Sách tranh Đen tuyền (1-102)
Chương 41: Chuyện cũ ngày xưa
0 Bình luận - Độ dài: 3,405 từ - Cập nhật:
Chiếc xe vẫn lao đi không ngừng. Nửa phút sau, một loạt tiếng súng cùng tiếng la hét thất thanh chợt vọng lại từ phía trước.
“Á—— Cứu với!”
“Điên rồi, bọn chúng điên hết cả rồi——”
“Không, cầu xin các người, đừng ăn thịt tôi!”
Đoàng! Đoàng! Lại thêm vài tiếng súng nữa vang lên. Xen lẫn trong đó là tiếng đạn kim loại nảy bật và âm thanh nặng nề của một thứ gì đó vừa đổ xuống.
Ba chiếc xe địa hình đột ngột phanh gấp. Kiều Long nhảy xuống xe, ra hiệu cho đám đàn em bám sát theo mình. Họ đồng loạt lên đạn, cẩn trọng tiến về phía trước.
Hersia chống tay lên ghế xe rồi nhảy ra ngoài. Thân hình nhẹ bẫng của cô lướt qua hang động tối tăm mà chẳng hề phát ra một tiếng động nào.
Dù người thường chẳng thể nhìn rõ bên trong hang động, chỉ có thể dựa vào đèn xe và đèn pin để quan sát, nhưng đối với cô, điều này chẳng có gì khó khăn.
Năng lực được kích hoạt, môi trường xung quanh liền hiện lên trong tâm trí cô hệt như vừa được một chiếc radar quét qua, ngay cả những góc khuất phía sau lưng cũng không bị bỏ sót.
Con đường siêu phàm mà cô chọn thuở bé chỉ vì sợ bóng tối, thế mà lại đặc biệt hữu dụng ở cái chốn lòng đất này.
Lách qua những tảng đá trong bóng tối, Hersia rút khẩu súng từ túi áo khoác ra, nắm gọn trong lòng bàn tay rồi khẽ nắn nót để làm quen với cảm giác cầm nắm.
Mặc dù trước đây cô chưa từng dùng súng thật, nhưng trường học đã từng tổ chức một tuần huấn luyện bắn súng điện tử mô phỏng, cũng như hướng dẫn cách sử dụng một số loại vũ khí cơ bản.
Liên Bang Tường Vi đã từ rất lâu không còn xảy ra chiến tranh, thế nên chương trình giáo dục quân sự cũng bị cắt xén đến mức chỉ còn sót lại vỏn vẹn chừng ấy.
Tương truyền ở Liên Bang của 400 năm về trước, mỗi học sinh trung học đều phải tham gia khóa huấn luyện quân sự kéo dài gần nửa năm. Họ phải thành thạo việc sử dụng đủ mọi loại vũ khí, học cách lái chiến đấu cơ, thậm chí là những thao tác điều khiển chiến hạm cơ bản. Cuộc nội chiến thời bấy giờ diễn ra vô cùng khốc liệt, gần như mỗi tháng đều có hàng triệu người bị gọi nhập ngũ.
Hersia lặng lẽ bám theo phía sau, thỉnh thoảng vài tên đàn em trong băng đảng ngoái đầu nhìn lại. Bắt gặp dáng vẻ di chuyển im lìm tựa u linh của cô, bọn chúng không khỏi thoáng giật mình kinh ngạc. Có vẻ như thiếu nữ này hoàn toàn không phải là kiểu bình hoa di động vô dụng như chúng vẫn tưởng.
Chẳng mấy chốc, phía trước đã bắt đầu nổ súng giao tranh.
Tiếng súng dữ dội nổ dồn dập đến mức gần như nối liền thành một dải âm thanh. Dưới làn hỏa lực càn quét khủng khiếp ấy, những kẻ mất kiểm soát đang lang thang và điên cuồng tấn công ở phía xa bị bắn cho nát tươm, thịt xương lẫn lộn, rồi từ từ đổ gục xuống.
Nửa phút trôi qua, Kiều Long giơ tay ra hiệu, đám đàn em phía sau mới đồng loạt ngừng xả đạn.
Một tốp người vây quanh bảo vệ Hersia ở chính giữa, hộ tống cô đi xuyên qua khu vực rực sáng ánh đèn này. Vài kẻ khác thì tản ra rà soát bốn phía, dò hỏi tình hình của những người sống sót.
“Đám mất kiểm soát vừa rồi từ đâu xông tới? Mày còn biết thêm thông tin gì nữa không?” Một tên đàn em trong băng xốc ngược một gã đàn ông đang run lẩy bẩy lên, gí chặt gã vào vách đá rồi lớn tiếng tra khảo.
“Tôi… tôi…” Ngón tay gã run lẩy bẩy, giọng nói chứa đầy sự kinh hoàng tột độ.
Mặc dù thế giới ngầm vốn dĩ tàn khốc, nhưng tận mắt chứng kiến cảnh những kẻ mất kiểm soát nhai nuốt người sống vẫn là một cú sốc quá lớn. Cảnh tượng ruột gan và nội tạng bị lôi tuột ra ngoài kia, e rằng cả đời này gã cũng chẳng thể nào quên được.
“Tôi nói, tôi nói!” Thấy tên giang hồ rút súng chĩa thẳng vào đầu mình, gã cuối cùng cũng phải ép bản thân bình tĩnh lại.
“Bọn chúng xông tới từ cổng Đông… đúng rồi, là từ hướng đường ống phía Đông. Ban đầu bọn tôi còn tưởng là bị băng khác tập kích, nhưng sau đó mới phát hiện ra là không phải…”
“Bọn mày không đánh trả à?” Kiều Long từ giữa đám đàn em bước ra.
“Bọn tôi có bắn trả, nhưng lẫn trong đám đó có một tên cực kỳ đáng sợ. Nó di chuyển rất nhanh, dăm ba viên đạn găm vào người chẳng nhằm nhò gì. Nó lao thẳng tới cắn nát cổ Will…”
“Sau đó những người khác bắt đầu hoảng loạn, rồi có người cắm đầu bỏ chạy, rồi đám đông vỡ lở tán loạn, và rồi… chính là cảnh tượng mà các anh vừa thấy.”
“Thế con quái vật đó đâu rồi? Ban nãy tao chẳng thấy tên mất kiểm soát nào đặc biệt cả.”
“Tôi không biết nữa. Có thể nó đã mò sang chỗ khác rồi, cũng có thể nó đang rình rập ở một góc khuất nào đó quanh đây.”
Lời này vừa dứt, tất cả những người có mặt lập tức tản ra cảnh giác, rà soát xung quanh, thế nhưng vẫn chẳng phát hiện ra mống nào.
“Ở bên trên.” Giữa đám đông đang hoảng loạn, giọng nói trong trẻo mà lạnh lẽo của Hersia chợt vang lên.
Mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn lên. Những luồng ánh sáng chói lóa quét qua, soi rõ một bóng dáng gớm ghiếc đỏ lòm máu đang bám chặt lấy phiến đá trên trần hang.
Tiếng súng nổ liên thanh không dứt, mọi người lại một lần nữa tập trung hỏa lực. Thế nhưng đúng như dự đoán, con quái vật này di chuyển cực nhanh, nó lập tức nhảy thẳng vào bóng tối, khiến không ít viên đạn chỉ có thể bắn vào khoảng không vô định.
Thực thể mất kiểm soát – Nhân loại
Trạng thái: Thương nhẹ, biến dị (Mất trí nặng, hành động như dã thú)
Chuỗi Siêu Phàm: Chuỗi Trảm Nhận cấp 4 – Không rõ (Đánh giá: Cấp Ám Ngân – Ưu tú)
Năng lực: Cường hóa cơ thể, Linh cảm dã thú, Móng vuốt sắc lẹm, Truyền nhiễm.
Hersia lặng lẽ dõi theo bóng dáng đối phương lủi vào góc rẽ phía trước, những thông tin về kẻ địch nhanh chóng được cô tổng kết lại trong tâm trí.
Gã này tuy đã phát điên, thậm chí là biến dị, nhưng chí ít vẫn còn giữ được phần nào trí tuệ. Hắn biết cách né đòn và đào tẩu, thậm chí còn biết cả những chiêu trò giương đông kích tây hay mai phục cơ bản.
“Kệ nó đi, chúng ta đi tiếp!” Kiều Long cau mày nhìn theo hướng con quái vật vừa lẩn mất, hạ quyết tâm rằng việc gấp rút lên đường cứu người lúc này mới là quan trọng.
“Rõ!” Đám đàn em đồng thanh đáp lời rồi thu súng lại, vây quanh bảo vệ Hersia ở chính giữa, cả đội hình tiếp tục bước tiến nhanh về phía trước.
Đoạn đường phía trước đã không còn chỗ cho xe cộ đi qua, cả đoàn buộc phải chuyển sang đi bộ. Cảnh vật xung quanh hệt như một mê cung chằng chịt, nhưng nhờ sự thông thuộc địa bàn, họ vẫn bước đi dứt khoát mà chẳng hề do dự.
Cuối cùng, sau hơn mười phút băng qua những lối đi chằng chịt, cả nhóm cũng đã đến được một cứ điểm khác.
Giữa hang động đá vôi gồ ghề, một góc khuất đã được xây bịt kín bằng bê tông và khung thép chắc chắn. Cánh cổng sắt ở chính giữa đóng kín mít, còn từ ô cửa sổ bên cạnh, mấy họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng ra ngoài cảnh giới.
Trên mặt đất bên ngoài vương vãi những xác chết và vết máu loang lổ, trong không khí vẫn còn sặc sụa mùi khét lẹt chưa kịp tan hết.
“Là anh Long!” Vừa thấy Kiều Long dẫn người xuất hiện, kẻ bên trong lập tức hô lớn. Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, để lộ một hành lang dài dằng dặc dẫn vào phía trong.
Cùng cả nhóm tiến vào hành lang, Hersia nghe thấy những tiếng rên rỉ đầy đau đớn vọng lại từ căn phòng phía trước.
Xem ra không chỉ có một người bị thương…
Lực lượng canh gác dọc đường dạt ra nhường lối, sau khi băng qua tiếp hai lớp cửa thép, cả nhóm mới tới được một căn phòng khá sạch sẽ. Căn phòng rộng rãi như một lớp học, bên trong đặt tám chiếc giường, bảy chiếc trong số đó đã có người nằm. Có người chỉ được băng bó sơ sài, có người đã rơi vào hôn mê, đặc biệt còn có hai người bị phong ấn hoàn toàn trong những khối băng, không tài nào nhìn rõ tình trạng bên trong.
“Ồ, Kiều Long, anh về rồi đấy à.”
Một người phụ nữ với mái tóc nhuộm sắc tím xanh kỳ lạ đang tựa lưng vào tường. Quầng mắt cô ấy hằn lên sắc đỏ thẫm, khoác trên mình chiếc áo khoác tím đậm cùng quần da bó sát, trông chẳng khác nào một vũ nữ trong các quán bar dưới lòng đất. Thế nhưng, công việc hiện tại của cô ấy có vẻ lại là nhân viên y tế tại nơi này.
Đặt thiết bị đầu cuối cá nhân đang nghịch dở trên tay xuống, cô ấy chậm rãi bước lại gần. Hersia tinh ý nhận ra ngay cả móng tay của người phụ nữ này cũng được sơn một màu đen tuyền.
Thật chẳng có chút tôn trọng nghề nghiệp gì cả…
Vốn đã nung nấu ý định thi vào Học viện Y khoa Erin từ năm hai trung học cơ sở, Hersia vẫn nhớ lời thầy cô dặn trên lớp, rằng nhân viên y tế tuyệt đối không được phép sơn móng tay. Bởi lẽ, việc đó không chỉ gây cản trở quá trình điều trị mà còn để lại ấn tượng cực kỳ thiếu chuyên nghiệp trong mắt bệnh nhân.
Vào cái thời mà không ít nữ sinh trong lớp đang rộ lên đủ loại trào lưu làm móng, Hersia lại nằm trong số ít những cô gái chẳng thèm đụng đến mấy thứ đó.
“Đây chính là bác sĩ mà anh mời tới đấy à?” Cô ấy đánh mắt nhìn Hersia đang bịt mặt, trùm mũ kín mít từ đầu đến chân, vẻ mặt không giấu nổi sự khinh miệt.
“Con bé này chắc vẫn còn là học sinh vị thành niên ấy chứ. Anh có xách đại một đứa ở mấy cái phòng khám chui về đây thì cũng còn giỏi hơn nó nhiều, chậc.”
Kiều Long khẽ nhíu mày, anh ta sải bước tới rồi vươn tay túm chặt lấy bả vai cô ấy.
“Chúng ta đi ra ngoài, để bác sĩ làm việc.” Anh ta không muốn giải thích gì thêm.
Cảm nhận những ngón tay siết chặt trên bả vai như gọng kìm bằng sắt, người phụ nữ này rốt cuộc cũng tỉnh táo lại đôi chút: “Khoan đã, mấy đứa đàn em của anh vẫn chưa được rã băng đâu.”
Nói xong, cô ấy hất tay khỏi cái siết đã lỏng dần của Kiều Long, bước tới trước hai khối băng khổng lồ rồi đặt tay lên đó. Chẳng mấy chốc, từng đợt khói trắng bốc lên, nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm đi vài độ. Làn khói dần tan, để lộ ra hai thân ảnh trắng bệch, lạnh lẽo không còn lấy một chút huyết sắc bên trong.
“Xem bản lĩnh của cưng tới đâu nhé, em gái nhỏ~” Người phụ nữ ném cho Hersia một ánh nhìn đầy ác ý, rồi bước theo Kiều Long ra ngoài.
Đợi đến khi những người khác đã ra ngoài hết, Hersia mới bước đến trước hai bệnh nhân nặng nhất để bắt đầu kiểm tra. Với tư cách là một nhân viên y tế dự bị, cô đã tích lũy được cho mình một nền tảng kiến thức và kỹ năng không hề nhỏ. Hơn nữa, những người ở đây phần lớn đều chịu ngoại thương, chứ không mắc phải các bệnh lý nội khoa phức tạp hay nan y gì.
‘Rầm’ một cái, cánh cửa thép đóng sập lại. Kiều Long và người phụ nữ tóc tím xanh lui ra ngoài hành lang đứng chờ. Lúc này, đám đàn em trong băng đảng đều đang túc trực canh gác nghiêm ngặt bên ngoài, tuyệt nhiên không một ai dám làm phiền.
“Không ngờ anh lại thực sự cất công đi tìm người tới cứu, đúng là chuyện khó tin.” Cô ấy móc một điếu thuốc từ chiếc hộp dắt bên hông, ngậm lên miệng rồi bật lửa châm.
“Phù, nghẹn chết đi được.” Nhả ra một vòng khói, cô ấy thả lỏng thần kinh, sau đó lại liếc nhìn Kiều Long. Thấy đối phương chỉ tựa lưng vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi, nhất quyết không chịu mở miệng, cô ấy lại cười khẩy hai tiếng.
“Sao tự dưng lại im re thế này, khó mở lời quá sao?”
“Theo lý mà nói, loại người như anh và tôi có ngày nào mà không phải chém giết hoặc bị kẻ khác giết đâu. Anh thế mà lại đi xót xa cho mấy đứa đàn em, đúng là yếu đuối đến nực cười.”
“Tôi trả lời rồi thì cô có chịu ngậm miệng lại không?” Kiều Long từ từ mở mắt ra.
“Không, nhưng tôi sẽ giúp anh giữ kín bí mật này.”
Đối với lời hứa hẹn của người phụ nữ này, Kiều Long chẳng tin lấy một chữ. Nhưng lúc này anh ta cũng thừa hiểu, nếu không hé môi nói chút gì đó, e rằng cô ấy sẽ còn lải nhải bên tai mãi không thôi.
“Tôi không giống như các người.” Anh ta cất lời, bắt đầu gợi lại vài chuyện quá khứ.
“Hồi nhỏ, tôi vốn là cư dân chính thức của Liên Bang. Tuy cũng chỉ thuộc tầng lớp đáy xã hội, nhưng ít ra cũng từng được cảm nhận chút ấm áp tình người.”
“Bulu theo tôi từ năm 15 tuổi. Khi đó tôi chỉ dùng một suất ăn tiêu chuẩn cấp T5 đã mua được nó từ tay người mẹ suốt ngày đánh đập, hành hạ nó, rồi cho nó đi theo tôi lăn lộn…”
“Khi đó tôi cũng mới đặt chân đến khu vực ngầm này, nhiều lúc mọi chuyện chẳng hề suôn sẻ. Vì kiếm tiền mà chém giết với người ta, chuyện bị thương hay chạy trối chết cũng như cơm bữa, những kẻ quanh tôi cũng thay hết người này đến người khác.” Anh ta đưa tay bắt lấy điếu thuốc người phụ nữ ném tới, kẹp giữa hai ngón tay rồi châm lửa.
Giữa làn khói thuốc mờ ảo, anh ta lại tiếp tục kể.
“Rất nhiều anh em bên cạnh cứ thế ngã xuống. Mỗi ngày mở mắt ra, ngoài việc chém giết đẫm máu để giành giật sự sống thì cũng chẳng còn mục đích nào khác. Loại người như tôi nhan nhản ở cái thế giới ngầm này, biết đâu một ngày nào đó lại trở thành cái xác vứt bên đường.”
“Vốn dĩ đáng lẽ tôi cũng đã mất mạng rồi. Lần đó lỡ đắc tội với một băng đảng, bị chúng vác súng xả đạn truy sát. Nhờ có Bulu đỡ thay tôi một viên, tôi mới giữ được cái mạng này mà sống sót trốn thoát.”
