Volume 1: Thời thơ ấu
Chương 9: Cuộc họp gia đình khẩn cấp (2)
0 Bình luận - Độ dài: 1,843 từ - Cập nhật:
À thì, ngoại trừ việc giờ Lilia đang mang thai con của Paul.
Nếu Lilia mang thai vì bị cưỡng hiếp trong một con hẻm nào đó, Zenith chắc chắn sẽ che chở cho cô ấy, và sẽ cho phép— không, sẽ khăng khăng ép cô ấy nuôi đứa bé trong nhà chúng tôi.
Và theo những gì diễn ra trong cuộc trò chuyện, tôi cũng chắc là phá thai, không phải thứ dễ tiếp cận trong thế giới này.
Zenith dường như cũng đang phải vật lộn giữa hai cảm xúc bên trong mình: tình cảm dành cho Lilia và cảm giác bị phản bội. Xét theo hoàn cảnh, tôi thấy Zenith thật đáng nể khi có thể gạt cảm xúc thứ hai sang một bên. Nếu là tôi, chắc tôi đã vì ghen tuông mà bùng nổ rồi.
Việc Zenith có thể bình tĩnh đến vậy cũng có lẽ liên quan đến thái độ của Lilia; cô ấy không cố tìm cách bào chữa cho mình và nhận toàn bộ trách nhiệm về việc phản bội một gia đình mà mình đã theo hầu trong suốt bao năm.
Nếu có ai hỏi người chịu trách nhiệm là ai, thì tôi nghĩ đó chắc chắn phải là Paul. Đổ hết mọi tội lỗi cho Lilia thì rất kỳ quặc. Thật sự, rất, rất kỳ quặc.
Không thể để mọi chuyện kết thúc trong bầu không khí kỳ quặc như vậy được.
Tôi quyết định sẽ giúp Lilia.
Tôi cũng nợ cô ấy nữa. Tuy chúng tôi cũng không tương tác nhiều và cô ấy cũng hiếm khi nói chuyện với tôi. Nhưng cô ấy luôn ở đó, âm thầm giúp đỡ tôi. Cô ấy luôn để sẵn khăn cho tôi lau mồ hôi, sau mỗi buổi tập kiếm; chuẩn bị nước ấm cho tôi tắm, mỗi khi dầm mưa về; mang chăn đến vào những đêm lạnh; sắp xếp lại kệ sách mỗi khi tôi để sai.
Nhưng quan trọng nhất, không, quan trọng hơn bất kỳ thứ gì khác...
Cố ấy biết về báu vật quần lót của tôi, mà vẫn giữ bí mật về nó.
Đúng vậy, Lilia biết về chúng. Chuyện xảy ra hồi tôi vẫn nghĩ Sylphie là con trai. Hôm đó trời mưa, tôi ở trong phòng, nghiên cứu lại cuốn bách khoa toàn thư thực vật thì Lilia vào dọn dẹp. Tôi mải đọc đến mức không để ý lúc cô ấy dọn gần đến chỗ giấu bí mật của tôi trên kệ. Đến khi nhận ra, thì đã quá muộn, Lilia đã cầm chiếc quần lót quý giá của tôi trên tay.
Tôi đã quá ngu ngốc. Suốt gần hai mươi lăm năm sống như một hikikomori, tôi đã quen với việc vứt đồ đạc lung tung mà không lo bị ai phát hiện. Thậm chí tôi còn để tập phim sếch ngay trên bàn. Có lẽ kỹ năng giấu đồ của tôi đã trở nên mục rũa rồi sao? Nhưng tôi không ngờ mọi thứ lại bị phát hiện dễ dàng như vậy. Tôi giấu cũng khá kỹ rồi mà! Chẳng lẽ cô hầu này có siêu năng lực gì đó sao?
Sâu trong lòng, tôi cảm thấy có thứ gì đó bắt đầu sụp đổ. Tôi còn nghe thấy máu trong đầu mình như đang rút đi nữa.
Và rồi, cuộc tra hỏi bắt đầu.
Lilia hỏi, “Đây là cái gì vậy?”
Tôi đáp: “Ờ, đó là cái gì nhỉ? Ahahahahahah.”
Lilia nói, “Nó có mùi.”
Tôi đáp, “Tôi xin lỗi… là của Roxy.”
