Chương 14
_________
Miyazono giữ tay áo tôi. Không cho tôi đi. Tôi cảm giác em ấy đang tính toán vài thứ linh tinh trong đầu. Nên nghe theo ổng hay tìm lý do bỏ đi? Liệu lý do đó có làm ổng đồng ý không? Khả năng lời nói đó có xúc phạm ổng không? Ông ta muốn nói những cái gì? Có đáng chống cự?
Nhưng trên hết: thứ đáng sợ gì sẽ xảy ra nếu tôi nghe theo ông ta chứ?
Miyazono buông áo tôi ra. Gửi một tên nhân viên cùi bắp ra cái chiến trường đó đúng là một ý tưởng tồi. Nhưng có vẻ như Miyazono không dám cãi ông ta.
Thế là em ấy đi vào bếp để lại tôi tham gia trận 1v1 đấu hạng ở đây.
Tôi ngồi xuống.
"Được thôi, thưa ngài, tôi rất tiếc cho những gì nhân viên của tôi đã làm."
Ông ta chống khuỷu tay lên bàn, tỳ vào cằm. Im lặng. Đôi mắt ông ta nhìn tôi, soi xét tôi.
Tôi nên làm cái mịa gì bây giờ? Tôi lén nhìn vào bếp. Tôi không thể gọi Miyazono ra cứu được. Làm món cơm lươn thường sẽ mất 30 phút. Chỉ có tôi ở đây thôi.
"Cậu có vẻ không phải là người ở đây đúng không?"
"Tại sao ngài biết?"
"Cậu tên gì?"
"Yamato Satoshi."
Ông ta nhìn tôi một cách vô cảm.
"Chẳng có gì khó cả. Nhìn lại đi: mái tóc, trang phục, cái nhìn của cậu. Cậu là người ở thành phố."
Tôi không biết nói gì thêm.
Ông ta tiếp tục.
"Những đứa trẻ ở đây khá khác đấy. Chúng ước được lên thành phố nhưng chỉ đến đó một hai lần trong đời. Hơn nữa bọn trẻ ở đây trông cứng cáp hơn nhiều."
Oh, hình như lão già này đang tìm cách xỉa ngọt tôi. Có phải vì tôi bắt gặp ổng với chị nhân viên dễ thương kia không? Nhưng ông ta là khách nên tôi đành câm họng.
"Trẻ em ở đây khác ở thành phố. Chúng khá là ngây thơ đấy, vì chúng không biết cuộc sống thành thị tàn nhẫn đến mức nào. Tôi nghĩ cậu là một người thông minh đấy. Tôi nghĩ thế vì dĩ nhiên, trường học ở Tokyo tốt hơn ở đây. Đặc điểm chủ yếu ở Tokyo là có rất nhiều sự cạnh tranh, nên việc áp lực học tập là chuyện thường xuyên."
Ông ta hướng mắt vào bếp.
"Nhưng những đứa trẻ như cô ấy, những người mà sống ở nông thôn...vẫn giữ được sự trong sáng. Mặc dù chúng rất muốn đến thành phố để theo đuổi giắc mơ đó. Và những giấc mơ đó sẽ sụp đổ."
Ông ta nhìn tôi lần nữa.
"Nó làm tôi tò mò: trong suốt những năm tháng đi trượt tuyết, tôi chưa bao giờ thấy một chàng trai thành phố như cậu về đây làm việc. Tại sao cậu lại đến đây?"
Tôi né tránh ánh mắt đó. Ông ta đang hỏi một câu hết sức riêng tư, điều mà một khách hàng hiếm khi làm. Chuyện đấy thì cũng thường. Nhưng ông ta là khách hàng. Nói chừng nào cho đủ đây?
"Tôi được gửi tới đây để giúp dì tôi trong kì nghỉ đông."
"Cậu không cần học à? Tôi đang nghĩ tới bài kiểm tra thi đại học."
"Tôi sẽ không vào đại học Todai, nhưng nó ổn."
Điểm số của tôi trên trung bình một chút, luôn đạt tiêu chuẩn. Nhưng tôi không nói với ông ta điều đó.
Miyazono trở lại với hai tô cơm lươn. Mỗi tay cầm một bát. Không run. Đúng là ẻm khỏe thật.
Chưa tới 15 phút. Hẳn là ẻm đã làm với tốc độ của gió.
"Cảm ơn, tôi sẽ mang nó về phòng."
"Vâng, nhưng nó hơi nặng. Để tôi bưng tận phòng ngài ạ."
"Ít nhất để tôi cầm một cái đi. Tôi thấy tệ với bản thân khi để một người con gái bê một thứ gì đó nặng."
Ông ta cầm một bát và đi về phòng. Bỗng ông ta quay lại.
"À, nhớ quên cái mà cậu thấy hôm nay đi nhé."
Tôi gật đầu.
[note80149]
5 Bình luận