“Sau đó, tôi đã đắn đo, dằn vặt suốt nhiều ngày trời. Cuối cùng, tôi vẫn đánh liều lẻn vào căn cứ của băng đảng kia để tìm Bulu, xem thử liệu có còn cách nào cứu cậu ấy về hay không.”
“Cái hành động non nớt và ngây thơ đó dĩ nhiên là thất bại rồi. Đám người của băng đảng kia lập tức bắt được tôi.”
“Thế nhưng đại ca của bọn chúng không giết tôi, ông ta cảm thấy tôi cũng là kẻ có nghĩa khí, vì vậy đã hỏi liệu tôi có sẵn lòng đi theo ông ta hay không.”
“Ồ, hóa ra đó là quá trình anh gia nhập băng Hào Ân sao? Đây là lần đầu tiên tôi được nghe chuyện này đấy.” Người phụ nữ tỏ vẻ hơi bất ngờ.
“Chẳng trách anh lại coi trọng đứa đàn em này đến thế, e là ngoài cậu ta ra, bên cạnh anh cũng chẳng còn người thân nào khác nữa rồi.”
Ở thế giới dưới lòng đất này, ‘anh em’ là một khái niệm vô cùng quan trọng. Trong một môi trường tàn khốc như thế, nếu bên cạnh không có người để tin cậy, tựa lưng vào nhau, thì ngay đến cả việc ngủ thôi cũng là một điều mạo hiểm. Cái gọi là ‘anh em’ ở đây không nhất thiết phải có quan hệ huyết thống, mà phần lớn là những kẻ tình cờ gặp được nhau, rồi từ đó xây dựng nên niềm tin giữa chốn hiểm nguy.
Dù chuyện phản bội giữa ‘anh em’ vẫn thỉnh thoảng xảy ra, nhưng dù sao cũng không nhiều, bởi những kẻ đó luôn bị người ở thế giới ngầm khinh ghét. Hơn nữa, một khi đã phản bội thì thanh danh cũng thối nát, sau này gần như chẳng thể tìm được ai để tin tưởng lẫn nhau nữa. Đó là một trạng thái cực kỳ nguy hiểm, bởi lẽ dù là kẻ mạnh đến đâu thì cũng phải ngủ, cũng có những lúc sơ hở như khi đi vệ sinh.
Sau khi Kiều Long kể hết câu chuyện, anh ta dùng đầu ngón tay dụi tắt đốm lửa tàn còn sót lại trên đầu thuốc rồi ném xuống sàn, dùng mũi chân dí mạnh một cái.
“Nghe nhiều chuyện như vậy rồi, hay là sau này về làm với tôi đi, Jennifer.” Anh ta đưa mắt nhìn người phụ nữ trước mặt.
“A ha, đây là đang tính chiêu mộ tôi đấy sao? Tôi xưa nay vẫn luôn là một kẻ tự do, chẳng thuộc về băng nhóm nào đâu nhé.” Người phụ nữ đối diện lộ ra vẻ mặt kinh ngạc một cách thái quá.
Nói thì nói vậy, nhưng cô ấy cũng không từ chối thẳng thừng.
“Để tôi suy nghĩ thêm đã. Phải công nhận là câu chuyện vừa rồi của anh thực sự đã làm tôi cảm động đấy.”
“Đáng tiếc là trực giác mách bảo tôi rằng, phụ nữ không nên nhận lời mời của đàn ông một cách dễ dàng như thế. Tôi còn nhiều chuyện phải cân nhắc lắm, gia nhập băng nhóm của anh rồi thì sau này đâu còn được tự do như thế này nữa.”
Cuộc trò chuyện của hai người tạm thời lắng xuống. Quá trình trị liệu bên trong phòng vẫn chưa kết thúc, thế nhưng từ bên ngoài lại dần vọng tới những âm thanh ồn ào.
“Là bọn chúng!”
“Chúng lại tới đây rồi!”
Tiếng súng nổ liên tiếp vang lên từ bên ngoài, lẫn trong đó là những tiếng la hét hoảng loạn và cả những bước chân chạy trối chết.
Kèm theo một tiếng ‘rầm’ đinh tai nhức óc, cánh cửa bằng thép kiên cố bị húc văng. Giữa cơn mưa bom bão đạn, những chiếc vuốt sắc đỏ ngòm như máu điên cuồng vung vẩy, tàn nhẫn xé toạc cơ thể của từng thành viên trong băng đảng.
0 Bình luận