Hiện giờ, tôi đã bảy tuổi.
Hai đứa em gái nhỏ của tôi, Norn và Aisha, lớn nhanh như thổi. Chúng khóc mỗi khi tè dầm, khóc khi ị ra quần, khóc khi bực bội chuyện gì đó, và thậm chí khóc, chẳng vì lí do gì. Nửa đêm khóc, sáng sớm cũng khóc, còn đến chiều… khóc còn sung hơn nữa.
Chẳng mấy chốc, Paul và Zenith cũng rơi vào trạng thái suy nhược thần kinh. Duy chỉ có Lilia vẫn còn giữ được sự bình tĩnh. “Thấy chứ!” cô ấy nói, tay thoăn thoắt chăm sóc hai đứa trẻ, như thường lệ. “Nuôi con là thế này mới đúng chứ! Hồi nuôi Rudeus thật sự quá nhàn! Thậm chí còn không thể gọi đó là nuôi con!”
Về phần tôi, tôi vốn đã quen với tiếng trẻ con khóc rồi, cũng là nhờ thằng em trai kiếp trước, cho nên tôi cũng chẳng thấy phiền lắm. Và chưa kể—không phải để khoe khoang nhé—tôi cũng có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con đó, cũng là nhờ thằng em trai cả. Tôi thay tã thuần thục, còn phụ giặt giũ và dọn dẹp nhà cửa nữa chứ. Paul nhìn tôi còn phải thấy ngại. Anh ta cứ như đàn ông Nhật trước thế chiến II vậy, không thể làm bất cứ việc nhà nào.
Nhưng cũng không thể phủ nhận trình độ kiếm thuật và sự tôn trọng của mọi người trong thị trấn dành cho anh ta được. Nhưng để làm một người cha đúng nghĩa thì… anh ta mới chỉ đạt khoảng năm mươi phần trăm thôi.
Mà đây còn là lần thứ hai anh ta làm cha nữa chứ. Trời ơi.
***
Để lấy lại cho Paul chút danh dự thì, đây, để tôi nói vể những điểm đặc biệt của anh ta. Để mà nói, thì anh ta có vô số khuyết điểm, và cũng là một tên rác rưởi của nhân loại nữa, không thể phủ nhận điều đó được. Vậy tại sao tôi lại phải làm điều này?
Vì anh ta mạnh chứ sao. Và đây là những kỹ năng của anh ta:
Phái Kiếm Thần: Cao cấp.
Phái Thủy Thần: Cao cấp.
Phái Bắc Thần: Cao cấp.
Đúng vậy. Cả ba trường phải đều là Cao cấp. Nghe thì đơn giản, nhưng người ta nói rằng để có thể đạt cấp Cao trong một trường phái thôi, cũng cần đến mười năm khổ luyện nếu có thiên phú. Nếu đối chiếu sang Kendo của Nhật Bản, thì nó ở tầm tứ hoặc ngũ đẳng. Trung cấp thì tương đương với nhất cho tới tam đẳng, đủ để được công nhận là một kỵ sĩ chính thức. Còn Thánh cấp thì phải cỡ lục đẳng trở lên, nhưng cái đó cũng không liên quan lắm.
Nói cách khác, Paul tương đương với một người đạt tứ đẳng ở toàn bộ Kendo, Judo, Karate—và anh ta đều bỏ dở cả ba, trước khi thực sự hoàn thành việc huấn luyện. Dù là một người lớn thất bại, nhưng khi nói về sức mạnh, anh ta là một tên quái vật thực thụ. Không chỉ vậy, dù chỉ mới ngoài đôi mươi, nhưng lượng kinh nghiệm thực chiến của anh ta lại lớn đến đáng sợ.
