Nhật ký của người điên
Nhược Cẩn Trần- Nguyên bộ
- Chương 1: Lời mở đầu
- Chương 2: Ngày 11 tháng 6
- Chương 3: Ngày 15 tháng 6
- Chương 4: Ngày 23 tháng 6
- Chương 5: Ngày 24 tháng 6
- Chương 6: Ngày 30 tháng 6
- Chương 7: Ngày 3 tháng 7
- Chương 8: Ngày 9 tháng 7
- Chương 9: Ngày 11 tháng 7
- Chương 10: Ngày 13 tháng 7
- Chương 11: Ngày 14 tháng 7
- Chương 12: Ngày 16 tháng 7
- Chương 13: Ngày 21 tháng 7
- Chương 14: Ngày 25 tháng 7
- Chương 15: Ngày 28 tháng 7
- Chương 16: Ngày 29 tháng 7
- Chương 17: Ngày 2 tháng 8
- Chương 18: Ngày 3 tháng 8
- Chương 19: Ngày 7 tháng 8
- Chương 20: Ngày 12 tháng 8
- Chương 21: Ngày 13 tháng 8
- Chương 22: Ngày 14 tháng 8
- Chương 23: Ngày 15 tháng 8
- Chương 24: Ngày 20 tháng 8
- Chương 25: Ngày 25 tháng 8
- Chương 26: Ngày 26 tháng 8
- Chương 27: Ngày 27 tháng 8
- Chương 28: Ngày 2 tháng 9
- Chương 29: Ngày 5 tháng 9
- Chương 30: Ngày 6 tháng 9
- Chương 31: Ngày 9 tháng 9
- Chương 32: Ngày 12 tháng 9
- Chương 33: Ngày 17 tháng 9
- Chương 34: Ngày 18 tháng 9
- Chương 35: Ngày 22 tháng 9
- Chương 36: Ngày 26 tháng 9
- Chương 37: Ngày 30 tháng 9
- Chương 38: Ngày 1 tháng 10
- Chương 39: Ngày 2 tháng 10
- Chương 40: Ngày 3 tháng 10
- Chương 41: Ngày 6 tháng 10
- Chương 42: Ngày 9 tháng 10
- Chương 43: Ngày 10 tháng 10
- Chương 44: Ngày 11 tháng 10
- Chương 45: Ngày 12 tháng 10
- Chương 46: Ngày 13 tháng 10
- Chương 47: Ngày 14 tháng 10
- Chương 48: Ngày 15 tháng 10
- Chương 49: Ngày 16 tháng 10
- Chương 50: Hậu ký, lời của người biên tập
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 40: Ngày 3 tháng 10
Mẹ nói, một vài miếng thịt trong tủ lạnh dù đã bốc mùi nhưng vẫn chưa hư, sau khi rửa sạch là có thể ăn được.
Bà dùng những miếng thịt đó nấu ra nhiều món ăn.
Mặc dù mẹ bảo rằng mình đã rửa lại rất nhiều lần, nhưng cái mùi ngọt ngấy và tanh hôi ấy chỉ càng nồng hơn chứ không hề nhạt đi.
Tôi biết rõ, những miếng thịt đó không phải bị hư, cái mùi đó là bốc lên từ sâu trong thịt, không thể rửa sạch được.
Nghĩ đến đây là thịt người, tôi chỉ ăn một miếng liền nhổ ra.
Tôi nói với mẹ rằng, dạo gần đây dạ dày mình không tốt, không ăn thịt được.
Bà quan tâm hỏi han vài câu, cuối cùng cười cười với tôi.
Thật đáng sợ, vào khoảnh khắc ấy, thế mà tôi lại cảm thấy nụ cười của người mẹ đã bầu bạn với mình suốt hơn mười năm qua, trông thật âm u và ghê rợn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận