“Có vẻ hơi nhanh và hụt hẫng,” tôi nói khi đang rời học viện. Chúng tôi đã bước đi trong im lặng được một lúc. “Vậy đó là kết thúc của Sanare rồi đúng không? Cô giam ả ta vậy thôi à? Ả sẽ không rời khỏi đó được đúng chứ?”
“Ả sẽ không ở đó mãi mãi đâu,” Zero nói. “Một trăm năm, có thể hai trăm, khi tất cả hộ vệ cho phép và nếu tâm trí vẫn còn nguyên vẹn, ả sẽ được tự do trở lại.”
“Hộ vệ ư?”
Tôi nhìn qua vai mình, nghĩ về con dao của Theo tôi để lại.
“Anh lo cho con dao của Theo à?” Zero hỏi.
Tôi cụp tai xuống. “Ừ, có chút lo. Cảm giác như tôi lại đang bỏ Theo ở lại ấy.”
“Anh bỏ lại con dao, không phải Theo. Những người đã khuất rất tự do, tự do hơn nhiều so với những gì anh nghĩ. Những linh hồn bị ràng buộc vào nơi chốn hay đồ vật vì chính họ chọn như vậy.”
“Tôi vẫn không hiểu lắm.” Đuôi tôi rũ xuống.
Gió lay những tán lá. Nghe như tiếng cười.
“Công chúa ổn rồi đúng không?” Raul lo lắng hỏi khi đi sau chúng tôi. “Sanare sẽ không chiếm hữu cô ấy nữa đúng không?”
“Không,” Zero trấn an.
Khuôn mặt của Raul cuối cùng cũng dịu lại.
“Nhưng vẫn còn một vấn đề sâu xa hơn trong công chúa,” cô nói thêm. “Chúng ta đã phong ấn Sanare rồi nhưng công chúa đã tự nguyện gia nhập Cestum đúng không? Nếu cần thiết, ta buộc phải xóa ký ức của cô.”
“Tất cả ký ức về Ma Thuật?”
Zero gật đầu.
Người thầy dạy Ma Thuật cho cô đã bị Dea Ignis sát hại. Mọi hành động của cô đều bắt nguồn từ lòng hận thù với Giáo Hội.
Ký ức về việc học Ma Thuật phải bị xóa bỏ, nếu không cô sẽ mãi đi tìm đến người thầy đã mất của mình.
Raul chẳng biểu hiện chút lo lắng. Anh mỉm cười. “Tôi nghĩ cô không cần lo về điều đó đâu.”
“Sao lại không lo được?” tôi nói. “Cô ta đã liều mạng giết tên linh mục cơ mà.”
“Cô ấy có thể giết linh mục mà không cần gia nhập Cestum.”
Gã này lúc nào cũng thốt ra mấy lời kinh thiên động trời mà không hề chớp mắt.
Lần đầu gặp mặt ở Đảo Hắc Long, gã tạo cho mình ấn tượng là một thanh niên dễ mến, nhưng từ cách gọi Sanare là “thứ thừa thãi”, có lẽ ai cũng có mặt tối của riêng mình.
“Công chúa rất sáng suốt. Cô biết điều gì là tốt nhất. Ban đầu cô cho Sanare chiếm lấy cơ thể để trả thù linh mục, nhưng dần dần mục tiêu lại chuyển hướng sang việc tìm hiểu về Cestum.”
“Gì cơ?”
“Quy mô của Cestum, mục đích, và cách thức hoạt động. Công chúa đã rất tò mò về tổ chức mà ngài Argentum từng thuộc về. Sanare đã nói hết cho cô nghe bất cứ thứ gì cô muốn. Tôi biết, ả khá lắm lời.” Raul cười khan. “Công chúa đã dự định rời Cestum từ lâu. Nhưng nếu cô tìm cách trốn thoát, cô sẽ bị giết ngay. Tôi mừng là mọi người đã đến.”
Sau khi đi xuyên qua khu rừng một lúc, chiếc hộp đất giam giữ công chúa hiện ra. Một Ma trận bao quanh nó, và thoạt nhìn không có gì bất thường—ít nhất là tôi nghĩ vậy cho đến khi thấy cảnh tượng trước mặt.
“Cái quái gì đang diễn ra ở đây vậy?”
Trên cái hộp có một cái lỗ hổng lớn. Trong khoảnh khắc, tôi tưởng công chúa đã trốn thoát, nhưng giọng nói của công chúa và linh mục lại vang lên.
Lily ngồi kế bên cái hố, khuấy cái nồi bên nhóm lửa, nơi thịt xiên đang được nướng, mỡ nhỏ thành giọt. Mùi như thịt hươu. Nghĩ đến thôi tôi đã đói mèm rồi. Mà không khoan.
“Này, Lily!” Tôi gọi. “Chuyện gì đang diễn ra vậy?! Linh mục và công chúa đâu?”
Lily vẫn chăm chú khuấy nồi. “Đang cãi nhau to lắm,” cô bé đáp, rồi lấy một miếng thịt nướng nhai ngon lành.
“Cãi nhau?”
Zero và Raul đã cúi xuống nhìn miệng hố. Tôi ghé lại sau họ thì quả thật là đang cãi nhau to.
“Ngươi chẳng hiểu gì cả, đúng không?” công chúa nói. “Những gì Giáo Hội đang làm là khủng bố. Ta biết rằng nỗi sợ rất hiệu quả trong việc cai trị con người, nhưng áp đặt giáo lý của Giáo Hội lên kẻ khác chỉ khiến xã hội trì trệ thêm mà thôi.”
“Là ngươi chẳng hiểu gì mới đúng,” linh mục đáp. “Xã hội trì trệ á? Ta thấy chẳng sao cả! Có gì sai khi cố giữ thế giới hòa bình chứ? Ta không phủ nhận Giáo Hội có vấn đề, nhưng những vấn đề đó do họ tự giải quyết. Phù thủy, Ma pháp, hay Ma Thuật chẳng can hệ gì tới vấn đề, chỉ cần động não một chút thôi cũng thấy rõ.”
Một cuộc tranh luận vô nghĩa, nhưng ít ra họ không cố giết nhau. Cho họ chút thịt, vừa cãi nhau nhai thịt thì không khác gì mấy cuộc cãi vã trong góc quán rượu.
Họ vẫn còn ở trong Etrach nên tôi cũng thấy không có vấn đề gì cả.
Nhưng mà đầu tôi vẫn đầy câu hỏi. Sao lại có cái hố đó? Sao cả linh mục lại trong đó? Sao họ có thể ăn uống bình thường như không có chuyện gì xảy ra vậy?
Lily đưa cho mỗi người chúng tôi miếng thịt hươu. “Cha bắt được con hươu,” cô bé nói. “Em nghĩ mọi người sẽ đói khi quay lại, nên em đã nấu chút đồ ăn. Em cẩn thận lắm. Em chắc đồ ăn không sao đâu.”
“Anh hiểu rồi.”
Nhưng đó không phải thứ tôi thắc mắc. Nhưng vì đói nên tôi vẫn vui vẻ nhận lấy thức ăn. Tôi cũng cầm cả nồi mà Lily định mang vào Etrach.
Mùi thơm đậm đà của thịt hươu hầm muối cùng rau củ lan tỏa khắp không gian, khiến linh mục và công chúa tạm ngừng tranh cãi. Cả hai đều nhìn về phía cái nồi.
“Đồ ăn,” Lily nói.
Chúng ta ăn trong bóng tối vậy sao? Mọi người trừ Zero và công chúa đều có thể nhìn trong đêm, và hai phù thủy thì không cần ánh sáng.
“Nó nguội mất,” Lily nói. “Nhanh lên.”
Linh mục lùi về phía sau Etrach, tránh ánh sáng, lặng lẽ ngồi xuống.
Raul lách qua tôi, tiến đến chỗ công chúa, và nhẹ nhàng ngồi xuống. Công chúa cũng vậy, tựa vào Raul, trông có vẻ thư giãn hơn đôi chút.
Ngay khi Zero và tôi ổn định chỗ ngồi, Lily múc thức ăn trong nồi ra bát rồi đưa cho tôi, Zero, và linh mục. Sau đó cô bé chạy qua chỗ Raul, chìa đôi tay nhỏ của mình ra.
