trung lả tả rơi xuống, để lại những làn khói trắng lờ mờ bay trong không khí.
0 Bình luận