Volume 7

Chuyển cảnh: Ngục Tù Vĩnh Hằng

Chuyển cảnh: Ngục Tù Vĩnh Hằng

Cái chết của Số 13 khiến kết giới trói buộc Sanare tiêu biến. Ả hân hoan trở về thân xác công chúa.

Nhưng mọi chuyện không diễn ra thuận lợi như kế hoạch ban đầu. Nếu có gì khác, thì tình hình chuyển biến còn thuận lợi hơn mong đợi, khiến ả chẳng có điều gì để phàn nàn. Giờ đây khi Số 13 đã chết, ả có thể thao túng cả vương quốc Wenias theo bất cứ cách nào ả muốn.

“A, Chủ nhân thật đáng kinh ngạc. Người ra tay với tên đệ tử thiên tài kia nhẹ như lông hồng. Giết hắn dễ như trở bàn tay.”

Nếu là Sanare, ả sẽ để hắn sống để lợi dụng hắn, và cũng vì thế mà có thể tự chuốc lấy kết cục bị phản bội.

Sự tàn nhẫn của Nữ Chúa[note87394]—Phù thủy Bùn Đen—đến từ sự tự tin tuyệt đối. Sức mạnh và trí tuệ của bà ta áp đảo đến mức khiến cái chết của Số 13 chẳng đáng bận tâm.

Một người quyền năng như thế cần Sanare. Ý nghĩ đó khiến tim ả ngập tràn khoái cảm. Ả sẵn sàng làm mọi điều vì Nữ Chúa, dù bẩn thỉu đến đâu. Chỉ cần ả vững tin và đi theo bà, thì một thế giới của phù thủy sẽ sớm thành hiện thực.

“Raul! Chuẩn bị nước nóng đi! Hôm nay có chuyện tuyệt vời lắm.”

Tiếng vó ngựa vang dội trong những đường hầm ngầm học viện. Khi đang tìm nguồn âm thanh, Sanare nhận ra điều gì đó bất thường.

“Đây là đâu vậy? Kho chứa đồ ư?”

Học viện vốn được xây dựng bằng cách cải tạo các đường hầm ngầm, nên vẫn còn thừa lại rất nhiều kho chứa đồ đó đây. Những căn phòng như vậy nằm ở khu vực sâu nhất, với những thùng và ván gỗ chất đầy khắp phòng.

Khi Sanare thoát xác, công chúa Amnil sẽ được tự do di chuyển. Ả cũng chẳng mảy may để tâm việc cô ta đi đâu, nhưng rốt cuộc cô ta lại làm gì ở một nơi như thế này?

“Bọn ta đang tính dọn dẹp vài món đồ thừa thãi” Raul nhỏ nhẹ đáp.

“Sao cũng được. Chắc ngươi vẫn đang dở tay chút việc vặt này nhưng ta không làm đâu. Bỏ nó qua một bên và chuẩn bị bồn tắm đi. Mau lên. Ta thích được sạch sẽ.”

Tiếng khúc khích vang vọng khắp căn hầm.

Sanare tưởng đó là Raul, nhưng mặt hắn không lộ vẻ gì.

Có ai đó ở đây.

“Ngươi nói là thích sạch sẽ à? Trong khi đang mang cái bộ dạng đó? Thú vị đấy.”

“Giọng nói này!” Sanare quay lại. Phù thủy mái tóc bạc dài đã đứng đó, một Bùn Đen khác. “Zero?! Ngươi đang làm gì ở đây?!”

“Đợi ngươi về nãy giờ thôi. Ngựa đã pha cho ta một ít trà. Phải nói là hắn rất có gu thưởng trà. Ta thích những lá trà này. Ta sẽ lấy hết theo cùng với bản sao chép Ma Pháp Thư. Ta đoán là ngươi không thể thưởng trà trong lúc này đâu.”

Lần đầu tiên trong đời, Sanare cảm giác có gì đó không ổn. Ả nhìn xuống tay mình. Không thấy đâu những ngón tay mảnh khảnh của cô công chúa xinh đẹp, mà chỉ toàn là bùn đen. Cơ thể ả chỉ là một đống bùn đất méo mó.

“C-Cái gì thế này?!”

Những con rối bùn mà công chúa tạo ra từ nghiên cứu của mình, vận hành bởi linh hồn người chết, trông như thế này.

Sanare liếc nhìn xung quanh, thấy một ma trận được vẽ trên sàn. Ả loạng choạng bước về phía trước nhưng bị kết giới ngăn lại khiến ả ngã ngửa ra sau.

“Đám rối bùn công chúa tạo nên rất tuyệt,” Zero nói. “Nhờ Ngựa giúp, ta đã có thể chuẩn bị một thế thân cho công chúa mà không gặp vấn đề gì. Bất ngờ là kết giới mạnh hơn dự tính.”

“Thế thân?! Đừng có đùa với ta! Amnil thực đang ở đâu?!”

“Bị bắt, rồi nhốt lại, và niêm phong trong kết giới. Đừng mong chờ bất kỳ sự giúp đỡ nào. Từ giờ trở đi, ngươi không thể đến gần được công chúa đâu. Ta cũng sẽ xóa sạch ký ức nếu cần thiết. Rồi, giờ thì.”

Một nụ cười lạnh lóe lên trên gương mặt Zero, nụ cười của một đứa trẻ con thưởng ngoạn cách vặt từng cái chân cái tay của một con côn trùng ra từng mảnh. 

“Hãy để sự vĩnh hằng bắt đầu, Sanare. Vĩnh hằng của cô độc và hối tiếc. Một hình phạt buồn tẻ khiến ngươi phải căm ghét chính cái cơ thể bất diệt của mình. Không đau đớn, không đói khát. Càng không thể ngủ. Sẽ rất thú vị để xem ngươi giữ được sự tỉnh táo của chính mình bao lâu trong dòng chảy vô tận của thời gian.”

Điều… Điều này không thể nào được. Mọi thứ đều rất suôn sẻ mà.

Phải có cách nào đó để thoát ra chứ. Một vết nứt trên kết giới. Một kẽ hở nhỏ nào đó để linh hồn có thể chui lọt là ổn thôi.

Sanare tuyệt vọng tìm một lỗ hổng trên kết giới. Đáng lẽ sẽ không một vết nào, nhưng ả vẫn cầu mong một phép màu. Rồi ả đã tìm thấy nó. Thật khó thể tin được.

Ra vậy, Sanare nghĩ. Zero không giỏi vẽ vòng phép như Số 13. Ngay cả kết giới của Solena cũng có kẽ hở, vậy thì làm sao Zero lại không chứ?

Nở nụ cười nham nhở, Sanare thoát hồn ra khỏi xác con rối rồi lao đến vết nứt.

“Đánh Thuê,” Zero gọi.

Tên Đọa Thú đứng sẵn ngay đó bước lên.

Ngu ngốc, Sanare nghĩ. Sức mạnh xác thịt thì làm được gì một linh hồn chứ.

Tên Đọa Thú ngu ngốc giơ dao lên và vung xuống không chút do dự, cắm sâu nó xuống sàn nhà.

Cái lỗ biến mất.

Bị kết giới đẩy ngược lại, Sanare quay lại con rối, vẫn còn đang mơ hồ chưa rõ chuyện gì đang xảy ra.

“Gì chứ?! Chuyện gì đang xảy ra vậy?! Sao ta không thoát ra được?! Ta đã thấy cái lỗ trên kết giới!”

“Không có lỗ hổng nào trên trên kết giới của ta cả,” Zero nói. “Chỉ có một cánh cửa, và ta vừa khóa nó lại.”

“Khóa?! Ngươi chỉ cắm con dao xuống đất thôi!”

“Nó không phải con dao thông thường gì. Ta đã thực hiện một nghi lễ lên nó dưới ánh trăng trong ba mươi ngày. Nó là một pháp cụ chứa đựng một hộ vệ.”

“Ngươi có thấy quen không?” Đọa Thú gầm giọng.

Con dao nào thì cũng như nhau với Sanare. Sao mà ả có thể nhớ được đặc thù của nó?

“Là dao của Theo. Nó thuộc về đứa trẻ mà ngươi đã giết.”

Một hộ vệ? Đôi mắt Sanare lia tới con dao một lần nữa. Chăm chú nhìn nó, ả thấy một linh hồn đang đứng đó.

Gương mặt tàn nhang cùng cái miệng thiếu mất cái răng cửa. Miệng lúc nào cũng mỉm cười, nhưng giờ cậu chỉ đang lạnh lùng nhìn chằm chằm Sanare.

“Theo?” Sanare nói. “Một đứa trẻ làm hộ vệ á? Thật ngu muội. Nực cười! Ta có thể khống chế nó với sức mạnh của mình!”

“Cứ thử đi nếu muốn,” Zero đáp. “Đó là lý do ta phân một hộ vệ ở đây. Ta là một phù thủy khoan dung mà. Ta sẽ không nhốt ngươi trong cái kho chứa này mãi mà không cho ngươi cơ hội để được cứu rỗi. Cửa sẽ mở nếu ngươi đẩy lui được hộ vệ, hoặc được tha thứ. Dù gì chắc ngươi cũng sẽ hiểu nhầm thôi. Nhìn kĩ lại đi.”

Là một con rối, Sanare không có phổi, tim, hay cả răng. Thế nhưng ả dường như đang vật lộn để thở. Tim đau nhói, răng va vào nhau lập cập.

Dựa vào những gì Zero nói, ả gượng mình nhìn con dao. Phát hiện ra rằng không chỉ Theo ở đó. Mà còn cả một cặp đứng phía sau nó, chắc là cha mẹ.

Không những thế, mà linh hồn của những người đã mất ở Cộng hòa Cleon vì thánh nữ. Linh hồn của những người đã chết dưới tay phán quan mà Sanare đã thao túng, ở quốc gia hàng hải Telzem.

Tất cả bọn họ đứng trước mặt Sanare với tư cách là những hộ vệ.

Sanare cười phá lên, cào khuôn mặt bùn bằng đôi tay bùn của mình. Cơ thể dần vụn vỡ ra.

“Không! Không, không, không, không! Ta làm mọi thứ cho phù thủy cơ mà! Cho một thế giới của phù thủy! Tại sao ta lại bị đối xử như thế này?!”

“Nếu là ta thì ta sẽ cẩn thận hơn với cơ thể đó,” Zero nói. “Khoảnh khắc cơ thể ngươi bị phá hủy, cũng là lúc ngươi mất đi mối liên kết thể chất với thế giới này. Chỉ có một phù thủy già sống đến nghìn năm mới có thể giữ vững trí óc mình khi tồn tại dưới dạng linh hồn vậy. Giống như Solena vĩ đại vậy.”

Sanare đã từ bỏ thân xác, sống như một linh hồn thuần khiết, nhưng ả luôn chiếm hữu một thứ gì đó. Ả chưa bao giờ trải qua một quãng thời gian dài mà không có một cơ thể vật lý. Mỗi khi lang thang như một linh hồn, nỗi sợ hãi khó hiểu lại bao trùm lấy ả, như thể bị gió cuốn đi.

Nhớ lại nỗi sợ đó, Sanare gom góp lại những mẩu cơ thể của mình. “Chẳng ích gì khi làm thế này,” ả tự lẩm bẩm với chính mình. “Chủ nhân sẽ cứu mình! Ta tài năng! Ta có dụng với ngài.” Ả đã biết quá rõ rằng chủ nhân của mình sẽ không bao giờ đến.

Sanare lại nhớ lại khung cảnh tàn bạo mà Chủ nhân để lộ ra khi giết Số 13. Phù thủy Bùn Đen không khoan thứ cho kẻ trái lệnh hay làm hỏng việc.

Và Sanare đã làm hỏng việc.

Tiếng vó ngựa của Raul vang vọng trong căn hầm. “Đi thôi. Tôi lo cho công chúa lắm. Tôi không còn việc gì ở đây.”

À. Vậy ý hắn ở đây là bỏ đi mấy thứ thừa thãi. Với Raul, Sanare không hơn kém gì là một mẩu rác vô dụng, không đáng để bị căm thù.

Zero quay lại, áo choàng phập phồng. Đọa Thú trắng nối bước sau cô.

Sanare nghe tiếng cửa đóng khuất sầm khỏi tầm mắt, cùng với tiếng ổ khóa nặng trịch rơi xuống. Mọi thứ chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bước chân xa dần.

Ả nhìn lấy những hộ vệ. Vô số các oan hồn đôi mắt trừng trừng nhìn ả. Một trong số họ cử động.

Đó là Theo, chủ nhân con dao. Thương hại nhìn Sanare, cậu rời bước khỏi những hộ vệ, bước ra khỏi khỏi phòng.

“Vậy là ngươi tha thứ cho ta sao?” Sanare hỏi.

Theo quay lại. Môi mấp máy.

Tôi chả quan tâm gì đến bà đâu.

Cậu biến mất, chỉ để lại những lời đó. Cậu chọn ở lại với nhóm của Zero thay vì trả thù Sanare.

Ả ngã khuỵu xuống sàn. Thân thể bùn đất khiến ả thậm chí không cảm nhận được hơi lạnh từ mặt đất.

“Ahaha.”

Sanare cười trước cái kết đến quá đột ngột với mình. Ngoài cười ra ả chẳng làm được gì khác. Tiếng cười khúc khích lớn dần và thành ra tiếng cười phá lên quen thuộc, ả ngửa đầu ra sau.

Cả đời ả đã sống bằng việc chế nhạo và cười chê kẻ khác. Tiếng cười lần này lại dành cho chính bản thân thảm hại của ả.

Sanare thở dài. “Một kết cục thê lương. Quả là hoàn hảo cho một kẻ vô dụng như ta.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Boss giờ thành là Nữ Chúa nha mn
Boss giờ thành là Nữ Chúa nha mn