Volume 7

Chuyển cảnh: Thế Giới Bên Ngoài

Chuyển cảnh: Thế Giới Bên Ngoài

Một thời gian trước đó.

Thánh Đô Akdios, Cộng hòa Cleon.

Không lâu sau vụ sụp hầm ở Wenias, Thánh nữ Faelia nhận được một bức thư từ Giáo Hội.

“Chuyện này nghiêm trọng đấy. Thánh Kị Sĩ đang yêu cầu Thánh nữ tham gia vào cuộc chiến toàn cầu với vương quốc Wenias. Các vị lãnh đạo tối cao của Giáo Hội hy vọng cô sẽ cổ vũ tinh thần cho binh sĩ bằng phép màu.”

Bức thư được viết bằng mực hảo hạng trên loại da cao cấp, có đóng ấn của Giám mục. Nếu từ chối lời mời này, ngay cả một thánh nữ cũng bị quở trách.

Ngồi bên cửa sổ, lắc lư bức thư trong móng vuốt sắc nhọn của mình, Đọa Thú Chim Ưng khẽ giật cánh.

“Vậy sao? Vậy tớ nên chuẩn bị thôi,” Faelia nói một cách bình thản rồi rời khỏi chiếc giường mềm mại.

“Cô không hiểu sao? Họ đang bảo cô ra chiến trường đấy.”

“Tớ biết. Tớ không có ngốc đến vậy. Nhưng không thể phớt lờ thư của Đức giám mục được.”

“Cứ bịa đại lý do gì đi. Nói mình bị bệnh chẳng hạn.”

“Nhưng nếu đi, tớ có thể cứu chữa cho mọi người. Đúng không? Đúng là có nhiều bác sĩ tài giỏi ở Akdios, nhưng khi chiến tranh nổ ra thì chắc chắn sẽ thiếu người.”

“Dù vậy tôi vẫn không đồng ý. Nếu Wenias biết cô đang chữa trị cho lính của Giáo Hội, họ sẽ làm mọi thứ để giết cô.”

“Ôi, Chúa ơi, cậu lo xa quá đấy.” Faelia chu môi, vuốt một lọn tóc đỏ nhạt sau tai và chìa tay ra. “Cho tớ xem.”

Do phép màu cô từng thực hiện, chân Faelia đã bị liệt, đôi mắt cũng trở nên mù lòa.

Tuy nhiên gần đây, thị lực cô đang dần hồi phục. Dù không thể di chuyển nếu không có người giúp, cô vẫn muốn được nhìn thấy.

Cô áp sát khuôn mặt vào lá thư rồi than thở. “Không ổn rồi. Nhìn cứ như một vệt đen trên giấy thôi ấy.”

“Ít nhất vẫn tốt hơn là không thấy được gì. Cô đang dần hồi phục. Một ngày nào đó, cô sẽ cử động được đôi chân mà.” Cal ngồi xuống cạnh cô.

Faelia vươn tay chạm vào bộ lông của Cal, nhẹ nhàng ve vuốt. “Lãnh Chúa Torres vẫn còn ở Wenias phải không?”

“Không riêng ông ta. Các nhân vật lớn từ các nước láng giềng cũng đã bị bắt. Nhiều quốc gia nhỏ đang lưỡng lự rằng nên theo Giáo Hội hay các phù thủy.”

Để quyết định đứng về phía phù thủy hay Giáo Hội, các nhân vật lớn đã đến dự lễ khánh thành ở Wenias. Nhưng cuối cùng, Giáo Hội và Wenias đã bước vào chiến tranh khi họ còn chưa thu thập được thông tin gì.

Nhiều quốc gia nhỏ đã cố tránh xa vấn đề này.

Nếu Thánh nữ Faelia đáp lại lời kêu gọi của Giáo Hội, sẽ là ảnh hưởng lớn đến việc Cộng hòa Cleon đứng về Giáo Hội. Điều này có phù hợp với kế hoạch của Torres không, người sẽ trở thành nguyên thủ tiếp theo? 

Faelia không rành chính trị. Bởi bản thân cũng chỉ là Pháp sư được phong danh Thánh nữ.

