Volume 1: Thời thơ ấu
Chương 9: Cuộc họp gia đình khẩn cấp
0 Bình luận - Độ dài: 7,581 từ - Cập nhật:
Zenith đã nhận ra bản thân có bầu. Tôi sẽ có thêm một đứa em trai hoặc em gái. Ôi, Rudy, mày đúng là thằng may mắn!
Trong vài năm trở lại đây, Zenith luôn lo lắng vì bản thân không thể mang thai thêm được nữa. Tôi từng nghe cô ấy lẩm bẩm và thở dài đôi ba lần, về việc cô ấy không còn khả năng sinh con. Nhưng từ khoảng một tháng trước, khẩu vị của cô ấy bắt đầu thay đổi, kèm theo những dấu hiệu như là mệt mỏi, buồn nôn rồi nôn mửa. Nói cách khác thì, những triệu chứng điển hình của ốm nghén. Những dấu hiệu đó vốn đã quá quen thuộc rồi, và sau khi đi khám thì bác sĩ cũng đã xác nhận chẩn đoán của cô ấy, gần như là hoàn toàn chính xác rồi.
Cả nhà Greyrat đã náo nhiệt hẳn lên khi nghe tin vậy. Chúng ta sẽ đặt tên đứa bé là gì nếu nó là con trai? Là gì nếu đứa bé là con gái? Liệu chúng ta vẫn còn phòng trống chứ? Ồ, chúng ta có thể sử dụng lại quần áo cũ của Rudy. Chủ đề để bàn tán thì không bao giờ hết.
Đó là một ngày tràn ngập niềm vui và nụ cười. Tôi đã thực sự hạnh phúc, và thầm mong mình sẽ có một cô em gái. Một thằng em trai thì không ổn, nó sẽ phá hỏng những thứ quý giá của tôi mất (với một cây gậy bóng chày).
Rắc rối chỉ xuất hiện khoảng một tháng sau đó.
***
Người hầu của chúng tôi, Lilia, cũng đã phát hiện bản thân đang mang thai.
“Tôi vô cùng xin lỗi,” cô ấy nói một cách bình tĩnh, khi mà cả nhà đang ngồi quanh bàn. “Tôi đã có thai.”
Ngay khoảnh khắc đó, cả gia đình Greyrat chết lặng. Ai là cha đứa bé? Nhưng với hoàn cảnh này, không ai có thể mở miệng hỏi.
Dù vậy, mọi người cũng đã có thể ngầm hiểu được phần nào đó. Bắt đầu với việc Lilia là người hầu của chúng tôi và cô ấy dành gần như toàn bộ tiền lương của mình để gửi về quê. Không như Paul, người thường xuyên vào thị trấn để giải quyết đủ thứ việc, hay như Zenith, giúp đỡ mọi người ở một phòng khám địa phương, thì Lilia gần như không bao giờ rời khỏi nhà, nếu không có việc gì hệ trọng. Hơn hết, cũng không một ai từng nghe về việc Lilia có một mối quan hệ bên ngoài. Có lẽ đó chỉ là một cuộc tình chóng vánh chăng?
Còn tôi thì đã biết được sự thật rồi.
Kể từ khi Zenith phát hiện mình có mang. Paul đã bị buộc phải nhịn chuyện giường chiếu. Với ham muốn vô độ của mình, anh ta thưởng lẻn vào phòng Lilia lúc nửa đêm. Nếu tôi chỉ là một đứa trẻ đơn thuần thì có lẽ tôi đã nghĩ Ồ, chắc là họ chỉ đánh bài thôi hay gì đó tương tự.
Quá đen là tôi lại biết hết cái gì đang thực sự diễn ra. Họ không chơi Old Maid; đúng là có “chơi”, đúng là có “maid”, nhưng chắc chắn không phải là chơi bài.
Tuy nhiên thì tôi hy vọng họ đã cẩn thận hơn. Điều mà cá là cả hai cũng đã nghĩ như vậy.
Xin chào các em nhỏ! Cụm từ của ngày hôm nay là “Bạn có thể làm được!” Và hôm nay, chúng ta sẽ học về tầm quan trọng của biện pháp tránh thai.
Một phần trong tôi rất muốn nói điều đó với Paul, với một vẻ mặt vô cảm. Nhưng tôi cũng không chắc khái niệm tránh thai có tồn tại ở thế giới này hay không. Và dù sao đi nữa, thì tôi cũng không muốn phá hoại gia đình mình theo cách đó. Còn nữa, nếu tôi làm điều đó với cô người hầu, chắc chắn cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.
Chưa kể, tôi cũng nợ Paul vì vụ của Sylphie. Lần này thì tôi sẽ cho qua. Làm một thằng đàn ông mà gái cứ bu vào hẳn phải khó khắn lắm nhỉ. Còn nếu mọi người nghi ngờ nữa, thì tôi sẽ bao che cho anh ta. Và nếu cần, tôi cũng sẽ nói dối.
Quyết vậy, tôi nhìn qua Paul, để cho anh ta biết, rằng có tôi hậu thuẫn anh ta không phải sợ bất kỳ điều gì, bằng ánh mắt của tôi…
Cùng lúc đó, Zenith cũng nhìn thằng sang Paul, thể hiện rõ sự kinh ngạc với phỏng đoán của chính mình.
Thiên thời địa lợi nhân hòa, Ánh mắt của chúng tôi cùng lúc đổ dồn về phía Paul, tạo một áp lực vô hình lên anh ta.
“À… xin lỗi,” Paul lắp bắp. “Đứa trẻ này, ừm… có lẽ là của anh.”
Vãi chưởng. Thật á? Ừ thì, chắc là cũng nên khen anh ta vì đã thành thật chứ nhỉ. Nếu xét theo việc ngày nào anh ta cũng dạy tôi phải “trung thực” hay “làm một người đàn ông thực thụ”, rồi nào là “bảo vệ phụ nữ” hay “không được làm hoen ố danh dự của chính mình” và hàng tá thứ đạo lý cao siêu khác, thì ít nhất anh ta cũng đã thực hiện đúng những gì mình đã dạy.
Thôi thì, sao cũng được. Cũng không thể nói là tôi ghét khi anh ta như vậy được.
Dù sao đi nữa thì, đây đúng là kịch bản tệ nhất. Điều đó càng được khẳng định, khi tôi thấy Zenith đứng thẳng dậy, mặt đỏ lên vì tức giận, tay cô ấy cũng theo đó mà giơ lên cao.
Và cứ thế, một cuộc họp gia đình khẩn cấp diễn ra, với sự có mặt của Lilia.
***
Người đầu tiên phá vỡ sự im lặng là Zenith. Cô ấy là người có quyền lực trong cuộc họp này. “Vậy giờ chúng ta sẽ làm gì đây?”
Theo những gì tôi thấy thì, cô ấy bình tĩnh đến bất ngờ. Thay vì trở nên cơn cuồng loạn vì chồng mình ngoại tình, cô ấy chỉ dừng lại với đúng một cái tát. Một vệt đó hình chiếc lá phong lan hằn rộng trên má Paul.
“Sau khi tôi hoàn thành việc hỗ trợ phu nhân sinh nở,” Lilia nói, “Tôi nghĩ mình sẽ rời khỏi căn nhà này.”
Cô ấy trông cũng khá điềm tĩnh. Có lẽ đây là chuyện thường tình ở thế giới này? Khi người hầu trở thành tình nhân của chủ nhân mình và nếu bị phản đối thì chỉ cần rời đi.
Một câu chuyện đáng thương như vậy, thường thì có thể khiến tôi hào hứng đấy, nhưng trong hoàn cảnh này, tôi lại chả có cảm giác gì. Tôi vẫn còn nguyên tắc của mình mà. Không như Paul.
Paul thì đang co rúm lại ở một góc. Thế là hết cái gọi là phẩm giá nhé.
“Thế còn đứa trẻ thì sao?” Zenith hỏi.
“Tôi định sẽ sinh con tại Fittoa, rồi nuôi dạy nó tại quê nhà của mình,” Lilia đáp.
“Cô xuất thân từ phía nam, đúng chứ?”
“Đúng là như vậy.”
“Cô sẽ hoàn toàn kiệt sức sau khi sinh,” Zenith nói. “Một chuyến đi dài như vậy là nằm ngoài khả năng của cô.”
“Có lẽ là vậy, nhưng tôi cũng không còn nơi nào để đi…”
Vùng Fittoa nằm ở phía đông bắc của vương quốc Asura. Theo tôi biết, để đến được “miền Nam” theo lý, thì phải cần đến một tháng trời và cũng phải đổi xe ngựa nhiều lần. Dẫu vậy, đấy là một tháng di chuyển qua những vùng đất an toàn, thời tiết tốt, và nếu đi xe ngựa thì cũng không quá vất vả.
Nhưng đó là đối với một lữ khách bình thường. Còn Lilia thì lại không có tiền. Cô ấy không đủ khả năng để đi xe ngựa, sẽ buộc phải đi bộ. Kể cả khi nhà Greyrat có chi trả chi phí đi lại, thì rủi ro vẫn còn đó. Cô ấy là một người phụ nữ vừa mới sinh con xong, và hoàn toàn đơn độc. Nếu tôi là một kẻ xấu và nhắm tới cô ấy, thì liệu tôi sẽ làm gì chứ?
Tôi sẽ tấn công cô ấy. Một con mồi quá rõ ràng, gần như là mời gọi người khác ra tay. Chúng có thể bắt đứa trẻ làm con tin và dùng những lời hứa hão huyền để làm xao nhãng người mẹ. Trong lúc đó, vơ vét sạch tiền bạc và tài sản. Tôi cũng biết ở thế giới này có tồn tại chế độ nô lệ, vậy nên cuối cùng, tôi sẽ bán cả hai mẹ con đi, thế là xong.
Ngay cả khi người ta nói Vương quốc Asura là quốc gia an toàn nhất thế giới, điều đó không có nghĩa là hoàn toàn không có kẻ xấu. Tôi dám chắc là nguy cơ bị tấn công vẫn là rất cao.
Và như Zenith đã nói, còn có cả vấn đề về thể chất nữa. Giả sử Lilia đủ sức đi hết cả chặng đường, nhưng còn đứa bé thì sao? Một đứa trẻ sơ sinh liệu có chỉu nổi chuyến đi kéo dài cả tháng trời không? Hẳn là không rồi.
Dĩ nhiên, nếu Lilia không thể sống sót trên đường đi, đứa bé cũng sẽ chịu cảnh tương tự. Đơn giản là cô ấy bị ốm, và không có tiền để thăm khám, là cũng coi như xong. Trong đầu tôi hiện lên loạt hình ảnh Lilia chết cóng giữa cơn bão tuyết, còn đứa bé thì được ôm chặt trong vòng tay. Cá nhân tôi cũng không muốn thấy cô ấy phải chịu thảm cảnh như vậy.
“Em yêu,” Paul bắt đầu nói, “chẳng phải cô ấy có thể cứ ở l—”
“Anh ngậm cái miệng đó lại!” Zenith quát, cắt ngang lời anh ta.
Paul co rúm lại như một chú cún con vậy. Rõ ràng Paul không có quyền lên tiếng ở đây. Anh ta đã hoàn toàn vô dụng rồi.
Zenith cắn móng tay, vẻ mặt đầy bối rối. Nội tâm cô ấy cũng đang đấu tranh khá nhiều. Cô ấy không muốn Lilia phải chịu khổ; ngược lại, hai người còn là bạn bè thân thiết. Nghĩ đến việc họ đã cùng nhau chăm sóc mái ấm này trong suốt sáu năm qua, hẳn phải nói họ là những tri kỷ của nhau.
À thì, ngoại trừ việc giờ Lilia đang mang thai con của Paul.
Nếu Lilia mang thai vì bị cưỡng hiếp trong một con hẻm nào đó, Zenith chắc chắn sẽ che chở cho cô ấy, và sẽ cho phép— không, sẽ khăng khăng ép cô ấy nuôi đứa bé trong nhà chúng tôi.
Và theo những gì diễn ra trong cuộc trò chuyện, tôi cũng chắc là phá thai, không phải thứ dễ tiếp cận trong thế giới này.
Zenith dường như cũng đang phải vật lộn giữa hai cảm xúc bên trong mình: tình cảm dành cho Lilia và cảm giác bị phản bội. Xét theo hoàn cảnh, tôi thấy Zenith thật đáng nể khi có thể gạt cảm xúc thứ hai sang một bên. Nếu là tôi, chắc tôi đã vì ghen tuông mà bùng nổ rồi.
Việc Zenith có thể bình tĩnh đến vậy cũng có lẽ liên quan đến thái độ của Lilia; cô ấy không cố tìm cách bào chữa cho mình và nhận toàn bộ trách nhiệm về việc phản bội một gia đình mà mình đã theo hầu trong suốt bao năm.
Nếu có ai hỏi người chịu trách nhiệm là ai, thì tôi nghĩ đó chắc chắn phải là Paul. Đổ hết mọi tội lỗi cho Lilia thì rất kỳ quặc. Thật sự, rất, rất kỳ quặc.
Không thể để mọi chuyện kết thúc trong bầu không khí kỳ quặc như vậy được.
Tôi quyết định sẽ giúp Lilia.
Tôi cũng nợ cô ấy nữa. Tuy chúng tôi cũng không tương tác nhiều và cô ấy cũng hiếm khi nói chuyện với tôi. Nhưng cô ấy luôn ở đó, âm thầm giúp đỡ tôi. Cô ấy luôn để sẵn khăn cho tôi lau mồ hôi, sau mỗi buổi tập kiếm; chuẩn bị nước ấm cho tôi tắm, mỗi khi dầm mưa về; mang chăn đến vào những đêm lạnh; sắp xếp lại kệ sách mỗi khi tôi để sai.
Nhưng quan trọng nhất, không, quan trọng hơn bất kỳ thứ gì khác...
Cố ấy biết về báu vật quần lót của tôi, mà vẫn giữ bí mật về nó.
Đúng vậy, Lilia biết về chúng. Chuyện xảy ra hồi tôi vẫn nghĩ Sylphie là con trai. Hôm đó trời mưa, tôi ở trong phòng, nghiên cứu lại cuốn bách khoa toàn thư thực vật thì Lilia vào dọn dẹp. Tôi mải đọc đến mức không để ý lúc cô ấy dọn gần đến chỗ giấu bí mật của tôi trên kệ. Đến khi nhận ra, thì đã quá muộn, Lilia đã cầm chiếc quần lót quý giá của tôi trên tay.
Tôi đã quá ngu ngốc. Suốt gần hai mươi lăm năm sống như một hikikomori, tôi đã quen với việc vứt đồ đạc lung tung mà không lo bị ai phát hiện. Thậm chí tôi còn để tập phim sếch ngay trên bàn. Có lẽ kỹ năng giấu đồ của tôi đã trở nên mục rũa rồi sao? Nhưng tôi không ngờ mọi thứ lại bị phát hiện dễ dàng như vậy. Tôi giấu cũng khá kỹ rồi mà! Chẳng lẽ cô hầu này có siêu năng lực gì đó sao?
Sâu trong lòng, tôi cảm thấy có thứ gì đó bắt đầu sụp đổ. Tôi còn nghe thấy máu trong đầu mình như đang rút đi nữa.
Và rồi, cuộc tra hỏi bắt đầu.
Lilia hỏi, “Đây là cái gì vậy?”
Tôi đáp: “Ờ, đó là cái gì nhỉ? Ahahahahahah.”
Lilia nói, “Nó có mùi.”
Tôi đáp, “Tôi xin lỗi… là của Roxy.”
Lilia, “Không phải là nên giặt nó sao?”
Tôi đáp, “Á, không, đừng giặt nó!”
Lilia lặng lẽ đặt chiếc quần lót quý giá của tôi trở lại nơi cất giấu thiêng liêng. Rồi khi tôi còn đang run rẩy vì sợ hãi, cô ấy rời khỏi phòng.
Tối hôm đó, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc họp gia đình không thể tránh khỏi… nhưng nó đã không bao giờ diễn ra. Tôi nằm co ro trong futon suốt đêm dài, run rẩy trong sợ hãi, nhưng đến sáng vẫn không có gì xảy ra cả. Cô ấy đã không nói với ai.
Tôi nợ cô ấy một món nợ ân tình.
***
“Mẹ ơi?” Tôi hỏi, cố giữ giọng trẻ con hết sức có thể. “Sao mọi người lại trông buồn vậy, trong khi con sắp có cùng lúc hai em thế ạ?”
Tôi muốn tạo cảm giác ngây thơ kiểu như: Này, nếu Lilia mang thai thì gia đình mình càng đông hơn! Tuyệt vời quá còn gì! Sao ai cũng buồn vậy!
“Bởi vì cha con và Lilia đã làm điều mà họ không nên làm,” Zenith nói với một tiếng thở dài. Trộn trong lời nói ấy là một cơn thịnh nộ không thể đong đếm được. Nhưng nó không hướng về phía Lilia; Zenith rất rõ ai mới là người phải chịu phần lớn trách nhiệm.
“À vậy, con hiểu rồi,” Tôi nói. “Nhưng liệu Lilia có thể làm trái ý cha được không ạ?”
“Con nói vậy là sao?” Zenith hỏi.
Chuyện này không công bằng với Paul, nhưng thôi, dù sao thì anh ta cũng tự chuốc lấy nó mà. Tôi sẽ là người gánh lấy trách nhiệm che chắn cho lỗi lầm của Lilia. Xin lỗi nhé, Paul. Món nợ của Sylphie, hãy để lúc khác trả.
“À, con chắc là cha đã nắm thóp cô ấy.”
“Hả? Thật chứ?” Zenith nói, ngạc nhiên quay sang nhìn Lilia.
Lilia vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như mọi khi, nhưng cô ấy khẽ nhướn mày, như thể bị nói trúng tim đen vậy. Không lẽ Paul thực sự có thứ gì đó để uy hiếp cô ấy sao? Theo những gì tôi từng nghe và thấy được, thì có vẻ ngược lại mới đúng… Lilia mới là người nắm thóp Paul chứ… nhưng…
Không, kệ đi. Đây là cơ hội của tôi. “Đợt trước, con có thức dậy giữa đêm để đi vệ sinh. Và khi đi ngang qua phòng của Lilia, con có nghe cha nói đại loại như… ‘Nếu cô không muốn tôi nói cho mọi người biết, thì dạng chân ra!’”
“Hể?!” Paul thốt lên. “Chết tiệt, Rudy, con đang nói cái quái—"
“Anh, im lặng!” Zenith quát, chặn họng anh ta. “Lilia, cái này có đúng không?”
Ánh mắt của Lilia dao động. “Ờ, thì… thật ra…”
Tôi đoán đúng thật sao? Hay cô ấy chỉ đang diễn theo thôi?
