***
Bức thư tôi nhận được lúc đó, đúng là của Roxy.
Rudeus thân mến, Dạo này em thế nào rồi?
Thật khó tin nhưng có vẻ đã hai năm trôi qua kể từ ngày chúng ta chia tay.
Mọi chuyện bên cô cũng đã dần tạm ổn định hơn, nên cô nghĩ đây là dịp thích hợp để viết thư cho em.
Hiện giờ, cô đang ở thủ đô hoàng gia của Vương quốc Shirone. Có vẻ trong quá trình thám hiểm nhiều mê cung khác nhau, cô đã gây dựng được cho mình được chút danh tiếng, nên thế nào lại được thuê làm gia sư cho một vị hoàng tử nào đó.
Việc dạy dỗ cậu ta cũng làm cô nhớ lại khoảng thời gian ở lại gia đình Greyrat. À, thêm nữa, vị hoàng tử này cũng khá giống cậu nhóc cô đã từng dạy ở đây đó. Tuy không tài năng như em, nhưng cậu ta rất nhanh nhạy, và cũng là một pháp sư trẻ đầy triển vọng. Đáng tiếc thay, cậu ta cũng hay trộm đồ lót của cô và nhìn trộm mỗi khi cô thay đồ, cứ như ai đó vậy. Tính cách thì lại khoa trương, và cũng hơi thừa năng lượng, nhưng chung quy lại thì cách hành xử của cả hai khá giống nhau.
Phải chăng, bên trong mọi người đàn ông tham vọng đều có một con thú cuồng tình dục? Cô có hơi lo về việc cậu ta sẽ tấn công mình trước khi việc dạy học hoàn tất. Không thể hiểu là mấy người thấy cái cơ thể gầy gò, nhỏ bé của cô hấp dẫn ở chỗ nào nữa, thật sự luôn đấy.
Hừm. Có lẽ cô không nên viết cái này vào. Nếu có ai đó mà đọc được những dòng thư này, có lẽ cô sẽ bị tống vào ngục vì tội làm hoen ố danh dự hoàng tộc mất.
Thôi thì để lúc đó tính sau vậy. Dù sao thì thật lòng cô cũng không có ý xấu gì mà.
Dù sao đi nữa thì, có vẻ như triều đình hoàng gia đang dự định bổ nhiệm cô làm “pháp sư hoàng gia” trong thời gian cô ở đây. Cô vẫn còn rất nhiều nghiên cứu ma pháp muốn theo đuổi, nên việc này xem ra cũng khá thuận lợi.
À, còn chuyện này nữa—Cô đã nắm được cách để thi triển phép hệ nước cấp Vương rồi đó. Và thư viện hoàng gia ở đây thì lại tình cờ có mấy cuốn sách hữu ích về chủ đề này. Trước đây khi cô lần đầu thi triển được phép cấp Thánh, cô cứ nghĩ đó là điều tốt nhất cô có thể làm rồi, nhưng có vẻ nếu nghiêm túc nghiên cứu, thì cô vẫn có thể tiến bộ được hơn nữa.
Và cô cũng sẽ không bất ngờ lắm đâu, nếu bây giờ em có thể sử dụng được phép hệ nước cấp Đế, Rudeus à. Hoặc có lẽ, em đã có thể mở rộng được vốn hiểu biết của mình, và đạt được cấp Thánh ở những hệ phép khác rồi cũng nên? Cô biết cơn khát tri thức của em nhiều đến nhường nào mà, nên việc em thử sức với phép Hồi phục hay Triệu hồi thì cũng không nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.
Dù vậy, cũng có thể em đã chọn tập trung hơn vào kiếm thuật. Thành thật mà nói thì, chắc cô sẽ hơi thất vọng một chút, nhưng cô tin chắc, dù là con đường nào đi chăng nữa, em cũng sẽ để lại dấu ấn cho riêng mình thôi. Cá nhân cô cũng đang theo đuổi việc trở thành một Thủy Thần cấp ma thuật sư.
Và cô cũng từng nói rồi đó…nếu có bao giờ em cảm thấy bản thân bế tắc trong việc học ma pháp, hãy thử xin vào Đại học Ma pháp Ranoa xem. Tuy nếu không có thư giới thiệu, em sẽ phải vượt qua kỳ thi đầu vào, nhưng cô tin nó cũng không là một thứ gì quá khó khăn với em đâu.
Vậy nhé, cho đến ngày chúng ta gặp lại— Roxy
P.S. Cũng có khả năng là lúc bức thư này đến tay em, thì cô cũng đã rời khỏi triều đình rồi, cho nên em cũng không cần cảm thấy bắt buộc phải trả lời đâu nhé.
Chết tiệt. Đúng là một cú giác ngộ.
Tôi mất một lúc để tìm thấy Vương quốc Shirone trên bản đồ. Nó là một quốc gia nhỏ nằm ở phía Đông Nam của lục địa Trung tâm. Xét theo đường chim bay thì cũng không quá xa nơi này, nhưng dãy núi ở giữa lại đầy rẫy những con rồng đỏ, khiến việc đi qua là gần như bất khả. Bạn sẽ phải đi một con đường vòng khác rất xa từ phía Nam.
Xét theo mọi phương diện thực tế, Shirone là một vùng đất xa xôi. Còn Ranoa, nơi tọa lạc trường đại học ma pháp… bạn sẽ cần phải vòng một quãng rất xa về phía Bắc để tới được đó.
“Hừm…”
Ít nhất thì, giờ tôi cũng hiểu vì sao, trước đây Roxy không nhắc đến bất cứ điều gì về ma pháp cấp Vương. Vì vốn bản thân cô ấy cũng không biết về những phép cao cấp hơn cấp Thánh mà.
Tôi quyết định sẽ viết một bức thư hồi âm ngắn gọn, mơ hồ. Không nhất thiết phải nói thêm cái sự thật nghiệt ngã về tình trạng của tôi hiện tại. Bởi cô ấy dường như đang hình dung tôi như một kiểu thiên tài nào đó, và tôi cũng không muốn làm cô ấy thất vọng.
Dù sao thì…Đại học ma pháp Ranoa cơ à?
Roxy luôn miêu tả nơi đó như một chốn tuyệt vời. Nhưng nó không gần nhà, và tôi cũng không thể đơn giản là bỏ Sylphie lại đây được.
Phải làm sao đây?
Tạm thời, tôi viết xong bức thư, dừng lại chút, rồi thêm vào một dòng ngắn.
P.S. Xin lỗi vì đã trộm quần lót của cô.
***
Ngày hôm sau, tôi đợi mọi người trong nhà ngồi lại đông đủ quanh bàn ăn, rồi hành động.
“Thưa cha, liệu con có thể xin một yêu cầu ích kỷ được không ạ?”
“Không đời nào.”
…chỉ để bị từ chối ngay tắp lự.
May mắn thay, câu trả lời của Paul khiến anh ta nhận ngay ngay một cú tát mạnh vào đầu từ Zenith, người đang ngồi ngay cạnh. Và thêm một phát nữa từ Lilia, người ngồi ở phía ngược lại.
Kể từ sau vụ mang thai ngoài ý muốn kia, Lilia đã ngồi ăn cùng chúng tôi thay vì đứng phục vụ như một người hầu. Có vẻ như cô ấy đã chính thức trở thành một phần của gia đình.
Đa thê… là chuyện bình thường ở đất nước này sao? À mà thôi. Méo phải việc của tôi!
“Con cứ nói những gì con muốn đi, Rudy. Cha sẽ làm cho con mà,” Zenith nói, với một ánh nhìn sắc lạnh về phía chồng mình—người mà vẫn đang ôm đầu rên rỉ.
“Cậu chủ chưa từng đòi hỏi bất cứ điều gì trước đây. Đây là một cơ hội vàng để thể hiện phẩm giá làm cha đấy, thưa ngài Paul,” Lilia nói thêm, giọng đầy ủng hộ.
Sau khi ngồi thẳng dậy, Paul khoanh tay, ưỡn cằm lên. “Này, này, thằng bé muốn một thứ điên rồ đến mức phải xin phép chỉ để nói ra. Dù là gì thì cũng chắc chắn không thể.”
Lời nói này khiến anh ta ăn vả thêm hai phát nữa, gục xuống bàn ăn. Chuyện thường tình ở nhà tôi thôi mà.
Được rồi, đi thẳng vào vấn đề nào.
“Vấn đề là, dạo gần đây con cảm thấy bế tắc trong việc học ma pháp. Vì vậy, con hy vọng có thể theo học tại Đại học Ma pháp Ranoa…”
“Ồ?”
“Nhưng khi con nói với Sylphie, cậu ấy đã bật khóc và cầu xin con đừng rời đi.”
“Hah, quả là tay sát gái trẻ tuổi! Không biết giống ai nữa ha?”
Đương nhiên là hai phát vả nữa theo sau đó.
“Giải pháp lý tưởng là cả hai chúng con cùng đi, nhưng gia đình Sylphie thì lại không khá giả như chúng ta. Nên con muốn hỏi liệu cha có thể xem xét, chi trả học phí cho hai người không ạ.”
“Vậy sao?”
