Chương 15
_________
Cuộc gặp gỡ đầy cẳng thẳng này có vẻ không làm giảm sự tò mò của Miyazono. Nói cho đúng thì, nó như đổ dầu vào lửa vậy.
Cái lão kia hình như tên Takeshi gì đó. Quên chỗ cuối tên ổng rồi. Miyazono bảo là ổng sẽ định ở đây lâu. Ông ta đang nghĩ gì cơ chứ? Không có nghề sao? Tôi có nhớ là bố tôi từng nói kể cả bố được nghỉ ở công ty, song dường như không thể nghỉ vì ông lo lắng cho công việc của mình ở trên đó. Vậy thì làm thế quái nào mà lão già kia có thể thảnh thơi với cả đống tiền bạc lẫn thời gian vậy?
Tôi đi hỏi Miyazono.
Sau đó ẻm nói với tôi cái cô nhân viên kia thực ra là học sinh đại học. Cô ấy làm thêm ở công ty đó và sa lưới tình ông ta.
Tôi hỏi em ấy làm sao em ấy biết, và Miyazono bảo là khi em ấy bê bát mì tới phòng ông tathì ông Takeshi gì đó đang gọi điện ở tầng dưới. Vậy nên em ấy đã trò chuyện với cô gái ở trong đó.
Dễ hiểu thôi.
Miyazono đang 16 tuổi, vậy nên em ấy có thể dễ dàng nói chuyện với một người tầm đôi mươi và moi thông tin từ họ chỉ trong vài phút.
Tôi đoán là một khi em ấy tò mò, không có gì có thể cản bước sự tò mò đó.
Tôi mong là tôi có thể hỏi Miyazono và cái chết của Yuki. Tuy nhiên tôi cũng không phải thằng ngu, nên tôi có thể mường tượng nó như thế nào.
Giả sử có một vụ giết người trong việc này, nó sẽ phải để lại bằng chứng. Tôi phải tính đến trường hợp có một tên sát nhân ở đây, hoặc chỉ là một cô gái biến mất trong quá khứ. Từ đó chắc chắn sẽ phải có một tờ báo địa phương nào đó. Ở một nơi bé như này, một vụ giết người sẽ là một tin tức gần như lớn nhất của thập kỷ.
Tôi đã không thể đi gặp Yuki ngày hôm sau vì dì Reiko bắt tôi làm việc và Miyazono cũng vậy.
Chúng tôi lau sàn, dọn dẹp nhà tắm và nhà bếp. Tất cả những thứ gì có thể làm sạch, đều được chúng tôi chăm sóc kĩ càng. Tôi thắc mắc là mấy ông nhân viên kia đi chơi đâu hết rồi. Nó là cả vấn đề lớn nếu cái Hana no Sato ryokan này chỉ có hai nhân viên.
Vào một buổi chiều tối nọ, chúng tôi đã dọn xong nhà tắm ở dưới tầng hầm và định dọn luôn cả sảnh. Nhưng Miyazono không đi lên. Em ấy ngồi bệt xuống cái ghế dài cạnh cái mày bán hàng tự động để ở ngoài kia. Khách cũng có thể ngồi đây uống tý khi họ vừa dùng nhà tắm xong trước khi về phòng họ. Nó là một trong những điểm tiện lợi của cái ryokan này.
Tôi hỏi em ấy tại sao không lên sảnh dọn dẹp.
"Cái sảnh sạch sẵn rồi. Chỉ cần hút bụi với sắp lại dép thôi. Vậy nên nghỉ ở đây một chút thì hơn."
Khá kì. Miyazono chưa bao giờ phản đối lệnh của dì Reiko.
"Phòng tắm không cần dọn nhiều cho lắm tuần sau."
"Tại sao?"
"Em có nhìn danh sách rồi. Tuần sau chúng ta sẽ có cả một tốp khách nước ngoài. Dĩ nhiên họ sẽ không bao giờ tắm cùng những người lạ trong phòng tắm chung với bộ dạng khỏa thân."
"Anh đoán nó chỉ có ở Nhật thôi."
"Anh biết tại sao cái thứ đó lại được tạo ra ở Nhật Bản không?"
"Anh không quan tâm đến điều đó cho lắm."
"Trong quá khứ, khi chỉ huy muốn nói chuyện với địch, cần một cách nào đó để biết cả hội không ai cầm vũ khí theo. Có một cách duy nhất để biết là tất cả mọi người tắm cùng nhau. Anh không thể giấu vũ khí nếu anh không mặc gì."
"Chắc chắn sẽ có ai đó nhét một con dao vào mông anh ta trước khi anh ta tắm."
Miyazono nhìn tôi và cười nắc nẻ.
"Nghiêm túc nhé, Yamato-kun, anh là người có thể nói thứ như vậy với khuôn mặt nghiêm túc đến như vậy."
Em ấy nhét một đồng xu vào máy bán hàng.
"Uống gì không, em mua. Hình như dì ấy không cho anh nhiều tiền lắm."
"Đúng hơn là không nổi một xu."
"Chắc chắn vậy."
Tôi nở một nụ cười buồn bã và nhìn cái máy bán hàng.
Tôi đã cho Yuki trà sữa với sữa socola. Tôi có dự trữ một lon nước cam. Vẫn còn hơn mười loại nước ở máy bán hàng.
"Cho tôi một lon trà sữa."
Em ấy mua hai lon. Cho tôi và ẻm.
Chúng tôi ngồi xuống. Tiếng lộc cộc của máy bán hàng vang lên trong sự im lặng.Cạnh chúng tôi là vài bồn rủa mặt với gương, dùng để chỉnh trang lại. Tất cả đều đã sạch.
Tôi không động vào lon nước. Thay vào đó tôi hỏi Miyazono.
"Có một truyền thuyết hay một câu chuyện ma nào ở ngôi làng này không? Kiểu như...sát nhân hay đại loại thê?"
"Anh hỏi làm gì? Anh tìm thấy một thi thể trong rừng à?"
"Không, nhưng thỉnh thoảng anh nghĩ...Ngôi làng nào cũng có một truyền thuyết, câu chuyện riêng. Anh không biết nơi đây có gì bí ẩn không?"[note80353]
"Có điều gì đó trong khi cậu đi ra rừng à?"
Im lặng. Miyazono tiếp tục.
"Mà kể cả anh có tìm thấy một thi thể như vậy, tốt nhất là im miệng về nó."
"Tại sao?"
"Người Trung Quốc đã từng nói trong quá khứ: núi rất cao, và hoàng đế ở rất xa."
"Nghĩa là sao?"
"Ở cái vùng này, người dân tự giải quyết vụ việc của họ. Hay nói cách khác, luật lệ ở đây thuộc về họ."
Ai đó đang đi xuống cầu thang.
Miyazono uống cạn lon nước.
"Quay lại làm việc thôi."
1 Bình luận