Lilia, “Không phải là nên giặt nó sao?”
Tôi đáp, “Á, không, đừng giặt nó!”
Lilia lặng lẽ đặt chiếc quần lót quý giá của tôi trở lại nơi cất giấu thiêng liêng. Rồi khi tôi còn đang run rẩy vì sợ hãi, cô ấy rời khỏi phòng.
Tối hôm đó, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc họp gia đình không thể tránh khỏi… nhưng nó đã không bao giờ diễn ra. Tôi nằm co ro trong futon suốt đêm dài, run rẩy trong sợ hãi, nhưng đến sáng vẫn không có gì xảy ra cả. Cô ấy đã không nói với ai.
Tôi nợ cô ấy một món nợ ân tình.
***
“Mẹ ơi?” Tôi hỏi, cố giữ giọng trẻ con hết sức có thể. “Sao mọi người lại trông buồn vậy, trong khi con sắp có cùng lúc hai em thế ạ?”
Tôi muốn tạo cảm giác ngây thơ kiểu như: Này, nếu Lilia mang thai thì gia đình mình càng đông hơn! Tuyệt vời quá còn gì! Sao ai cũng buồn vậy!
“Bởi vì cha con và Lilia đã làm điều mà họ không nên làm,” Zenith nói với một tiếng thở dài. Trộn trong lời nói ấy là một cơn thịnh nộ không thể đong đếm được. Nhưng nó không hướng về phía Lilia; Zenith rất rõ ai mới là người phải chịu phần lớn trách nhiệm.
“À vậy, con hiểu rồi,” Tôi nói. “Nhưng liệu Lilia có thể làm trái ý cha được không ạ?”
“Con nói vậy là sao?” Zenith hỏi.
Chuyện này không công bằng với Paul, nhưng thôi, dù sao thì anh ta cũng tự chuốc lấy nó mà. Tôi sẽ là người gánh lấy trách nhiệm che chắn cho lỗi lầm của Lilia. Xin lỗi nhé, Paul. Món nợ của Sylphie, hãy để lúc khác trả.
“À, con chắc là cha đã nắm thóp cô ấy.”
“Hả? Thật chứ?” Zenith nói, ngạc nhiên quay sang nhìn Lilia.
Lilia vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như mọi khi, nhưng cô ấy khẽ nhướn mày, như thể bị nói trúng tim đen vậy. Không lẽ Paul thực sự có thứ gì đó để uy hiếp cô ấy sao? Theo những gì tôi từng nghe và thấy được, thì có vẻ ngược lại mới đúng… Lilia mới là người nắm thóp Paul chứ… nhưng…
Không, kệ đi. Đây là cơ hội của tôi. “Đợt trước, con có thức dậy giữa đêm để đi vệ sinh. Và khi đi ngang qua phòng của Lilia, con có nghe cha nói đại loại như… ‘Nếu cô không muốn tôi nói cho mọi người biết, thì dạng chân ra!’”
“Hể?!” Paul thốt lên. “Chết tiệt, Rudy, con đang nói cái quái—"
“Anh, im lặng!” Zenith quát, chặn họng anh ta. “Lilia, cái này có đúng không?”
Ánh mắt của Lilia dao động. “Ờ, thì… thật ra…”
Tôi đoán đúng thật sao? Hay cô ấy chỉ đang diễn theo thôi?
“À, ra là vậy,” Zenith đáp lại, dường như đã hiểu ra điều gì đó. “Cô không thể nói điều đó ra.”
Mắt Paul chớp liên hồi, miệng há ra rồi lại khép vào như cá vàng, nhưng không thốt nổi một lời nào. Đã đến lúc kết thúc chuyện này rồi.
“Mẹ ơi, con không nghĩ Lilia là người đáng trách.”
“Có lẽ là vậy.”
“Con nghĩ người có lỗi là cha.”
“Có lẽ.”
“Thật không công bằng khi đặt Lilia ở một vị thế khó khăn như vậy vì lỗi lầm của cha.”
Mẹ tôi đáp lại, với vẻ khó chấp nhận, hơn cả những gì tôi dự đoán. Tôi chỉ cần đẩy mọi thứ thêm chút nữa thôi. “Con thì ngày nào cũng có thể vui vẻ với Sylphie, nên con nghĩ sẽ rất tuyệt nếu em con có thể có một người bạn cùng tuổi để chơi cùng!”
“Ta… nghĩ là đúng.”
“Hơn nữa, thưa mẹ, cả hai đều là em ruột của con đấy ạ!”
“Được rồi, Rudy. Mẹ hiểu rồi. Con đã thắng.” Zenith thở dài nặng nề.
Trời ạ, làm khó con ghê vậy đó, Mẹ.
”Lilia, tôi yêu cầu cô ở lại với chúng tôi,“ Zenith tuyên bố. ”Giờ cô đã là người nhà rồi! Tôi sẽ không dễ để cô làm những chuyện ngu ngốc như là rời đi đâu!“
Và thế là quyết định cuối cùng đã được đưa ra. Mắt Paul mở to; Lilia đưa tay lên che miệng, cố kìm nước mắt.

Được rồi. Giờ thì mọi chuyện coi như đã giải quyết xong.
***
Và như vậy, toàn bộ trách nhiệm đều được đổ dồn lên Paul, mọi chuyện trôi qua mà không phát sinh thêm vấn đề gì. Đến cuối cùng, Zenith nhìn Paul bằng ánh mắt lạnh lùng của một tay đồ tể chuẩn bị đi thịt một con lợn. Hai viên bi của tôi bất giác thắt lại, khi nghĩ đến những hình phạt có thể giáng xuống anh ta. Nhưng với ánh mắt ấy, Zenith chỉ đơn giản quay về phòng mình.
Lilia khóc, với một khuôn mặt trống rỗng không biểu cảm, nhưng nước mắt thì không ngừng chảy ra. Còn Paul thì do dự không biết có nên ôm cô ấy hay không. Tạm thời, tôi sẽ để cho tay chơi đó tự xử.
Tôi theo sau Zenith. Nếu chuyện này mà dẫn đến việc Paul và Zenith ly hôn, thì nó sẽ kéo thèo hàng tá những rắc rối khác đằng sau.
Tôi gõ cửa phòng ngủ, và Zenith thò đầu ra. “Thưa mẹ,” tôi nói, quyết định đi thẳng vào vấn đề, “những gì con nói lúc nãy, là con bịa ra đó. Xin mẹ đừng ghét cha.”
Trong giây lát, Zenith sững sờ, rồi cô ấy nhăn mặt và dịu dàng xoa đầu tôi. “Mẹ biết mà, con yêu. Mẹ sẽ không bao giờ yêu một người đàn ông tệ hại như vậy,” cô ấy nói. “Cha con có điểm yếu với phụ nữ, và mẹ cũng đã chuẩn bị tinh thần cho ngày mà những chuyện như này xảy ra rồi. Chỉ là… mọi thứ có hơi bất ngờ.”
“Cha có điểm yếu với phụ nữ ạ?” tôi hỏi, giả vời ngây ngô.
“Ừ. Gần đây thì không nhiều, nhưng hồi trẻ thì rất bừa bãi. Con có lẽ sẽ có anh hay chị ruột ngoài kia mà chúng ta không hề hay biết đó, Rudy.”
Bàn tay đang xoa đầu tôi bỗng siết chặt lại.
“Con nhớ lớn lên đừng trở thành một người như vậy nhé, Rudy?” Cô ấy xoa—không, bóp chặt đỉnh đầu của tôi hơn nữa. “Hãy nhớ đối xử thật tốt với Sylphie nhé, Rudy?”
“Ấy, đau! Tấ-Tất nhiên rồi ạ, thưa mẹ! Đ-đau!” Nó gần như là cô ấy đã đóng đinh tất cả những gì tôi sẽ làm ở trong tương lai vậy.
Dù vậy, nếu mọi thứ cứ giữ được như thế này thì cũng ổn thôi. Từ đây mọi chuyện sẽ đi về đâu—điều đó giờ hoàn toàn phụ thuộc vào Paul.
Nhưng biết cha mình lại là một tên hedonist chết tiệt như vậy, quả là không dễ nuốt trôi. Còn tôi thì hết cơ hội lần hai rồi đó, señor.[note87526]
Những ngày sau đó thì những buổi luyện kiếm trở nên vô cùng khắc nhiệt.
Dù sao thì tôi vẫn có thể theo kịp anh ta; chỉ là tôi ước gì anh ta sẽ không trút hết lên tôi như vậy.
0 Bình luận