Volume 1: Thời thơ ấu

Chương 11: Chia cắt

Chương 11: Chia cắt

Một buổi sáng nọ, có lẽ khoảng được một tháng sáu khi tôi nói với Paul rằng mình muốn đi làm, một bức thư để tên ông được gửi thẳng đến nhà chúng tôi.

Có lẽ đó là phản hồi mà tôi đã luôn chờ đợi. Tôi cố hết sức chuẩn bị tinh thần cho tin tức sắp tới, không để bản thân quá nôn nóng,

Có lẽ anh ta sẽ nói với tôi sau buổi tập? Trong bữa trưa? Hay bữa tối?

Trước mắt, tôi quyết định tập trung vào buổi luyện kiếm.

***

Nhưng ngay khi nghĩ vậy, anh ta lại quyết định nhắc đến chuyện đó trước cả khi buổi tập kết thúc.

“Này, Rudy.”

“Vâng, thưa Cha? Có chuyện gì vậy ạ?”

Cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, trong khi háo hức chờ đợi những lời tiếp theo của Paul. Đây sẽ là công việc đầu tiên của tôi… trong cả hai kiếp sống. Tôi sẽ phải làm cho thật tốt.

Nhưng thay vì đưa ra tin tức mà tôi hằng mong đợi, Paul rẽ sang một hướng rất kỳ lạ.

“Nói ta nghe. Nếu ta bảo con phải ngừng gặp Sylphie trong một khoảng thời gian thì sao?”

“Sao ạ? Ừ thì đương nhiên… con sẽ phản đối rồi.”

“Ừ, ừ. Ta cũng đoán vậy.”

“Chuyện này là sao ạ?”

“À, quên nó đi. Nói chuyện cũng chả để làm gì. Con kiểu gì cũng sẽ bẻ lại mọi chuyện theo hướng có lợi cho mình thôi.”

Ngay khi Paul thốt ra những lời đó, biểu cảm của anh ta thay đổi hoàn toàn. Đột nhiên, trong mắt anh ta toàn sát khí. Kể cả một tên gà mờ như tôi cũng có thể cảm nhận được chuyện gì sắp xảy ra.

“Cá—?!”

“…!”

Trong một động tác mượt mà nhưng đầy uy hiếp, bố tôi lao thẳng về phía trước.

Cái chết đang ập thẳng vào tôi, lạnh lẽo và im lặng.

Bản năng được kích hoạt, tôi đáp trả lại với toàn bộ sức lực mà mình có—sử dụng đồng thời ma pháp hệ lửa và gió, tạo một vụ nổ giữa chúng tôi. Tôi nhảy về phía sau, cùng cái lúc mà làn gió nóng tạo xung lực, đẩy tôi bay xa hơn.

Thực ra tôi cũng đã không ít lần thực hiện kịch bản này trong đầu. Trong một trận chiến đối đầu với Paul, tôi không có chút cơ hội nào, trừ khi tôi tạo được một khoảng cách khi mới bắt đầu. Tác động của vụ nổ lên tôi và anh ta là như nhau, nhưng nếu tôi nhận trực tiếp vụ nổ mà không né, tôi có thể tạo thêm được chút khoảng cách.

Tất nhiên rồi, chỉ một chút thôi.

Bố tôi—hoàn toàn không hể hấn gì, và tiếp tục tiến lên phía trước, hạ thấp thân mình xuống mặt đất.

Tôi còn chả làm cái quái gì với anh ta!

Tôi không mong chờ điều gì khác sẽ xảy ra, nhưng nó vẫn rất là đáng sợ. Tôi cần phải thực hiện hành động tiếp theo, và phải nhanh.

Chỉ lùi về sau thì không hiệu quả. Người mà chạy về phía trước thì sẽ luôn nhanh hơn. Theo phản xạ, tôi tạo ra một làn xóng xung kích ngay bên cạnh mình. Cú va chạm mạnh đến mức hất tôi bay ngang sang một bên.

Cùng khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy âm thanh chém xuyên không khí ngay bên tai mình, máu trong người tôi lạnh toát. Thanh kiếm của Paul đã chém ngay nơi đầu tôi vừa ở đó chỉ khoảng nửa giây trước.

Ừm. Tốt đấy, nhỉ…

Tôi né được phát đầu tiên. Nhưng nó vẫn là một vấn đề nan giải đấy. Anh ta vẫn ở rất gần, nhưng tôi sẽ tạo một chút khoảng cách ở giữa chúng tôi.

Tôi bắt đầu nhìn thấy cửa chiến thắng của mình.

Ngay khi Paul tiến tới trước tôi để tấn công, tôi thi triển phép, biến mặt đất trước mặt anh ta thành đầm lầy. Cái chân bước lên trước của anh ta dẫm ngay bẫy.

Anh ta ngay lập tức dùng toàn bộ trọng tâm dồn vào chân còn lại và đẩy anh ta khỏi đầm lầy—mà không chậm lại một giây nào.

Chết tiệt! Tôi buộc phải tóm cả hai chân anh ta hay sao chứ?!

Lần này, tôi biến mặt đất quanh mình thành một vũng bùn nước sệt. Trước khi bị lún xuống, tôi bắn một tia nước nhỏ vào mặt đất phía trước, để trượt ngược về phía sau bề mặt.

Ngay khi tôi nhận ra rằng bản thân chưa đủ nhanh, nó đã quá muộn. Paul đã chạm tới rìa đầm lầy của tôi và bật lên, một cú nhảy khổng lồ. Lực bật mạnh đến mức để lại một hố nhỏ trên mặt đất.

Anh ta sẽ chạm tới chỗ tôi chỉ với một cú nhảy.

“Aaaaaah!”

Tôi vung kiếm mù quáng trong cơn hoảng loạn, cố chặn anh ta lại. Đó là một đòn đánh xấu xí, cẩu thả, hoàn toàn không áp dụng được những gì tôi đã học.

Chuôi kiếm rung lên khó chịu trong tay tôi, khi đòn đánh của tôi bị gạt sang bên một cách nhẹ nhàng. Tôi nhận ra được, là Paul đã sử dụng phòng thủ của phải Thủy Thần… dù điều đó cũng không tạo mấy khác biệt cho lắm.

Một khi kiếm sĩ phái Thủy Thần gạt được đòn đánh của bạn, đi theo sau sẽ luôn luôn là một cú phản kích. Tôi biết là nó sắp tới, nhưng lại không thể ngăn cản.

Lưỡi kiếm của Paul vẽ một đường cong về phía tôi, trong khoảnh khắc dài như vô tận.

Thôi thì, may là chỉ dùng kiếm gỗ thôi đấy…

Một cú đánh ngắn, gọn vào cổ khiến tôi bất tỉnh ngay lập tức.

***

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình trong một thứ gì đó giống một cái hộp. Với sự lắc lư và tiếng va chạm liên tục, có lẽ đó là một loại phương tiện.

Tôi cố gắng để ngồi dậy, chỉ để nhận ra là bản thân không thể di chuyển được. Nhìn xuống, tôi nhận ra mình đã bị trói chặt…với rất nhiều dây thừng.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy chứ?

Tôi xoay sở để có thể quay đầu nhìn xung quanh, và thấy một người phụ nữ ở đây cùng với tôi. Cô ấy có một làn da nâu sẫm, thân hình cơ bắp được phủ lên là những vết sẹo, và mặc một bộ đồ da hở hang, chẳng che được bao nhiêu. Những đường nét mạnh mẽ trên gương mặt, kết hợp với miếng bịt mặt, tạo một vẻ rất chi là “cứng cỏi”.

Khá là giống với hình tượng một nữ chiến binh gan dạ trong những bộ phim fantasy… đặc biệt là khi xét với đôi tai to lông xù và chiêc đuôi như một con hổ.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, người phụ nữ ấy cúi xuống nhìn lại.

“Rất vui được gặp cô,” Tôi nói. “Tên cháu là Rudeus Greyrat. Xin thứ lỗi cho sự bất lịch sự—có vẻ cháu không đứng dậy được lúc này.

Tự giới thiệu trước có vẻ là nước đi hợp lý. Quy tắc cơ bản nhất của giao tiếp là nói trước. Một khi nắm được thế chủ động, bạn có thể kiểm soát hướng đi của cuộc trò chuyện.

“Là con trai Paul, cậu có vẻ lịch sự một cách kì lạ đấy.”

“Cháu cũng là con trai của mẹ nữa, nếu cô không phiền ạ.”

“À, đúng vậy. Chắc là cậu cũng mang trong mình phần tính cách của Zenith nữa nhỉ.”

Bất ngờ thay, cô ấy biết cả bố lẫn mẹ tôi. Điều đó khiến tôi nhẽ nhõm hơn một chút.

“Tên tôi là Ghislaine. Bắt đầu từ ngày mai, chúng ta sẽ quen biết nhau rất kĩ đấy, nhóc.”

Bắt đầu từ ngày mai? Gì cơ?

“Ừm, à vâng. Rất vui được làm quen cô, Ghislaine.”