Đống kinh nghiệm đó khiến cho anh ta trở nên vừa xảo quyệt, vừa thực dụng. Đó chủ yếu là từ bản năng, cho nên tôi cũng chả hiểu lắm, nhưng tôi biết chắc, anh ta là hàng thật. Trong hai năm tập luyện với Paul, kiếm pháp của tôi còn chưa vượt qua được cấp Sơ. Có thể vài năm nữa, khi thể chất tôi phát triển thì sẽ khác. Nhưng giờ thì, dù cho có bao nhiêu thử nghiệm chạy trong đầu, tôi cũng không thể tưởng tượng ra cảnh mình thắng anh ta. Kể cả khi tôi có dùng toàn bộ phép thuật, thử mọi chiêu trò bẩn thỉu, thì chiến thắng dường như vẫn nằm ngoài tầm với của tôi.
Tôi từng thấy anh ta chiến đầu với quái vật, trước đây.
Thật ra thì, đúng hơn là anh ta cho tôi xem. Khi nghe tin có quái thú xuất hiện, anh ta đem tôi theo, để tôi xem ở một khoảng cách xa, nói rằng “xem một trận thực chiến là một trải nghiệm tốt” cho tôi.
Và tôi cũng phải thẳng thắn là: Nó đỉnh vãi.
Paul đối đầu với bốn con quái. Ba trong số bọn chúng được chúng tôi gọi là Assault Dog, một con quái vật hình chó, di chuyển thì như một Dobermann được huấn luyện. Con còn lại là một con heo dị dạng hai chân, bốn tay, và được gọi với cái tên Terminator Boar. Nó bước ra từ bên trong rừng, với ba con chó đi sau hợp lại thành một đội hình.
Paul xử lý gọn gàng, khiến bọn chúng bay đầu chỉ với một nhát chém.
Tôi sẽ nói lại lần nữa: Nó đỉnh vãi.
Lối đánh của anh có một sức hút kỳ lạ—một nhịp điệu bí ẩn khiến cho tim bạn như nhảy múa, mà vẫn phải yên tâm khi nhìn. Khó mà giải thích được, nhưng nếu phải gói gọn trong một từ, thì đó là: Khí chất.
Phong cách chiến đấu của Paul có khí chất. Nó khiến những người theo sau anh ta tuyệt đối tin tưởng, chiếm được trái tim của Zenith, khơi dậy dục vọng của Lilia, và thậm chí còn khiến bà Eto mê mẩn. Anh ta là người đàn ông được khao khát nhất, trong cả ngôi làng.
Bỏ việc khí chất qua một bên, tôi thấy biết ơn khi có Paul ở đây—có một người mạnh hơn mình ở gần. Nếu không có anh ta, có lẽ tôi đã trở thành một tên nhóc kiêu ngạo rồi. Tôi có thể đã bị chút ma thuật mình biết làm cho tự cao, đi thách thức những con quái vật, và rồi không thể xử lý nổi một đàn Assault Dogs, mà bị chúng xé xác thành trăm mảnh.
Và nếu bọn quái không làm vậy, thì những người khác cũng sẽ làm điều đó thôi. Nếu cứ tự tin vào kỹ năng của mình, tôi chắc chắn sẽ chọn một tên mạnh hơn mình mà chiến đấu. Nó không hiếm đâu, và tôi cũng xứng đáng với kết cục đó.
Kiếm sĩ ở thế giới này có trình độ hơn cả những gì tôi từng biết trong kiếp trước. Họ có thể chạy gần năm mươi cây số trên giờ, và phản xạ và kỹ năng bắt chuyển động của họ cũng cực kỳ ấn tượng. Nhờ sự tồn tại của ma thuật Hồi phục, cái chết vì thương tích có thể trì hoãn, vậy nên họ đã làm quen với việc kết thúc luôn đối thủ chỉ với một nhát chém. Ở thế giới, nơi mà quái vật tồn tại như vậy, con người đã bị buộc phải trở nên mạnh mẽ hơn.
Tuy vậy, thì kể cả Paul, cũng chỉ dừng lại ở cấp độ Cao. Chỉ theo hệ thống chính thức thôi cũng đã có khối người mạnh hơn anh ta. Ngoài ra, còn vô số cá nhân và quái vật nổi danh mà Paul không thể thắng được, kể cả khi có đồng đội hỗ trợ.
