Ngày hôm đó, kinh đô Plasta– không, toàn bộ vương quốc Wenias rung chuyển.
Đêm trước khi hội Zero nhốt công chúa Amnil vào Etrach.
Ngay trước khi Số 13 sai đám hầu cận của mình truyền tin bắt đầu chiến dịch.
Một đêm nọ, lúc than củi đã cháy thành tro, tiệm bánh đang tắt lò, vị hoàng tử mất tích gõ cổng hoàng thành một cách thản nhiên như thể vừa đi kiểm tra đâu đó về.
“Thưa Điện– à không, Bệ hạ! Quốc vương đã trở về!” [note85466]
Người ngạc nhiên nhất trước tin này không ai khác chính Albus.
Làm sao hoàng tử, người lẽ ra đang bị Số 13 giam giữ lại có thể trở về? Chuyện gì đã xảy ra với Số 13? Nếu người đã tìm được cơ hội để trốn thoát, thì phải tăng cường an ninh ngay lập tức.
Albus, đang chuẩn bị đi ngủ, vội khoác lên mình một bộ đồ chỉnh tề—vừa đủ để không tỏ ra bất kính— rồi chạy thẳng đến phòng làm việc nơi hoàng tử đang chờ.
Cô lao qua trên hành lang dài, gạt đám người hầu bên cửa đang ngóng chuyện, xông vào “Phòng suy ngẫm”—thư phòng hoàng gia đã bỏ không lâu kể từ ngày quốc vương băng hà.
“Điện hạ!” Albus kêu lên.
“Không, phải là Bệ hạ mới đúng, Albus,” giọng người cất lên đầy thích thú. Bóng dáng người khuất dạng, đám cận thần đã vội vã vây kín trước khi cô kịp thấy mặt người. “Albus, lối này.”
Đám cận thần lập tức lui ra, để lại Albus đối mặt với vị quân vương trẻ. Cô thực sự mong chờ người.
“Thưa Bệ hạ. Thật mừng vì ngài bình an. Mừng ngài trở lại…”
Nhưng vừa bước tới, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Albus, khiến mặt cô cứng lại.
Một pháp sư đang đứng bên cạnh nhà vua. Người đàn ông với vẻ đẹp tuyệt sắc nhân gian, mà đó giờ cô từng thấy.
Mái tóc bạc dài tới eo như những sợi bạc, lấp lánh dưới ánh trăng đang tràn qua khung cửa kính.
Pháp sư trong các bản báo cáo, kẻ đang tập hợp các Pháp sư khác để tạo phản được mô tả là người đẹp đến mức khắc sâu trong tâm trí người nhìn.
Sau khi tận mắt chứng kiến, Albus đã hiểu. Chỉ cần một ánh nhìn, bất cứ ai cũng khó quên được dung mạo này.
Sao nhà vua lại mang về thành một tên pháp sư như thế này? Không, còn một điều nghiêm trọng hơn.
Albus biết hắn. Cô không cần nhìn cây trượng trong tay hắn. Chỉ riêng luồng ma lực quỷ dị, đặc quánh, lạnh lẽo đến dựng tóc gáy tỏa ra quanh hắn cũng đủ để nhận ra.
“Sao ngươi lại ở đây?”
Số 13.
Albus còn đủ tỉnh táo để không nhắc đến tên hắn.
Các cận thần vây quanh nhà vua nhìn Albus với ánh mắt nghi hoặc khi cô đứng đó, mặt cắt không còn giọt máu.
Nhà vua nở một nụ cười điềm tĩnh. “Tất cả lui ra,” ngài nói. “Ta cần nói chuyện riêng với Albus.”
Khi người cuối cùng rời đi và cánh cửa khép chặt. Albus lập tức hỏi.
“Ngài đang bị uy hiếp sao?”
Cô không nghĩ ra lý do nào khác khi đức vua đưa Số 13 về cung.
Hẳn là hắn đã uy hiếp hoàng tử để quay lại kinh thành, rồi một lần nữa thao túng vận mệnh của vương quốc. Hắn thậm chí còn thay đổi diện mạo của mình để đánh lừa các cận thần.
Nhưng nhà vua phủ nhận. “Xem ra trong lúc ta vắng mặt đã có một sự hiểu lầm nghiêm trọng. Nên ta sẽ nói rõ: việc ta trở về thành bây giờ không phải do tự nguyện.”
“Nhưng ngai vàng đã trống suốt từ sau khi quốc vương băng hà! Một vương quốc không thể tồn tại nếu không có người lãnh đạo. Đó là vì sao thần thỉnh cầu ngài trở về!”
“Ta tin rằng ngươi hiểu lý do vì sao. Ta không thể trở về vì nguy cơ bị ám sát. Nếu ta, giọt máu cuối cùng của dòng dõi hoàng tộc, bỏ mạng, vương quốc Wenias sẽ tuyệt diệt. Nói thẳng ra thì ta không nên trở về ngay lúc này. Nếu ngươi không gây chiến với Giáo Hội, thì ta cũng đã không ở đây.” Ánh mắt nhà vua lạnh lẽo hướng về Albus.
Lòng cô nặng trĩu như nuốt cả hòn đá tảng. “N-Nhưng… chiến tranh sớm muộn gì cũng…”
“Lập luận rằng sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra thì chi bằng cứ đẩy nhanh tiến độ à, chẳng khác gì việc nói rằng đằng nào cũng sẽ chết sau 10 năm nữa thì chi bằng chết ngay bây giờ luôn vậy. Ít nhất là ta nghĩ vậy. Ngươi không thấy thế sao?”
“Không, bệ hạ! Thần muốn khơi mào một cuộc chiến nhỏ để chuẩn bị cho cuộc chiến lớn hơn trong tương lai. Nhờ vậy ta mới phân biệt rõ địch - ta. Nếu tận dụng cuộc chiến này để thắt chặt mối quan hệ với các nước đồng minh, và dùng các nhân vật quan trọng phe đối địch làm con tin…”
“Ngươi thực sự nghĩ cái vương quốc bé nhỏ như chúng ta có thể đánh bại Giáo Hội sao?” Nhà vua bật cười lớn.
Mặt Albus khẽ giật. Cô không nhớ rằng nhà vua từng cười như vậy. Người cô từng biết—khi ấy chỉ là một hoàng tử—luôn dịu dàng, sáng suốt và khoan dung, như cha của cậu vậy.
Cô nghe nói rằng khi Số 13 đến thành, chính hoàng tử là người đầu tiên học được Ma Pháp và Ma Thuật. Xuất chúng Ma Thuật, người từng khuyên cha của mình chung sống với phù thủy.
Albus từng yêu mến vị hoàng tử ấy, chẳng thua kém gì quốc vương.
“Dựa theo báo cáo của chỉ huy kỵ sĩ đoàn, năm nay ngươi đã cho phép năm mươi pháp sư sử dụng Ma Thuật. Ba mươi phù thủy già luyện Ma Pháp, và hai mươi người còn lại từng thuộc Hội Ma Pháp Sư Zero. Phần lớn là được phân công giữ gìn trị an. Ta không tin họ có đủ sức đánh trận. Đám Đọa Thú được thuê để đảm bảo an ninh cũng lắm vấn đề. Thậm chí còn có cả một khu chuồng thú đáng sợ dưới lòng đất nữa.” Nhà vua phẩy nhẹ đống giấy da trên tay.
Số 13, người đang đứng sau lưng, vẫn gương mặt vô cảm. Khó mà đoán được hắn đang nghĩ gì.
Albus siết chặt tay, môi run rẩy. “Mọi việc thần làm đều có lý do và mục đích của nó cả.”
“Ta hiểu. Nhưng ta không nghĩ lý do đó đủ thuyết phục. Một cuộc chiến nhỏ để phân biệt địch – ta? Nghe có vẻ hợp lý, nhưng để ta hỏi ngươi: Ngươi không thể phân biệt địch – ta mà không gây chiến sao?”
“Nhưng–”
“Ta không muốn nghe thêm lời biện hộ nào của ngươi cả, Albus. Ta coi trọng kết quả. Nếu còn ở đây, ta đã không để chuyện này diễn ra. Sao ngươi không nghe theo lời khuyên của Số 13? Sao phải nghi ngờ và thậm chí phải giết hắn? Ai đã sai khiến ngươi chứ?”
“Không ai cả! Thần tự mình quyết định!”
“Vậy thì ngươi phải chịu trừng phạt.”
Rồi Albus nhận ra. Khi hoàng tử với thân phận quốc vương trở về thành, đưa Số 13, sư phụ của mình. Dù cô có nói gì, nhà vua cũng bỏ ngoài tai.
Tóm lại, cô đã thua Số 13.