“À, ra là vậy,” Zenith đáp lại, dường như đã hiểu ra điều gì đó. “Cô không thể nói điều đó ra.”
Mắt Paul chớp liên hồi, miệng há ra rồi lại khép vào như cá vàng, nhưng không thốt nổi một lời nào. Đã đến lúc kết thúc chuyện này rồi.
“Mẹ ơi, con không nghĩ Lilia là người đáng trách.”
“Có lẽ là vậy.”
“Con nghĩ người có lỗi là cha.”
“Có lẽ.”
“Thật không công bằng khi đặt Lilia ở một vị thế khó khăn như vậy vì lỗi lầm của cha.”
Mẹ tôi đáp lại, với vẻ khó chấp nhận, hơn cả những gì tôi dự đoán. Tôi chỉ cần đẩy mọi thứ thêm chút nữa thôi. “Con thì ngày nào cũng có thể vui vẻ với Sylphie, nên con nghĩ sẽ rất tuyệt nếu em con có thể có một người bạn cùng tuổi để chơi cùng!”
“Ta… nghĩ là đúng.”
“Hơn nữa, thưa mẹ, cả hai đều là em ruột của con đấy ạ!”
“Được rồi, Rudy. Mẹ hiểu rồi. Con đã thắng.” Zenith thở dài nặng nề.
Trời ạ, làm khó con ghê vậy đó, Mẹ.
”Lilia, tôi yêu cầu cô ở lại với chúng tôi,“ Zenith tuyên bố. ”Giờ cô đã là người nhà rồi! Tôi sẽ không dễ để cô làm những chuyện ngu ngốc như là rời đi đâu!“
Và thế là quyết định cuối cùng đã được đưa ra. Mắt Paul mở to; Lilia đưa tay lên che miệng, cố kìm nước mắt.
À thì, ngoại trừ việc giờ Lilia đang mang thai con của Paul.
Nếu Lilia mang thai vì bị cưỡng hiếp trong một con hẻm nào đó, Zenith chắc chắn sẽ che chở cho cô ấy, và sẽ cho phép— không, sẽ khăng khăng ép cô ấy nuôi đứa bé trong nhà chúng tôi.
Và theo những gì diễn ra trong cuộc trò chuyện, tôi cũng chắc là phá thai, không phải thứ dễ tiếp cận trong thế giới này.
Zenith dường như cũng đang phải vật lộn giữa hai cảm xúc bên trong mình: tình cảm dành cho Lilia và cảm giác bị phản bội. Xét theo hoàn cảnh, tôi thấy Zenith thật đáng nể khi có thể gạt cảm xúc thứ hai sang một bên. Nếu là tôi, chắc tôi đã vì ghen tuông mà bùng nổ rồi.
Việc Zenith có thể bình tĩnh đến vậy cũng có lẽ liên quan đến thái độ của Lilia; cô ấy không cố tìm cách bào chữa cho mình và nhận toàn bộ trách nhiệm về việc phản bội một gia đình mà mình đã theo hầu trong suốt bao năm.
Nếu có ai hỏi người chịu trách nhiệm là ai, thì tôi nghĩ đó chắc chắn phải là Paul. Đổ hết mọi tội lỗi cho Lilia thì rất kỳ quặc. Thật sự, rất, rất kỳ quặc.
Không thể để mọi chuyện kết thúc trong bầu không khí kỳ quặc như vậy được.
Tôi quyết định sẽ giúp Lilia.
Tôi cũng nợ cô ấy nữa. Tuy chúng tôi cũng không tương tác nhiều và cô ấy cũng hiếm khi nói chuyện với tôi. Nhưng cô ấy luôn ở đó, âm thầm giúp đỡ tôi. Cô ấy luôn để sẵn khăn cho tôi lau mồ hôi, sau mỗi buổi tập kiếm; chuẩn bị nước ấm cho tôi tắm, mỗi khi dầm mưa về; mang chăn đến vào những đêm lạnh; sắp xếp lại kệ sách mỗi khi tôi để sai.
Nhưng quan trọng nhất, không, quan trọng hơn bất kỳ thứ gì khác...
Cố ấy biết về báu vật quần lót của tôi, mà vẫn giữ bí mật về nó.
Đúng vậy, Lilia biết về chúng. Chuyện xảy ra hồi tôi vẫn nghĩ Sylphie là con trai. Hôm đó trời mưa, tôi ở trong phòng, nghiên cứu lại cuốn bách khoa toàn thư thực vật thì Lilia vào dọn dẹp. Tôi mải đọc đến mức không để ý lúc cô ấy dọn gần đến chỗ giấu bí mật của tôi trên kệ. Đến khi nhận ra, thì đã quá muộn, Lilia đã cầm chiếc quần lót quý giá của tôi trên tay.
Tôi đã quá ngu ngốc. Suốt gần hai mươi lăm năm sống như một hikikomori, tôi đã quen với việc vứt đồ đạc lung tung mà không lo bị ai phát hiện. Thậm chí tôi còn để tập phim sếch ngay trên bàn. Có lẽ kỹ năng giấu đồ của tôi đã trở nên mục rũa rồi sao? Nhưng tôi không ngờ mọi thứ lại bị phát hiện dễ dàng như vậy. Tôi giấu cũng khá kỹ rồi mà! Chẳng lẽ cô hầu này có siêu năng lực gì đó sao?
Sâu trong lòng, tôi cảm thấy có thứ gì đó bắt đầu sụp đổ. Tôi còn nghe thấy máu trong đầu mình như đang rút đi nữa.
Và rồi, cuộc tra hỏi bắt đầu.
Lilia hỏi, “Đây là cái gì vậy?”
Tôi đáp: “Ờ, đó là cái gì nhỉ? Ahahahahahah.”
Lilia nói, “Nó có mùi.”
Tôi đáp, “Tôi xin lỗi… là của Roxy.”
Lilia, “Không phải là nên giặt nó sao?”
Tôi đáp, “Á, không, đừng giặt nó!”
Lilia lặng lẽ đặt chiếc quần lót quý giá của tôi trở lại nơi cất giấu thiêng liêng. Rồi khi tôi còn đang run rẩy vì sợ hãi, cô ấy rời khỏi phòng.
Tối hôm đó, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc họp gia đình không thể tránh khỏi… nhưng nó đã không bao giờ diễn ra. Tôi nằm co ro trong futon suốt đêm dài, run rẩy trong sợ hãi, nhưng đến sáng vẫn không có gì xảy ra cả. Cô ấy đã không nói với ai.
Tôi nợ cô ấy một món nợ ân tình.
***
“Mẹ ơi?” Tôi hỏi, cố giữ giọng trẻ con hết sức có thể. “Sao mọi người lại trông buồn vậy, trong khi con sắp có cùng lúc hai em thế ạ?”
Tôi muốn tạo cảm giác ngây thơ kiểu như: Này, nếu Lilia mang thai thì gia đình mình càng đông hơn! Tuyệt vời quá còn gì! Sao ai cũng buồn vậy!
“Bởi vì cha con và Lilia đã làm điều mà họ không nên làm,” Zenith nói với một tiếng thở dài. Trộn trong lời nói ấy là một cơn thịnh nộ không thể đong đếm được. Nhưng nó không hướng về phía Lilia; Zenith rất rõ ai mới là người phải chịu phần lớn trách nhiệm.
“À vậy, con hiểu rồi,” Tôi nói. “Nhưng liệu Lilia có thể làm trái ý cha được không ạ?”
“Con nói vậy là sao?” Zenith hỏi.
Chuyện này không công bằng với Paul, nhưng thôi, dù sao thì anh ta cũng tự chuốc lấy nó mà. Tôi sẽ là người gánh lấy trách nhiệm che chắn cho lỗi lầm của Lilia. Xin lỗi nhé, Paul. Món nợ của Sylphie, hãy để lúc khác trả.
“À, con chắc là cha đã nắm thóp cô ấy.”
“Hả? Thật chứ?” Zenith nói, ngạc nhiên quay sang nhìn Lilia.
Lilia vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như mọi khi, nhưng cô ấy khẽ nhướn mày, như thể bị nói trúng tim đen vậy. Không lẽ Paul thực sự có thứ gì đó để uy hiếp cô ấy sao? Theo những gì tôi từng nghe và thấy được, thì có vẻ ngược lại mới đúng… Lilia mới là người nắm thóp Paul chứ… nhưng…
Không, kệ đi. Đây là cơ hội của tôi. “Đợt trước, con có thức dậy giữa đêm để đi vệ sinh. Và khi đi ngang qua phòng của Lilia, con có nghe cha nói đại loại như… ‘Nếu cô không muốn tôi nói cho mọi người biết, thì dạng chân ra!’”
“Hể?!” Paul thốt lên. “Chết tiệt, Rudy, con đang nói cái quái—"
“Anh, im lặng!” Zenith quát, chặn họng anh ta. “Lilia, cái này có đúng không?”
Ánh mắt của Lilia dao động. “Ờ, thì… thật ra…”
Tôi đoán đúng thật sao? Hay cô ấy chỉ đang diễn theo thôi?
“À, ra là vậy,” Zenith đáp lại, dường như đã hiểu ra điều gì đó. “Cô không thể nói điều đó ra.”
Mắt Paul chớp liên hồi, miệng há ra rồi lại khép vào như cá vàng, nhưng không thốt nổi một lời nào. Đã đến lúc kết thúc chuyện này rồi.
“Mẹ ơi, con không nghĩ Lilia là người đáng trách.”
“Có lẽ là vậy.”
“Con nghĩ người có lỗi là cha.”
“Có lẽ.”
“Thật không công bằng khi đặt Lilia ở một vị thế khó khăn như vậy vì lỗi lầm của cha.”
Mẹ tôi đáp lại, với vẻ khó chấp nhận, hơn cả những gì tôi dự đoán. Tôi chỉ cần đẩy mọi thứ thêm chút nữa thôi. “Con thì ngày nào cũng có thể vui vẻ với Sylphie, nên con nghĩ sẽ rất tuyệt nếu em con có thể có một người bạn cùng tuổi để chơi cùng!”
“Ta… nghĩ là đúng.”
“Hơn nữa, thưa mẹ, cả hai đều là em ruột của con đấy ạ!”
“Được rồi, Rudy. Mẹ hiểu rồi. Con đã thắng.” Zenith thở dài nặng nề.
Trời ạ, làm khó con ghê vậy đó, Mẹ.
”Lilia, tôi yêu cầu cô ở lại với chúng tôi,“ Zenith tuyên bố. ”Giờ cô đã là người nhà rồi! Tôi sẽ không dễ để cô làm những chuyện ngu ngốc như là rời đi đâu!“
Và thế là quyết định cuối cùng đã được đưa ra. Mắt Paul mở to; Lilia đưa tay lên che miệng, cố kìm nước mắt.

Được rồi. Giờ thì mọi chuyện coi như đã giải quyết xong.
***
Và như vậy, toàn bộ trách nhiệm đều được đổ dồn lên Paul, mọi chuyện trôi qua mà không phát sinh thêm vấn đề gì. Đến cuối cùng, Zenith nhìn Paul bằng ánh mắt lạnh lùng của một tay đồ tể chuẩn bị đi thịt một con lợn. Hai viên bi của tôi bất giác thắt lại, khi nghĩ đến những hình phạt có thể giáng xuống anh ta. Nhưng với ánh mắt ấy, Zenith chỉ đơn giản quay về phòng mình.
Lilia khóc, với một khuôn mặt trống rỗng không biểu cảm, nhưng nước mắt thì không ngừng chảy ra. Còn Paul thì do dự không biết có nên ôm cô ấy hay không. Tạm thời, tôi sẽ để cho tay chơi đó tự xử.
Tôi theo sau Zenith. Nếu chuyện này mà dẫn đến việc Paul và Zenith ly hôn, thì nó sẽ kéo thèo hàng tá những rắc rối khác đằng sau.
Tôi gõ cửa phòng ngủ, và Zenith thò đầu ra. “Thưa mẹ,” tôi nói, quyết định đi thẳng vào vấn đề, “những gì con nói lúc nãy, là con bịa ra đó. Xin mẹ đừng ghét cha.”
Trong giây lát, Zenith sững sờ, rồi cô ấy nhăn mặt và dịu dàng xoa đầu tôi. “Mẹ biết mà, con yêu. Mẹ sẽ không bao giờ yêu một người đàn ông tệ hại như vậy,” cô ấy nói. “Cha con có điểm yếu với phụ nữ, và mẹ cũng đã chuẩn bị tinh thần cho ngày mà những chuyện như này xảy ra rồi. Chỉ là… mọi thứ có hơi bất ngờ.”
