Toàn Truyện

Chương 16

Chương 16

Chương 16

Lâu nay học ôn thi nên ko đăng đc, tranh thủ sắp tết làm 1 chương

___________________________

Miyazono POV

Khi Yamato-kun lần đầu tiên tới Hana no Sato, tôi không ấn tượng lắm về anh ta. Những chi tiết trên mặt anh ta đã nói lên rằng anh ta ghét việc ở đây, và từng từ anh ta nói đều mang một vẻ khổ sở, lười biếng và hời hợt. Nhưng anh ta lại có một bộ mặt ngầu, và anh ta đủ tốt để làm theo những chỉ dẫn của tôi mà không một lời phàn nàn.

Tokyo! Tôi luôn tò mò cuộc sống ở đó như thế nào. Tôi đã 16 tuổi và tôi chưa bao giờ tới đó! Nó khá là ngượng khi nói như vậy. Có quá nhiều thứ tôi muốn hỏi anh ta, nhưng Yamato-kun có vẻ không phải một người thích nói chuyện nhiều. Chà, tôi đã có cách để lấy thông tin từ anh ta.

Cô bạn gái của anh đang đợi anh ở Tokyo à?

Không phải thế sao?

Heh, heh. Có vẻ anh chàng ngầu lòi này đang đơn độc.

Khuôn mặt đẹp trai, nhưng có vẻ anh ta không đáng tin lắm...

Tôi luôn muốn có một người bạn trai ngầu, đồng thời cũng truởng thành. Anh ấy không cần siêu đẹp trai hay siêu giàu, nhưng người đó cần có một tâm hồn đẹp, bạn hiểu chứ?

Yamato-kun làm việc không phàn nàn, nhưng tôi có thể nhận ra điều này thực sự tệ qua biểu hiện của anh ta. Sau tất cả anh ta cũng chỉ là một người ở thành phố. Tôi đã nghe nói từ những người già rằng người trẻ ở thành phố không có xương sống, không có ý chí và sự kiên trì.

Khi tôi xem Yamato-kun làm việc, đó là lần đâu tiên tôi hiểu những ông già chuyên càu nhàu đó đang nói về cái gì. Yamato-kun làm việc một cách máy móc, nhưng trong thâm tâm anh ta rỗng tuếch.[note86145]

Và đến một ngày, anh ấy lẻn ra ngoài. Có thể anh ấy đã quên đi nỗi sợ của anh ấy về dì Reiko. Hoặc anh ấy đã phát ốm với cái công việc kia. Dù thế nào đi nữa anh ta cũng về muộn và tôi đã kịp chặn anh ta ở lối dành cho nhân viên.

Tại sao tôi lại giúp anh ấy ư? Tôi nghĩ anh ta đáng lẽ xứng đáng nhận mọi hình phạt mà dì Reiko dưa ra.

Tôi không chắc nữa. Tôi đoán tôi khá ngưỡng mộ anh ấy về việc làm việc không một chút phàn nàn mặc dù trong thâm tâm anh ta đang rất khó chịu. Có thể anh ấy cũng còn chút xương sống. Hoặc khuôn mặt đẹp trai của anh ấy đã lừa tôi.

Kể từ lúc trở về sau chuyến đi dạo kia, có một chút thay đổi trong Yamato-kun. Tôi không thể chạm vào được phần đó, nhưng...cảm giác như anh ta làm việc đã có tâm hơn. Cái cảm giác mơ hồ trong mặt anh ấy đã biến mất.

Một thời gian sau anh ấy lại trốn tiếp và lần này tôi đi theo dõi anh ấy. Anh ấy biến mất giữa khu rừng gỗ. Tôi có thể nghe thấy anh ta đang trò chuyện với ai đó, nhưng không còn ai khác. Tôi chỉ nghe thấy tiếng anh ta. Tôi quyết định tiến sâu hơn và tự dưng anh ấy im bặt. Anh ấy đã thấy tôi và tôi phải sử dụng dì Reiko như một lý do để gọi anh ấy quay lại. 

Anh ấy sẽ lại tiếp tục đi vào rừng thôi. Tôi nên dừng anh ấy lại.

Tôi phải làm, hoặc anh ấy sẽ chết mất.

Nhưng bằng cách nào?

_____________

Note từ trans

Xin lỗi vì để ae đợi lâu vì ôn thi sấp mặt, nay rảnh lên đăng tạm, bộ này trông 100 chap nhưng ngắn thôi hy vọng đủ sức complete

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
ý là cái phần này nó nói gượng quá tôi ko bt dịch thế nào, nhờ các thánh thần chỉ bảo ạ
ý là cái phần này nó nói gượng quá tôi ko bt dịch thế nào, nhờ các thánh thần chỉ bảo ạ