“Người định… xử tử thần sao?”
“Xử tử ngươi?” người ngạc nhiên, rồi bật cười lớn. Nụ cười giễu cợt khiến Albus đỏ mặt.
“Để làm gì chứ? Việc đó chỉ khiến kết giới sụp đổ, càng gây rối thêm thôi.”
“Vậy… giam cầm suốt đời sao?” Giọng cô đầy thách thức.
Nhà vua không trách cô vì thái độ đó. “Ta không biết,” người đáp. “Chuyện quan trọng hơn hẳn là làm sao để tránh đối đầu với Giáo Hội. May mắn thay, hình như vẫn còn có cách. Nếu nhờ được Torres giúp, có lẽ chúng ta sẽ đàm phán hòa bình với Giáo Hội.”
“Bệ Hạ! Thần–”
“Ngài nghĩ sao hả, Số 13?” Lời người cắt ngang Albus.
Lần đầu tiên Số 13 nhìn thẳng vào đôi mắt Albus.
Không muốn nghe thêm bất cứ lời nào cất ra từ hắn, Albus lao ra khỏi phòng.
Nhà vua cũng không cản cô.
_________________________________
Người không cần mình. Người không cần mình nữa rồi.
“Chuyện quan trọng hơn hẳn là làm sao để tránh đối đầu với Giáo Hội.”
Ngài nói như thể đang dọn dẹp mớ hỗn độn của một đứa trẻ.
Albus đã tuyên chiến, sẵn sàng đối mặt với cái chết. Một quyết định được đưa ra với biết bao giằng xé, suy tư. Thế mà nhà vua chỉ coi nó như một sai lầm nhỏ nhặt.
Cô cảm thấy bé nhỏ đến đáng thương. Thế giới trước mắt cô quá hẹp hòi, hiểu biết lại càng nông cạn.
Mình đã sai sao?
Cô chỉ muốn phân biệt bạn thù, nhưng đến lúc nhận ra thì chẳng một ai đứng về phía mình.
Mình phải làm gì bây giờ?
Đâu mới là đúng?
Nước mắt tuôn rơi không dứt khi cô bước đi, mắt chỉ cúi gằm xuống đất. Cảm giác thất bại và bất lực đè nặng lên người cô.
“Oái!”
Cô đụng phải ai đó và dừng lại. Ngẩng lên cô thấy Đọa Thú sói trắng—Holdem, đang nhìn mình đầy lo lắng.
“Tiểu thư? Tôi tưởng cô đi gặp Bệ Hạ.”
“Im đi! Không phải chuyện của ngươi!”
Albus nổi giận và đẩy tên Đọa Thú sang một bên và chạy đi. Holdem do dự lùi lại vài bước.
“Tiểu thư!” Holdem đuổi theo sau. “Chuyện gì vậy?!”
“Đừng có đi theo! Ta biết rằng ngươi cũng coi thường ta mà! Lúc nào cũng so ta với bà!”
Tiếng bước chân Holden khựng lại.
Phải rồi. Holdem chỉ ở bên Albus vì mệnh lệnh của người chủ cũ—Solena vĩ đại.
Hắn chỉ miễn cưỡng làm theo lệnh cô. Mỗi khi cô vô lý, hắn luôn nhìn cô ánh mắt mệt mỏi, như thể thất vọng đến khó tin được đây chính là hậu duệ mang cùng dòng máu với Solena.
Cô đã bảo hắn có thể đi bất cứ khi nào hắn muốn, nhưng lòng trung thành với Solena không cho phép hắn bỏ rơi Albus.
Cô căm ghét điều đó. Cô ghét việc giá trị của bản thân được đề cao vì là hậu duệ của Solena.
Vì vậy cô đã cố gắng nhiều hơn.
“Bà ơi! Bà ơi!”
Gạt nước mắt đi, Albus chạy khỏi hoàng thành, lao vào rừng sâu. Đôi chân dẫn cô đến nơi ẩn náu quen thuộc.
_________________________________
“Ôi trời ạ.” Sept mệt mỏi thở dài khi nhìn theo bóng cô khuất dần. Đặt xấp tài liệu lên trên bàn. “Vừa về thì mắt bọn cận thần như sáng lên, ùa tới báo cáo đủ thứ. Không có thời gian để viếng cha nữa. Và Albus cũng như vậy cho đến ngày hôm qua. Đáng lẽ tôi nên về sớm hơn.”
“Vọng Nguyệt hoàn toàn đủ khả năng để quán xuyến mọi việc,” Số 13 nói. “Thông minh, tài giỏi, ý chí mạnh mẽ và quả quyết. Ít nhất thì đã từng như vậy.”
Sept nhún vai. “Lời khen của ngài khiến ta phải ghen tỵ đấy.”
“Là lỗi của ta khi đánh giá thấp sự non nớt trong tâm trí cô.”
Dù trong quá khứ Số 13 có cố gắng thuyết phục Albus thế nào đi chăng nữa, cô vẫn không hề dao động. Cô thà chọn bị thiêu sống chứ không chịu hỗ trợ hắn. Một ý chí kiên cường.
Số 13 từng nghĩ rằng không ai có thể thâm nhập vào tâm trí Albus và khiến cô hành động vô năng như vậy được.
Lòng tự trọng của Số 13 như bị xúc phạm. Hắn tin rằng không ai có thể thao túng lòng người giỏi hơn hắn. Nếu hắn không làm được, thì chẳng ai khác có thể làm được.
“Vậy ngài đến đây để sửa sai, phải không? Ta vừa phủ nhận mọi việc cô ấy làm. Chắc cô đang chạy đến bên người nào đó để có thể dựa vào. Đi theo cô ấy, kéo cô lại, rồi giao cho Zero. Đừng để làm hỏng việc nữa đó, Số 13.”
“Tất nhiên.”
Số 13 rời đi, đuổi theo Albus, áo choàng tung bay sau lưng. Tấm lưng lạnh giá cứ thế quay đi.
“Không một lời ‘bảo trọng’ cho đệ tử sao?” Sept nói. “Ta có thể bị ám sát bất cứ lúc nào đấy. Ta biết ngài không quan tâm gì ngoài Zero và Albus, nhưng ước gì ngài quan tâm đến ta, vờ như thôi cũng được.”[note85468]
“Ta đã không để ngươi trở về thành nếu còn lo cho tính mạng của ngươi.” Số 13 rời phòng không ngoảnh lại.
Bật cười, Sept tựa lưng vào ghế nhìn lên trần nhà. “Ta xin nhận đó là lời khen, thưa sư phụ. Lời khen chân thành nhất.” Sept đứng dậy tiễn hắn đi.
Albus không phải kẻ ngốc. Dù bị lừa, phạm sai lầm nhưng cô vẫn luôn chuẩn bị sẵn đường thoát cho mọi tình huống.
Dù không thể nói thẳng ra với cô, Sept nhìn thấy trong cô phần nào sự tỉ mỉ của Số 13.
_________________________________
Phần lớn lãnh thổ Wenias là rừng rậm nguyên sinh. Một số khu được mở cho thợ săn, trong khi số khác là khu bảo tồn bị hạn chế nghiêm ngặt.
Số 13 lúc này đang đứng ngay giữa một khu rừng được bảo vệ không xa khỏi kinh đô Plasta.
Hắn rời hoàng thành để đuổi theo Albus. Đi sâu vào trong rừng một lúc, sự hiện diện của cô đột nhiên biến mất.
Hắn thử dò tìm ma lực của cô nhưng vô ích. Không còn chút dấu vết nào, như thể cô vừa tan biến vậy.
Bước vài bước trong vô định. Số 13 nhận ra mình đang vô thức quay lại con đường cũ. Cuối cùng hắn cũng hiểu ra.
“Thì ra là nơi này.”
Hắn đã đoán trước được điều này. Không nơi nào có thể khiến tâm trí Albus dễ chịu hơn hang của Solena, nhưng đến lúc đối mặt với nó, hắn mới nhận ra nó phiền phức đến nhường nào.
Hang Solena luôn hấp dẫn những kẻ cầu cứu. Những ai không cần cứu rỗi thì dù đông đến đâu cũng không thể đặt chân vào lãnh địa của bà.
Vị phù thủy vĩ đại đã đặt nên một kết giới sống.
Khu rừng càng trở nên phức tạp và như được cường hóa theo năm tháng, ngay cả kết giới cũng không thể cảm nhận được. Ngay cả khi khu rừng bị hủy diệt, vùng đất trong kết giới vẫn nguyên vẹn, không bị phát hiện.
Solena đã sống trong khu rừng này trước khi Wenias được biết đến là trung tâm của lục địa.
Không phải vì khu rừng nằm gần kinh đô. Một thị trấn được xây dựng gần khu rừng rồi dần phát triển thành thủ đô. Đó chính là tầm quan trọng của Solena với vương quốc Wenias.
Kết giới vẫn tồn tại sau khi Solena qua đời, như thể thân xác với bà chỉ là lớp vỏ của linh hồn. Điều đó càng khiến Số 13 kính sợ vị phù thủy già ấy.
Ngay lúc này, hắn có thể cảm nhận được rõ sự hiện diện của Solena. Khu rừng chính là thánh địa của bà.
Nhưng giờ đây, một thứ sâu bọ đã xâm nhập vào nơi thiêng liêng đó, một thứ phải bị tiêu diệt.
“Ngài có nghe thấy giọng ta không, hỡi Solena vĩ đại?” Số 13 cất tiếng.
Không hồi âm, chỉ có tiếng lá xào xạc khẽ rung, lan ra như lời thì thầm trong rừng sâu.
Số 13 cắm mạnh trượng xuống đất và giơ cánh tay còn lại lên trời. “Tôi biết rằng mình không xứng để đặt chân vào nơi thánh địa của ngài, nhưng cầu xin ngài dẫn lối đến với hậu duệ của ngài.”
Một cơn gió nhẹ khẽ lướt qua đầu ngón tay Số 13.
Cảm giác như có ai đó đẩy nhẹ sau lưng, Số 13 bước đi. Dưới chân hắn, một đóa hoa đỏ rơi xuống. Chắc là do gió. [note85467]
Hắn nhìn lên và thấy vô số hoa đỏ đang rơi trong rừng như thể đang dẫn lối cho hắn. Hắn bước theo những cánh hoa.
Chưa đi được bao xa, hắn thấy một bóng người từ hướng ngược lại chạy tới. Người đó dừng lại ở một khoảng.
Mũi khẽ động đậy và phát ra tiếng gằn khó chịu. “Ngươi trông khác đi, nhưng mùi thì không lẫn vào đâu được. Ngươi là Số 13, đúng không?”
Đó là Đọa Thú sói trắng. Hắn là Holdem, kỵ sĩ chính thức của hoàng thành và cũng là người hầu của Albus.
“Người hầu của Vọng Nguyệt,” Số 13 lẩm bẩm.
“Ta là người hầu của Solena,” Holdem sửa lại. “Ta đã thấy có gì đó bất thường ở tiểu thư. Hóa ra là do ngươi. Ngươi đã làm gì cô ấy?!”
“Dẫn ta đến hang của Solena,” Số 13 yêu cầu, phớt lờ câu hỏi.
Holdem cau mày, rồi đột nhiên thả lỏng ra khi thấy hoa đỏ dưới chân hắn. “Mỗi khi muốn gọi ta trở lại rừng, Solena đều thả một đóa hoa như vậy. Và giờ hoa đang vây quanh ngươi.”
Số 13 lần đầu cúi xuống nhìn chân mình. Con đường hắn đi nhuộm đỏ bởi hoa như tấm thảm trải ra giữa rừng.
“Vậy ngươi cũng cảm nhận được linh hồn của Solena,” Số 13 nói.
Tai Holdem cụp xuống. “Ta đã theo hầu phù thủy đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên ta chắc chắn rằng cô ấy đang ở đây. Như thể Solena muốn ta đến gặp ngươi.”
“Để giết ta?”
Holdem bật cười. “Solena không bao giờ ra lệnh cho ta chiến đấu, và cô không bao giờ ép ta liều mạng đánh kẻ mạnh hơn mình. Ta không thích ngươi, nhưng Solena muốn ta dẫn đường cho ngươi.” Hắn bước qua Số 13.
Một cơn gió nhẹ lướt qua má hắn. Holdem nhìn theo nó, ánh mắt hoài niệm.
“Vậy ngươi sẽ giết tiểu thư sao?” Holdem hỏi khi hai người đang bước đi giữa rừng.
Số 13 biết nếu không trả lời, Holdem vẫn sẽ dẫn đường. Những hắn vẫn trả lời. “Không.”
“Vậy ngươi sẽ nhốt cô trong thành mãi mãi?”
“Không.”
“Vậy cô không có tội.”
Một lát im lặng. “Không.”
Albus sẽ bị buộc phải từ chức Đại pháp sư. Dù bị Sanare thao túng, cô đã tự quyết định giao chiến với Giáo Hội.
Dẫu lý do có chính đáng đến đâu, Giáo Hội cũng sẽ không chấp nhận Albus trên bàn đàm phán hòa bình.
Số 13, với danh tính và diện mạo mới sẽ tiếp quản các pháp sư ở Wenias. May thay, trong vương quốc đã có tin đồn về pháp sư tóc bạc đang tập hợp các pháp sư khác.
Kế hoạch tốt nhất là hắn tự xưng là pháp sư ấy rồi giả vờ đã giết Số 13 và cứu lấy nhà vua.
Dĩ nhiên, Giáo Hội sẽ không thể nào bỏ qua việc Albus xử tử con trai của các quý tộc, những kẻ theo Giáo Hội, và giam giữ các lãnh đạo nước láng giềng.
Nhưng nền móng cho việc đó đã được chuẩn bị từ trước. Nếu có thể khai thác tốt “quân bài trong tay” của Albus, họ có thể buộc Giáo Hội chấm dứt chiến tranh sớm, đổi lại là chiến phí khổng lồ, hạn chế quyền lực quốc gia ma thuật, và cho phép can thiệp nội chính—dù nghe thật nhục nhã. Tất nhiên, họ không có ý định bù đắp mọi chi phí chiến tranh.
Không một ai, kể cả Giáo Hội, muốn một cuộc chiến trường kỳ với Wenias. Nhưng vương quốc cũng không thể đầu hàng hoàn toàn. Điều quan trọng nhất là dùng cuộc chiến này để đổi lấy hòa bình với Giáo Hội.
“Ngươi có nhận ra điều gì không?” Số 13 đột nhiên hỏi.
“Ý ngươi là bà của cô ấy?”
“Phải.” Số 13 gật đầu. Hắn khá ngạc nhiên vì tên Đọa Thú trả lời ngay. Còn đúng trọng tâm nữa chứ.
“Có,” Holdem đáp. “Tiểu thư nói với ta. Cô đưa ta đến chỗ ẩn náu, nói rằng bà đã quay trở về. Hình như một con búp bê biết nói. Tôi không thực sự thấy nó nói nhưng tôi không nghĩ Solena sẽ nhập vào búp bê. Tôi bảo tiểu thư rằng đó không phải Solena đâu. Sau đó cô dần tránh xa ta và cả hang.”
“Thật ngu ngốc,” Số 13 lẩm bẩm.
Họ đều ngu ngốc. Albus, tự cô lập bản thân khỏi đồng minh duy nhất. Holdem, đã không thuyết phục cô, thậm chí điều đó còn có nghĩa cô đã khinh thường hắn.
Số 13, cũng vậy, vì không phát hiện ra tình cảnh này, để Sanare chiếm lấy tâm trí Albus.
“Mình thật vô dụng,” Holdem tự lẩm bẩm với chính mình. Bất chợt, một quả hạt cứng rơi trúng đầu hắn. Tên Đọa Thú ôm đầu ngồi khuỵu xuống. “Ây da! Từ đâu ra thế?!”
“Phù thủy không thích khi người hầu của họ bị khinh thường,” Số 13 đáp. “Nếu còn muốn sống, thì đừng gọi người hầu của Solena vĩ đại ‘vô dụng’, dù có đúng cho đến đâu đi nữa–”
Bịch.
Một quả khác lại rơi ngay trước chân Số 13. Khiến hắn lập tức im miệng.
Holdem nhặt cái hạt rơi trúng đầu hắn rồi cười cay đắng. “Nếu không phải vì ngươi, Solena vẫn còn sống.” Giọng hắn không oán trách. Chỉ là nỗi tiếc thương sâu sắc với cái chết của Solena.
“Ngươi nói phải,” Thirteen đồng tình.
“Ta không bao giờ tha thứ cho ngươi, nhưng chỉ có ngươi mới giúp được tiểu thư.” Không phải câu hỏi, mà là lời tuyên bố.
Số 13 chỉ lặng lẽ gật đầu.
“Trời sắp sáng rồi. Hang chỉ ở ngay phía trước thôi.” Holdem cứ thế bước tiếp.
***
Đọc tới đây thấy Số 13 liêm vl :))))
Albus hơi báo đời báo đốm nhưng mà a liêm vẫn bảo 1 phần là lỗi của ảnh. Xong lặn lội đi kiếm con bé nữa.
Best character development.
0 Bình luận