Nhật ký của người điên
Nhược Cẩn Trần- Nguyên bộ
- Chương 1: Lời mở đầu
- Chương 2: Ngày 11 tháng 6
- Chương 3: Ngày 15 tháng 6
- Chương 4: Ngày 23 tháng 6
- Chương 5: Ngày 24 tháng 6
- Chương 6: Ngày 30 tháng 6
- Chương 7: Ngày 3 tháng 7
- Chương 8: Ngày 9 tháng 7
- Chương 9: Ngày 11 tháng 7
- Chương 10: Ngày 13 tháng 7
- Chương 11: Ngày 14 tháng 7
- Chương 12: Ngày 16 tháng 7
- Chương 13: Ngày 21 tháng 7
- Chương 14: Ngày 25 tháng 7
- Chương 15: Ngày 28 tháng 7
- Chương 16: Ngày 29 tháng 7
- Chương 17: Ngày 2 tháng 8
- Chương 18: Ngày 3 tháng 8
- Chương 19: Ngày 7 tháng 8
- Chương 20: Ngày 12 tháng 8
- Chương 21: Ngày 13 tháng 8
- Chương 22: Ngày 14 tháng 8
- Chương 23: Ngày 15 tháng 8
- Chương 24: Ngày 20 tháng 8
- Chương 25: Ngày 25 tháng 8
- Chương 26: Ngày 26 tháng 8
- Chương 27: Ngày 27 tháng 8
- Chương 28: Ngày 2 tháng 9
- Chương 29: Ngày 5 tháng 9
- Chương 30: Ngày 6 tháng 9
- Chương 31: Ngày 9 tháng 9
- Chương 32: Ngày 12 tháng 9
- Chương 33: Ngày 17 tháng 9
- Chương 34: Ngày 18 tháng 9
- Chương 35: Ngày 22 tháng 9
- Chương 36: Ngày 26 tháng 9
- Chương 37: Ngày 30 tháng 9
- Chương 38: Ngày 1 tháng 10
- Chương 39: Ngày 2 tháng 10
- Chương 40: Ngày 3 tháng 10
- Chương 41: Ngày 6 tháng 10
- Chương 42: Ngày 9 tháng 10
- Chương 43: Ngày 10 tháng 10
- Chương 44: Ngày 11 tháng 10
- Chương 45: Ngày 12 tháng 10
- Chương 46: Ngày 13 tháng 10
- Chương 47: Ngày 14 tháng 10
- Chương 48: Ngày 15 tháng 10
- Chương 49: Ngày 16 tháng 10
- Chương 50: Hậu ký, lời của người biên tập
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 4: Ngày 23 tháng 6
Hôm nay, lúc đi ra ngoài mua đồ ăn, tôi đã gặp bà cụ nhà họ Lâm, bà mặc một bộ quần áo rách rưới, cái mùi kỳ lạ kia trên người bà ngày càng nồng.
Bà là người lập dị ở chỗ chúng tôi, không thích giao tiếp với người khác. Bà có nuôi mấy con gà ở trong sân, dù cách rất xa vẫn có thể ngửi thấy mùi phân gà, nhưng chẳng biết bà có xịt nước hoa hay cái gì khác lên người hay không, mùi vừa ngọt vừa ngấy, vừa tanh vừa hôi, không biết mấy người bên cạnh bà đã làm cách nào để chịu đựng nổi.
Khi tôi nhìn thấy bà ấy, bà đang ngồi chồm hổm trên mặt đất gặm thứ gì đó, toàn bộ khuôn mặt khuất trong góc, tôi lễ phép lên tiếng chào hỏi, nhưng bà không thèm đếm xỉa đến tôi, thậm chí còn gấp rút xoay người đi, giống như sợ tôi cướp đồ ăn của bà vậy, bà ấy cứ cố thu mình vào trong góc, trông rất kỳ quái.
Nhưng bà cụ vốn đã là một người vô cùng lập dị.
Tôi không muốn để ý đến bà ấy.
Tốt hơn hết là suy nghĩ xem nên chọn nguyện vọng gì cho kỳ thi tuyển sinh đại học.
(Nhật ký của ngày này thực sự không có gì lạ, nếu tôi không đọc nhật ký của ngày 24.)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận