Volume 7

Chương 01: Thánh chiến

Chương 01: Thánh chiến

Và rồi, dòng chảy ấy bỗng bắt đầu chuyển động.

Có lẽ là định mệnh, hoặc chỉ đơn thuần là thời thế thay đổi. Tựa như một dòng suối tù đọng, hôi thối và mục rữa bấy lâu nay, lại chảy trở lại khi bị một hòn sỏi nhỏ ném vào.

Ta đã nâng niu và nuôi dưỡng dòng suối đó.

Để nó không ngừng lại.

Để nó không chệch hướng.

Để nó không bị nuốt chửng hoàn toàn.

Hàng vạn sinh mạng bị hiến tế, những tiếng kêu oán hận của chúng vang vọng đến tận nơi sâu thẳm nhất địa ngục tăm tối. Nhưng chính nhờ những dòng máu nhuốm đầy oán hận đó, dòng suối đã có được sức mạnh để cuốn trôi mọi thứ.

A…

Hỡi phù thủy Vọng Nguyệt vĩ đại Solena. Ta cảm nhận được linh hồn của người trong gió, trong đất, trong khắp thế gian này.

Pháp sư Chiêm Tinh, Argentum, người quan sát bạc mạng. Hẳn giờ ngươi vẫn đang dõi nhìn thế giới từ vực sâu địa ngục.

Một cơn biến động do sự hi sinh của họ sẽ sớm xảy đến với thế giới này.

Thời khắc đã đến. Giờ là lúc vén màn cho vở kịch vĩ đại bắt đầu.

“Đến lúc ta tỏa sáng rồi.”

_________________________________

Mọi cuộc chiến đều có tên. Tôi không biết ai là kẻ đặt tên cho chúng, nhưng mọi cuộc chiến được biết đến trên thế giới đều có tên rất hào nhoáng—hoặc ít nhất là nghe hợp lý.

Tôi nghĩ cuộc chiến này cũng sẽ có tên thôi.

“Theo quan điểm của một linh mục như ta thì nên gọi nó là ‘Thánh chiến lần hai’.”

Không cần phải bàn, Thánh chiến từng là cuộc đại chiến giữa phù thủy và Giáo Hội diễn ra năm trăm năm trước.

Nhưng chỉ vì phù thủy và Giáo Hội lại gây chiến mà gọi nó là Thánh chiến lần hai thì đơn giản quá và có vẻ phô trương.

Không để ý đến gương mặt nhăn nhó của tôi, tên linh mục, đôi mắt bịt kín, bắt đầu nói về “tương lai” như một sự mặc khải thiêng liêng.

“Câu chuyện là thế này,” hắn bắt đầu. “Vương quốc Wenias, trung tâm lục địa, đã rơi vào tay của phù thủy Albus. Ả ta bắt đầu đàn áp Giáo Hội. Lo sợ trước hành động đó, Giáo Hội đã phái tổng cộng 80,000 Thánh Kị Sĩ để giành lại vương quốc.”

“Đợi đã, linh mục,” Zero, phù thủy Bùn Đen lên tiếng phản đối. Cô là phù thủy tài năng và là chủ thuê của tôi. “Đó là nếu như Giáo Hội thắng thôi.”

Bọn tôi đang ở phía Đông Bắc Wenias, trong một ngôi làng hoang nằm tách biệt khỏi con đường lớn. Nơi này bị bỏ hoang hàng trăm năm, khu rừng đã chiếm lại nơi này, gần như không còn dấu vết của cư dân trước đây, nhưng những ngôi nhà nửa chìm nửa nổi trong thân cây lại là chỗ trú hoàn hảo trước thời tiết khắc nghiệt.

Trong khu rừng ngập ánh trăng, Zero dựa lưng vào gốc cây lớn đã hòa làm một với căn nhà, đưa con dao cũ lên soi dưới ánh trăng nhìn linh mục.

“Nếu phù thủy thắng, câu chuyện sẽ thay đổi,” cô tiếp tục. “Kiểu như: ‘Nhờ các pháp sư dưới sự dẫn dắt dũng cảm của nữ phù thủy Albus, thế giới cuối cùng đã được giải thoát khỏi ách thống trị của Giáo Hội.’ Sao? Hợp lý chứ hả?”

Linh mục trề môi. “Giáo Hội thua ư? Không đời nào.” Hắn cười nhạt. “Wenias tạm thời an toàn nhờ vào dãy núi bao quanh nó thôi. Việc đường hầm dẫn ra ngoài bị sập chỉ để chúng tránh cuộc đụng độ trực tiếp với Giáo Hội. Chỉ cần đường hầm được khôi phục, toàn bộ phù thủy trong vương quốc sẽ bị quét sạch.”

“Ngươi chắc chứ? Đã tròn một tháng kể từ khi Số 13 cho sập đường hầm để ngăn Giáo Hội xâm lược. Khi Giáo Hội đang ra sức khai thông đống đổ nát, Wenias cũng đã chuẩn bị phản công. Sẽ ra sao nếu chúng khai thông đường hầm chỉ để nhận ra đã lọt vào bẫy ma pháp thì như nào?” Zero quay sang tôi. “Anh nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra, Đánh Thuê?”

“Tôi chịu. Em nghĩ sao, nhóc?”

Lily, Đọa Thú chuột ve vẩy cái đuôi dài của mình. “Đừng hỏi em, đồ ngốc,” con bé đáp bằng giọng vui vẻ quen thuộc.

Tên linh mục đã dạy hư con bé: trả lời những câu hỏi ngu ngốc bằng “Đừng hỏi em, đồ ngốc,” và dạo gần đây em lại nói thường xuyên hơn hẳn. Dù sao thì, vẫn còn hơn hồi lúc còn ngô nghê khi đùa chút cũng khiến em bối rối.

“Thấy chưa, linh mục,” Zero nói, chẳng buồn để ý đến thái độ bọn tôi. Cô cố kéo dài cuộc đối thoại rõ ràng đã kết thúc.

“Ta thật ngu ngốc khi cố nói chuyện nghiêm túc,” linh mục thở dài, chấp nhận thua cuộc.

“Tôi có phải nhà sử học gì đâu,” tôi nói. “Tôi chả quan tâm cuộc chiến gọi là gì đâu. Điều quan trọng mục tiêu của chúng ta và cách đạt được nó. Ý tôi là, tốt nhất là không có cái tên nào cho cuộc chiến này, cô hiểu chứ?”

“Tất nhiên rồi,” Zero đáp. “Nếu làm tốt, thì tên cuộc chiến sẽ trở thành ‘Cuộc chiến ba ngày’ hoặc là ‘Thất vọng chiến’. Để khiến nó thành một cuộc chiến tầm thường không một ai nhớ đến, trước tiên ta cần giết Sanare, kẻ đã lừa con bé.” Một nụ cười gian xảo hiện lên, tà khí toát ra như sương đen.

Những lúc như này nhắc tôi nhớ rằng cô và Số 13 có quan hệ máu mủ thật.

Trong khi linh mục và tôi đều rùng mình, Lily giơ nắm đấm nhỏ lên đồng tình với Zero. “Em sẽ giúp! Em không tha cho ả khi làm hại ba và mẹ. Em sẽ giết ả!”

“Giờ thì lại học thói hư từ cô ta,” tôi lẩm bẩm. “Đừng tỏ ra hăng hái khi muốn giết một ai đó chứ. Nè, nếm thử đi.” Tôi khuấy nồi súp, rồi đút cho Lily vài miếng rau đã nấu mềm.

Sau khi hít hà vài hơi, em nuốt trọn. “Ngọt thêm một tí đi,” em nói ngay.

Chuẩn kiểu Lily, được rồi. Tôi cũng nghĩ vậy. Thêm chút ngọt thì chắc sẽ ngon hơn.

“Đánh Thuê này, anh không nghĩ mình quên gì sao?” Zero hỏi. “Sao anh không hỏi ta nếm đồ ăn sao?”

“Miễn là cô nếm, chứ không phải hốc hết cả nồi. Lui ra đi.”

“Không công bằng! Rõ ràng là dạo gần đây anh thiên vị Chuột hơn. Đây là hành vi ngoại tình trắng trợn mà!”

“Đừng có giỡn trong lúc tôi nấu ăn.” Tôi nạo ít rễ ngọt vào cho vào súp, hương vị gần như hoàn hảo. “Ước gì ta có thêm vài loại gia vị.”

“Ăn mày mà đòi xôi gấc,” linh mục nói. “Đường hầm bị sập, hàng hóa đều bị cắt. Nếu không nhờ ai đấm con Đọa Thú sói nửa sống nửa chết, chúng ta đã không bị như tội phạm.”

“Chuẩn,” Zero gật đầu. “Chúng ta không thể ở trọ, và buộc phải ngủ ngoài đường. Ta không phiền gì nhưng đúng là ta đã không lường trước việc không thể vào thị trấn mua thực phẩm sẽ khiến tình hình lương thực tệ thế này.”

Khi đường hầm sập, vương quốc Wenias bị cô lập hoàn toàn, mọi trao đổi hàng hóa đều ngừng lại. Hệ quả thật nghiêm trọng.

May mắn là vương quốc này dư dả lương thực. Với đất đai màu mỡ, chuyện mất mùa hay nạn đói hiếm khi xảy ra. Vương quốc có rất nhiều khoáng sản, và nguồn nước cũng không phải là vấn đề.

Wenias vẫn có thể phát triển dù nằm giữa các dãy núi hàng trăm năm. Ngay cả khi hàng hóa không lưu thông, chẳng ai phải chết đói cả.

Tuy nhiên, cá tươi nhập từ Cộng hòa Cleon biến mất khỏi vương quốc chỉ trong chớp mắt. Cá sông thì vẫn có, nhưng giá tăng chóng mặt vì nhu cầu cao, vượt quá khả năng của dân thường. Còn gia vị nhập từ hải ngoại thì Wenias không thể trồng.

“May mắn là Đánh Thuê am hiểu nguyên liệu, nên chúng ta vẫn có bữa ngon.”

Zero cất dao, nhanh chóng lấy bát đũa, tiến gần đến nồi. Cô nhìn tôi đầy mong đợi. Tôi lấy bát, múc đầy đưa cho cô. Và cô bắt đầu ăn ngon lành.

Tiếp theo là Lily, rồi đến linh mục. Là đầu bếp—khoan, lính đánh thuê mới đúng—tôi luôn ăn sau cùng.

Ngay khi tôi vừa cầm bát, Zero đã ăn xong và chìa bát xin thêm.

“Một khi đã giết được Sanare mọi chuyện sẽ được giải quyết,” tôi nói. “Ta đã biết được công chúa ở đâu. Giờ chỉ cần chờ Số 13 ra tay.”

“Em mệt vì phải chờ đợi lắm rồi,” Lily kêu lên, đôi tai to cụp xuống.

Nghe thì có vẻ dễ nhưng vấn đề là: Làm sao có thể giết một người đã chết rồi chứ? Zero nói có một cách, nhưng trước tiên ta cần phải lôi Sanare ra khỏi cơ thể công chúa.

Nói chính xác thì chúng tôi phải chờ thời điểm Sanare quay lại thân thể đó.

Sanare có thể tùy ý hoán đổi thân xác. Là con rối, hay xác chết, thậm chí cả người sống. Ả có vô vàn lựa chọn. Nhưng bây giờ, ả đang ám ảnh với cơ thể công chúa.

Công chúa có năng khiếu phép thuật bẩm sinh. Lượng ma lực khổng lồ đến mức chính Zero cũng phải gọi cô là thiên tài. Zero đã phong ấn khả năng dùng phép trong cuốn Ma Pháp Thư nhưng Sanare vốn không dùng được phép từ quyển đó. Ả ta tự tạo ra phép riêng cho mình. Điều ả cần là nguồn ma lực dồi dào của công chúa—vô cùng thích hợp để thi triển Triệu hồn thuật. Vì không muốn làm hại công chúa nên việc tách Sanare ra khỏi cơ thể cô cũng không dễ dàng gì.

Đó là một vấn đề lớn, nhưng cũng là cơ hội duy nhất để dành chiến thắng. Nếu Sanare thực sự quay lại chiếm cơ thể công chúa, bọn tôi có thể giăng bẫy ở đó.

___

Giờ đến phần kế hoạch. Trước tiên, Số 13 sẽ chọc tức Albus, tạo ra tình huống buộc Sanare phải ở lại bên cô bé. Trong lúc đó, bọn tôi sẽ bắt công chúa và tiêu diệt linh hồn của ả ta khi vô thức quay lại cơ thể.

Tuy nhiên vẫn còn vấn đề khác: ý chí của chính công chúa. Tôi liếc nhìn linh mục.

“Chuyện gì?” hắn hỏi, khi thấy ánh mắt tôi. Hắn từ tốn tao nhã đưa muỗng lên miệng.

“Không có gì. Ta chỉ đang nghĩ sẽ đơn giản hơn khi giết rồi giao cái mạng què của ngươi cho chúng.”

Nếu theo như lời Sanare, công chúa tự nguyện cho ả ta mượn cơ thể. Cô thề sẽ trả thù tên linh mục và Giáo Hội sau khi hắn giết người thầy mà cô tôn kính.

Tôi chỉ mong đó chỉ là hoang đường nhưng việc Raul, người hầu của cô vẫn đi theo cô là minh chứng rõ ràng.

Có nghĩa là một khi Sanare rời khỏi cơ thể công chúa, cô ta vẫn là kẻ thù của chúng tôi.

Tôi không lo về sức chiến đấu của cô ta nhưng bằng cách nào đó cô báo Sanare rằng chúng tôi đang đến, kế hoạch coi như tiêu tan.

“Đối với ta, giết phù thủy Vọng Nguyệt Albus vẫn là dễ nhất,” tên linh mục nói.

“Đối với ta,” Zero chen ngang, “ chỉ cần hủy diệt thế giới là mọi vấn đề được giải quyết.” Câu đùa nghe không giống đùa cho lắm.

“Làm ơn đừng nói vậy,” tôi nói. “Từ miệng cô thì nghe không giống đùa đâu.”

“Ta không đùa đâu. Ngày xưa, trước khi Sư phụ bị Số 13 giết, bọn ta đã bàn luận như vậy dưới hang. Làm sao để kết thúc xung đột giữa phù thủy và Giáo Hội, mang lại hòa bình thật sự cho thế giới này.”

“Và kết luận cuối cùng là hủy diệt thế giới?”

“Dù chỉ là lý thuyết suông thôi, nhưng bọn ta cũng đã tính một kế hoạch khá tỉ mỉ. Anh có muốn nghe chi tiết không?”

“Không, cảm ơn. Tôi sẽ toàn gặp ác mộng mất.”

Tôi không muốn nghe kế hoạch hủy diệt thế giới từ miệng một phù thủy có đủ toàn năng để làm điều đó. Càng nghe về sư phụ của Zero, tôi càng thấy họ nguy hiểm. Một phù thủy có thể nghĩ ra những chuyện như vậy đúng là nên chết hết đi cho rồi.

“Dù sao, giết linh mục được Giáo Hội cử đến để theo dõi chúng ta cũng đủ rắc rối. Bọn ta thừa hiểu điều đó, nên cứ yên tâm đi.”

Nói cách khác, tất cả những gì ta có thể làm là hạ gục công chúa trước khi cô nhận ra, để cô ngủ yên cho đến khi mọi chuyện êm xuôi.

Vị trí và tình trạng của công chúa luôn được theo dõi bởi bầy chuột–‘bạn’ của Lily. Không ai thấy mấy con chuột đáng nghi đâu.

Theo như thông tin thu thập được từ lũ chuột, khi Sanare rời khỏi cơ thể, công chúa chỉ ngồi vô thức đọc sách về Ma pháp. Cô ở trong hang cũ, khu học viện từng là căn cứ của Hội ma pháp sư Zero.

Sau khi hội tan rã, thủ lĩnh, Số 13 đã phá lối vào học viện ở Latette và kết nối nó đến nơi khác. Không một ai đặt chân đến đó suốt một năm qua.

Những phù thủy già từng dùng nơi đó làm căn cứ đều đã chết từ lâu trong các cuộc săn phù thủy. Nhiều hang phù thủy bị bỏ hoang khắp lục địa. Người ta kể rằng phù thủy và pháp sư lên đường tìm kiếm những cuốn sách chứa tri thức đồ sộ những phù thủy trước để lại.

“Nếu như ta và Zero không trở lại, cái hang trong rừng Cầu Nguyệt cũng sẽ thành chốn bỏ hoang,” Số 13 nói. “Nhiều tri thức đã thất truyền như thế. Nếu phù thủy đoàn kết như Giáo Hội, chia sẻ hiểu biết với nhau, thì bọn ta cũng đã không thua trận chiến đó.”

Lời của hắn khiến tôi nhớ đến câu chuyện Zero kể cho tôi. Rằng phù thủy thua trận chiến vì ma pháp quá rườm rà. Học thì lâu, mà thi triển thì rườm rà. Thế nên nó không lan rộng được, và đó là lý do họ thua cuộc chiến năm trăm năm trước. 

Nhưng người của Giáo Hội thì không thể sử dụng Ma pháp hay Ma thuật. Thuốc nổ còn chưa có. Thức ăn còn thiếu thốn hơn bây giờ. Dea Ignis thậm chí còn chưa tồn tại.

Vậy mà Giáo Hội vẫn thắng. Chính sự đoàn kết đã giúp họ chiến thắng. Nếu phù thủy cũng đoàn kết như thế, có lẽ việc phù thủy giành chiến thắng cũng không quá xa vời.

Nếu họ chịu hợp tác và chia sẻ kiến thức với nhau, thì hẳn đã phát hiện ra Ma Thuật sớm hơn.

Với sự xuất hiện của vương quốc Ma Thuật Wenias và tổ chức Cestum, phù thủy đang âm thầm tập hợp lại.

Thánh Kỵ Sĩ lên đến tám mươi ngàn người sau khi quy tụ từ mọi nơi. Đó là con số chính thức. Thực tế có lẽ còn nhiều hơn. Các lãnh chúa trung thành với Giáo Hội cũng sẽ tự gửi quân riêng của mình để tham chiến. Tổng cộng có thể lên đến cả trăm ngàn.

Dù sau năm thế kỷ, sự đoàn kết của Giáo Hội vẫn mạnh mẽ.

“Con nhóc nghĩ mình thắng được sao?” Tôi tự lẩm bẩm.

“Ai biết được,” Zero nói. “Sói nói rằng cô nhóc đã chọn làm kẻ phản diện. Và theo những gì ta biết thì phản diện luôn thua chính nghĩa mà.”

Củi cháy nghe lách tách. Lily đứng dậy, cảm nhận được gì đó. Một con chuột mập nhỏ đang âm thầm nhìn bọn tôi từ xa. Cách nó nhìn bọn tôi, không bỏ chạy hay lại gần, toát lên vẻ uy nghi khó tin ở loài chuột.

Rõ ràng không phải con chuột tầm thường. Tôi liếc nhìn Zero.

“Là Số 13 đấy,” cô nói.

Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng. Ngay khi con chuột thấy tất cả đang chú ý, nó đứng thẳng bằng hai chân.

“Chúng ta hành động vào sáng mai,” nó nói bằng giọng Số 13.

“Sáng mai sao?! Sớm quá đấy! Tôi còn phải chuẩn bị tinh thần!”

“Thôi than thở đi,” linh mục nói. “Ngươi có cần phải làm gì nhiều đâu. Ta mới là người cần chuẩn bị.”

Tôi đã tưởng hắn về phe mình, ai dè lại đâm tôi một nhát chí mạng vậy.

Tôi im lặng, hơi tổn thương, Zero dí dao vào ngực tôi như để khích lệ. Đó là dao của Theo, tôi cho cô mượn vì cô thích nó.

“Đừng lo. Anh đóng vai trò quan trọng đấy,” cô nói. “Ta trông cậy cả vào anh.”

“Tôi có lo gì đâu. Thật ra, chính tên linh mục mới là chìa khóa để bắt công chúa.”

Bước đầu tiên của kế hoạch là lợi dụng thù hận của công chúa để dụ cô ra khỏi khu học viện. Zero sẽ đợi sẵn ở đó, thi triển Etrach để nhốt cô lại, rồi dùng kết giới để cắt liên kết giữa cô và Sanare. Sau đó chuẩn bị công chúa giả cho Sanare nhập vào.

Tất nhiên, nếu công chúa thoát được, kế hoạch sẽ thất bại. Hơn nữa, kết giới cần một Ma pháp trận phức tạp. Bọn tôi cần phải dụ công chúa đến nơi đặt sẵn pháp trận.

Còn tôi sẽ hỗ trợ như một tên bị thịt nếu có chuyện khẩn cấp, đúng chất một việc lính đánh thuê sẽ làm. Tôi chỉ đóng vai phụ đúng lần này.

Vì Zero đã vô hiệu hóa Ma thuật của công chúa, có lẽ tôi chẳng cần làm gì, nhưng phòng hơn tránh. Dù sao cô cũng có Đọa Thú ngựa là Raul làm người hầu.

“Lời khuyên nho nhỏ này linh mục,” tôi nói. “Raul khá bình tĩnh và thông minh. Hắn trung thành tuyệt đối và sẵn sàng làm mọi thứ vì công chúa. Ngay cả người của Dea Ignis cũng khó đấu trực diện với gã. Tốt nhất ngươi nên cẩn thận.”

“Cảm ơn vì lời khuyên thừa thãi. Đừng lo, ta biết mình phải làm gì. Giao chiến một chút rồi tìm cơ hội rút lui. Săn phù thủy là nghề của Dea Ignis.”

“Đó ngược lại với cẩn thận đấy.”

“Và ta đã nói rằng lời khuyên của ngươi thừa thãi mà. Không hiểu sao? Cần ta đánh vần cho không? Ngươi lo xa với kích cỡ của mình đó.”

Ra vậy. Hắn tự tin đến mức bỏ ngoài tai lời khuyên của tôi. Đã làm vai phụ rồi nên tôi im luôn.

Zero thì đang vẽ vòng phép khổng lồ ở khoảng đất trống. “Vẽ như này đã đúng chưa nhỉ?” cô lẩm bẩm. “Khoan đã. Chỗ này hình như không phải là con rắn. Đây là lý do ta ghét Ma pháp. Vẽ vòng phép phiền chết đi được.”

Tôi hỏi sao cô không thể vẽ nhanh như Số 13 sao, cô đáp “Đừng đánh đồng ta với tên quái thai đó.” Có vẻ như Số 13 có tài năng thiên bẩm trong việc vẽ pháp trận.

Lily lắng nghe chuột báo cáo và tiếp tục theo dõi công chúa.

Ngẩng đầu lên, tôi chỉ thấy bầu trời đen kịt dần nhường chỗ cho bầu trời xanh thẳm lúc ban mai. Mặt trời dần le lói qua những tán cây.

“Xong rồi!” Zero đứng dậy. Cô đổ máu con chim bị bóp cổ vào vòng phép vẽ bằng cành cây. Vòng tròn phát sáng, nhạt dần rồi biến mất không dấu vết.

“Biến mất rồi,” tôi nói.

“Ta đã làm nó vô hình,” Zero đáp. “Nó là bẫy mà.”

“Cái gì cũng làm được nhỉ.” Tôi lẩm bẩm.

Zero nhướng mày. “Không phải ai cũng làm được đâu. Ta là thiên tài mà—hay là ít nhất ta muốn nói thế. Nhưng nhờ kinh nghiệm đánh nhau với Số 13 bằng bẫy hồi nhỏ nên giờ ta đã rành hơn. Dù là thiên tài, nhưng nói về pháp trận, thì hắn lại nhỉnh hơn. Vẽ chỉ bằng niệm chú, mở rộng phạm vi, chuyển dịch, kết hợp nhiều vòng, đủ thứ. Toàn làm mấy điều không tưởng như trò trẻ con. Chỉ có hai người trong hang làm được như vậy, Sư phụ và hắn. Để đấu lại hắn, ta đã nghĩ ra việc làm pháp trận biến mất.”

Nghĩ lại thì, tôi biết rằng Số 13 và Zero là anh em, nhưng chưa nghe nhiều về lúc thời nhỏ của họ. Không, khoan đã. Khi ở Latette, tôi có nghe nói họ chơi trốn tìm, nhưng đó là tất cả.

Nhìn cách Số 13 nuông chiều Zero, rõ ràng là hồi nhỏ rất thân với nhau.

“Vậy, hắn đã dính bẫy nào chưa?”

Zero khúc khích. “Không một lần nào.”

“Vậy thì có ích gì chứ?”

“Hắn trộm tư liệu nghiên cứu của ta rồi ra tay trước. Ta tức quá nên trốn sâu trong hang trong vài năm. À phải, nhớ ra rồi. Lần đó, ta nhớ là Sư phụ đã dạy Số 13 triệu hồi cưỡng chết. Để kéo ta ra.”

“Đúng là kiểu anh em cãi vã, chẳng đáng yêu tẹo nào.”

“Hắn vẫn chưa học được trước khi ta tự chui ra. Ta hết hứng thú với pháp trận nên cũng chẳng thèm học thêm.”

“Anh ơi!” Lily gọi. Không cần nói, tôi biết đã có chuyện.

Linh mục đứng dậy. Không chút lo lắng nào biểu lộ trên khuôn mặt.

“Vậy thì.” hắn xoay vai. “Ta đi săn phù thủy đây.”

_________________________________

Thật vô nghĩa, hắn nghĩ.

“Chỉ cần giết cô ta là xong.”

Linh mục biến cây trượng thành lưỡi hái khi hắn bước đi dưới ánh nắng le lói qua bóng cây.

Zero bảo cô sẽ chuẩn bị “vật chứa giả” để thế chỗ công chúa, nhằm bẫy Sanare.

Trường hợp đó thì công chúa cũng không cần thiết. Sao phải tốn công bắt sống cô ta?

Nếu bị điều khiển tâm trí thì có lý, nhưng cô ta tự dâng hiến thân thể mình cho Sanare mà. Không đáng để cảm thông.

Linh mục là chuyên gia trong việc đánh úp mục tiêu. Không màng việc tên Đọa Thú ngựa này mạnh như nào, không khó gì để lén áp sát công chúa rồi chém đầu cô ta.

Dưới chân hắn là một con chuột dẫn đường. Hắn nghĩ rằng chuột dẫn đường chỉ là truyện cổ tích, nhưng năng lực của Lily có vẻ đã biến nó thành hiện thực.

Chân vấp phải thứ gì đó làm hắn khựng lại. “Hmm? Cái gì đây?”

Chạm tay vào, hắn cảm nhận được một đống bùn cùng cỏ khô, lớn cỡ một đứa trẻ.

“Tổ côn trùng à?”

Chắc là tổ kiến. Phá mấy thứ này dễ gây rắc rối lắm. Khi hắn lặng lẽ tránh sang một bên, một cục nữa lại dính lấy chân hắn. Có thêm nhiều ụ đất quanh đây nữa. Con chuột kêu “chít” một tiếng rồi cắn vào giày hắn, kéo hắn đi.

Đi theo hướng con chuột dẫn, cuối cùng hắn cũng thoát khỏi đống ụ đất đó và đến trước một cái nhà gạch đổ nát. Không khí ẩm mốc thổi ra từ cửa vào.

Đây chắc là lối vào học viện.

Hắn bước vào rồi đi xuống những bậc thang dẫn đến tầng hầm. Không một tiếng động phát ra. Giày của hắn được chế tạo đặc biệt để lặng tiếng, còn bản thân hắn cũng đã được huấn luyện bài bản.

Đặt bàn tay lên tường. Những gáy sách dưới lòng bàn tay cho thấy hai bên đường hầm đều là giá sách.

Theo quy tắc thì hắn phải đốt sạch tất cả, nhưng giấy da và kệ sách khó cháy được trong môi trường ẩm mốc này. Quan trọng hơn nữa, đốt khu học viện này sẽ đánh động đến Sanare, phá hỏng kế hoạch dụ ả ta lộ diện.

Linh mục khẽ thở một hơi nhẹ.

Rồi hắn nghe thấy tiếng vó ngựa lốc cốc. Âm thanh áo giáp khua vang vọng từ sâu trong đường hầm.

Nên tiến hay lùi đây?

Chỉ vài khắc để hắn đưa ra quyết định. Linh mục quay đầu và chạy ngược trở lại. Tiếng vó đuổi theo sát nút, như thể đã phát hiện ra hắn.

Chúng biết rồi.

Họ đã đợi hắn tới ngay từ đầu. Đường hầm quá hẹp để đối đầu trực diện với lưỡi hái. Có thể dùng dây tơ, nhưng tiếng vó cho thấy hắn sẽ phải đối đầu với tên Đọa Thú ngựa, kẻ dùng thương với áo giáp toàn thân.

Hắn chạy đến cuối đường và lao lên cầu thang.

Kẻ truy đuổi đã bắt kịp hắn. Thân nhiệt ấm nóng cùng cây thương lạnh lẽo áp sát sau lưng. Trong tíc tắc, linh mục đã nằm rạp xuống cầu thang.

Móng ngựa chút nữa đã giẫm nát đầu hắn. Lập tức xoay người đứng dậy, hắn lăn ra khỏi nhà và đối mặt với Raul, đang chậm rãi quay người lại nhìn hắn.

“Có vẻ như kế hoạch đánh úp của ta thất bại rồi,” chút cay đắng trong lời nói. “Như thể ngươi biết rằng ta sẽ tới vậy.”

Raul hơi nghiêng đầu. “Có quá nhiều chuột, và cách chúng di chuyển, ta đã biết mình bị theo dõi. Dù gì cũng là Đọa Thú mà. Ta không biết ai đang quan sát mình nhưng may thay đó lại là ngươi.”

“Ta không nhớ mình làm gì để được Đọa Thú chào đón vậy.”

“Ngươi đã giết sư thầy của công chúa. Nếu ta giết ngươi, công chúa sẽ trở về đảo.”

Không thể nhìn thấy biểu cảm sau chiếc giáp mũ của Raul, nhưng giọng nói vang lên trong lớp kim loại lạnh đến mức làm một thành viên Dea Ignis như hắn cũng phải rùng mình.

Nó giống hệt như nghe giống mình khi hắn đang đi săn phù thủy.

Raul kẹp thương dưới cánh tay và hạ thấp cơ thể. Móng giậm mạnh xuống đất, và chỉ một giây sau, đầu thương sắc lẹm đã ngay trước mặt hắn.

Né được mũi thương chí mạng, nhưng nó đã rạch một đường trên má linh mục.

“Ta không có thời gian để chơi với loại thú như ngươi!”

Linh mục bật ra sau và ném lưỡi hái về phía hắn. Tên Đọa Thú né được, và lưỡi hái cắm sâu xuống đất.

Raul khẽ nhún vai. “Xin lỗi, dù ngươi có ném vũ khí đi, ta cũng không để ngươi đi được đâu.”

“Không sao cả. Ta đâu có vứt vũ khí.”

Biết ngay mà, hắn nghĩ. Raul không thấy được dây.

Từ giọng nghẹn trong mũ, linh mục đoán rằng tầm nhìn Raul bị hạn chế nghiêm trọng. Và khi là nửa ngựa, hắn không thể nhìn thấy chân mình.

Giống như đặt bẫy thòng lọng bắt thú vậy. Vẽ một vòng tròn trên đất, khi con mồi bước vào, kéo mạnh dây là không nhúc nhích được gì.

Khi Raul lao tới lần nữa, linh mục siết chặt tay, kéo những sợi dây nối từ ngón tay tới lưỡi hái.

Raul loạng choạng khi chân sau mắc phải dây. Không giống động vật thường, Đọa Thú nặng khủng khiếp.

Sức kéo khiến linh mục chao đảo, nhưng hắn lập tức lao tới, vòng tay siết quanh cổ Raul và vật hắn xuống đất. Mũ rơi ra, để lộ cái cổ.

“Chết tiệt!”

“Có vẻ như ngươi không có nhiều kinh nghiệm chinh chiến,” linh mục nói. “Đây không phải cưỡi ngựa đấu thương đâu.” Một lời tuyên bố chiến thắng.

Hắn không thể bẻ cổ một Đọa Thú như Đánh Thuê, nhưng với Raul thì như trở bàn tay.

“Ngươi nói phải, linh mục,” giọng người phụ nữ lạnh lùng vang lên. “Đây không phải là một trận một chọi một.”

Tiếng gió rít trong không khí khiến hắn khựng lại. Linh mục lập tức phản ứng, nhảy khỏi Raul trước khi ra tay. Nếu không hắn đã sắp gần đất xa trời. Một lưỡi kiếm sắc lẹm sượt qua cánh tay hắn, bắn máu lên giáp Raul.

“Trời ạ, tiếc quá,” người phụ nữ lẩm bẩm với bản thân. “Ta đã muốn cắt lìa tay ngươi ra.” Giọng cô không hẳn là thất vọng, nhưng chất chứa đầy nỗi căm thù. Nghe rất quen thuộc.

“Công chúa của Hắc Long Đảo!” linh mục cười khinh, rồi sửa lại. “À, khoan. Ngươi rời bỏ đất nước của mình dấn thân vào tà thuật. Nên gọi là phù thủy của Hắc Long Đảo có vẻ đúng hơn.”

“Đứng dậy đi, Raul,” công chúa nhẹ nhàng nói, lờ đi lời hắn.

Trong trận đấu thuần sức mạnh, linh mục khó ghìm được Raul lâu. Hắn thả lỏng dây rồi rút lưỡi hái ra khỏi đất.

Tiếng giáp loảng xoảng, Raul loạng choạng đứng dậy, móng cào mạnh xuống đất.

“Anh có bị thương không?” công chúa hỏi.

“T-Tôi ổn. Xin hãy–”

“Ta không trốn nữa. Hắn là của ta. Hơn nữa, nếu giao cho anh, anh có khi còn thương hại và cho hắn chết nhanh.”

Linh mục cười khẩy. “Thứ phù thủy hết hạn như ngươi làm được gì? Zero đã tước khả năng sử dụng Ma Thuật. Tốt nhất là nhắm mắt lại và ngủ trong vĩnh hằng đi. Giống như sư phụ ngươi vậy, đầu hắn rơi xuống lúc đang ngủ.”

Giây phút linh mục nhắc đến Argentum, từng thớ thịt, thớ cơ trên công chúa co lại. Hơi thở dồn dập.

Hắn đã lường trước phản ứng đó.

Nhưng cô chỉ mỉm cười khinh miệt. “Ôi, xin lỗi. Ta chỉ thấy tiếc cho ngươi. Một linh mục nông cạn chẳng biết gì về Ma pháp hay Ma Thuật thì làm sao mà tưởng tượng được việc ta đã là thành viên của Cestum, đã học được vài phép không có trong Ma pháp thư Zero.”

Một cảm giác bất an ập đến. Không có dấu hiệu sự sống. Không tiếng hơi thở. Không nhịp tim. Không tiếng xương chuyển động. Nhưng tiếng bước chân cứ đang đến gần, ngày càng rõ.

Dưới ánh nắng mặt trời, linh mục không thể thấy rõ kẻ địch. Nhưng nếu là ban đêm, cảnh tượng quái dị này hẳn sẽ khiến hắn chết lặng.

Hắn bị bao vây bởi cả một toán quân—những khối đất trồi lên, cầm cành cây làm kiếm.

“Ta tình cờ đọc được một cuốn sách cổ kể về một loại phép có thể thổi hồn vào bùn đất để tạo ra rối sống,” công chúa nói. “Ta nghĩ rằng nếu kết hợp nó với Triệu Hồn thuật của Sanare, ta có thể biến nó thành Ma Thuật. Kết quả chính là những nô lệ đáng yêu này. Mỗi con thì không mạnh lắm, nhưng qua bao cuộc thử nghiệm, số lượng của chúng đã tăng lên đáng kể. Ngươi có thấy đống bùn nằm vương vãi trong rừng không?”

Linh mục nhớ lại những đống bùn mà hắn đã vấp phải trong rừng. Nếu tất cả bọn chúng cùng tấn công, chắc chắn hắn sẽ gặp rắc rối.

Thở khẽ một hơi, linh mục giăng dây của mình khắp một vùng rộng. Ngay lập tức, vô số hình nhân liền nổ tung và tan rã thành từng mảnh.

“Lũ rác rưởi này làm được gì chứ?” Chúng yếu ớt đến mức khiến hắn thất vọng.

“Ngươi sẽ là vật thử nghiệm của ta,” công chúa đáp. “Liệu bị chọc liên tục bằng cành cây có thể khiến một kẻ lực lưỡng suy yếu? Liệu bọn chúng có thể chui vào miệng hay mũi và làm họ nghẹt thở không? Liệu chúng có thể bám lấy chân người, làm người đó ngã rồi từ từ tra tấn họ không? Dù sẽ mất thời gian, nhưng ta nghĩ bọn rối bùn không biết mệt mỏi này có thể giúp ta đạt được kết quả mong muốn.”

“Điều tuyệt nhất là,” công chúa tiếp lời bằng giọng dịu dàng. Cô ta liếc nhìn xung quanh, thở ra và mỉm cười. “Bọn rối bùn không chết dù bị phá hủy.”

Chẳng trách số lượng của chúng không giảm đi chút nào.

Lũ rối lại lao vào linh mục. Ngay khi bị đánh ngã, bùn văng ra liền tụ lại, tạo hình, rồi lại xông tới. Quả thực không có hồi kết.

Linh mục bực mình tặc lưỡi, quay đầu bỏ chạy.

“Định chạy à?” công chúa nói. “Ngươi hèn nhát hơn ta nghĩ đấy. Raul, đuổi theo.”

Cô ta nhanh nhẹn nhảy lên lưng Raul.

“Chúng ta không nên—”

“Không. Nếu để hắn chạy thoát, hắn sẽ quay lại. Giết luôn đi thì hơn.”

Raul do dự, nhưng khi công chúa hối thúc, hắn liền đuổi theo.

Mọi việc đang đi đúng theo kế hoạch của Zero.

Dù có vô số rối bùn vây quanh hắn, công chúa vẫn tự mình đuổi theo linh mục.

Nếu hắn có thể dẫn công chúa đến cái bẫy thì kế hoạch sẽ thành công. Sớm thôi, hắn sẽ quay lại chỗ đám bùn hắn vấp ngã trước đây.

Nếu tất cả đều do cô ta tạo ra, liệu ta có thể xuyên qua chúng không? Dù có thể, khả năng công chúa sẽ đuổi kịp hắn khi đang vật lộn với bọn chúng là rất cao.

Nếu ta giết công chúa, liệu đám rối có ngừng cử động? Không. Việc đó là quá khó khi cô ta vừa cưỡi Raul lại vừa có đám rối hỗ trợ.

Nếu linh mục bỏ chạy, họ sẽ đuổi theo. Nhưng nếu hắn đuổi ngược lại, Raul sẽ chạy ngay.

Vì không thể đảm bảo giết cô ta, hắn chỉ còn cách dụ vào Ma Pháp Trận.

Miễn là còn sống đến lúc đó.

Ngay lúc ấy, cả khu rừng xao động. Hắn nghe thấy tiếng thở, nhịp tim, và những bước chân nhỏ, khác hẳn với sự hiện diện vô tri của bọn rối bùn.

Linh mục thấy khó chịu với chính mình vì cảm thấy nhẹ nhõm trước lũ sinh vật vốn đáng sợ và ghê tởm ấy.

“Không ai nhờ ngươi cả,” hắn lầm bầm. Nếu không nói, hắn không chịu nổi.

Cái con Đọa Thú chuột đáng ghét ấy lại cứu mình sao?

“Cái quái gì thế kia?!” công chúa ngạc nhiên.

“Chuột,” Raul đáp bình thản. “Nguy hiểm đấy. Xin cúi đầu xuống.”

Họ chậm lại một chút, rối bùn bao quanh làm lá chắn trước cơn sóng chuột tràn tới.

Lũ chuột xé xác bọn rối ngay khi chúng hồi phục, giúp linh mục vượt qua an toàn. Hắn nhíu mày khi thấy một sinh vật nhỏ bé bám vào cành cây, run rẩy.

Thật khó tin sinh vật yếu ớt này lại là nguồn cơn của đội quân chuột ghê rợn này.

Linh mục vung dây cắt cành cây.

“Hả?” Lily kêu lên và rơi xuống.

Linh mục bắt lấy cô bé khi hắn chạy qua, rồi đặt cô bé đang hoảng loạn lên vai như đồ đạc. Vẻ mặt hắn càng thêm khó chịu khi thấy mình trông chẳng khác gì Đánh Thuê vác Zero.

“C-Cha đang làm gì vậy?!”

“Ngươi tưởng bọn chúng không để ý à? Sau chuyện vừa rồi, nếu bị bắt là ngươi chết chắc đấy. Ngươi làm gì ở đây?!”

“Đ-Để giúp?”

“Ta không cần một Đọa Thú giúp! Ngươi chỉ là gánh nặng!”

“K-Không phải thế! Con mạnh mà!”

Không. Không phải Lily, mà là ở bầy chuột cô bé điều khiển. Sinh vật nhỏ bé này không hề nhận ra rằng  chỉ cần một đòn cũng khiến cô bỏ mạng.

Chưa kể Raul biết có ai đó điều khiển lũ chuột. Nếu thấy một Đọa Thú chuột, hắn sẽ đoán ngay ra.

“Một linh mục hợp tác với Đọa Thú à? Thú vị đấy,” công chúa nói. Dù chưa rõ tình hình, cô ta cũng lập tức suy luận như vậy. “Giết nó trước. Lũ chuột phiền toái sẽ biến mất.”

Lily nghe thấy. Cô bắt đầu nức nở, bám chặt lấy linh mục.

Với linh mục, cô bé chỉ là gánh nặng.

Không như Đánh Thuê, hắn không có sức mạnh cường tráng như gã. Một người nhỏ như Lily vẫn nặng như trẻ con. Mang theo cô làm tốc độ hắn chậm hẳn.

Thế sao hắn không bỏ lại?

“Bỏ nó lại đi,” một giọng vang lên trong đầu. Là phần phán quyết trong hắn nói. Bất cứ gì cản trở nhiệm vụ, kể cả là kẻ cứu hắn, đều là gánh nặng.

Cái gì là đúng đấy? Cả hai đều bỏ mạng hay bỏ lại một Đọa Thú để hoàn thành nhiệm vụ? Rõ ràng phải bỏ lại.

Linh mục nhận ra Raul đã ném giáo về phía Lily. Nếu hắn bỏ lại, cô bé chắc chắn sẽ chết.

Hắn phản ứng theo bản năng. Hắn xoay người che cho Lily và cảm thấy vai đau nhói.

“Cha ơi!” Lily hét lên.

Mũi giáo không trúng chỗ hiểm, chỉ rạch một mảng thịt trên vai rồi cắm xuống đất. Cơn đau khiến hắn suýt ngã, nhưng vẫn giữ được thăng bằng.

Hắn có thể nghe tiếng cười vui vẻ của công chúa vang lên sau lưng.

“Raul, nhớ nhặt lại giáo nhé. Ở đằng kia.”

“Vâng, thưa công chúa.”

Trông cô ta như một quý tộc tao nhã hưởng thụ buổi đi săn. Nhưng với con mồi, đó là địa ngục.

“P-P-Phải làm gì đây?! Máu nhiều quá! Đ-để con xuống—”

“Ngồi yên!” linh mục hét. “Ngươi chỉ làm vết thương thêm nặng!” Gạt nỗi đau sang một bên, hắn tiếp tục chạy.

Vấn đề không phải là đau mà là mất máu.

Chỉ còn một đoạn ngắn là đến Ma Trận nơi Zero và Đánh Thuê chờ sẵn. Nhưng càng chạy nhanh, máu càng chảy nhiều.

Con người sẽ không chết nếu chưa mất một nửa lượng máu, nhưng hắn sẽ kiệt sức sớm hơn nhiều. Không như tên Đánh Thuê não thịt cơ bắp, hắn chỉ là con người, mà con người có giới hạn.

Thực tế, hắn đã chậm đi trông thấy. Lũ rối bắt kịp, khiến việc chạy càng khó. Còn khó hơn khi chúng lại nhắm vào Lily.

Raul lẽ ra phải đuổi kịp rồi. Nhưng tiếng móng ngựa vẫn đều đặn ở khoảng cách không đổi.

Ta hiểu rồi. Đây là một cuộc săn.

Raul thận trọng. Hắn không tiếp cận cho đến khi con mồi hoàn toàn mất sức. Và công chúa muốn hắn chịu đau đớn.

Miễn là ta còn chạy, kế hoạch sẽ thành công. Khoé miệng hắn nhếch lên.

Ra khỏi rừng, hắn đến một bãi đất trống. Tâm Ma Trận chỉ còn cách khoảng mười lăm bước. Zero sẽ chỉ niệm Etrach khi công chúa đến gần.

Raul và công chúa chắc chắn vẫn đuổi theo. Kế hoạch xem như đã hoàn tất.

“Cha ơi! Phía sau!”

Lời cảnh báo và tiếng gió xé của ngọn giáo đến cùng lúc. Khi con mồi vào nơi trống trải, nó dễ trở thành mục tiêu.

Bình thường, hắn có thể né. Nhưng lũ rối bùn bám theo khiến phản xạ chậm lại.

“Anh ơi, cứu em với!” Lily hét. Ngay cả lũ chuột cũng không thể cản một mũi giáo bay nhanh thế này.

Nhưng nếu Đánh Thuê xuất hiện, họ sẽ biết đây là cái bẫy. Kế hoạch sẽ thất bại.

Lố bịch thật, linh mục nghĩ. Hắn sẽ không xuất hiện đâu.

Khi hắn chuẩn bị đón nhận cái chết, một tiếng kim loại chát chúa vang lên. Đáng lẽ ngọn giáo phải trúng rồi. Nhưng thay vào đó là một tiếng rên.

“Ôi cái đệch. Đáng ra mình không nên bước ra.”

Giọng nói đó như thể hắn vừa gây ra sai lầm nghiêm trọng.

_________________________________

Tất cả là lỗi của Lily.

Ban đầu tôi định mặc kệ tên linh mục, nhưng Lily lại hét lên cầu cứu, thế là tôi nhảy ra, dùng kiếm gạt phăng mũi lao của Raul. Tôi phải thừa nhận, cả về khách quan lẫn chủ quan, màn xuất hiện của tôi lúc đó trông cực kỳ ngầu.

Raul lùi lại vài bước. Đám rối bùn kỳ quái đang đuổi theo tên linh mục cũng tản ra như sóng rút, rồi tụ lại xung quanh công chúa.

“Ngươi... ngu thật đấy, biết không?” tên linh mục thở hổn hển nói.

Có thể do hắn bị thương, hoặc mệt vì chạy, hoặc là vì quá kinh tởm trước độ ngu xuẩn của tôi.

Đúng vậy. Tôi quả là tên đại ngốc khi lao ra cứu cái tên vô ơn đó và phá hỏng luôn kế hoạch.

“Anh ơi! Anh ơi, anh ơi, anh ơi!” Lily liên tục gọi tôi, mắt sáng rỡ.

“Giờ thì tính sao?” tên linh mục hỏi.

“Thì phải tính tiếp thôi,” tôi đáp tỉnh bơ.

“Cụ thể là tính thế nào?”

“Để phù thủy lo.”

Tôi vốn dĩ là kiểu người hành động theo cảm tính, nên dĩ nhiên chẳng bàn trước gì với Zero cả. Nhưng khi liếc về phía bụi rậm, tôi thấy cô ấy đã niệm xong ma pháp từ đời nào rồi.

Hàng loạt dây leo từ dưới đất vọt lên, phóng về phía Raul và công chúa. Gã ngựa cứ đứng đực ra đó, trông chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.

“Raul!" công chúa hét. "Còn đứng đực ra đó nữa?! Chạy mau!” 

Raul cuối cùng cũng chồm hai chân trước lên, quay đầu bỏ chạy, nhưng không đời nào thoát khỏi Ma Thuật của Zero. Dây leo quấn chặt lấy chân hắn và quật cả thân hình to lớn xuống đất.

“Đúng là thiên tài! Biết ngay là có thể trông cậy vào cô ấy!”

Một khi tôi đã xông ra, thì Zero cũng không thể ngồi yên nhìn được.

Tôi cười, cầm kiếm lao tới. Đạp văng mấy con rối bùn đang cố gắng cắt dây, tôi nhảy lên lưng Raul.

“Bông trắng!” công chúa trừng mắt nhìn tôi.

“Xin lỗi nha, công chúa. Kế hoạch ban đầu là nhẹ nhàng hơn, nhưng với tình hình linh mục nằm bẹp như kia thì đành vậy thôi.” Tôi cắt dây trói cô ta.

“Công chúa!” Raul gọi với theo.

Phớt lờ hắn, tôi ném công chúa vào vòng ma pháp. Cô ấy hét lên.

“Ổn rồi đó, phù thủy! Triển đi!”

Chưa kịp dứt câu, Zero đã thi triển Ma Thuật. Ngay khi công chúa ngã xuống, đất xung quanh trồi lên, tạo thành một khối hộp nhốt cô bên trong.

Khối hộp lớn bằng cả một phòng trọ. Kế hoạch ban đầu là nhốt cả Raul lẫn công chúa, nên kích thước thế là dư xài.

Đám rối bùn tràn tới định cứu công chúa, nhưng chỉ với một cái búng tay nhẹ nhàng của Zero, tất cả liền bất động. Chỉ một cái búng tay cũng thể hiện uy lực và sức mạnh một phù thủy dày dặn kinh nghiệm như nào. Tôi không nhịn được mà huýt sáo thán phục.

Zero lườm tôi. “Ổn rồi đó, phù thủy?" cô nói. "Anh chạy ra như vậy mà không thèm nói một tiếng với ta?”

Tôi chỉ đuôi chỉ về phía tên linh mục đang ôm vai nằm sõng soài dưới đất.

“Muốn phàn nàn thì đi mà kiếm hắn,” tôi nói. “Kẻ làm hỏng việc là hắn đấy.”

Zero nhướng mày. “Linh mục không hề làm hỏng.”

Tên linh mục ngẩng đầu đầy ngạc nhiên.

“Anh thật sự nghĩ ta giao nhiệm vụ bắt sống phù thủy cho người của Dea Ignis và tin rằng hắn sẽ làm theo à? Ta cá chắc là hắn sẽ cố giết cô ta, còn gã Ngựa thì sẽ dốc sức ngăn cản. Hơn nữa, Sanare và công chúa không ngu. Họ chắc chắn đã lường trước khả năng bị tập kích. Dù thế nào thì linh mục cũng sẽ phải rút lui. Nếu có ý định giết thì khả năng sống sót cũng sẽ cao hơn. Mọi chuyện đã diễn ra đúng như kế hoạch của ta. Dẫn dụ họ tới đây thôi cũng đã là đại công rồi.”

Miệng tên linh mục há hốc. “N-ngươi nghĩ... ta không giết được công chúa sao?”

“Để ta hỏi ngược lại. Ngươi lấy gì làm chắc là mình có thể đấu lại họ một mình? Kẻ địch là một Đọa Thú, lại còn hai phù thủy tài năng. Chưa kể Sanare ranh ma chắc chắn đã cài bẫy khi vắng mặt. Kể cả ngươi có được huấn luyện đối phó phù thủy lẫn kỵ sĩ, cũng không đủ sức chống lại cả ba. Đưa vai đây.”

Zero dùng Cordia trị thương cho hắn. Vết thương liền lại tức thì, tên linh mục thở dài, vừa nhẹ nhõm vừa tiếc nuối.

“Thế nếu linh mục không dụ được họ tới thì sao?” tôi hỏi.

“Nếu linh mục thất bại, nhóc chuột sẽ vào cuộc, rồi đến anh, rồi ta sẽ ra tay như vừa rồi.”

“Hay vậy!” Lily reo lên. “Chị giỏi quá!”

Đó là một từ to tát với con ngốc này. Còn tôi thì thấy là thiếu kế hoạch hơn là giỏi.

Nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng ổn, nên không cần phải lo gì nữa.

“Anh có vẻ muốn nói gì đó, Đánh Thuê?”

“Không, không có gì cả. Mà này, tính sao với Raul?” tôi hất cằm về phía tên Đọa Thú ngựa bị trói. “Giờ không nhốt chung với công chúa được nữa đâu.”

“Giết hắn thì sao?” linh mục lạnh lùng nói.

Zero liếc hắn khinh miệt. “Vớ vẩn. Chúng ta không thể giết người có công lớn nhất trong tất cả chúng ta? Phải cảm ơn mới đúng.”

Tôi bật cười. “Chuẩn. Phải khen vì làm linh mục bị thương chứ.”

“Đó không phải là ý của ta,” Zero vẫn giữ vẻ khinh miệt.

Tôi im bặt.

Raul có vẻ đã hiểu rằng vùng vẫy cũng vô ích. Hắn nằm im dưới đất, khuôn mặt hiền lành căng thẳng, mắt nhìn chăm chăm chúng tôi. Hắn đang chờ xem sẽ bị xử thế nào.

“Nếu Sanare quay lại và thấy tình hình thế này,” Raul nói, “cô ta sẽ giết công chúa.”

Zero bước tới gần Raul. “Ta đã nhốt cô ấy vào một kết giới. Sư phụ của cô ấy, pháp sư Argentum, đã giao phó cô ấy cho ta. Ta sẽ không để Sanare giết cô ấy.”

“Nhưng—”

“Raul.” Lần đầu tiên, Zero gọi tên hắn.

Tôi ngạc nhiên nhìn Zero.

Cô quỳ xuống, nhẹ nhàng vuốt mái tóc Raul như đang dỗ một đứa trẻ. “Ngươi đã làm rất tốt khi đưa công chúa tới đây. Ta sẽ không phản bội lòng tin của ngươi.”

“Gì cơ?”

Raul đưa công chúa tới?

Hắn đúng là đã chở cô ấy trên lưng, nhưng cách Zero nói khiến tôi thấy như hắn đã biết hết kế hoạch từ đầu. Tôi liếc cô ta đầy nghi vấn.

Zero mỉm cười nhìn tôi. “Tới một lúc nào đó, Ngựa đã đoán được kế hoạch của ta. Và hắn là cận thần của công chúa, không phải tay sai của Sanare. Để cứu công chúa, hắn nên theo phe ai? Câu trả lời quá rõ. Vì thế hắn mới đuổi theo linh mục xa như vậy, rồi còn ngập ngừng khi rút lui trước Caplata của ta. Hắn làm tất cả mà không để ai nghi ngờ, dù chúng ta có sơ suất.”

“Thật sao?!”

Raul chỉ cười gượng. Không trả lời rõ ràng.

“Hồi còn ở Latette, mọi người có Đọa Thú chuột đi theo,” hắn nói. “Ta cũng hiểu được tiếng động vật.”

“Cái gì?!” Lily ngạc nhiên. “Không thể nào! Bạn em không nói gì hết!”

“Tôi giả vờ không hiểu thôi.”

Lily rên rỉ. Cô bé rõ ràng không ưa Raul, cũng hoàn toàn dễ hiểu.

“Vậy là anh đã biết bọn tôi định dụ công chúa tới đây?” tôi hỏi.

“Không hẳn. Tôi không biết các người sẽ đối xử với công chúa thế nào. Hơn nữa, linh mục định giết cô ấy. Tôi không chắc các người có cùng phe. Nên tôi đã nghĩ nếu các người là kẻ địch, ít nhất tôi phải giết linh mục.”

Tôi không trách Raul, vì tên linh mục đáng bị thế thật. Hắn đã giết sư phụ của công chúa. Vì thế cô ấy mới theo Sanare, vì hận thù hắn và cả Giáo Hội.

“Nếu lúc nãy cây lao giết được linh mục, tôi sẽ rút lui. Nhưng khi Đánh Thuê xuất hiện, tôi thấy mình không còn cơ hội nào nữa.”

Nếu hắn rút, công chúa sẽ lại về phe Sanare. Khi Zero dùng Caplata, hắn biết chúng tôi định bắt sống cô ấy, nên mới do dự.

“Tôi không cố ý để bị bắt, nhưng đúng là cũng như nhau. Thú thật, tôi đã hy vọng ai đó sẽ cứu công chúa khỏi tay Sanare. Dù cô ấy có giận, tôi vẫn muốn bảo vệ cô ấy.”

Đây mới là lòng trung thành mà một con chó nào đó nên học hỏi.

Thấy Raul không có ý chống cự, Zero cởi trói cho hắn. Raul lập tức chạy tới bên khối đất giam công chúa.

“Có lỗ thông khí không? Cô ấy không ngạt chứ?” Hắn áp tai vào tường đất, lắng nghe giọng cô bên trong.

“Không có,” Zero nói. “Nhưng đừng lo. Mọi việc sẽ xong trước khi cô ấy ngạt. Giờ ta bắt đầu chuẩn bị bẫy Sanare. Nếu ngươi hợp tác, cơ hội thành công rất cao.”

“Việc duy nhất tôi có thể làm là dẫn đường,” Raul đáp.

“Sự hiện diện của ngươi là đủ. Ta sẽ tạo ra một hình nhân thế thân công chúa. Nếu ngươi đứng cạnh nó, Sanare sẽ tưởng đó là cô ấy. Nào, chúng ta tới học viện thôi. Còn ngươi, linh mục, ở lại đây.”

Tên linh mục giơ hai tay lên. “Rất sẵn lòng,” hắn đáp, giọng nặng trĩu.

Dù vết thương đã lành, nhưng mất khá nhiều máu khiến hắn chỉ tổ vướng chân thêm mà thôi.

“Còn nhóc chuột, hãy trông chừng linh mục. Đừng để hắn giết công chúa. Bọn ta chỉ xử lý một mối phiền toái thôi. Sẽ mất chút thời gian, nhưng…” Zero suy nghĩ một lát. “Chắc là vừa kịp ăn trưa.”

Giọng cô cứ như chỉ đang đi dạo vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!