Luôn luôn có những con cá lớn hơn, ở bên ngoài đại dương kia.
Tôi biết ơn vì Paul đã dạy tôi cách để sử dụng kiếm. Còn lại thì, anh ta vẫn chẳng ra gì với tư cách một người cha. Giống như một vận động viên Olympic đoạt giải nhất nhưng cũng đồng thời là tội phạm bị kết án vậy.
***
Một ngày nọ, khi đang luyện kiếm với Paul, như mọi khi thôi. Ngày hôm đó, tôi lại nhận ra thêm một lần nữa, là bản thân không thể chiến thắng được anh ta. Và ngày mai hay những ngày sau đó cũng vậy. Gần đây, tôi có cảm giác rằng mình không tiến bộ được thêm chút nào. Dù vậy, nếu tôi không tiếp tục cố gắng, chắc chắn tôi sẽ không thể trở nên tốt hơn được.
Thêm nữa, kể cả khi tôi không cảm nhận được sự tiến bộ, cơ thể tôi vẫn đang tiếp thu việc luyện tập. Có lẽ vậy. Ý tôi là… nó phải thế chứ, đúng không?
Khi tôi còn đang nghĩ ngợi linh tinh, Paul phá vỡ sự im lặng.
“À mà này, Rudy,” anh ta nói, như thể vừa chợt nhớ ra điều gì đó. “Chuyện đi học… À không, chắc con không cần đâu. Thôi bỏ đi, tập tiếp nào.”
Anh ta nói xong liền giơ thanh kiếm gỗ lên, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Tôi không thể để nó trôi qua như thế được. “Ý bố là gì, trường học?” Tôi hỏi.
“Ở thành Roa, thành phố trung tâm của Fittoa, có một trường chuyên dạy đọc viết, tính toán, lịch sử, lễ nghi, mấy thứ kiểu vậy.”
“Con có nghe qua rồi.”
“Thường thì con sẽ tới đây khi đủ tuổi, nhưng… chắc là con không cần nhỉ? Con đã biết đọc, biết viết và tính toán rồi còn gì?”
“À, vâng.”
Tôi cố tình để mọi người nghĩ, là Roxy đã dạy tôi toán. Với hai đứa bé mới sinh, tình hình tài chính trong nhà trở nên khá eo hẹp, và Zenith cũng suốt ngày cặm cụi với sổ sách. Tôi đã quyết định giúp cô ấy—khiến cô ấy sốc nặng. Và vì dường như lại sắp có một trận náo loạn lên vì thiên tài hay gì đó diễn ra, nên tôi vội buột miệng nhắc tên Roxy để chặn lại.
Mà nếu việc đó khiến cho mọi người đánh giá Roxy cao hơn thì cũng tốt thôi.
“Nhưng con cũng có hứng thú với trường học,” tôi nói. “Ở đó sẽ có nhiều đứa trẻ cùng tuổi con, đúng không ạ? Có khi con có thể kết được thêm bạn ở đó.”
Paul nuốt nước bọt, như thể có gì đó kẹt trong cổ họng anh ta.
“Ý ta là, nó cũng không phải là một nơi tốt đẹp gì. Lễ nghi thì toàn những thứ cứng nhắc vô nghĩa, học lịch sử cũng chẳng giúp ích gì, mà chắc chắn con sẽ bị bắt nạt ở đó thôi. Sẽ có lũ nhóc quý tộc địa phương ở đó nữa. Chúng sẽ trở nên khó ở, ngay khi chúng không về nhất. Với đứa nhóc như con xuất hiện, chắc chắn tụi nó sẽ lập bè phái để ức hiếp con. Với lại cha của ta của ta là hầu tước, nên dù địa vị của con thấp hơn ta trước đây, thì con vẫn sẽ bị coi là một kẻ mới nổi khó ưa.
Nghe Paul nói, cứ như là xuất phát từ kinh nghiệm cá nhân vậy. Anh ta bỏ nhà đi vì chán ghét người cha cứng nhắc và tầng lớp quý tộc mục nát. Lễ nghi và lịch sử là những thứ bắt buộc học, để trở thành một quý tộc Asura đúng nghĩa, nên anh ta hẳn phải thấy chúng khó chịu.
Không khí giữa chúng tôi trở nên căng thẳng hơn khi đang nói chuyện. “Thật ạ?” Tôi hỏi. “Con cứ tưởng con gái quý tộc, thì sẽ có mấy cô bé dễ thương chứ.”
“Để ta nói con cái này. Mấy đứa con gái quý tộc luôn trang điểm dầy cộp, ám ảnh với kiểu tóc của mình, và mùi nước hoa thì nồng nặc. Ừ thì, mấy đứa có luyện kiếm thì nhìn cũng được đấy, nhưng đa số đều giấu thân hình trong đống áo nịt, mà ngay khi kéo được lên giường và cởi đồ ra thì chúng cũng chẳng vận động gì, nên người mềm nhũn. Cha con đã bị lừa kiểu đó nhiều lần rồi.” Paul nói với một ánh mắt xa xăm.
Toàn là rác rưởi. Nhưng nghĩ lại, thì sau những trải nghiệm đó, anh ta vẫn cưới được một người vợ tuyệt vời như Zenith, nên có lẽ cũng không hoàn toàn là vô căn cứ.
“Vậy chắc con không đi học đâu,” tôi nói. Dù sao thì tôi vẫn còn rất nhiều thứ muốn dạy cho Sylphie. Và tôi cũng chẳng điên đến mức mà chui đầu vào nơi, mà bản thân chắc chắn sẽ bị bắt nạt. Tôi đâu có làm hikikomori gần mười năm cho vui.
“Quyết định đúng đấy,” Paul nói. “Nếu sau này con muốn học hành gì đó, thì cứ làm mạo hiểm giả rồi đi thám hiểm vài cái mê cung là được.”
“Một mạo hiểm giả?”
“Đúng vậy. Thám hiểm mê cung rất tuyệt. Những cô gái ở đây không trang điểm, con có thể nhìn phát biết ai đó có xinh hay không luôn. Và dù có là kiếm sĩ, chiến bình hay ma pháp sư, họ cũng đều có một thân hình đẹp.
Ô kê, bỏ qua mấy phần rác rưởi đó, thì tôi có đọc được rằng, mê cung bản chất cũng là một loại quái vật. Tuy ban đầu chỉ là một hang động bình thường, nhưng theo thời gian bị ma lực được tích tụ lại ở nơi đó biến đổi, và hình thành nên thứ gọi là mê cung.
Và ở phần sâu nhất của mê cung có một tinh thể ma thuật, có thể coi đó là nguồn cung cấp năng lượng cho cả mê cung cũng được. Nó được bảo vệ bởi một con Boss đóng vai trò hộ vệ. Tinh thể này cũng đóng vai trò như một mồi nhử, phát ra nguồn ma lực hấp dẫn. Và bọn quái vật bị thu hút bởi nó sẽ tiến vào mê cung, rồi để chết vì đói, bẫy hoặc đơn giản là bị con boss giết chết; và sau đó, mê cung sẽ hấp thụ hết những gì tinh túy từ ma lực của bọn chúng.
Tuy vậy, thường thì những mê cung mới được hình thành, sẽ nhanh chóng bị quái vật nuốt chửng đi mất tinh thể, hoặc tinh thể bị phá hủy do hang động sụp đổ. Chết yểu như vậy, nghe cũng có vẻ giống sinh vật sống đấy.
Nhưng không chỉ có mỗi quái vật là bị thú hút bới tinh thể ma thuật. Con người cũng vậy. Tinh thể có thể được dùng làm chất xúc tác cho phép thuật, và cũng được bán với giá khá cao. Giá cả thì đi đôi với kích thước, nhưng kể cả vậy thì một viên nhỏ thôi cũng đủ để cho một người sống sung túc trong một năm trời rồi. Và trong khi quái vật chỉ quan tâm đến tinh thể, thì con người lại khác.
Theo thời gian, những trang bị của quái vật và mạo hiểm giả bị nuốt chửng sẽ dần thấm ma lực, trở thành một mồi nhử mới: ma đạo cụ.
Ma đạo cụ khác với những pháp khí ở chỗ chúng có thể sử dụng, mà không cần tiêu hao ma lực của người sử dụng. Tuy nhiên, phần lớn ma đạo cụ lại chẳng có tác dụng gì ra hồn; đa số đều là đồ bỏ mà thôi. Dù vậy, vẫn có khả năng tìm được món cho phép người dùng sở hữu năng lực ngang một pháp sư cấp Thánh. Những món như thế thì được bán với giá trên trời, và cũng vì thế, người ta đổ dồn về mê cung với giấc mộng làm giàu nhanh chóng.
Và phần lớn cũng đều chết trước khi chạm được vào kho báu. Cái chết của họ dần trở thành chất dinh dưỡng cho mê cung hấp thụ, mở rộng và đào sâu hơn nữa. Đó là lí do tại sao những mê cung lâu đời lại có lượng kho báu lớn đến vậy.
Mê cung cổ xưa và sâu nhất từng được biết đến là Hố Long Thần, nằm dưới chân núi Thánh Sơn Long Khấp trong dãy Rồng Đỏ. Theo những gì tôi đọc được, nó đã tồn tại ít nhất mười nghìn năm rồi, và ước tính có khoảng hai nghìn năm trăm tầng.
Nghe nói mê cung khổng lồ này có nối với một cái hố ở đỉnh núi Long Khấp. Nếu nhảy vào đó, về lý thuyết có thể rơi xuống tầng sâu nhất, nhưng chưa từng có ai làm vậy mà còn sống sót trở về.
Cái “hố” đó không phải miệng núi lửa hay gì cả. Người ta nói, mê cung đã tự tạo ra nó để nuốt chửng rồng đỏ; khi một con bay qua, cái Hố sẽ hút nó vào bên trong.
Không có quá nhiều bằng chứng cho cái truyền thuyết đó, nhưng với một con quái vật cổ đại như cái “Hố”, thì nghe cũng không quá vô lý.
Còn những mê cung thuần thách thức… thì có Địa Ngục, nằm trên lục địa Thần, và Hang Quỷ, nằm giữa biển Ringus. Cả hai đều cực kỳ khó tiếp cận và gần như không thể tiếp tế một khi đã vào bên trong. Với độ sâu kinh khủng và không có chỗ cho sai lầm, chúng được coi là thử thách khắc nhiệt nhất dành cho mạo hiểm giả.
Đó là toàn bộ hiểu biết của tôi về mê cung, lúc này.
“Con có đọc chút về mê cung…”
“À có phải cuốn, Ba kiếm sĩ và mê cung, đúng chứ? Khám phá thành công một mê cung huyền thoại như vậy là chắc kèo sẽ có tên mình trong lịch sử rồi. Con có bao giờ nghĩ mình sẽ làm điều tương tự chưa?”
Cuốn Ba kiếm sĩ và mê cung là một câu chuyện cổ tích về ba chiến binh trẻ tài năng, những người được gọi với cái tên Kiếm Thần, Thủy Thần, và Bắc Thần. Câu chuyện bắt đầu với cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ, rồi theo chân họ qua hàng loạt những ngã rẽ, biến cố và cuối cùng dẫn đến việc cả ba cùng nhau thách thức một mê cung khổng lồ. Trên hành trình ấy có không ít xung đột, tiếng cười, và tình huynh đệ, xen lẫn là những cuộc chia tay đầy nước mắt; và dĩ nhiên, ở đoạn kết, họ đã giành được chiến thắng một cách oanh liệt, và hoàn thành được mục tiêu cho riêng mình.
Mê cung trong cuốn sách đó chỉ có khoảng một trăm tầng, nhưng nó cũng khá là ghê gớm đấy.
“Không phải nó chỉ là tiểu thuyết thôi sao?”
“Không. Người ta nói Ba trường phái kiếm pháp được truyền lại qua nhiều thế hệ, ra đời bên trong mê cung đó, đó.”
“Hừm, thật vậy sao? Nhưng bọn họ đạt cấp Thần, mà cũng gặp đủ thứ rắc rối đó… Con không nghĩ mình có thể sống sót nổi quá năm phút ở cái nơi đó đâu.”
“Này, trước đây ta cũng từng mò mẫm trong mấy cái mê cung suốt đấy? Con sẽ ổn thôi.”
Paul lập tức chuyển sang kể câu chuyện, vể một thanh niên tộc Quỷ hợp tác với một nhóm chiến binh loài người, để tiến vào một mê cung đầy Người Cá, và cuối cùng giành chiến thắng sau khi mất đi một vài người đồng đội. Tôi còn chưa kịp tiêu hóa nó, thì Paul đã ngay lập tức chuyển sang chuyện khác, về một pháp sư bất tài vô tình rơi vào một mê cung, gia nhập một tổ đội vừa mất pháp sư, rồi phát hiện ra tài năng tiềm ẩn của mình trong lúc chiến đấu căng thẳng.
Cảm giác như Paul đã tập dượt sẵn cuộc trò chuyện này từ trước vậy.
Nghĩ lại thì… anh ta muốn tôi trở thành một kiếm sĩ, nhỉ? Có lẽ kế hoạch của anh ta là kể tôi một đống các câu chuyện phiêu lưu, rồi nhồi vào đầu tôi giấc mơ về việc thám hiểm mê cung và những trận chiến kịch tính. Tôi cũng không hẳn là không hứng thú, nhất là với mấy cái mê cung. Nhưng nhìn chung, nó vẫn nghe quá nguy hiểm.
Những nhân vật trong cuốn sách đó chết quá đột ngột. Ba kiếm sĩ kia, tất nhiên không phải là những nhân vật duy nhất, nhưng họ là những người duy nhất sống sót sau chuyến thám hiểm. Một đồng minh của họ bị thiêu thành tro, ngay khi đang nói chuyện, bởi một quả cầu lửa bay ra từ hư không. Một người khác thì rơi xuống một cái hố, rồi nát tươm luôn. À, còn có một gã bị chém làm đôi, ngay khi anh ta thò đầu ra khỏi chỗ ẩn nấp nữa. Và ngay cả những chiến binh đủ mạnh, có thể dễ dàng hạ gục những con quái vật hung tợn đi nữa, thì cũng có thể bị bẫy giết chết, ngay khi mất cảnh giác một chút.
Là nhân vật chính, nên ba người hùng của chúng ta có thể vượt qua những chướng ngại đó mà không hể hấn gì. Nhưng tôi nghi ngờ một tên vụng về như tôi có thể làm được điều tương tự.
“Con thấy sao? Thám hiểm cũng rất vui, đúng chứ?”
“Cha nói nghiêm túc à?”
Sao tôi phải đẩy bản thân vào những tính huống nguy hiểm, chỉ để tìm cảm giác mạnh chứ? Một cuộc sống thong dong đầy ắp những phụ nữ—như Paul—không phải thích hơn sao.
“Con nghĩ mình sẽ dành cả đời để theo đuổi những chiếc váy.”
“Ô hô. Xem ra đúng là con trai của ta rồi!“
”Lý tưởng nhất thì con muốn xây dựng một hậu cung nho nhỏ, như người cha già của mình.“
”Thiệt hả? Nhưng bây giờ tốt nhất là con nên theo đuổi từng chiếc váy một thôi.“
Paul chỉ ra sau lưng tôi, với một nụ cười khoái trí. Tôi quay ra và đối mặt với một Sylphie đang cực kỳ hờn dỗi.
Đúng lúc thật đấy, tên ngốc.
1 Bình luận