Nhật ký của người điên
Nhược Cẩn Trần- Nguyên bộ
- Chương 1: Lời mở đầu
- Chương 2: Ngày 11 tháng 6
- Chương 3: Ngày 15 tháng 6
- Chương 4: Ngày 23 tháng 6
- Chương 5: Ngày 24 tháng 6
- Chương 6: Ngày 30 tháng 6
- Chương 7: Ngày 3 tháng 7
- Chương 8: Ngày 9 tháng 7
- Chương 9: Ngày 11 tháng 7
- Chương 10: Ngày 13 tháng 7
- Chương 11: Ngày 14 tháng 7
- Chương 12: Ngày 16 tháng 7
- Chương 13: Ngày 21 tháng 7
- Chương 14: Ngày 25 tháng 7
- Chương 15: Ngày 28 tháng 7
- Chương 16: Ngày 29 tháng 7
- Chương 17: Ngày 2 tháng 8
- Chương 18: Ngày 3 tháng 8
- Chương 19: Ngày 7 tháng 8
- Chương 20: Ngày 12 tháng 8
- Chương 21: Ngày 13 tháng 8
- Chương 22: Ngày 14 tháng 8
- Chương 23: Ngày 15 tháng 8
- Chương 24: Ngày 20 tháng 8
- Chương 25: Ngày 25 tháng 8
- Chương 26: Ngày 26 tháng 8
- Chương 27: Ngày 27 tháng 8
- Chương 28: Ngày 2 tháng 9
- Chương 29: Ngày 5 tháng 9
- Chương 30: Ngày 6 tháng 9
- Chương 31: Ngày 9 tháng 9
- Chương 32: Ngày 12 tháng 9
- Chương 33: Ngày 17 tháng 9
- Chương 34: Ngày 18 tháng 9
- Chương 35: Ngày 22 tháng 9
- Chương 36: Ngày 26 tháng 9
- Chương 37: Ngày 30 tháng 9
- Chương 38: Ngày 1 tháng 10
- Chương 39: Ngày 2 tháng 10
- Chương 40: Ngày 3 tháng 10
- Chương 41: Ngày 6 tháng 10
- Chương 42: Ngày 9 tháng 10
- Chương 43: Ngày 10 tháng 10
- Chương 44: Ngày 11 tháng 10
- Chương 45: Ngày 12 tháng 10
- Chương 46: Ngày 13 tháng 10
- Chương 47: Ngày 14 tháng 10
- Chương 48: Ngày 15 tháng 10
- Chương 49: Ngày 16 tháng 10
- Chương 50: Hậu ký, lời của người biên tập
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 3: Ngày 15 tháng 6
(Những thứ được ghi trong nhật ký rất lộn xộn, người biên tập chỉ lựa ra những chuyện kỳ quái để ghi lại.)
Ngày hôm nay gió to thổi mãi chẳng ngừng, có thể thổi cong cả cây cối. Tôi không dám ra khỏi nhà.
Khiến tôi cảm thấy kỳ quái là, cánh cửa nhà tôi luôn bị gió thổi mở ra rồi đóng lại.
Cửa bị thổi mở khi có gió lớn là chuyện thường xảy ra, không có gì kỳ lạ cả, nhưng nếu, cái cửa đó là khẽ mở ra rồi khẽ đóng lại thì sao?
Cứ như có người đang đi ra đi vào vậy.
Cửa nhẹ nhàng mở ra, rồi nhẹ nhàng đóng lại.
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa, không dám đi qua khóa nó lại. Trong mơ hồ, tôi vậy mà có một loại cảm giác rất quái dị, đó là dù tôi có khóa cửa, nó vẫn sẽ bị mở ra.
Tôi cố gắng dời sự chú ý khỏi cánh cửa, nhưng vẫn không nhịn được len lén nhìn qua.
May mà không lâu sau, ba mẹ tôi đã trở về, sau cùng cánh cửa cũng không còn đóng mở nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận