Translated by HoanBeo1123
Mọi người nhớ đọc lại 'Chương 02 - Full' đã được bổ sung nhé.
Ngoài ra, vì các chương quá dài trong quá trình dịch nên mình sẽ chia làm đôi để dễ dàng hơn trong quá trình chốt chương.
Để các độc giả chờ đợi đã lâu, chúc mọi người vui vẻ.
_________________________________
“Rinko nhất định sẽ không trả lại Akkun nữa đâu.”
Mới chỉ vài tháng trước, Shizuku đã thẳng thừng nói với Rinko như vậy – thì giờ đây, Rinko lại cố tình đáp trả điều đó trước mặt Shizuku, trong một hoàn cảnh và một cách thức y hệt như thế.
Tôi vội vàng gạt bỏ cảm giác còn đọng lại trên môi và hơi ấm ngọt ngào ấy.
“Shizuku…!”
Tôi bật dậy, vội lao về phía Shizuku.
Có lẽ vẫn chưa khỏi bàng hoàng, Shizuku để tóc mái rủ xuống, khiến biểu cảm của em ấy bị che khuất.
“Xin lỗi… anh… cái đó…”
Tôi không thể nào nói được một câu trọn vẹn.
Dù có vắt óc suy nghĩ biết bao nhiêu đi chăng nữa, tôi cũng chẳng thể tìm ra cách nào để hàn gắn mối quan hệ với Shizuku.
Khoảnh khắc ấy, có lẽ chỉ vỏn vẹn vài giây trôi qua.
Trong lúc tôi còn đang lúng túng không nói nên lời, Shizuku ngẩng khuôn mặt vốn bị che khuất sau hàng tóc mái lên.
“…”
Shizuku đang khóc.
Những giọt nước mắt lạnh buốt lăn dài trên má, rơi khỏi chiếc cằm nhỏ, thấm ướt áo sơ mi của Shizuku.
Biểu cảm của em – không phải tức giận, cũng chẳng phải buồn bã – mà là thứ cảm xúc mơ hồ nằm giữa hai thứ đó, thật khó mà diễn tả thành lời.
Có lẽ, biểu cảm đó xuất phát từ cơn giận dữ với Rinko pha trộn cùng cảm giác tội lỗi dành cho bản thân vô dụng của mình.
“Shizuku…!”
Tôi chẳng thể làm được gì ngoài việc gọi tên em ấy.
Cũng giống như cách Shizuku cố gắng trói buộc tôi bằng ‘thuật thôi miên’, tôi cũng đã giả vờ như mình bị thôi miên vì sợ bị em ấy ghét bỏ.
Cả hai đã sống trong sự dối trá, để rồi giờ đây cùng đau khổ vì cảm giác tội lỗi.
Có lẽ, “sự đổ vỡ” mà Rinko nhắc đến chính là tình huống mà tôi đang phải đối mặt lúc này.
Cuối cùng Shizuku không nói một lời nào, chỉ lau nước mắt bằng tay áo rồi vội vã rời khỏi phòng khách.
“Akkun”
Một giọng nói dịu dàng.
Một hương thơm nhẹ nhàng.
Tôi bị Rinko ôm chặt lấy từ đằng sau.
“Tui hiểu cảm giác đau khổ đó mà? Nhưng mà, mối quan hệ lệch lạc này sẽ không thể quay lại như trước nữa đâu.”
Một sự thật không thể chối cãi.
Một thực tại không thể thay đổi.
Và cô bạn thuở nhỏ quá đỗi thông minh đến mức tàn nhẫn ấy, không một chút do dự ném thẳng điều đó vào mặt tôi.
“Bà im đi!” – Tôi hất tay Rinko ra và hét lên.
Cảm giác ấm áp vẫn còn đọng lại trên lưng tôi.
Trước khi cảm giác ấy biến mất, tôi lập tức trấn tĩnh lại bản thân.
Trút giận lên Rinko là hoàn toàn sai trái.
Bởi vì cô ấy chỉ đang nói lên sự thật mà thôi.
Thứ lệch lạc... chính là mối quan hệ giữa tôi và Shizuku.
“Xin bà… hãy để tôi yên vào lúc này.”
“Akkun!”
Tôi bước nhanh tới cửa, xỏ vội đôi giày rồi lao thẳng ra ngoài.
Bầu trời xám xịt. Bất chấp bản tin dự báo thời tiết, cơn mưa đã bắt đầu rơi từ lúc nào chẳng hay.
Chẳng buồn để tâm đến cơn mưa, tôi cứ thế chạy.
Cơn mưa tạt mạnh sang ngang, đập mạnh khắp cơ thể tôi.
Thật ra, tôi đã có một chút hi vọng.
Tôi đã từng nghĩ, kể cả khi chuyện tôi giả vờ bị thôi miên bị phát hiện, thì cuối cùng Shizuku vẫn sẽ tha thứ cho tôi và lại tiếp tục thử thôi miên tôi như trước.
Tôi đã nghĩ rằng, chỉ cần giả vờ không nhận ra điều đó, thì mối quan hệ kì lạ này sẽ vẫn tiếp diễn như trước đây.
Thế nhưng… chính biểu cảm không chút giận dữ của Shizuku, cùng với sự thật từ lời Rinko nói ra… buộc tôi phải hiểu ra điều đó.
Aahhh…. Mọi thứ… không thể trở lại như xưa được nữa rồi.
Phải rồi, lần này tôi chẳng còn nghi ngờ gì nữa.
“Hàà… Hààà….”
Khi nhận ra, tôi đã đến công viên cách nhà khoảng một cây số.
Mưa rơi tung toé trên mặt đất, theo đó bùn đất bị bắn tung lên.
Cảm thấy khó chịu với đôi tất ướt sũng, tôi liền bước vào trong toà mái vòm của khu vui chơi, rồi ngồi phịch xuống bãi cát khô bên trong đó.
Lạ thay, tôi chẳng hề thấy mệt chút nào.
“Nơi này, giờ nhớ lại thì…”
Bầu không khí ẩm ướt. Những nét vẽ nguệch ngoạc trên tường khiến tôi cảm thấy thật quen thuộc. Một không gian chỉ rộng chừng ba chiếu tatami.
Hồi bé, nơi này trông rộng lớn hơn nhiều – vậy mà bây giờ cảm thấy thật chật chội.
Hồi bé, tôi đã từng đến đây.
Tôi thường hay chơi ở công viên này, nơi nằm giữa nhà tôi và trường tiểu học nơi tôi theo học.
Đó là một công viên nhỏ, nơi mà kể từ khi lên cấp hai, rồi cấp ba, tôi thậm chí chẳng còn lui tới đây nữa.
Chiếc xích đu đầy rỉ sét, hố cát vơi dần, lớp sơn trên cầu trượt giờ đây bong tróc từng mảng, và mái vòm nhỏ mà tôi đang trú mưa lúc này cũng bị vấy bẩn bởi dấu vết của thời gian cùng đầy rẫy những hình vẽ nguệch ngoạc của những học sinh tiểu học, nên thật khó để có thể khen nơi đây sạch đẹp được.
Không hiểu vì sao tôi lại tìm về nơi này.
Tôi đã từng chơi ở đây với Shizuku.
Khi nhận ra mình yêu em ấy, tôi đã cố gắng níu giữ thứ tình cảm này bằng sự lừa dối, để rồi khi nhận lấy kết cục rằng ‘mọi thứ đã kết thúc’, Shizuku đã từ chối bằng cách phớt lờ tôi.
Điều đó thật đau đớn đến mức không thể chịu nổi.
Nó đau đến mức nghĩ rằng nếu cứ gào thét và lăn lộn trong bùn thì có lẽ còn khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn.
Có lẽ chính vì tâm trạng rối bời như thế nên tôi mới vô thức tìm về nơi này – nơi công viên chất chứa đầy kỉ niệm cùng Shizuku.
“…Akkun”
Trong không gian chật hẹp ấy, vang vọng lên một giọng nói trong trẻo tựa tiếng chuông.
Ánh sáng mờ ảo tạo nên cái bóng méo mó trên bức tường cong của toà mái vòm.
Kể cả cái bóng ấy có bị bóp méo thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn có thể đoán được chủ nhân của nó là ai.
“Rinko… sao bà lại ở đây…”
Tôi đáp lại mà chẳng buồn ngẩng đầu lên – bằng một giọng nói u ám đến chính tôi cũng ngỡ ngàng.
“Tui biết chứ… Bởi vì tui thích Akkun mà.”
Một câu nói mà bình thường sẽ khiến tim tôi đầy bối rối, vậy mà hôm nay, lại khiến tôi bình tĩnh đến lạ.
Mặc cho cả người ướt sũng, Rinko vẫn mỉm cười tươi tắn và ngồi xuống bên cạnh tôi.
Mái tóc dài thấm nước, lớp trang điểm nhạt nhoà lấm lem, và chiếc áo len hồng nhạt giờ đây cũng ướt đẫm, trở nên trong suốt.
“Bà coi chừng bị cảm lạnh đó.” – Tôi khẽ nói, mặt vẫn cúi gằm xuống.
“Tui không muốn nghe điều đó từ Akkun đâu~” Cô ấy nở một nụ cười mà trả lời tôi với một giọng điệu nhẹ tênh, không để lộ chút vẻ nặng nề nào lúc trước.
Dù tôi có la hét, bị cảm xúc lấn át mà lao ra khỏi nhà; cô ấy vẫn chẳng trách móc lấy một lời mà chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh tôi.
Nhìn thấy người bạn thuở nhỏ của mình rộng lượng đến vậy, tôi lại cảm thấy bản thân nhỏ bé và tầm thường đến nhường nào – điều đó khiến trái tim tôi chợt nhói đau nơi sâu thẳm.
“Xin lỗi, Rinko… Tôi thật sự quá trẻ con mà…”
“Akkun không hề trẻ con đâu.”
“Có đó. Chỉ vì mọi chuyện với Shizuku không được suôn sẻ mà tôi đã trút giận lên Rinko, rồi bỏ chạy ra ngoài… và giờ lại được cậu an ủi như thế này. Tôi không xứng đáng để được bà yêu quý thế này đâu.”
Rinko luôn là một người rất thông minh.
Rinko rất xinh, tính tình cũng rất tốt… Dù có hơi… à không… phải nói là khá “đen tối” ở vài mặt.
Một cô gái như vậy… mà lại luôn đem lòng yêu một người như tôi.
“Tôi đã chà đạp lên tình cảm của bà, thôi miên bà chỉ để cứu lấy Shizuku. Vậy mà cuối cùng lại phá hỏng hết tất cả… Đúng là thảm hại mà…”
Tiếng mưa rơi loạn nhịp vang vọng trong toà mái vòm âm u, lấp đầy khoảnh khắc tĩnh lặng.
Khoảng ba mươi giây sau, Rinko cất tiếng, nhẹ nhàng len lỏi qua tiếng mưa.
“Akkun, ông còn nhớ những nét vẽ bậy này không?”
“Vẽ bậy…?
Rinko chỉ tay vào một số nét chữ vẽ bằng bút dạ lem đầy đất bẩn.
Nhiều đoạn đã bị mờ đến mức không thể đọc nổi.
Thế nhưng, bằng một cách nào đó, tôi vẫn cảm thấy những hình vẽ nguệch ngoạc ấy thật quen thuộc.
Tôi cố gắng nhớ lại trong vài giây, nhưng vẫn không thể nào nhớ ra được.
“Tôi chỉ nhớ là đã từng chơi với Rinko ở công viên này rất nhiều… nhưng không thể nào nhớ được cụ thể chuyện gì đã xảy ra…”
Nghe vậy, cô ấy phồng má giận dỗi.
“Akkun đúng là tệ mà.”
“Hể?”
“Tui vẫn luôn nhớ rất rõ đó.”
Rinko đặt tay tôi lên đầu gối cô ấy.
“Ông biết không, đây là nơi đầu tiên tui gặp Akkun đó?”
Chỉ với một câu nói, màn sương mù phủ kín trong đầu tôi chợt tan biến.


3 Bình luận