“Cal này, cậu bay được chứ?” cô hỏi.

“Ờm, tôi chim mà.”

Faelia mỉm cười. “Vậy cậu bay đến Wenias được không?”

“Gì cơ?!” Cal hoảng hốt. “Không, không, không! Cô không biết bay qua núi khó thế nào đâu! Trên cao gió mạnh, không khí cũng loãng hơn nữa. Nếu không cẩn thận, có khi lại lao đầu vào núi nữa.”

“Không phải loài chim nào cũng bay qua núi sao?”

“Chúng chỉ giỏi bắt luồng gió lên thôi!”

“Vậy cậu không làm được à?”[note84717]

Cal im lặng. Gương mặt thất vọng của Faelia khiến anh thấy tồi tệ.

“Xin lỗi vì đã hỏi mà không suy nghĩ kỹ nhé,” cô nói. “Chỉ là, tớ nghĩ nếu liên lạc được với ngài Torres một chút thôi cũng khiến tớ an tâm hơn.”

Lúc đầu, Torres không thích Faelia. Người làm vườn và con gái ông đều mất vì vị thánh nữ.

Nhưng khi nhận ra lỗi lầm của mình, Faelia bắt đầu sống như một thánh nữ, đúng hơn là một Pháp sư giỏi chương Bảo Hộ. Khi ấy Torres đã trở thành người giám hộ của cô.

Cô muốn biết liệu Torres có bình an không. Nếu có thể liên lạc với ông, những thông tin cô nhận được có thể quyết định vận mệnh của Cộng hòa Cleon.

Cal nhìn Faelia cúi đầu buồn bã rồi ngước nhìn trần nhà. “Cũng không hẳn là không thể,” anh nói.

“Hả?”

“Tôi chắc Giáo Hội cũng cần tin tức của Wenias, mà bay thì nhanh và đáng tin cậy hơn đi bộ qua núi.”

“Nhưng anh nói nó nguy hiểm lắm.”

“Không nguy hiểm bằng việc lao vào căn nhà trong biển lửa để cứu ai đó. Nếu cô nhẹ hơn chút, có khi hôm đó tôi sẽ không bị rơi.” Cal cười.

Faelia giận dỗi như trẻ con. “Đồ đáng ghét!”

Sau ngày hôm đó, Cal bay đến vương quốc Wenias. Từ trên không, anh có thấy nhiều thứ.

Quân số vây quanh vương quốc Wenias lên đến tám vạn người.

Chừng đó lương thực đủ cho nhiều binh lính, nhưng với số lượng lớn như thế thì Giáo Hội muốn kết thúc chiến tranh nhanh chóng chứ không hề chuẩn bị cho cuộc chiến lâu dài.

Mặc dù cần khai thông đường hầm càng sớm càng tốt, nhưng đám kị sĩ, với cái tôi kiêu hãnh của mình không chịu làm việc tay chân của thợ mỏ. [note84718] Vậy là họ phải thuê nhân công từ các nước lân cận, kéo theo nhu cầu lương thực còn lớn hơn.

Tất nhiên, Giáo Hội có tiền và các khoản quyên góp. Tiền tuyến vẫn được đủ đầy thức ăn để binh sĩ không chết đói, nhưng con người đâu thể chỉ thỏa mãn những nhu yếu phẩm thông thường.

Hệ quả là hàng quán mọc lên quanh các doanh trại. Thương nhân dựng nhà tạm, quán trọ ra đời. Cộng đồng này, thậm chí nên gọi là làng được đặt tên là Fulwinesca. Được gọi là ‘giàn treo cổ phù thủy’. Quả là cái tên thích hợp.

Làng mạc mọc lên dọc các đường hầm. Mọi người chế tạo ra đủ loại vật dụng trừ tà để chuẩn bị cho cuộc chiến với phù thủy.

Chưa đầy một tháng sau khi đường hầm sụp đổ, thế giới đã thay đổi chóng mặt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
bạn sợ à
bạn sợ à
[Lên trên]
nói trắng ra là ăn hại
nói trắng ra là ăn hại