Chống khuỷu tay lên bàn, Paul nhìn tôi bằng ánh mắt sắc bén, khiến tôi nhớ đến một vị chỉ huy đeo kính nào đó. Đôi mắt ấy nghiêm túc đến chết người—giống hệt như khi anh ta cầm kiếm vậy.
“Ừ thì, câu trả lời là không.”
Một lần nữa, anh ta lại từ chối tôi. Nhưng lần này không phải đùa, cả Zenith và Lilia cũng im lặng.
“Ta có ba lý do. Đầu tiên, con vẫn đang trong quá trình luyện kiếm. Nếu con bỏ dở bây giờ, thì suốt đời con sẽ là một tên gà mờ, với không chút hy vọng tiến bộ. Với tư cách là người thầy dạy con, ta không cho phép chuyện đó. Thứ hai, tiền cũng là một vấn đề. Chúng ta có thể chi trả học phí cho con, nhưng không phải với cả Sylphie. Trường học phép thuật không phải là rẻ, và tiền nhà chúng ta cũng không phải mọc từ trên cây mà ra. Thứ ba, con mới chỉ bảy tuổi. Con thông minh, nhưng vẫn còn có nhiều thứ mà con chưa được học, và kinh nghiệm sống của con thì thiếu một cách trầm trọng. Thả con ra ngoài bây giờ thì thật vô trách nhiệm.”
Việc Paul từ chối cũng không khiến tôi bắt ngờ lắm. Nhưng tôi cũng không định bỏ cuộc ở đây. Không như lúc nãy, anh ta đưa ra ba lý do rõ ràng và hợp lý. Điều đó có nghĩa, là nếu tôi giải quyết được từng điều kiện, tôi sẽ nhận được sự cho phép.
Cái này cũng không cần phải quá vội. Dù sao thì, tôi cũng không mong là nó xảy ra ngay nay mai.
“Con hiểu rồi, thưa Cha. Tất nhiên con sẽ tiếp tục với việc luyện kiếm… nhưng liệu con có được biết, là theo bố, thì bao nhiêu tuổi con mới có thể nhận được sự cho phép?”
“Để xem nào… Mười lăm? Không, mười hai đi. Ít nhất là đến lúc đó.”
Mười hai? Hừm. Tôi nhớ rằng mười lăm là độ tuổi trưởng thành ở đất nước này.
“Con có thể hỏi tại sao cụ thể, lại phải là mười hai được không ạ?”
“Đó là lúc mà ta đã tự rời khỏi nhà của mình.”
“À. Được rồi ạ.”
Có vẻ đây không phải là điều Paul sẵn sàng thỏa hiệp. Không cần phải tranh cãi, khiến anh ta mất kiên nhẫn thêm làm gì.
“À vâng, vậy thì còn một điều nữa ạ.”
“Ừ.”
“Cha có thể tìm cho con một công việc được không ạ? Với khả năng đọc, viết và tính toán, con nghĩ mình sẽ trở thành một gia sư ổn áp đó. Và kể cả làm một pháp sư thì cũng không sao đâu ạ. Việc nào trả lương cao nhất thì con sẽ làm.”
“Con muốn đi làm? Tại sao?“ Paul hỏi, nheo mắt lại.
”Con muốn tự kiếm học phí cho Sylphie.“
”Ta không nghĩ đó là điều tốt cho cô bé.“
”Có lẽ là không. Nhưng đó là điều tốt cho con ạ.“
Căn phòng chìm vào im lặng trong một lúc lâu. Tôi phải cố lắm mới không cựa quậy khó xử trên ghế.
“Ta hiểu rồi. Ra là vậy sao.”
Cuối cùng, Paul gật đầu, như thể đã bị thuyết phục về… một điều gì đó.
“Được rồi, tốt thôi. Nếu đã vậy, ta sẽ thử xem xét vài thứ cho con.”
Dù gương mặt Zenith và Lilia lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng ánh mắt của Paul thì lại như nói rằng tôi có thể tin vào lời anh ta.
“Con cảm ơn cha rất nhiều,” Tôi nói, cúi đầu tỏ lòng biết ơn, và cứ vậy bữa ăn lại được tiếp tục.
Góc nhìn của Paul
À thì, thú thật là tôi cũng không ngờ tới chuyện này.
Tôi biết là thằng con trai của mình lớn nhanh, nhưng phần lớn những đứa trẻ phải đến mười bốn hay mười lăm tuổi mới có thể nói ra những lời như vậy. Ngay cả tôi cũng phải đến mười một tuổi mới chạm đến giai đoạn đó, khi bản thân đạt đến cấp Cao trong phái Kiếm Thần. Và một vài người thậm chí còn không thể suy nghĩ được như vậy.
Câu nói đó là gì ý nhỉ? “Đừng sống quá vội, nếu không cuộc đời sẽ kết thúc trước khi em kịp nhận ra.”
Một chiến binh nào đó đã nói với tôi như vậy từ rất lâu rồi. Khi đó, tôi chỉ đảo mắt cho qua. Trong mắt tôi, mọi người đều chậm chạp đến phát bực. Con người thì cũng chỉ có một khoảng thời gian hữu hạn để có thể làm được việc gì đó thôi, nhưng chẳng ai có vẻ thấy cấp bách cả.
Tôi muốn làm mọi thứ khi có cơ hội. Và nếu ai đó muốn chỉ trích, ừ thì, lúc đó tính sau.
Tất nhiên, nhờ việc “làm” bất cứ điều gì có thể, cuối cùng tôi cũng có một người vợ mang thai trong tay. Rồi từ bỏ công việc mạo hiểm giả và dựa vào mối quan hệ với người thân có địa vị cao để có một công việc ổn định làm kỵ sĩ.
Thôi, bỏ qua chuyện đó đi. Vấn đề là, Rudeus đang phát triển với tốc độ còn nhanh hơn cả tôi ngày trước. Thằng bé lao về phía trước nhanh đến mức chỉ nhìn thôi cũng khiến tôi thấy lo.
Tôi chắc rằng những người lớn xung quanh tôi khi xưa cũng đã từng nghĩ vậy. Nhưng có một điểm khác biệt vô cùng lớn ở đây: Rudeus đã lên kế hoạch trước mọi thứ, chứ không phải loăng quăng vô định như tôi. Tôi khá chắc rằng thằng bé thừa hường tính cách này từ Zenith.
Tuy vậy, chắc là mình cần giữ thằng bé ở yên một chỗ thêm một khoảng thời gian nữa.
Với suy nghĩ đó trong đầu, tôi bắt đầu viết một lá thư.
Như Laws đã nói với tôi hôm trước, Sylphie rõ ràng đã gắn bó rất sâu với Rudeus.
Trong mắt cô bé, thằng bé vừa là một hiệp sĩ mang trên mình chiếc áo giáp sáng bóng, vừa là ân nhân cứu cô bé khỏi một tuổi thơ khốn khổ, và cả là một người anh trai toàn năng, có thể trả lời mọi thắc mắc của cô bé.
Cô bé rõ ràng rất ngưỡng mộ thằng bé. Gần đây, có vẻ như cô bé đã dần nảy sinh tình cảm với thằng bé.
Về phần Laws, anh ta cũng hy vọng rằng một ngày nào đó hai đứa sẽ cưới nhau. Lúc đó, tôi cũng rất vui với viễn cảnh có một cô con dâu dễ thương như vậy…nhưng sau khi nghe những gì Rudeus nói hôm nay, tôi buộc phải suy nghĩ lại.
Hiện giờ, cô bé gần như là đất sét trong tay nó. Nếu cứ tiếp tục lớn lên cùng nhau như thế này, Sylphie sẽ phụ thuộc vào Rudeus đến suốt đời. Kể cả khi đã trưởng thành.
Tôi từng thấy những trường hợp như vậy khi còn là “quý tộc”. Thấy những người mà chẳng khác gì con rối, hoàn toàn bị kiểm soát bởi bố mẹ mình. Cuộc đời như vậy cũng sẽ không đến nỗi tệ, nếu như cái người điều khiển vẫn còn hứng thú. Chừng nào Rudeus còn yêu Sylphie, thì có lẽ con bé vẫn sẽ ổn.
Nhưng đen là, thằng cũng mang trong mình một phần của tôi. Nói cách khác, nó sinh ra đã là một kẻ trăng hoa. Có khả năng nó sẽ chạy theo bất kỳ cô gái nào lọt vào tầm mắt mình.
Liệu thằng bé sẽ khác không? Không. Thằng bé là con trai tôi. Chắc chắn là nó sẽ lại bậy bạ với ai đó khác thôi. Và khi chuyện đó xảy ra, có thể nó sẽ không chọn Sylphie.
Cô bé sẽ không bao giờ có thể vực dậy sau cú ngã đó. Không bao giờ. Thằng bé sẽ phá hủy hoàn toàn cuộc đời của cô bé ngọt ngào đó. Tôi không thể để chuyện đó xảy ra được. Và điều đó cũng sẽ không tốt cho chính thằng bé nữa.
Và như vậy, tôi viết bức thư đó. Hy vọng có thể nhận được một phản hồi như mong muốn.
Có điều… làm sao để thuyết phục được cái thằng nhóc dẻo mỏ đó chịu hợp tác đây?
Hừm. Có lẽ phải dùng đến biện pháp mạnh rồi.
0 Bình luận