“Cha có điểm yếu với phụ nữ ạ?” tôi hỏi, giả vời ngây ngô.
“Ừ. Gần đây thì không nhiều, nhưng hồi trẻ thì rất bừa bãi. Con có lẽ sẽ có anh hay chị ruột ngoài kia mà chúng ta không hề hay biết đó, Rudy.”
Bàn tay đang xoa đầu tôi bỗng siết chặt lại.
“Con nhớ lớn lên đừng trở thành một người như vậy nhé, Rudy?” Cô ấy xoa—không, bóp chặt đỉnh đầu của tôi hơn nữa. “Hãy nhớ đối xử thật tốt với Sylphie nhé, Rudy?”
“Ấy, đau! Tấ-Tất nhiên rồi ạ, thưa mẹ! Đ-đau!” Nó gần như là cô ấy đã đóng đinh tất cả những gì tôi sẽ làm ở trong tương lai vậy.
Dù vậy, nếu mọi thứ cứ giữ được như thế này thì cũng ổn thôi. Từ đây mọi chuyện sẽ đi về đâu—điều đó giờ hoàn toàn phụ thuộc vào Paul.
Nhưng biết cha mình lại là một tên hedonist chết tiệt như vậy, quả là không dễ nuốt trôi. Còn tôi thì hết cơ hội lần hai rồi đó, señor.[note90361]
Những ngày sau đó thì những buổi luyện kiếm trở nên vô cùng khắc nhiệt.
Dù sao thì tôi vẫn có thể theo kịp anh ta; chỉ là tôi ước gì anh ta sẽ không trút hết lên tôi như vậy.
Góc nhìn của Lilia
Tôi sẽ nói thẳng: chính tôi mới là người dụ dỗ Paul.
Dù bản thân cũng không có ý định làm điều đó khi mới đến căn nhà này. Nhưng việc nghe những tiếng rên rỉ kéo dài từ đêm này qua đêm khác, hay dọn một căn phòng nồng nàn thứ mùi của khoái lạc, được tạo nên khi một người đàn ông và phụ nữ đã hoàn toàn được thỏa mãn—Tôi cũng có ham muốn và cứ thế, nó dần dần được tích tụ lại.
Ban đầu, tôi có thể tự mình giải quyết nhu cầu. Nhưng việc nhìn thấy Paul tập kiếm trong sân mỗi sáng, đã thổi bùng ngọn lửa âm ỉ trong lòng tôi.
Việc nhìn anh ấy làm tôi nhớ lại lần đầu của chúng tôi. Khi chúng tôi vẫn còn quá trẻ, khi mà anh ấy còn ở lại nơi võ đường chúng tôi tập luyện. Paul đã lẻn vào phòng tôi lúc nửa đêm và cưỡng ép tôi. Dù bản thân không ghét anh ta, nhưng tuyệt nhiên không phải là yêu. Cuộc gặp gỡ đêm đó cũng không hề lãng mạn. Ban đầu, tôi đã khóc.
Người tiếp theo có ý định tỏ ý ve vãn như vậy với tôi lại là một tên mục sư đầu trọc, béo ú. Điều đó khiến tôi nhận ra mọi chuyện với Paul khi xưa vẫn còn dễ chịu hơn chán. Hơn nữa, khi nghe tin Paul đang tìm một người hầu, tôi đã nghĩ mình có thể dùng chuyện năm đó để làm đòn bẩy cho cuộc thương lượng.
Nhưng khi chúng tôi gặp nhau, Paul đã trở nên nam tính hơn nhiều so với trước kia. Cái dáng vẻ của một cậu nhóc khi ấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là dáng vẻ của một người đàn ông, sau khi đã trui rèn cả sức mạnh, lẫn tinh thần của mình. Khi vừa nhìn thấy Paul, một suy nghĩ thoáng qua đầu tôi, sáu năm qua hẳn là tốt đẹp lắm với anh ta.
Paul ban đầu cũng không định tán tỉnh tôi. Nhưng thỉnh thoảng, anh ta lại lén sờ mó khiến tôi càng thêm bức bối. Dù chịu đựng được, nhưng tôi hiểu rõ bản thân đã chạm cái làn ranh mong manh đó rồi.
Và mọi thứ đã sụp đổ khi Zenith mang thai.
Biết Paul có nhu cầu sinh lý rất cao, tôi cho rằng đây chính là cơ hội của mình. Và tôi đã nắm lấy thời cơ ấy và mời Paul vào phòng. Vậy nên chuyện này hoàn toàn là lỗi của tôi. Tôi đã xem việc mình mang thai như một sự trừng phạt—sự trừng phạt vì đã để ham muốn lấn át và phản bội Zenith.
Nhưng tôi đã được tha thứ. Rudeus đã tha thứ cho tôi. Đứa trẻ thông minh ấy, nó đã suy đoán được chính xác chuyện gì xảy ra và điều hướng cuộc trò chuyện theo cái hướng mà nó cần, thậm chí còn đưa ra được một thỏa hiệp vô cùng gọn gàng. Thằng bé bình tĩnh và tính toán chuyện đó, cứ như thể đã từng trải qua chuyện tương tự vậy.
Điều đó khiến tôi bất an—không, tốt hơn là nên dừng lại ở đây.
Rudeus tạo cho tôi một cảm giác kỳ quái lạ thường, vậy nên tôi từng tránh né thằng bé nhiều hết sức có thể. Thông minh như vậy, hẳn là nó đã sớm nhận ra. Nhưng kể cả thế, nó vẫn lựa chọn giúp đỡ tôi. Hẳn việc đó cũng chả dễ dàng gì với thằng bé, nhưng nó vẫn đặt tôi và con của tôi lên trên cả cảm xúc của mình.
Tôi sẽ còn nợ thằng bé trong suốt cả phần đời còn lại. Thằng bé là người xứng đáng nhận được sự tôn trọng của tôi.
Đúng vậy, nó xứng đáng. Tôi sẽ mắc nợ thằng bé đến hết cuộc đời này. Vì vậy, khi đứa bé trong bụng tôi được chào đời an toàn, và khi nó lớn lên, tôi sẽ để nó phục vụ cậu chủ nhỏ Rudeus.
Góc nhìn của Rudeus
Vài tháng trôi qua mà không có biến cố lớn nào xảy ra.
Sylphie phát triển nhanh đến bất ngờ. Cậu ấy giờ đây đã có thể thi triển ma pháp Trung cấp mà không cần niệm chú rồi, và đã gần chạm đến mức có thể tạo những hiệu ứng đặc biệt rồi. Để mà so sánh thì, trình độ kiếm thuật của tôi gần như không thay đổi. Tôi đã khá lên, nhưng chưa đủ để thắng nổi Paul dù chỉ một hiệp, nên thật khó mà vui vẻ với sự tiến bộ của mình như vậy.
Thái độ của Lilia cũng dịu đi. Trước đây, cô ấy luôn đề phòng tôi—điều đó cũng dễ hiểu thôi, vì tôi đã nghịch ma pháp từ khi còn rất nhỏ mà. Dù vẻ mặt vô cảm của cô ấy vẫn không hề thay đổi chút nào, nhưng tôi cảm nhận được trong lời nói và cử chỉ của cô ấy giờ đây tràn ngập sự kính trọng quá mức. Tôi hiểu là cô ấy vui vì được tôi giúp đỡ, nhưng tôi ước gì cô ấy có thể giảm bớt đi chút.
Ít nhất thì, kể từ vụ việc đó, Lilia cũng bắt đầu nói chuyện với tôi nhiều hơn—phần lớn là các câu chuyện vệ Paul. Hóa ra, bọn họ từng học kiếm thuật tại cùng một võ đường nhiều năm về trước. Cô ấy kể những thứ, như là việc Paul đã từng tài năng như nào trước đây nhưng lại chán ghét tập luyện. Hoặc việc Paul đã cưỡng ép cô ấy như nào lúc đêm khuya và cướp đi trinh tiếp của cô ấy. Hay việc Paul đã bỏ trốn khỏi võ đường.
Từng chút một, Lilia dần mở lòng, kể cho tôi nghe về những câu chuyện trước đây. Cũng từng chút một hình ảnh của Paul trong mắt tôi dần tệ đi theo lời kể của cô ấy. Anh ta cưỡng ép một người con gái rồi phản bội, là một tên rác rưởi chính hiệu.
Dù vậy, bản chất của anh ta cũng không hẳn là xấu. Anh ta trẻ con, vô trách nhiệm, và bằng một cách nào đó, những đặc điểm ấy lại khơi dậy bản năng làm mẹ của phụ nữ. Anh ta cũng cố gắng trở thành một người cha tốt và nghiêm khắc với tôi, nhưng không giỏi duy trì cái vỏ bọc đó; khi thực sự chuyên tâm, anh ta chỉ toàn toát nên vẻ thẳng thắn và bộc trực, và tôi biết chắc anh ta không phải là một kẻ xấu hoàn toàn.
“Nào, nhìn ta đây này,” Paul nói, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Chúng tôi đang trong buổi luyện kiếm. “Bộ con không muốn trở thành một người ngầu lòi như cha mình sao?”
Tên này gan thật chứ.
“Trở thành một người phản bội vợ và suýt phá hỏng gia đình mình thì ngầu chỗ nào chứ?”
“Ự…” Paul nhăn mặt.
Nhìn biểu cảm đó, tôi quyết định phải cẩn thận hơn. Tôi sẽ là một đứa trẻ ngây thơ, không lừa dối ai cả và rồi con gái sẽ tự tìm đến tôi. Đó là cách mà tôi sẽ làm.
“Nghe này,” Tôi nói, “Nếu lời nói đó làm cha khó chịu đến vậy, thì làm ơn đừng động tới bất kỳ ai không phải mẹ nhé?”
“Bấ-Bất kỳ ai ngoại trừ Lilia, nhỉ?”
Tên này có vẻ chả học được bất cứ điều gì nhỉ.
“Có lẽ lần sau mẹ sẽ rời khỏi nhà mà không thèm nói gì đấy, bố biết chứ?”
“Hự.”
Phải chăng tên này định lập cho mình một dàn harem? Ở một nơi hẻo lánh, có một người vợ xinh đẹp, một cô hầu có thể sờ mó bất cứ lúc nào và một thằng con trai để huấn luyện kiếm thuật?
Hửm. Nó làm tôi khá ghen tị đấy. Đó hẳn là điều tuyệt vời nhất theo những gì anh ta nghĩ. Giống như kết thúc với cả Louise lẫn Siesta trong một bộ light novel nào đó. Có khi thay vì giả vờ ngây ngô, tôi cũng nên noi theo gương anh ta.[note90362]
Không bình tĩnh lại nào. Cái ánh nhìn của Zenith khi cuộc họp kết thúc lúc đó... Liệu tôi có muốn một người, trao tôi ánh nhìn tương tự như vậy hay không...? Một người vợ là đủ rồi, cảm ơn.
“Con cũng là đàn ông mà,” Paul nói. “Con hiểu chứ.” Tên này vẫn không chịu bỏ cuộc.
Tôi biết ý anh ta là gì, nhưng không có nghĩa là tôi đồng ý với anh ta. ”Một đứa trẻ sáu tuổi thì biết cái gì chứ?“
”Thế còn Sylphie thì sao? con thích cô bé, đúng chứ? Cô bé ấy sẽ trở thành một mĩ nhân khi lớn lên đấy.“
À thì, cái này tôi cũng không thể phản bác. “Con đoán là bố nói đúng. Dù sao thì cậu ấy bây giờ cũng đã rất dễ thương rồi.”
“Vậy là con hiểu.”
“Chắc vậy ha.”
Đúng vậy, Paul là một tên rác rưởi, nhưng chúng tôi cũng cùng một guộc thôi. Tôi có thể trông như một đứa trẻ, nhưng sâu bên trong là tâm hồn của một tên béo thất nghiệp hơn bốn mươi tuổi. Một ví dụ điển hình của rác rưởi, ngay đây.
Ít nhất là trong game, tôi thích con gái và harem. Phải chăng ở mức độ bản năng nào đó, tôi cũng là một loại trăng hoa giống Paul? Có lẽ cũng từ vụ việc tôi tụt quần lót Sylphie, mà chúng tôi bắt đầu nhìn nhau như hai người đàn ông thực thụ. Bất kể lúc nào từ khi đó, tôi cảm giác như Paul đã sẵn sàng thỏa hiệp, và cởi mở với tôi hơn. Có lẽ việc thấy được điểm yếu của tôi, đã khiến cho anh ta mất đi động lực trở thành một người cha nghiêm khắc quá mức. Phải, anh ta cũng đang dần thay đổi.
“Heheheh…”
Tôi nhìn Paul cười khúc khích. Ánh mắt của anh ta không hướng về phía tôi, mà về phía sau tôi. Tôi quay ra sau và thấy Sylphie đứng ngay đây. Thật hiếm khi thấy cậu ấy đến tận nhà tôi như vậy.
Mà nhìn kỹ hơn thì, mặt cậu ấy đã ửng nhẹ sắc hông, hai tay bối rối. Hẳn là cậu ấy đã nghe thấy tôi nói rồi.
“Tiếp đi, nói lại những gì con nói khi nãy đi chứ,” Paul nói.
Tôi khịt mũi nhẹ. Chẳng thể hiểu nổi gã này.
Tôi đoán là Paul vẫn còn một chặng đường dài phải đi. Nhưng kể cả những lời nói thành thật cũng sẽ mất đi sức nặng nếu bạn nghe nó quá nhiều. Lặp lại những lời nói đó bây giờ thì cũng không ổn. Vì vậy, tôi chỉ mỉm cười và vẫy tay chào Sylphie mà không nói một lời nào.
Hơn nữa, Sylphie mới chỉ sáu tuổi; còn sớm đến mười năm cho một cuộc trò chuyện kiểu đó. Nếu tôi cứ tiếp tục khen cô bé dễ thương ở độ tuổi non nớt này, cô bé sẽ lớn lên trở thành một kẻ tự mãn và đòi hỏi. Chị gái ở kiếp trước của tôi là một ví dụ điển hình.
“Ưm, Ý tớ là… tớ… tớ nghĩ cậu cũng rất ngầu nữa, Rudy,” cậu ấy nói.
“Ồ, thật chứ? Cảm ơn Sylphie!” Tôi mỉm cười rạng rỡ, hy vọng rằng hàm răng trắng của mình sẽ lóe sáng lấp lánh (tất nhiên là không).
Sylphie rất giỏi ngoại giao; Tôi gần như đã nhầm ánh mắt long lanh ngước lên đó là sự chân thành. Tôi nói cậu ấy dễ thương là thật, nhưng chẳng có chút cảm xúc lãng mạn nào đằng sau nó cả.
Dù sao đi nữa thì, cũng chưa phải bây giờ.
”Được rồi, Bố. Chúng con chuẩn bị đi đây,” Tôi nói.
”Đừng có lăn lộn vào mấy cái đống rơm ngoài đó nhé?“
Thôi nào! Làm như tôi sẽ làm vậy ấy! Đây là tôi, có phải anh ta đâu chứ.
”Mẹ ơi!“ Tôi bắt đầu gọi. ”Bố—“
”Ah! Này, đừng!“
Và cứ như vậy, căn nhà chúng tôi lại yên bình thêm một lần nữa.
***
Không lâu sau đó, Zenith chuyển dạ.
Đó là một ca sinh rất khó, ngôi ngược. Với Lilia đang mang thai, chúng tôi phải gọi một bà đỡ từ làng—một người phụ nữ lớn tuổi—nhưng ngay cả bà ấy, cũng nói tình hình vô vọng. Tệ đến mức đó cơ đấy.[note90363]
Ca sinh kéo dài khá lâu, cả mẹ lẫn con đều trong tình trạng nguy hiểm. Lilia phải vận dụng toàn bộ kiến thức của mình, còn tôi thì hỗ trợ bằng cách liên tục thi triển phép Hồi phục. Dù tôi cũng không giỏi lắm.
Cuối cùng thì, nỗ lực của chúng tôi đã có kết quả. Đứa bé an toàn, cất tiếng khóc lớn khi chào đời.
Đó là một bé gái. Tôi có một đứa em gái rồi. Thật mừng vì không phải là em trai.
Nhưng nhẹ nhõm chẳng được bao lâu, Lilia cũng chuyển dạ. Tất cả chúng tôi đều đã kiệt sức, mất cảnh giác. Hai chữ “sinh non” thoáng lướt qua trong đầu tôi.
Tuy nhiên, lần này bà đỡ đã làm tròn vai trò của mình. Có thể bà không giỏi xử lý ngôi ngược, nhưng sinh non thì bà tự nhận là có kinh nghiệm. Tuổi tác đôi khi cũng kèm theo trí tuệ nhỉ.
Tôi làm theo những gì bà đỡ hướng dẫn, đá Paul một cú vào mông để kéo anh ta về lại thực tại và bảo anh ta đưa Lilia vào phòng tôi. Trong lúc anh ta lo việc đó, tôi dùng ma thuật chuẩn bị nước ấm cho đứa trẻ sắp chào đời, gom hết vải và khăn sạch trong nhà, rồi quay lại chỗ bà đỡ.
Và cứ thế, tôi để bà ấy xử lý phần còn lại.
Khoảnh khắc đứa trẻ chào đời, Lilia đã gọi to tên Paul. Anh ta ở ngay bên cạnh, ngập tràn yêu thương và nắm chặt tay cô ấy.
Đứa bé nhỏ hơn của Zenith, nhưng vẫn cất tiếng khóc khỏe mạnh tương tự. Đây cũng lại là một bé gái. Hai bé gái. Hai cô em gái. Paul cười gượng gạo, khi nghĩ về việc cả hai đứa con mới sinh của mình đều là con gái. Lần thứ hai trong ngày hôm đó, tôi lại thấy nụ cười ngốc nghếch to đùng của một người vừa mới lên chức cha.
Dù vậy, Paul đang ở một vị trí không hề dễ chịu. Số lượng phụ nữ trong nhà giờ đã tăng gấp đôi. Với tình hình như vậy thì ai sẽ là người có thứ hạng thấp nhất trong nhà? Chắc chắn là gã đàn ông đã ngoại tình với người hầu và làm cô ta có bầu rồi. Còn tôi thì sao, tôi hy vọng sẽ xây dựng được hình tượng một người anh cả ngầu lòi. Và không đời nào, Paul có thể nhận được sự tôn trọng.
Con gái của Zenith được đặt tên là Norn. Con gái của Lilia thì được đặt tên là Aisha.
Ghi chú
Señor: cách gọi trang trọng trong tiếng Tây Ban Nha, tương tự như Mister hay Sir, có thể hiểu là thưa Ông
0 Bình luận