Số 13 đã chết. Thật khó để tin được. Kể cả tôi chả ưa gì hắn cũng không khỏi bàng hoàng.
Zero lắng nghe toàn bộ câu chuyện, nét mặt vẫn như thường.
“Ta hiểu rồi.” Chỉ có vậy thôi.
“Cô ổn chứ?” Tôi hỏi.
“Tất nhiên. Số 13 bảo vệ con bé và trao sức mạnh lại cho nó. Hắn chết theo cách mình muốn.” Zero đáp giọng vẫn thản nhiên như mọi khi.
“Không phải Số 13 là anh trai cô sao?” linh mục nhẹ giọng.
“Huyết thống chẳng có ý nghĩa gì với phù thủy cả. Số 13 đã giết hết các đồng môn ngay từ đầu. Ta không bận tâm một chút nào đến việc hắn—” Zero loạng choạng, nhìn xuống chân mình.
Lily đang ôm lấy chân cô. “Chắc chị buồn lắm,” cô bé nói, đôi vai run lên.
“Thôi nào. Ta không thấy buồn chút nào đâu. Một chút cũng không…” Một giọt nước mắt lăn dài trên má Zero, rơi xuống đầu Lily.
Lily ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Nước mắt tiếp tục nhỏ xuống mặt con bé. Ngay cả Lily cũng sắp khóc theo.
“Nước mắt…?” Zero dùng đầu ngón tay lau nước mắt đi. Nhìn chằm chằm vào thứ đang chảy ra, không thể tin rằng mình đang thực sự khóc. Cô lùi khỏi Lily, loạng choạng vài bước. “Tại sao chứ? Số 13 chết thì có gì đâu…?”
Không kìm được nữa, Zero lấy hai tay che mắt, co người lại rồi bật khóc nức nở.
“Cái gì thế này? Haha. Thật kỳ lạ. Ta không thể ngừng nước mắt chảy ra. Cứ như thể ta bị hỏng rồi vậy.”
Đầu gối Zero khuỵu xuống, tôi vội đỡ lấy cô. Cô bám chặt lấy vai tôi, móng tay bấu vào da tôi, òa khóc. Có lẽ cô chưa từng trải qua một cơn bão cảm xúc cuồn cuộn như thế này.

Cô không hề nhận ra cõi lòng đã tan nát cho đến khi rơi nước mắt. Tôi không thể cười nổi trước sự chậm chạp ấy.
Zero vào một năm trước chắc chắn sẽ không có lấy một giọt lệ nào. Cô sẽ bình tĩnh chấp nhận cái chết của Số 13, rằng đó chỉ là quy luật của tự nhiên, rồi mọi chuyện kết thúc ở đó.
Nhưng Zero đã học được sự gắn bó. Cô học được cảm xúc gọi là yêu thương, và cái chết là một cuộc chia ly đau khổ, bi thương.
Zero trút hơi thở. “Đánh Thuê,” giọng run rẩy gọi tôi. “Khi Theo chết anh đã đau khổ đến vậy à? Công chúa, khi mất Argentum, cô cũng đau đến thế ư? Nhóc, khi Vọng Nguyệt mất…”
“Em xin lỗi, Zero… Em xin lỗi! Đáng lẽ ra em mới là người phải chết. Em đáng lẽ phải là người chết!”
“Đủ rồi, nhóc. Đó là quyết định của Số 13 để bảo vệ em. Em không cần phải xin lỗi.”
“Nhưng…”
“Khóc sẽ giúp cô ấy bình tĩnh lại, đúng không công chúa?”
Công chúa không biết người đàn ông tên Số 13 đó. Kể cả việc hắn là anh trai Zero. Nhưng cô vẫn đủ nhạy bén để đoán ra rằng hẳn là một người rất quan trọng với Zero vừa qua đời. Cô hiểu rõ nỗi đau khi mất đi người thầy Argentum của mình.
“Xin lỗi hay động viên đều vô nghĩa trước cái chết,” cô nói. “Ở bên cô ấy đi, Bông Trắng. Chúng tôi sẽ để anh không gian riêng, kiếm nơi nào yên tĩnh đi.”
“Vậy đó là cách tốt nhất rồi sao?” Tôi ráng nặn một nụ cười, bắt chước câu cửa miệng của cô.
Công chúa cười nhạt, quay lưng rời đi. Raul theo sau cô, còn linh mục dùng trượng xua Lily và Albus đi xa.
Tôi bế Zero lên và đi về phía sông. Cô cần nước lạnh để rửa trôi khuôn mặt đẫm lệ. Ngay cả một Đọa Thú chưa từng rơi nước mắt cũng biết rõ điều này.
Bế Zero trong tay, tôi ngồi xuống bên bờ sông. Tôi không đặt cô xuống, và cô cũng không rời khỏi tôi.
Ngay cả khi đã ngồi yên, Zero cũng chẳng nói gì. Tôi cũng vậy.
Nhưng tôi không thấy khó chịu. Không phải tôi không muốn giúp Zero ngừng khóc, và cô cũng không mong tôi an ủi. Tôi cứ ôm cô trong tay khi cô tiếp tục khóc, lặng lẽ nhìn thời gian trôi.
Tôi chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách và những tiếng sụt sịt khe khẽ của Zero. Nếu lắng tai, tôi có thể nghe được cuộc nói chuyện của Albus và linh mục, nhưng cũng chẳng có tâm trạng để nghe lén.
Mặt trời đã lặn trước khi tôi nhận ra, ánh trăng chiếu xuống, in bóng tôi trên mặt đất.
Đêm đến rồi sao? Tôi nhìn lên trời–một vầng trăng tròn rực rỡ.
“Sáng thật,” tôi lẩm bẩm.
Tôi không mong chờ câu trả lời. Chỉ là cảm thán.
Vai Zero khẽ run, cô nhìn lên mặt trăng. “Phải.” Đôi mắt đỏ hoe, mí mắt sưng húp.
Tôi đưa một mảnh vải cho cô. “Đây, lau đi.”
Zero cầm lấy, xì mũi như một đứa trẻ. “Anh còn chả thèm an ủi ta lấy một câu.”
“Cô mong sao?” Ngạc nhiên, đuôi tôi dựng lên.
Cô lắc đầu, cười yếu ớt. “Không một chút nào.”
“Vậy thì tốt.”
“Nếu ta muốn thì sao?”
“Hmm?”
“Anh định an ủi ta như nào?”
Tôi cau mày nhìn cô. Khuôn mặt lấm lem vì nước mắt. Ánh mắt vừa mong đợi, vừa cam chịu.
“Cô biết tôi chưa bao giờ thích Số 13.”
“Thẳng thắn thật. Kiểu an ủi đó khó mà đánh giá.”
“Tôi từng nghĩ hắn là một con quái vật bất tử.”
“Ta cũng vậy.”
“Ai giết được hắn chứ?”
Một ngọn lửa lóe lên trong mắt Zero. Cô buông tôi ra, ngồi thẳng dậy. “Đó không phải an ủi, mà là kích động. Nếu để suy nghĩ ta hướng theo đó, thì chẳng còn thời gian để đau buồn. Không còn cách nào khác phải đành động não.”
“Tôi không còn biết cách nào khác.”
“Đồ đàn ông vô tâm.” Zero đấm nhẹ vào ngực tôi. “Đánh Thuê này. Dù có cay độc, có xảo trá, định kiến hay phiền phức tới đâu thì Số 13 vẫn là anh trai duy nhất của ta. Hắn như nửa còn lại của ta. Ta không có quyền phán xét cách hắn chết được. Nhưng…”
“Sao?”
“Ta buồn lắm. Buồn vô cùng.”
“Cũng dễ hiểu thôi.”
Tôi không tưởng tượng được Số 13 quan trọng thế nào với Zero. Nhưng thứ tình cảm vô thức mỗi khi cô nhắc đến hắn. Giữa Zero và Số 13 có một sợi dây ràng buộc mà tôi không thể nào đo được.
“Này, phù thủy. Cô nhận ra điều gì chưa?”
“Hmm?”
“Giờ thì chúng ta đã phong ấn được Sanare, tôi không còn lý do gì để truy lùng Cestum nữa .”
Mắt Zero mở to. “Đây là điều anh sẽ nói với ta khi đang đau lòng sao?”
“Nghe tôi nói đã. Tôi không biết có nên gọi đây là an ủi không, nhưng…”
Đang nói giữa chừng thì tôi lại thấy ngượng ngang. Bị cô nhìn chằm chằm khiến tôi thấy khó xử, nên tôi đặt đầu cô tựa vào vai mình .
“Tôi sẽ chiến đấu vì cô.”
Có lẽ đó là lời thừa nhận ngàn năm có một đối với tôi.
Tôi thấy hổ thẹn vì đó là tất cả những gì tôi có thể nói sau mọi điều cô đã làm cho tôi, nhưng đáng tiếc, đó là điều tốt nhất tôi có thể nghĩ ra.
Zero áp trán vào vai tôi, im lặng một lúc. Rồi đột nhiên, vai cô run lên.
“K-Không buồn cười đâu!” tôi nói. “Tôi biết rằng mình không mạnh đến vậy. Cũng không thế chỗ Số 13 được.”
“Không, không phải như thế. Anh hiểu nhầm rồi.”
“Nhầm là nhầm như nào? Cô rõ ràng là đang cười kìa.”
“Sao không cười cho được? Vừa nãy ta còn buồn. Nhưng giờ ta lại thấy niềm vui ngang với nỗi buồn. Bởi vì cuối cùng, ta cũng đã trở thành một người quan trọng với anh đúng không?” Đó giống như một lời khẳng định hơn câu hỏi.
Giờ dù tôi nói gì thêm cũng vô ích. Cô đã tin chắc như vậy rồi. Mà tôi cũng chẳng định phủ nhận.
“Ta từng nghĩ đã có thể hủy diệt thế giới vì anh. Nếu anh sẵn lòng chiến đấu cùng ta, thì việc cứu lấy thế giới là chuyện dễ như trở bàn tay.”
Zero đứng dậy khỏi lòng tôi, thò tay xuống dòng nước. Tôi tưởng cô định rửa mặt, nhưng trái với dự đoán, cô vùi cả đầu mình xuống nước.
“N-Này!” Tôi nửa đứng bật dậy, sợ cô sẽ rơi xuống sông.
Zero ngẩng đầu dậy, mái tóc dài làm nước tung tóe khắp nơi. “Con bé chắc phải biết ai đã giết Số 13. Nếu kẻ đó đủ mạnh để truy sát nó và giết Số 13, thì chúng ta đang phải đối mặt với một đối thủ khó nhằn. Mạnh đến mức Sanare còn chẳng đáng bận tâm.” Cô đã khôi phục toàn bộ vẻ bình thản và uy nghi thường ngày của mình.
Mắt không còn đỏ ngầu, mi mắt cũng đã hết sưng. Đại phù thủy phi thường đã trở lại rồi.
Một cái búng tay quen thuộc, mái tóc ướt đẫm trở nên khô ráo trong chớp mắt. Những sợi tóc bạc, khẽ lay động trong gió đêm, lấp lánh dưới ánh trăng. Đứng hiên ngang dưới ánh trăng tròn, cô còn đẹp hơn lúc lần đầu tôi gặp mặt.
“Quay lại với mọi người thôi,” cô nói. “Đau buồn đủ rồi, và cái chết của Số 13 không phải là một bi kịch.”
“Hiểu rồi.” Tôi đứng dậy.
Đột nhiên, nhiệt độ giảm xuống.
Hơi thở bốc khói trắng. Không chỉ thế—mặt sông cũng đóng băng, vầng trăng tròn phản chiếu rõ trên mặt băng lạnh lẽo.
“Chuyện quái gì đây?! Này, phù thủy, chuyện gì–”
“Giờ thì ta đã rõ rồi, Đánh Thuê,” Zero nói.
“Rõ gì cơ?”
“Ai đã giết Số 13.”
Mọi thứ xảy ra quá đột ngột. Tôi có cả tá câu hỏi. Làm sao cô biết ngay được? Sao nó lại lạnh thế này?
Nhưng ngay khi tôi nhìn theo hướng ánh mắt của Zero, mọi câu hỏi nghẹn cứng trong cổ họng tôi, tan chảy ra.
“Là kẻ đó ư?”
“Phải. Sư phụ ta.”
Sư phụ tưởng đã chết của Zero. Phù thủy Bùn Đen đời trước.
Tôi không thể cười như thể đó chỉ là chuyện hoang đường. Bà ta quá giống Zero. Và cả Số 13.
Vẻ đẹp nghẹt thở, cùng mái tóc bạc dài tận mắt cá chân. Đôi mắt đỏ rực, như đang cai trị cả thế giới, vô biên, dõi nhìn khu rừng mênh mông.
Bà chuyển ánh nhìn sang Zero. “Một buổi tối yên bình nhỉ, Zero? Vầng trăng tráng lệ treo giữa trời, như thể quỷ đang ban phúc cho phù thủy vậy.” Giọng bà ta thản nhiên, như chỉ đang nói chuyện với người bạn tình cờ gặp dọc đường.
Phù thủy dang rộng hai tay về phía mặt trăng. “Ngay hôm nay, đêm nay, cuộc tranh luận bất tận sẽ đặt dấu chấm hết. Mọi giả thuyết sẽ được chứng minh. Chẳng phải tim ngươi đang sướng run lên sao?” Đôi mắt đỏ nhìn về phía tôi. “Ngươi sẽ cùng ta dự buổi lễ này chứ?” Nụ cười đó đủ nghiền nát lý trí của một người.
Nhưng tôi vẫn giữ được bình tĩnh. “Không bao giờ!” May thay, tôi đã có thể miễn nhiễm với cái đẹp chết chóc này.
Phù thủy nhướng mày, có vẻ không hài lòng. “Ta đâu có nói với ngươi.”
“Gì cơ?! Rõ ràng là ngươi–”
“Zero! Đánh Thuê!”
Giọng Albus gấp gáp cùng tiếng bước chân của mọi người từ phía khu rừng. Cảm nhận được nhiệt độ thay đổi bất thường, chắc họ đã chạy đến đây xem chuyện gì xảy ra.
Albus lao ra khỏi rừng. Vừa thấy phù thủy đối diện thì nghẹn thở. “Zero! Bà ta–”
“Ta biết,” Zero nói. “Bà ta còn sống. Số 13 đã chết. Cùng những mộng tưởng và hành động của Cestum tới bây giờ. Gộp lại thì không phải đã quá rõ ràng rồi sao.”
“Đến tôi cũng ghép lại được,” tôi nói. “Để tôi đoán nhé?”
Nó thực sự đã quá rõ với mọi người ở đây. Bà phù thủy đây là “Nữ Chúa” mà Sanare đã nhắc tới. Là thủ lĩnh của Cestum, kẻ châm ngòi cho xung đột giữa Giáo Hội và phù thủy, dùng Sanare để thao túng Albus, và giết Số 13.
“Zero. Em có thể chiến đấu.” Albus tiến lên một bước.
Linh mục không nói gì cũng đã biến trượng thành liềm, dùng chân đẩy Lily lùi lại, ép con bé lùi lại khi nó định tiến lên.
Raul cưỡi công chúa trên lưng, giáo trên tay, căng thẳng quan sát tình hình.
Đôi mắt tím của Zero cảnh giác nhìn phù thủy, còn tôi siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.
Trong tình thế căng thẳng như thế, bà ta vẫn ung dung. “Không cần phải vội vậy. Ta không ở đây để giết các ngươi. Ta chỉ muốn mời các ngươi, khán giả thân yêu, đến những hàng ghế hạng nhất.”
Phù thủy giơ một tay lên đầy khoa trương. Rồi như một người kể chuyện trên sân khấu, cúi chào long trọng.
“Cảm ơn các vị đã đến,” bà ta bắt đầu. “Zero, đồ đệ yêu quý của ta. Con đã chọn cho mình một binh thú mạnh mẽ nhất mà phù thủy có thể sở hữu. Là sư phụ của con, ta rất tự hào.” Bà ta nói với cái tông giọng thoải mái.
Cử chỉ chậm rãi, nhưng đôi mắt thì ánh lên sự phấn khích.
Ánh mắt chuyển hướng sang Albus. “Vọng Nguyệt trẻ, mạng sống được Số 13 hy sinh để đổi lấy. Sự tồn tại của ngươi như một phép màu. Ngươi đã “ăn” Số 13 đúng không? Thật ghê tởm làm sao. Nhưng cũng thật tuyệt vời!”
Bà lại quay sang Lily. “Ồ, tiểu chiến binh chuột. Kẻ âm thầm mang đến cái chết. Chỉ nhìn ngươi thôi cũng khiến ta thấy rùng mình. Bị Giáo Hội và quần chúng săn đuổi, căm ghét đến vậy vẫn sống sót sau năm trăm năm.”
Tiếp đến là công chúa và Raul. “Học trò duy nhất của Argentum đoản mệnh, công chúa của Đảo Hắc Long, được ban cho thiên phú Ma Thuật, và một người hầu kỳ lạ. Các ngươi đã có thể là của ta. Quả là đáng tiếc.”
Cuối cùng, bà liếm môi, nhìn tên linh mục. “Thú vị nhất vẫn là ngươi, phán quan của Dea Ignis. Sự hiện diện của ngươi khuấy động ta. Ta đã dõi theo ngươi. Khi nào ngươi phản bội Zero? Lúc nào ngươi sẽ chết? Vậy mà ngươi vẫn còn ở đây, đứng về phe chúng.”
Khí tức ghê rợn bà ta tỏa ra như muốn nuốt chửng tôi. Ngay cả tên linh mục cũng tái mét, cơ thể run lên vì lạnh.
“Ta không biết nên nói như nào, Zero,” linh mục nói. “Sư phụ của ngươi có hơi… không cực kỳ ghê tởm.” Giọng hắn cao lên hẳn vì căng thẳng, vẻ điềm tĩnh mọi ngày không thấy đâu.
Zero chua chát cười, đồng cảm với hắn. “Bà ta là một phù thủy già đã sống sót trong cuộc đại chiến năm trăm năm trước. Ngay cả ta cũng chẳng hiểu nổi. Bà ta giao phối với một con quỷ, sinh ra một đứa con, và rồi hiến tế cho chính con quỷ đó.”[note88495]
Câu chuyện nghe như một cổ tích đen tối. Bà ta như bước ra từ trong đống bài giảng đạo của Giáo Hội về phù thủy tàn độc như nào. Một mụ phù thủy tàn độc như thế sẽ cho chúng tôi xem gì khi mời chúng tôi đến chỗ ngồi hạng nhất?
Phù thủy khép tay lại rồi mở ra. Trong bàn tay, một khối màu đỏ sẫm.
Một trái tim người, tươi đến mức dường như có thể đập lại bất cứ lúc nào.
“Trái tim của Số 13…” Môi Albus nhấp nháy.
Biểu cảm Zero lập tức biến đổi. Không màng đến việc đối phương là sư phụ mình, cô bắn Steim không cần niệm đến trái tim.
“Đồ ngốc!” Tôi hét lên. “Cô đang làm gì vậy?!”
Bỏ mặc lời tôi, Zero liên tiếp thi triển Lamant, Flagis, và Kudra, phá nát cả một góc rừng.
Mây mù tan đi, phù thủy Bùn Đen vẫn đứng đó.
“C-Cái quái gì vậy?! Bà ta quá mạnh!”
“Đó không phải cơ thể thực!” Zero nói. “Ta biết bà ta không dại dột gì tự đặt mạng mình vào nguy hiểm. Nhóc! Gia cố kết giới quanh Wenias. Giờ em đã có thể sử dụng vòng phòng hộ cơ bản nhất và tốt nhất mà phù thủy dùng để chống lại quỷ.”
“Hả? Sao? Bây giờ á?!”
“Ngay bây giờ!”
Chỉ có mỗi Zero cảm nhận được mối nguy. Sự gấp gáp khác mọi khi. Chúng tôi không sao hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra.
“Sao cô hoảng loạn thế?! Bình tĩnh lại nào!”
“Một con quỷ,” Zero nói. Tôi hoàn toàn không hiểu ý cô. “Anh nhớ lúc ta triệu hồi một con quỷ vào cơ thể anh không?”
“Nhớ.”
“Vậy thì anh phải hiểu rằng. Cơ thể của một binh thú không chỉ dùng cho việc hiến tế cho Ma pháp và Ma Thuật, mà còn cực kỳ thích hợp làm vật chứa cho quỷ. Tại vì hình thái của họ tương đồng với quỷ. Đó là vì sao cơ thể họ rất hữu dụng để vận hành sức mạnh của quỷ. Sư phụ ta, phù thủy Bùn Đen, sẽ sử dụng mọi binh thú trên lục địa làm vật chứa cho vô số quỷ dữ!”
Được rồi. Cuối cùng tôi cũng nhận ra. Thế giới này xong rồi.
Phù thủy Bùn Đen chậm rãi cất lời.
“Giờ thì, ta sẽ hủy diệt thế giới.”
2 Bình luận