Raul bối rối, không hiểu ý.
“Bát,” cô bé nói.
Khi rời học viện, Raul đã mang theo ít đồ dùng. Anh nhanh chóng lấy ra một chiếc bát từ trong túi.
Lily phồng má lên như con sóc. “Một cái nữa!” Giọng cô bé đầy tức giận.
“Tôi, ừm…”
“Tôi không thích anh,” Lily nói. “Nhưng tôi lại càng ghét bỏ người khác ở lại.”
Cô bé muốn gã cùng ăn chung. Tôi thắc mắc vì sao trong nồi lại có nhiều rau hơn thường lệ, rồi nhận ra vì Raul là loài ăn cỏ.
Nhận ra điều đó, Raul lẳng lặng đưa thêm bát của mình. Sau khi chia xong cho mọi người, Lily lấy phần mình rồi ngồi cạnh linh mục, dù có vẻ hơi xa một chút.
Như thường lệ, Zero đã chuẩn bị cho bát thứ hai.
Giờ nghĩ lại mới nhớ, đây là lần đầu tiên mình ăn thứ gì tự Lily nấu. Tôi cắn một miếng. Hương vị đúng như những gì tôi tưởng tượng từ mùi hương.
Thịt mềm, rau ngọt. Gia vị khá nhẹ, nhưng vẫn rất ngon, đậm mùi thảo mộc. Hương vị này hệt như món mẹ cô bé nấu vậy.
“Vậy, linh mục,” Zero vẫn đang nhai thịt nói. “Giải thích tình huống hiện tại đi chứ hả? Và không, đừng nói là ‘chúng ta đang ăn.’”
Câu hỏi khá mơ hồ, nhưng cũng không có câu hỏi nào phù hợp hơn.
“Như ngươi thấy đấy.” Tên linh mục đáp lại mơ hồ không kém. “Bọn ta đã tranh cãi xuyên qua bức tường được một lúc, nhưng hơi khó nghe. Chẳng đi tới đâu, nên ta đã mở một cái lỗ.”
“Mở một cái lỗ cái gì,” tôi chen ngang. “Nếu Sanare biết về kế hoạch thì sao? Bao giờ nghĩ tới chưa hả? Đồ ngu.”
“Nếu cô ta cố trốn thoát, thì ta chỉ cần giết ngay thôi.”
“Quả thật,” công chúa nói, hoàn toàn không nao núng nao núng trước lời lẽ đó. Còn đồng ý với hắn. “Ta không thể thi triển Ma Thuật trong cuốn Ma Pháp Thư, chỉ có Triệu hồn thuật mới học. Ta cũng không có Raul để bảo vệ mình. Đấu với Dea Ignis thật ngu xuẩn. Lựa chọn duy nhất là đối thoại, tốt nhất là mặt đối mặt. Linh mục cũng cởi miếng bịt mặt trong bóng tối, nên mời hắn vào chẳng phải là hợp lý quá sao?”
Hợp lý? Nghe tồi tệ nhất thì có. Còn hỏi mình có đồng ý hay không? Tôi còn chẳng biết cô muốn tôi trả lời như nào nữa.
“Vậy, công chúa,” Zero nói. “Cô đã tha thứ cho linh mục ư?”
“Ta chưa bao giờ yêu c–”
Zero đưa tay ra hiệu im lặng, chặn lời hắn.
Công chúa suy nghĩ một lúc. “Không,” cô đáp. “Tuy nhiên, mối thù cá nhân của ta là chuyện nhỏ. Nếu có cơ hội để giết hắn, ta sẽ làm, nhưng giờ chưa phải lúc. Thật đáng tiếc khi không thể giết hắn ngay khi nãy. Đúng không, Raul?” Cô cười.
Raul mơ hồ cười đáp lại. Có vẻ cảm xúc đang khá phức tạp. Giáo của gã rõ ràng đã nhắm thẳng vào tim linh mục, cho thấy gã thực sự muốn giết hắn, nhưng đó không phải là điều Raul mong muốn.
Lily cũng mang vẻ mặt u ám khi Raul cũng suýt giết cô bé.
“Ý cô ‘giờ chưa phải lúc’ là sao? Ngựa đã nói rằng cô đang điều tra Cestum.”
“Khi sư phụ của ta, Argentum, từng là thành viên của Cestum, ông không hài lòng với cách nó vận hành. Ông chỉ lợi dụng họ cho mục đích riêng. Ông không nói chi tiết, nhưng ta biết chừng đó. Ta đã cho Sanare mượn thân xác bởi vì ta cũng muốn lợi dụng ả. Hơn nữa, nếu Cestum muốn hủy diệt Giáo Hội, thì việc giúp họ cũng là lợi ích chung của phù thủy và cả thế giới. Tuy nhiên,” công chúa tiếp tục, không cho linh mục cơ hội chen vào, “mục đích của Cestum không phải hủy diệt Giáo Hội. Thủ lĩnh của chúng, Nữ Chúa, muốn hủy diệt chính thế giới này.”
Tôi huýt sáo. “Nghe đáng sợ thật. Tôi đang run lên đây này.”
Linh mục cười. “Hủy diệt thế giới? Tham vọng ghê thật. Nếu chúng có chừng đấy sức mạnh, chúng đã có thể tiêu diệt Giáo Hội ngay ngày mai rồi.”
“Ta biết nó nghe như chuyện đùa,” công chúa nói.
“Không,” Giọng Zero trầm xuống.
Tôi nén cười. Dù vậy chuyện này cũng quá hoang đường đi. Ít ra thì tôi không nghĩ đây sẽ là một chủ đề để bàn luận giữa bữa ăn đâu.
“Ngươi có vẻ hiểu lầm điều gì đó, linh mục,” Zero nói. “Hủy diệt Giáo Hội thì khó, nhưng thế giới thì như trở bàn tay. Mọi chuyện đơn giản hơn khi không tự đặt ra giới hạn cho chính mình.”
“Giống như thay vì tìm từng tên cướp trong làng, thì đốt trụi cả làng đơn giản hơn à?” Tôi nói, Zero gật đầu.
“Đúng kiểu lập luận của một phù thủy,” linh mục nói. “Vậy hủy diệt thế giới để đạt được hòa bình sao?”
“A, tôi nhớ cô cũng có nói điều tương tự như thế,” tôi nói.
Đêm qua khi đang chờ tín hiệu của Số 13 để bắt đầu chiến dịch, tôi đã đề nghị giao nộp linh mục để chiếm được lòng tin công chúa, rồi sau đó phong ấn Sanare.
Linh mục nói rằng chẳng phải giết Albus dễ hơn sao, người đang bị Sanare thao túng.
Sau đó Zero chen vào, nói rằng việc hủy diệt thế giới giải quyết mọi thứ. Tôi không hỏi chi tiết lúc đó, nhưng nếu đó là mục đích của Cestum thì ta không thể làm ngơ được.
“Vậy Cestum tính hủy diệt thế giới để tiêu diệt Giáo Hội?” linh mục hỏi.
Zero nghiêng đầu, nhìn lúng túng. “Không hẳn. Như công chúa nói, mục tiêu của chúng không phải là Giáo Hội. Nếu phải đoán, thì đó là sự tái sinh của thế giới. Ví dụ như có thuốc độc trong nồi đi.” Cô dùng muỗng gõ vào nồi. “Sẽ không ăn được nữa đúng chứ, nhưng cũng không thể tách bỏ độc đã hòa tan ra được. Trong tình huống này, em sẽ làm gì hả Chuột?”
“Hở? Ừm, nấu lại một nồi mới?” Lily đáp.
“Phải. Lựa chọn duy nhất là nấu lại nó. Nhưng phải làm gì trước đó?”
“Bỏ chỗ thức ăn đó đi…” Câu trả lời đơn giản đến mức ai cũng nghĩ ra, khiến da tôi nổi gai ốc.
“Đó chính là ý nghĩa của việc hủy diệt thế giới. Nó chỉ là bước đầu tiên để đạt đến mục tiêu cuối cùng là tái thiết nó.”
“Vẫn sắc bén như thường,” công chúa nói. “Không may là không ai biết chính xác chúng thực hiện nó như nào. Nhưng đã có một điều đã rõ: Nữ Chúa đang tập hợp tất Thánh Kị Sĩ vào vương quốc Wenias. Sanare cho rằng họ sẽ tấn công chúng từ sau lưng.”
Chỉ như vậy thôi cũng không đủ hủy diệt thế giới. Nghe như chỉ muốn tiêu diệt các kị sĩ.
“Cô sẽ làm sao hả phù thủy?” tôi hỏi.
Zero ngẩng đầu lên. “Hỏi hay lắm. Ta đã nghĩ đến một vài cách. Biến nước và không khí thành độc thì dễ rồi, nhưng nó cũng ảnh hưởng cả cây cối và động vật. Ta cũng từng cân nhắc đặt một lời nguyền khiến con người không thể sinh con, nhưng nếu muốn tái thiết thế giới, thì việc để lại trẻ sơ sinh thuần khiết cũng là điều cần thiết. Ta cũng không đi đến được kết luận cụ thể nào. Và ta đã tự nghĩ rằng, ‘Việc này nên để những kẻ không phải phù thủy làm’.”
“Không phải phù thủy là sao?”
“Chính ta cũng không rõ. Nhưng chắc chắn cần điều gì đó ngoài dự đoán. Bạo lực sẽ hủy diệt Giáo Hội, phù thủy, người lớn, trẻ nhỏ và cả mọi thứ xung quanh, một cách ngẫu nhiên, không phân biệt. Đó là cách duy nhất để hủy diệt thế giới một cách đồng đều, từ đó tạo ra một thế giới hòa bình. Đó là những gì ta đã nghĩ.”
“Đã? Đã từng nghĩ đến sao?” linh mục chỉ ra.
Zero nhìn thẳng vào mắt hắn. Cô mỉm cười dịu dàng, như một bà lão dành cho đứa cháu của mình. “Đó là trước khi ta sáng tạo ra Ma Thuật. Hủy diệt thế giới thì quá đơn giản rồi, giống như từ chối suy nghĩ sâu xa hơn vậy. Vậy ta đã nghĩ đến một Ma Thuật để giúp phù thủy và con người cùng chung sống. Hơn nữa, định mệnh đã khiến ta gặp một người ta không muốn chứng kiến cái chết của hắn. Vì vậy, ta đã không còn có ý định hủy diệt thế giới nữa.”
“Tha cho ta đi.” Linh mục ngửa đầu nhìn trần đất. “Lại một bài diễn thuyết sướt mướt nữa. Ta biết thừa cô ám ảnh với Đánh Thuê rồi. Không cần phải nhắc ta nhớ.”
“Ý ta là cả ngươi nữa, linh mục.” Zero chỉ ngón tay thon dài về phía hắn.
Linh mục sững người, hoàn toàn bất ngờ. Sau đó hắn cố tỏ ra nghiêm nghị. “Ta? Một linh mục được phù thủy thích nghe thật bệnh hoạn. Kể cả là trong truyện cổ tích đi nữa.”
“Chuột cũng vậy. Tất nhiên ta không muốn ba mẹ cô bé phải chết. Cả Công chúa mà Argentum đã tin tưởng giao phó cho ta, người hầu của cô ấy, Ngựa. Những cư dân của Đảo Hắc Long, nơi Ma Thuật đã lan rộng và đơm hoa kết trái. Vị thánh nữ của Akdios, người đã quyết định đối diện với tội lỗi của mình và tiếp tục sống, và cả người ủng hộ cô, Diều Hâu. Tên thống đốc mưu mẹo của Ideaverna. Cô nhóc gánh trên vai mình cả một vương quốc. Ta cũng không ghét Sói, người hầu của cô ấy.” Đếm trên đầu ngón tay, Zero vừa liệt kê ra những người cô đã gặp trong năm qua.
“Lúc đầu, ta nghĩ chỉ mỗi Đánh Thuê là đặc biệt. Nhưng ta thích cái cách Đánh Thuê cãi nhau với ngươi vài chuyện cỏn con, và ta cũng thích lúc Đánh Thuê nấu ăn cùng Chuột. Nên mọi thứ đều trở nên đặc biệt với ta.”
“Vậy là mọi thứ đều xoay quanh tôi sao?!” Tôi xen vào.
Zero cười. “Phải. Anh chính là nhân tố chung. Khi Theo chết, anh đã đau khổ vô cùng. Nhớ lại cũng làm ta thấy đau theo. Ta không muốn anh phải trải qua điều đó lần nữa. Rồi ta nhận ra những người ta đã gặp kể từ khi rời hang là duy nhất và không thể thay thế được.”
“Ta biết ngay mà,” linh mục noi. “Như ta nói, sướt mướt.” Hắn liếc nhìn tôi và Zero.
Phù thủy khẽ bật cười. “Có lẽ thế.”
Tôi không cười nổi. Mọi người đều đặc biệt và là duy nhất đối với một ai đó. Tôi đã biết rõ điều ngay khi còn nhỏ, nhưng buộc phải từ bỏ suy nghĩ đó khi lớn lên. Nếu không tôi sẽ không bao giờ làm được nghề đánh thuê. Nếu nghĩ đến việc kẻ địch trước mặt có vợ con, bạn sẽ chẳng giết được ai.
Nếu Zero nảy sinh những cảm xúc “nhân từ” hay “khoan dung”, cô sẽ không còn tàn nhẫn nữa. Tôi nhận ra suy nghĩ của mình thật tàn nhẫn.
Khi tôi đang chết lặng, Zero đã ăn xong, ngồi vào lòng tôi.
“Này!”
“Ta là một phù thủy tàn nhẫn, Đánh Thuê,” cô nói. “Điều đó sẽ không thay đổi, yên tâm đi. Ta sẽ không ngần ngại cướp đi thứ quý giá của ai đó vì những thứ ta trân trọng. Nhưng ta cũng không thích ý định ném anh vào một thế giới bị hủy diệt một cách bừa bãi. Chỉ có vậy thôi.”
Con người nào cũng thiên vị cho những người thân cận với mình. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm trước sự ích kỉ đó của Zero.
“Vậy cô sẽ bảo vệ thế giới sao?” công chúa hỏi.
“Phải,” Zero uể oải đáp. Nghe như thể chỉ nhận làm việc lặt vặt như nhổ cổ trong vườn. “Nếu Cestum có ý định hủy diệt thế giới, thì ta sẽ bảo vệ nó bằng tất cả khả năng của mình. Cô sẽ làm gì hả, công chúa?”
“Ta…” Công chúa liếc nhìn linh mục. Ngay cả trong bóng tối của những bức tường đất, cô vẫn thấy được đôi chút khi mắt đã quen. “Chuyện gì đã xảy ra với Đảo Hắc Long?” Câu hỏi của cô nhắm thẳng đến linh mục.
Những người học Ma Thuật vẫn sẽ sống trên Đảo Hắc Long. Họ có thể lựa chọn từ bỏ Ma Thuật và tất cả ký ức về nó, nhưng các Pháp sư lựa chọn ở lại.
Linh mục tất nhiên cũng đã lường trước được chuyện này, vì hắn được giao cho nhiệm vụ điều tra hòn đảo. Báo cáo của hắn gửi về Giáo Hội sẽ quyết định lấy số phận của nơi ấy. Tôi không biết hắn đã nói gì với cấp trên, hay hiện giờ Đảo Hắc Long ra sao. Lẽ ra hắn đã nộp báo cáo của mình ngay khi dừng chân tại Đại Giáo Đường Lutra.
“Nó đã bị con rồng phá hủy,” linh mục đáp.
“Ờm, gì cơ?” tôi nói.
Công chúa nhướn mày.
“Chỉ một vài người sống sót khỏi đảo bằng thuyền,” hắn nói tiếp. “Dù tạm thời đã khiến con rồng rơi vào trạng thái ngủ đông, việc tiến đến hòn đảo vẫn cực kỳ nguy hiểm. Ta khuyên Đức Giám mục biến nơi đó thành vùng cấm địa. Rất có thể ngài sẽ làm theo lời ta.”
Zero huýt sáo. Tôi ngạc nhiên nhìn cô. “Ta bắt chước anh đấy,” cô nói. Linh mục đã làm một việc quá hoàn hảo, tôi cũng mém huýt sáo rồi.
Hắn đã báo cáo sai cho Giáo Hội để bảo vệ các Pháp sư ở đảo. Không cần am hiểu luật lệ của Giáo Hội thì cũng thừa biết đó là trọng tội.
“Tại sao?” công chúa hỏi. “Ngươi là Dea Ignis. Ngươi đã tàn nhẫn giết sư phụ ta. Sao lại còn nhân từ với người dân trên đảo chứ?”
“Vì họ chưa từng giết ai cả, và sẽ không bao giờ làm vậy.”
Câu trả lời đơn giản. Công chúa hít vào một hơi ngắn, vẻ mặt đau khổ.
“Xét về mặt lịch sử,” linh mục tiếp tục, “Đảo Hắc Long là một thuộc địa lưu đày. Sống trên đảo chẳng khác gì là đã chết. Và nếu Giáo Hội tìm cách tiêu diệt họ, bọn ta cũng phải chịu một tổn thất đáng kể. Một số thậm chí có thể trốn thoát. Ta tha cho họ không phải vì lòng nhân từ.”
Raul huýt sáo. Công chúa giật mình quay lại. “Tôi học theo Đánh Thuê,” gã nói.
“Xin đừng làm hành động thô lỗ như vậy.”
“Vâng, thưa tiểu thư.”
Ờ, xin lỗi tại vì thô lỗ.
Vài lý do gì đó, Lily cũng huýt sáo theo, sau đó lại nhanh chóng che miệng mình lại. “E-Em chỉ đang tập thôi… Không nghĩ là làm được.” Run rẩy vì xấu hổ, em cuộn người lại. Chắc cũng sẽ chui vào một cái lỗ luôn nếu có. Không có khi lại tự đào một cái cho mình chứ.
Zero bật cười.
Công chúa cũng cười theo. “Vậy Đảo Hắc Long đã bị phá hủy,” cô nói, ánh nhìn xa xăm.
Khi hòn đảo trở thành một cấm địa, khả năng cô có thể tự quay lại là rất thấp. Chắc chỉ có cách tự bơi về nhưng không thực tế. Tuy vậy cô cũng không tỏ ra nản lòng.
“Cảm ơn ngươi, linh mục,” công chúa nói dứt khoát. “Vì đã phá hủy Đảo Hắc Long. Ta không có ý định tha thứ cho ngươi, nhưng ta ghi nhận ân tình này.”
“Ta không cần ân tình của ngươi. Dù sao thì, hãy trả lời câu hỏi của Zero. Việc quay lại Đảo Hắc Long là bất khả thi rồi, nhưng nếu ngươi xin Giáo Hội bảo hộ, thì chắc một quốc gia nào sẽ tiếp nhận.”
“Ta không cần bảo hộ.”
“Vậy thì một sư phụ mới chăng?” Zero hỏi.
Mắt công chúa mở to.
“Cô sử dụng nghiên cứu của Sanare và áp dụng Triệu hồn thuật để tạo ra Ma Thuật mới. Đó là minh chứng cho thiên phú đáng gờm và một nỗ lực phi thường của cô. Vứt bỏ đi năng lực đó quả là một tổn thất lớn. Argentum nhờ ta lo cho cô. Ta không có ý định trở thành sư phụ của cô, nhưng may mắn thay, chúng ta đang ở vương quốc Ma Thuật Wenias. Ta lại có quen biết với Đại pháp sư Vọng Nguyệt.”
“Một học đồ của Chiêm Tinh lại trở thành học sinh của Vọng Nguyệt nhờ sự giúp đỡ của một phù thủy Bùn Đen sao?”
“Nghe thú vị đấy chứ, không phải sao? Ít ra thì thú vị hơn việc giết tên linh mục.”
“Đúng vậy.” Công chúa gật đầu không do dự. Cô nhìn thẳng vào mắt Zero. “Ta cho rằng đó là lựa chọn tốt nhất.”
0 Bình luận