“Ừ. Đây cũng vậy.”18c1af14-3093-4c09-888e-66cfb6ce745f.jpgLúc này, tôi thản nhiên đốt cháy đống dây trói quanh người bằng một chút ma pháp lửa.

Toàn thân tôi đau ê ẩm như chết đi sống lại vậy. Điều đó cũng không quá bất ngờ, xét việc tôi đã ngủ ở một nơi chẳng hề dễ chịu. Tôi duỗi tay chân ra, tận hưởng cảm giác được giải phóng đầy khoan khoái. Tất nhiên, tôi đã dành phần lớn kiếp trước ngồi lì trong căn phòng chật hẹp và gần như chỉ cử động mỗi ngón tay, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là tôi muốn dành nhiều thời gian bị trói một cách bất lực dưới chân của một người phụ nữ lớn tuổi với vẻ thích tra tấn người khác. Sớm muộn gì cũng thấy khó chịu thôi.

Phía trước và phía sau cái “hộp” nhỏ này có ghế băng, nên tôi ngồi xuống, đối diện với Ghislaine. Hai bên trái phải đều có một cái cửa sổ, cho tôi nhìn thấy cảnh vật bên ngoài; nhưng không có thứ gì trông quen thuộc với tôi cả.

Được rồi, vậy nó đúng là một phương tiện.

Nó lắc ghê thật, tôi hơi lo là mình sẽ say, và tôi cũng nghe thấy tiếng lộc cộc phát ra đều đều từ hướng chúng tôi đang đi tới. Có vẻ hợp lý nếu đoán đây là một chiếc xe ngựa.

Phải rồi. Tóm lại là tôi đang ngồi trên xe ngựa với một người phụ nữ lực lưỡng, với những lý do hoàn toàn không rõ ràng.

Khoan đã! C-có khi nào tôi bị bắt cóc bởi một lực sĩ dâm đãng không?! Có phải cô ta là người chuyên bắt cóc những cậu trai dễ thương từ khắp mọi nơi về làm nô lệ tình dục!

Làm ơn, xin hãy nhân từ! T…Tôi thừa nhận là mình cũng rất thích những cô gái cơ bắp đấy…nhưng tôi đã dâng trọn trái tim mình cho Sylphie rồi!

À thì… nếu bắt buộc phải làm vậy… hay nhân từ với tôi nhé, làm ưn…

Không. Không, chờ đã. Suy nghĩ đen tối.

B-b-bình tĩnh lại nào, tên đần. Những lúc thế này, là đàn ông phải giữ cho mình cái đầu thật lạnh! Đếm số nguyên tố trong đầu đến khi bình tĩnh lại! Nhớ lại lời ông thầy tu nào đó từng nói. “Số nguyên tố là những con số cô độc, chỉ chia hết cho một và chính nó… chúng đem lại cho ta sức mạnh!”

Ba. Năm. Ừm…bảy. Mười ba…? Ừ, ể… Tôi không nhớ được nữa, chết tiệt!

Được rồi, bỏ chuyện số nguyên tố đi. Cứ bình tĩnh lại thôi, anh bạn. Nghĩ thấu đáo xem chuyện quái gì đang xảy ra đã. Hít thở sâu. Hít thở sâuuuuu.

“Huuuu… hàaaaa…”

Tốt lắm. Giờ thì cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện lại hết sức có thể thôi nào.

Đầu tiên, Paul tấn công tôi mà không có lý do rõ ràng, rồi đánh tôi bất tỉnh. Sau đó tôi tỉnh dậy, thấy mình trong một chiếc sẽ ngựa, bị trói cả chân lẫn tay. Rất có khả năng anh ta KO tôi vì một vài lý do và ném tôi vào trong này.

Người duy nhất khác ở trong xe là một người phụ nữ lực điền này và cô ấy nói rằng bắt đầu từ ngày mai, chúng tôi sẽ “quen biết rất kỹ”. Nghĩ lại thì… Paul cũng đã nói một vài điều kỳ lạ trước khi anh ta tấn công tôi.

Những thứ như là, “Không được gặp Sylphie nữa.”

Hoặc là, “Sylphie quá tốt so với con.”

Hay là, ‘Sylphie giờ là của ta, nhóc con!’

T-tên khốn ấu dâm đó! Ham muốn của hắn không có giới hạn sao?!

Chờ đã, hình như hai câu cuối là tôi bịa ra thì phải. Hừmm.

Cứ chuyện liên quan đến Sylphie là đầu óc tôi lại loạn lên. Tôi đã hoàn toàn mất bình tĩnh chỉ trong chớp mắt. Chết tiệt. Tất cả là lỗi của tên Paul… À mà thôi vậy, chắc cứ hỏi thẳng là được mà.

“Ừm, thưa Cô?”

“Cậu có thể gọi ta là Ghislaine.”

“Ồ, được. Vậy cô cũng có thể gọi cháu là Ruru.”

“Được rồi, Ruru.”

Rõ ràng, cô ấy không biết thế nào là nói đùa.

“Thưa cô Ghislaine, liệu cha cháu có nói cho cô biết vệ chuyện gì đang diễn ra không ạ?”

“Ghislaine là được rồi, nhóc. Không cần thưa cô đâu.”

Vừa nói, Ghislaine vừa thò tay vào áo khoác, lấy ra một lá thư rồi đưa cho tôi. Mặt ngoài của nó hoàn toàn trống trơn.

“Của cậu đấy, là từ Paul. Đọc to lên đi, ta không rành chữ nghĩa lắm.”

“Được ạ.”

Tôi mở tờ giấy được gấp cẩu thả ra, và bắt đầu đọc. “Gửi đến người con trai yêu dấu của ta, Rudeus. Nếu con đọc lá thư này, điều đó có nghĩa là ta đã không còn trên đời này nữa.”

“Cái gì, cái gì cơ?!” Ghislaine hét, bật dậy.

May mà xe ngựa này có trần khá cao đấy.

“Xin hãy ngồi xuống đi, Ghislaine. Vẫn còn nữa ạ.”

“Hừm. Được rồi…”

Cứ vậy, cô ấy ngồi xuống lại ngay.

“Xin lỗi, ta đùa thôi! Ta luôn muốn thử trò đùa này với ai đó.

“Thôi, nghiêm túc lại nào. Ta đánh ngất con xuống đất, trói con lại, rồi ném con lên xe như một tên cướp bắt cóc công chúa. Có lẽ con đang tự hỏi rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra đúng không? Đáng lẽ cục thịt cơ bắp đang ngồi cùng con kia, đã giải thích mọi chuyện từ lâu rồi …nhưng tiếc là, não cô ta đột biến thành một loại cơ bắp từ lâu rồi, nên chắc không trông cậy được.”

“Cái gì cơ?!” Ghislaine hét lên, lại bật dậy thêm lần nữa.

“Xin hãy ngồi xuống, Ghislaine. Phần tiếp theo chỉ toàn là khen ngợi thôi ạ.”

“Hừm. Được.”

Cô ấy lại về đúng chỗ. Được rồi, đọc tiếp nào.

Người phụ nữ đó là Kiếm Vương đấy. Xét về kiếm thuật, con sẽ không tìm được giáo viên nào giỏi hơn cô ta ở phía bên đây của Thánh Địa Kiếm đâu. Tin người cha già này của con đi: Cô ta giỏi thật sự đấy. Ta chưa một lần chiếm thế thượng phong trước cô ta…ngoại trừ trên giường.”

Lạy bố. Bố có thể không viết câu cuối được không?

Tuy vậy, Ghislaine trông cũng không hề khó chịu. Lão già này quả là được lòng phụ nữ thật.

Dù sao thì... rõ ràng tôi đang đồng hành với một con quái vật chiến đấu đúng nghĩa.

Giờ thì nói về công việc của con. Con sẽ làm gia sư cho một tiểu thư ở Roa, thành phố lớn nhất vùng Fittoa. Dạy cô bé đọc, viết, toán, và một chút ma pháp cơ bản, được chứ? Con bé là một đứa hư hỏng, bạo lực, bị đuổi khỏi trường học và cũng đã đuổi đi không ít gia sư rồi. Nhưng ta tin con, nhóc! Kiểu gì con cũng xoay xở được thôi mà.”

Wow. Hữu ích thật đấy, Paul.

“Ừm… c-cô trông không hư hỏng lắm đâu, Ghislaine…”

“Ta không phải là cô gái đó.”

“À vâng. Dĩ nhiên rồi.”

Được rồi, đọc tiếp nào.

Cái cục cơ bắp đi cùng con đang làm hộ vệ kiêm giáo viên kiếm thuật cho gia đình tiểu thư đó. Đổi lại việc dạy con kiếm thuật, cô ta muốn con dạy cô ta đọc, viết và tính toán. Ta biết, đó là yêu cầu kì quặc, đặc biệt với người não toàn cơ, nhưng cố đừng cười thẳng vào mặt cô ta. Cô ta chắc sẽ nghiêm túc đó.”

“Tến khốn chế…”

Không biết tôi có nhìn nhầm hay không, nhưng hình như đang có một mạch máu đang giật giật trên trán Ghislaine. Lá thư này ngoài việc giải thích tình hình cho tôi, thì có lẽ nó còn có mục đích là chọc tức cô ấy. Nó khiến tôi hơi tò mò về mối quan hệ giữa hai người.

Cô ta không phải là một người tiếp thu nhanh, chắc chắn, nhưng đó cũng không phải một deal tệ đâu. Ít nhất là khi con không phải trả học phí kiếm thuật.”

Kiếm thuật của Paul dựa phần lớn là vào bản năng. Có lẽ anh ta cảm thấy tôi cần một giáo viên tốt hơn ở giai đoạn này. Hoặc có khi anh ta đã chán cảnh nhìn tôi mãi mà không tiến bộ.

Ít nhất là ông cũng nên kiên nhẫn thêm chút nữa đi chứ…

“Thường thì, người ta phải chi trả bao nhiêu để có thể học được kiếm thuật từ cô ạ, Ghislaine?”

“Hai đồng vàng Asura một tháng.”

Gì cơ?! Tôi khá chắc là Roxy chỉ nhận được năm đồng bạc mỗi tháng khi cô ấy dạy tôi. Người này còn gấp khoảng bốn lần.

Như vậy thì đây quả là một món hời lớn. Một người bình thường ở Asura chỉ cần khoảng hai đồng bạc mỗi tháng là đủ sống rồi.

Trong khoảng năm năm tới, con sẽ ở lại nhà của vị tiểu thư đấy, để có thể dạy cô bé. Trong vòng năm năm trời đó, con hiểu chứ? Con sẽ không được về nhà cho đến lúc đó. Và cũng không được viết thư luôn. Sylphie sẽ không học được cách tự lập nếu con cứ tiếp tục ở lại đây. Và con cũng đang ngày càng trở nên dựa dẫm vào cô bé đấy. Đó là lí do vì sao ta quyết định tách hai đứa ra.”

Chờ đã… gì cơ?”

C-chờ đã nào. Cái gì cơ?

Anh ta nghiêm túc sao? Tôi không thể gặp Sylphie trong năm năm trời? Tôi còn không thể viết thư cho cậu ấy nữa sao?!

“Có chuyện gì vậy, Ruru? Cậu chia tay với bạn gái à?” Ghislaine hỏi, có vẻ cô ấy thấy buồn cười với biểu cảm tuyệt vọng trên mặt tôi.

“Không. Người cha trẻ con của cháu đã buộc chúng cháu phải chia tay.”

Tôi còn không có cơ hội để chào tạm biệt. Chết tiệt, Paul. Ông sẽ phải trả giá…

“Cố lên, Ruru. Rồi sẽ ổn thôi.”

“Ưm…”

“Chuyện gì?”

“Cháu nghĩ cô cứ gọi cháu là Rudeus thì hơn.”

“Hừm. Được thôi.”

Khi thực sự nghĩ về chuyện này, Paul cũng có lý. Nếu cứ tiếp diễn như vậy, Sylphie sẽ biến thành kiểu “bạn thanh mai trúc mã” trong mấy bộ visual novel rác rưởi. Bạn biết chứ…kiểu mà luôn bám lấy nhân vật chính, xoay quanh cậu ta như một vệ tinh, và chẳng bao giờ phát triển được cá tính riêng của mình.

Ở thể giới thực, một cô bé như vậy sẽ có bạn bè riêng và học được những điều mới ở trường. Nhưng vì mái tóc đó, Sylphie chắc chắn sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Có khả năng rất cao là cô bé sẽ bám dính tôi suốt nhiều năm liền. Tôi thì không bận tâm lắm, nhưng người lớn thì không nghĩ vậy.

Xét theo hướng đó, quyết định này là hợp lý. Lần này Paul đã chọn đúng.

“Về thù lao, con sẽ được trả hai đồng bạc Asura mỗi tháng. Thấp hơn giá thị trường của một gia sư nội trú, nhưng quá đủ cho tiền tiêu vặt của một đứa trẻ. Khi có thời gian rảnh, hãy thử vào thành phố và học cách tiêu tiền. Có một chút thực hành là cách tốt nhất để đảm bảo con học được cách tiêu tiền hiệu quả, để đến lúc con sẽ thực sự cần chúng. Mà thôi, có lẽ nó cũng không phải là một vấn đề quá lớn với một đứa trẻ tài năng như con. Nhớ là đừng có mua phụ nữ đấy. Con biết chưa?”

Thật đấy à. Ông có thể bỏ đoạn đó ra mà!

Chờ đã anh ta đang chơi trò tâm lý ngược à? Kiểu, ‘Đừng có đi kỹ viện nhé con trai! Nháy mắt, nháy mắt’ ấy à?

Ngoài ra, một khi con đã hoàn thành năm năm phục vụ liên tục và cung cấp cho tiểu thư kia một nền giáo dục toàn diện, hợp đồng sẽ cho phép con nhận được một phần thưởng đặc biệt: chi trả toàn bộ học phí cho hai người tại đại học ma pháp.”

Hừm. Tôi hiểu rồi.

Nói cách khác, một khi tôi hoàn thành nghĩa vụ gia sư, Paul sẽ để tôi làm những thứ tôi muốn…đúng như lời đã hứa.

Tất nhiên, sẽ không có gì đảm bảo rằng năm năm nữa Sylphie vẫn muốn đi cùng con, và con cũng có thể sẽ mất hứng thú với cô bé. Nhưng dù thế nào đi nữa, ta sẽ giải thích mọi chuyện thật rõ ràng cho cô bé.”

Ư…không chắc là tôi có thể tin ông ở điểm này đâu, thưa người cha kính yêu à.

Ta hy vọng trong những năm tháng trải nghiệm môi trường mới này sẽ dạy con được nhiều thứ, giúp con phát triển tiềm năng của mình hơn nữa. Ký tên, người cha cao quý, thông thái và xuất chúng của con, Paul.”

Thông thái quần què! Cả kế hoạch của ông chỉ là để tạo áp lực lên tôi đến khi chịu khuất phục mà thôi!

Dù vậy, không thể phủ nhận tổng thể suy nghĩ của anh ta khá chắc chắn. Đây là điều tốt nhất, cho cả tôi lẫn Sylphie. Cô bé sẽ trở lại cô đơn thêm một lần nữa, nhưng…nếu không tự đối mặt với vấn đề của mình, cô bé sẽ không bao giờ thực sự trưởng thành.

“Paul thật sự rất yêu cậu nhỉ?” Ghislaine nói.

Tôi bất giác mỉm cười.

“Trước đây thì ông ấy khá xa cách, nhưng rồi cũng bắt đầu nghiêm túc làm cha. Dù sao thì, có vẻ như ông ấy cũng rất yêu quý cô nữa, Ghislaine…”

“Hừm? Sao cậu lại nói vậy?”

Tôi đọc to dòng cuối cùng của lá thư.

P.S. Con cứ thoải mái tán tỉnh vị tiểu thư kia nếu cả hai đồng thuận, nhưng cục cơ bắp kia là của ta rồi, cấm động vào.”

“Hừm,” Ghislaine nói. “Gửi lá thư này cho Zenith giúp ta nhé.”

“Nghe ổn đấy ạ.”

Cứ như vậy, tôi lên đường tới Thành trì Roa, khu dân cư lớn nhất vùng Fittoa.

Dĩ nhiên tôi có chút cảm xúc lẫn lộn, nhưng đây là điều thực sự cần thiết. Tôi không thể cứ mãi ở bên Sylphie được.

Tôi hoàn toàn không cay cú gì đâu. Không hề.

Trời. Dù sao thì, tôi cũng mong được gặp cô bé ít nhất mỗi năm một lần...

Thôi vậy... có lẽ rồi tôi sẽ tự thuyết phục được mình thôi. Chỉ là chưa phải lúc này.

Góc nhìn của Paul

“C-chết tiệt, suýt soát thật…”

Con trai tôi nằm bất tỉnh trước đôi giày dính đầy bùn đất của tôi.

Vì đây là ngày cuối cùng tôi dạy thằng bé kiếm thuật, tôi đã định dọa cho nó sợ phát khiếp một phen trước khi đánh ngất, nhưng không ngờ thằng nhóc lại tung ra hàng loạt ma pháp ngay khoảnh khắc tôi ra tay. Không phải mấy đòn hoảng loạn vô tội vạ. Thằng bé sử dụng phép chủ yếu với mục đích để làm chậm tôi lại. Và mỗi lần niệm, nó lại dùng một loại phép khác nhau.

“Quả đúng là con trai của ta mà. Thằng bé có thiên phú chiến đấu thật…”

Dù trận đấu chỉ kéo dài vài giây thôi. Nhưng đó vẫn là một cuộc tấn công hoàn toàn bất ngờ, mà tôi cần đến tận ba bước để có thể đánh gục thằng bé. Đòn cuối cùng thì đặc biệt nguy hiểm. Nếu tôi do dự dù chỉ là chút thôi, nó cũng đã khóa được hai chân và hạ gục tôi rồi.

Ba bước là quá nhiều khi bạn chiến đấu với một pháp sư. Nếu thằng bé có cả một đội, thì một trong những đồng đội nó sẽ xông ra bảo vệ ngay khi tôi bước đến bước thứ hai rồi. Tôi có thể đã cần tới tận bốn bước.

Xét trên mọi phương diện, thằng bé đã chiếm được thế thượng phong. Bạn có thể ném nó vào một tổ đội mạo hiểm giả bây giờ cũng được. Nó sẽ thừa sức gánh phần việc của mình trong một mê cung.

“Đúng là không thể mong đợi điều gì khác, từ một thần đồng đã khiến cả Thủy thánh cấp ma thuật sư phải tự ti nhỉ…”

Thằng bé đáng sợ thật. Nhưng vì một vài lí do nào đó, điều đó lại khiến tôi khá tự hào. Trước giờ, tôi luôn ghen tị với nhưng ai tài giỏi hơn mình…nhưng với con trai, tôi chỉ cảm thấy kiêu hãnh hơn.

“Được rồi, giờ không phải lúc độc thoại. Làm nhanh trước khi Laws tới đây thôi…”

Tôi nhanh chóng trói con trai mình lại. Chiếc xe ngựa cũng vừa tới ngay khi tôi hoàn thành phần việc và chuẩn bị ném thằng bé vào trong.

Đúng lúc đó, Laws xuất hiện, cùng với Sylphie.

“Rudy?!”

Thấy bạn mình bị trói cả tay lẫn chân, cô bé lập tức bắn ra một phép Trung cấp mà không cần niệm chú. Tôi dễ dàng đỡ được, nhưng tính đến việc nó được thi triển mà không cần niệm, thì uy lực và tốc độ của phép đều rất đáng nể. Nó hoàn toàn đủ sức để có thể giết được một người bình thường đấy.

Chết tiệt, Rudeus. Đừng dạy con bé mấy thứ nguy hiểm vậy chứ…

Sau khi đưa lá thư cho Ghislaine, tôi thẳng tay quẳng Rudeus vào xe ngựa rồi bảo phu xe có thể xuất phát. Nhìn sang bên cạnh, tôi thấy Laws đang ngồi xổm trước Sylphie, nói gì đó với giọng nghiêm khắc nhưng nhỏ nhẹ.

Ừ, thế mới đúng. Dù sao thì dạy con phải là việc của cha mẹ.

Laws đã để Rudeus gánh thay phần lớn trách nhiệm của mình, nhưng giờ anh ta sẽ có cơ hội để nhận lại vai trò vốn có đó. Tôi thở phào nhẹ nhõm, đứng xa quan sát cuộc họp gia đình nhỏ đó; một lúc sau, một cơn gió mang giọng nói của Sylphie tới tai tôi.

“Không… con sẽ trở nên mạnh mẽ hơn để giúp Rudy!”

Hừmm. Cô bé đó thật sự rất quý mến con, Rudeus à.

Lúc này, hai người vợ của tôi bước ra khỏi nhà. Tôi đã bảo họ ở trong nếu muốn xem, chủ yếu là vì sự an toàn của họ. Nhưng chắc là họ vẫn muốn tiễn thằng bé.

“Ôi, Rudy bé bóng của tôi sắp rời xa tôi rồi!”

“Xin phu nhân hãy mạnh mẽ lên. Đây là thử thách mà chúng ta phải vượt qua!”

“Tôi biết, Lilia. Tôi biết! Ôi, Rudeus ơi, Rudeus à! Đứa trẻ bé bỏng của tôi lên đường rồi! Bỏ lại người mẹ đáng thương này một mình. Ôi số phận nghiệt ngã!”

“Phu nhân không có một mình đâu. Thằng bé đâu phải đứa con duy nhất của bà!”

“Cô nói đúng, đương nhiên rồi. Giờ thằng bé có hai đứa em gái nữa mà.”

“Hai?! Ôi, Phu nhân!”

“Đương nhiên rồi, Lilia. Tôi yêu con của cô như con của ta! Như cách tôi yêu cô vậy!”

“Ôi, thưa Phu nhân! Tôi cũng cảm thấy như thế!”

Không hiểu sao Zenith và Lilia lại diễn một vở kịch kịch tính, kì lạ khi xe ngựa lăn bánh rời đi. Có lẽ họ không quá lo lắng cho Rudeus.

Dù sao thì, thằng bé cũng rất chín chắn.

Dẫu vậy…hai người đó dạo này thân thiết thật. Giá mà họ cũng thân với bố hơn chút. Hoặc ít nhất là đừng có hợp lực bắt nạt ta chứ.

“Nhưng mà… Hẳn là Rudeus sẽ không ở đây để nhìn mấy đứa nhỏ lớn lên nhỉ?”

Tôi biết thằng bé đã lên kế hoạch trở thành “người anh cả tuyệt vời nhất”, nhưng đời không như mơ đâu.

Xui xẻo rồi, nhóc. Tình yêu của mấy cô con gái bé nhỏ sẽ thuộc về bố hết! Eheheheh.

Hừm. Khoan đã nào.

Rudeus sắp bước vào giai đoạn huấn luyện đặc biệt với một Kiếm Vương. Năm năm nữa, nó sẽ là mười hai tuổi. To lớn và mạnh mẽ hơn bây giờ rất nhiều. Nếu lúc đó chúng tôi lại có một trận chiến không luật lệ nữa, liệu tôi có còn cơ hội chiến thắng không?

Ôi, chết tiệt. Phẩm giá làm cha của tôi đang bị đe dọa.

“Zenith, em yêu? Lilia à? Giờ Rudy đã rời đi rồi, anh nghĩ mình cũng nên bắt đầu tập luyện lại.

Zenith nhìn tôi với vẻ không hứng thú lắm. Lilia thì ghé sát tai cô ấy thì thầm: “Có phải đến khi suýt thua cậu chủ nhỏ, anh ấy mới nhận ra rằng cậu chủ sắp vượt qua mình không?”

“Thật sự thì anh ấy luôn như vậy. Không bao giờ chịu cố gắng cho đến khi suýt bị làm cho bẽ mặt.”

Xem ra phẩm giá làm cha của tôi vốn đã không cao rồi.

Thôi kệ. Phẩm giá thì có ích gì chứ? Ông già của tôi là hiện thân của một quý tộc kiêu ngạo, mà tôi thì chưa bao giờ thích ông ấy. Tôi muốn trở thành một người cha thân thiện, đáng mến, chứ không phải kiểu nghiêm nghị đạo mạo.

Vậy nên tạm thời, tôi sẽ cứ giả vờ làm một gã vô dụng mê gái. Ít nhất là cho đến khi ba đứa con của tôi trưởng thành…

Lúc này, tôi liếc nhìn Zenith bằng khóe mắt.

Trời ơi, dáng người đẹp thật. Bạn sẽ không thể biết được, liệu đó có phải một người phụ nữ đã từng sinh ra hai đứa con hay khôngCó lẽ chúng tôi có thể thử thêm bốn, năm đứa nữa? Biết đâu như vậy lại được gia hạn thì sao. Hê hê hê.

Thôi, chuyện đó để sau tính.

Những suy nghĩ này lướt qua đầu tôi, khi chiếc xe chở Rudeus dần khuất xa trên con đường.

Rudeus… tin bố đi, bố cũng không muốn làm theo cách này đâu. Nhưng ta không nghĩ con sẽ đồng ý với kế hoạch này của ta, và ta cũng không chắc có thể chiến thắng con trong một cuộc tranh luận.

Dù vây… với tư cách là cha con, ta lại không thể làm gì hơn. Ta chỉ đơn giản là đẩy con đi cho một ai khác kể từ giờ, nhưng ta nghĩ đó là điều đúng đắn.

Ta biết là ta đã không cho con bất kỳ sự lựa chọn nào khác, nhưng ta chắc, là đứa trẻ thông minh như con sẽ hiểu thôi. Những kinh nghiệm mà con sắp có bên ngoài đó, sẽ không bao giờ có thể đạt được trong ngôi làng này. Và kể cả nếu con có không hiểu lý do cho hành động của ta, thì việc đối mặt với những thử thách phía trước, cuối cùng cũng sẽ làm con trở nên mạnh mẽ lên thôi.

Vậy nên cứ hận ta đi. Hận ta, và hận chính bản thân con vì đã để ta làm điều này.

Ta từng lớn lên dưới cái bóng của cha mình, con biết chứ? Và cuối cùng thì ta lại chỉ bỏ chạy, thay vì trực tiếp đối mặt với ông ấy. Ta cũng có chút hối hận. Và ước rằng mình đã làm vài thứ khác đi.

Ta không muốn con nghĩ như vậy, đương nhiên rồi. Nhưng con biết không… việc bỏ chạy cũng khiến ta mạnh mẽ hơn. Ta không chắc có mạnh hơn cha mình không, nhưng ta đã tìm thấy được người phụ nữ mà mình yêu, bảo vệ được những điều mình trân trọng, và trở nên đủ cứng rắn để áp đặt lên chính con trai mình.

Con muốn phản kháng à? Được thôi. Cứ thử đi.

Hãy trở lại mạnh mẽ hơn, nhóc con. Mạnh đến mức đủ để đối đầu với ông bố bạo chúa của con.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!